Chương 51: Sắp xếp
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~24 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Trên nóc tòa nhà gần ngọn núi cao, Dokuman bề trên nhìn xuống khu rừng sâu thăm thẳm, khóe môi điểm một nụ cười nhạt nhòa.
Cùng lúc đó ở phía sau lưng ả, một bóng người chậm rãi bước đến, nhìn chòng chọc vào bóng lưng Dokuman rồi dừng bước.
Sau đó, anh thở dài một hơi, lại tiến lên thêm hai bước:
"Này Dokuman, cái chuỗi ngày hở chút là đi phá hoại lung tung của cô kết thúc rồi đấy."
Anh khẽ nghiêng người giơ tay, ngoắc ngón tay với Dokuman: "Đưa thẻ năng lượng cho tôi."
Nghe thấy giọng anh, Dokuman chậm rãi quay đầu lại:
"Thực sự muốn khâu mồm anh lại quá, Nevil."
Trước mặt ả ta, Tanboku Baku nhún vai dang tay, tùy ý cợt nhả: "Sợ quá cơ~ Vậy tôi có nên đi tìm mấy em Ma Pháp Thiếu Nữ xin cầu cứu không nhỉ?"
"Ý anh là, anh định đứng về phía Ma Pháp Thiếu Nữ sao?" Dokuman nheo mắt nhìn Tanboku Baku trong hình hài Quái Nhân.
"Cũng chưa biết chừng đâu, tôi sợ nhất là bị uy hiếp đấy."
Nghe những lời đạo đức giả của Tanboku Baku, Dokuman hừ lạnh một tiếng, ngoảnh mặt sang hướng khác:
"Đủ rồi Nevil, giỡn mặt tới đây là được rồi, vào chuyện chính thôi."
Tanboku Baku "ừm" một tiếng đồng tình. Tấm thẻ có hình bông hoa màu trắng trong tay anh lúc ẩn lúc hiện:
"Thế nào? Cô gọi tôi tới đây làm gì? Cuối cùng cũng chịu để tôi ra tay rồi à?"
"Chuyện tôi muốn anh làm sắp tới sẽ đại diện cho mức độ tín nhiệm của tôi dành cho anh sau này. Tôi biết sau lưng tôi anh ủ mưu tính kế không ít, thế nhưng chỉ cần anh làm ra những cống hiến có giá trị cho tôi, tôi đương nhiên sẽ nhắm mắt làm ngơ trước mọi hành động của anh..."
"Ngại quá, tôi đây chỉ tin mỗi thẻ bài thôi."
Giọng nói trầm thấp của Dokuman còn chưa dứt đã bị Tanboku Baku phũ phàng cắt ngang.
"Hừ..."
"Nếu cô có thể mang lại thứ tôi muốn, hiển nhiên tôi sẽ quy phục dưới trướng của cô. Điểm này cô cứ nghi ngờ cũng chẳng sao, bởi vì bản chất tôi là loại người như vậy. Nhưng giả sử lòi ra một thế lực khác có thể làm tôi vừa ý hơn, tôi cũng sẽ không chút do dự mà phản ghim chạy sang phe đó."
Từng câu từng chữ của Tanboku Baku tuyệt nhiên gạt phăng hai chữ "tín nhiệm" từ miệng Dokuman, chỉ thuần túy nhuốm mùi lợi ích phơi bày trần trụi.
Anh thản nhiên cảnh cáo Dokuman mà không hề che đậy, rằng một khi không còn chút giá trị lợi dụng nào thì anh sẽ lập tức trở mặt thành thù với cô ả.
Dokuman trừng mắt nhìn chằm chằm Tanboku Baku hằn học. Hồi lâu sau, ả bỗng bật cười. Tiếng cười lớn dần, kéo theo vẻ ngông cuồng ngạo mạn:
"Ha ha ha ha~ Thú vị thật! Thực sự quá thú vị rồi! Quả nhiên loại người như anh mới có tư cách hợp tác với tôi!"
Tràng cười điên dại kéo dài một quãng thời gian. Cuối cùng ả mới thu lại nụ cười, bước tới trước mặt Tanboku Baku rồi đưa tay ra.
"Chào mừng gia nhập, Nevil."
Đứng trước bàn tay chủ động của Dokuman, Tanboku Baku cũng đưa tay ra nắm lấy: "Tôi đang rất háo hức xem cô định giao nhiệm vụ gì cho tôi đây."
"Sẽ khiến anh hài lòng thôi."
Ả quay lưng lại, mời Tanboku Baku tiến sát ra rìa sân thượng, nhìn xuống quang cảnh phía dưới: "Có vài tên Quái Nhân và một lượng lớn lính lác đã được cường hóa đang đợi anh ở khu vực lân cận, anh có thể tùy ý sai bảo. Việc tôi cần anh làm là tìm một địa điểm cách xa nơi này tiến hành phá hoại, sau đó kéo lũ Ma Pháp Thiếu Nữ kia vào trận chiến, vậy là đủ rồi."
"Ồ? Còn cô thì sao?"
Tanboku Baku nghiêng đầu nhìn Dokuman thắc mắc.
"Tôi tự có tính toán riêng, anh chỉ việc kiềm chân bọn Ma Pháp Thiếu Nữ là được."
"Với tôi sao cũng được."
Nhún vai, Tanboku Baku ngước mắt lên bầu trời: "Bao giờ thì bắt đầu?"
"Bây giờ." Dokuman nở nụ cười gian xảo, nhả từng chữ.
Bây giờ sao...
Dòng suy nghĩ xoẹt qua tâm trí, Tanboku Baku gật đầu:
"Tôi biết rồi, nhưng đã muốn kiềm chân bọn họ thì tôi phải cần một chút thời gian chuẩn bị."
"Tùy anh, nhưng dù thế nào thì tôi vẫn sẽ đợi tin tốt từ anh."
Dokuman dứt lời, nhảy thẳng từ trên lầu xuống, thoắt cái đã biến mất tăm khỏi tầm mắt của Tanboku Baku.
Nhìn sâu vào hướng ả biến mất, Tanboku Baku cũng quay gót rời khỏi tòa nhà.
... Chẳng bao lâu sau, Tanboku Baku đã biến hình đang đứng lù lù trong một con hẻm. Đối mặt với bầy đàn Quái Nhân và lính lác, anh đưa tay xoa cằm, tận hưởng ánh mắt ngập tràn thù địch của chúng.
"Dokuman bảo các ngươi nghe theo lệnh ta, sao ta lại có cảm giác các ngươi muốn nuốt tươi ta vậy chứ~" Bằng giọng điệu cợt nhả, lời lẽ của Tanboku Baku mang đầy vẻ chế giễu.
"Nevil..."
Một tên Quái Nhân chi chít mắt trên cơ thể thốt ra giọng nói khàn đặc:
"Nếu không phải lệnh của ngài Dokuman, giây tiếp theo bọn tao sẽ xé xác mày ra thành từng mảnh."
"Ồ ~ Xé xác ta à."
Tanboku Baku gật gù ra vẻ bừng tỉnh, thủng thẳng bước tới trước mặt tên Quái Nhân này.
Ánh nhìn cực kỳ nguy hiểm và khó dò ẩn sâu dưới chiếc mũ bảo hiểm kín bưng không khỏi khiến tên Quái Nhân cảm thấy rợn tóc gáy.
Cứ như đang săm soi cẩn thận tên Quái Nhân lắm mắt này, Tanboku Baku im lặng một lát.
Đột nhiên, Tanboku Baku vung tay túm chặt lấy cổ của tên Quái Nhân, chỉ dùng một tay nhấc bổng hắn lên. Hai chân tên Quái Nhân giãy giụa đạp loạn xạ giữa không trung, trong miệng ú ớ những âm thanh đầy vẻ sợ hãi tột độ.
"Xé xác ta cơ à, vậy thì thử xem." Tanboku Baku âm u cất lời, hất tung hắn lên không trung. Sau khi vặn vẹo cổ vài cái khởi động, ngay khoảnh khắc tên Quái Nhân chuẩn bị chạm đất, anh bất ngờ tung ra một cước.
BÙM!
Khoảnh khắc đòn tấn công của Tanboku Baku chạm vào Quái Nhân, một tiếng động đinh tai nhức óc vang lên. Chỉ một cước đã đá bay tên Quái Nhân văng thẳng vào bức tường, nện mạnh xuống nền xi măng. Bức tường thậm chí còn lõm xuống thành hình người.
"Ực..."
Tên Quái Nhân nhiều mắt giật giật hai cái rồi nổ tung thành mây khói, biến thành thẻ bài nằm gọn trong túi Tanboku Baku.
Cảnh tượng này xảy ra quá đỗi chớp nhoáng, chẳng ai ngờ nổi Tanboku Baku lại thẳng tay kết liễu một tên Quái Nhân, hơn nữa còn không hề có lấy nửa phần do dự.
Những tên Quái Nhân khác ngẩn ngơ giây lát, cuối cùng cũng hoàn hồn lại, điên tiết gầm gừ trừng mắt nhìn Tanboku Baku:
"Thằng khốn! Mày dám làm thế..."
Câu chữ còn chưa kịp dứt, một tiếng binh khí va chạm sắc lẹm xé gió vang lên, Tanboku Baku đã thoắt cái xuất hiện ngay trước mặt hắn, thanh trọng kiếm trên tay kề sát tận cổ.
Ánh sáng lạnh lẽo tỏa ra từ thanh trọng kiếm nuốt chửng những lời lẽ còn dang dở của tên Quái Nhân. Ngay sau đó, giọng nói bình thản của Tanboku Baku vang lên:
"Chỉ cần ta muốn, ta có thể giết sạch đám chúng mày, hơn nữa sau đó Dokuman cũng chẳng buồn tìm ta gây rắc rối đâu, chúng mày có tin không?"
"Ư..."
Tên Quái Nhân này cứng đờ người, chẳng dám ho he nửa lời. Những tên khác cũng im phăng phắc như tờ.
"Thế mới đúng chứ."
Tanboku Baku nhấc trọng kiếm lên, vác ra sau lưng:
"Vậy thì bắt đầu thôi... Kế hoạch tấn công Ma Pháp Thiếu Nữ."
...
"Xin quý vị công dân lưu ý, xin quý vị công dân lưu ý! Quái Nhân đang tấn công trung tâm thành phố, xin người dân vui lòng không tiếp cận khu vực này!"
Điện thoại của tất cả mọi người đột ngột rú còi báo động. Trong bản tin chuyển tiếp khẩn cấp, một nữ phóng viên lộ vẻ mặt hoảng loạn, vừa thục mạng bỏ chạy vừa vác máy quay, vô cùng kính nghiệp hoàn thành tốt bổn phận phóng viên của mình.
Qua ống kính máy quay, ngoài khuôn mặt phóng to hết cỡ của cô phóng viên vì quá cuống cuồng không kịp chỉnh góc, khán giả còn mường tượng được bóng dáng đám Quái Nhân và lâu la đang điên cuồng đập phá mọi thứ ở nơi góc khuất.
"Grao!"
Một tên Quái Nhân thét lên giận dữ, tóm lấy chiếc ô tô ném thẳng vào tòa nhà gần đó, những tên lâu la khác cũng hùa theo càn quét đống cảnh vật xung quanh.
"Grao! Dựa vào đâu mà không cho tao giết người!"
Tên Quái Nhân đang túm chiếc ô tô trừng mắt nhìn đám người đi đường nháo nhào trốn chạy ở phía xa, ánh mắt hằn lên vẻ bứt rứt khó chịu, rống lên tức tối.
Đây chỉ là lời lầm bầm tự nói với chính mình của hắn. Hắn vẫn chưa dám gào to, nhưng cá chắc những tên Quái Nhân và tay sai khác cũng mang cùng chung tâm trạng bực tức đó.
Bất thình lình, một bàn tay vỗ bốp xuống đỉnh đầu hắn, giọng nói nhẹ bẫng cất lên: "Bọn chó con lúc nào cũng thích cắn xé mài răng, nhưng cũng chỉ dám nhắm vào chân bàn hay mấy thứ đồ chết mà gặm. Trừ phi vạn bất đắc dĩ, nếu không tuyệt đối không dám lôi chân chủ nhân ra làm đồ gặm nhấm, mày biết tại sao không?"
"Hả?!"
Tên Quái Nhân cứng ngắc cả người, chẳng dám nhúc nhích.
Tanboku Baku thò đầu ra từ phía sau, cười tít mắt bảo: "Bởi vì nếu chỉ phá đồ vật vô tri, cùng lắm chủ nhân sẽ chỉ đuổi mắng vài câu. Nhưng một khi dám làm bị thương người, cho dù là giống chó khổng lồ đủ sức đè bẹp người ta ra làm trò đùa thì cũng phải nếm mùi nguy hiểm và kinh hoàng từ chủ nhân đấy."
"Cái gì cơ..."
Quái Nhân chẳng hiểu Tanboku Baku đang nói cái gì, chỉ biết đứng trời trồng như khúc gỗ.
"Thì sẽ tức giận đến mức trực tiếp bùng nổ sức mạnh luôn chứ sao~" Vỗ lên đầu tên Quái Nhân một cái, Tanboku Baku nói toạc móng heo ra.
Bị đối xử chẳng khác gì một con chó, Quái Nhân cảm thấy vô cùng nhục nhã, nhưng lại chẳng dám hó hé phản kháng. Đợi Tanboku Baku đi khuất, hắn mới tiếp tục nện phá những công trình kiến trúc xung quanh, như thể muốn trút sạch ngọn lửa giận dữ ngùn ngụt trong lồng ngực ra ngoài.
Còn Tanboku Baku chẳng buồn để mắt tới hắn nữa. Anh giơ súng lục lên, chĩa thẳng vào nữ phóng viên cách đó không xa rồi siết cò.
"Á!" Nữ phóng viên sợ hãi ôm mặt che theo phản xạ có điều kiện. Song thứ phóng ra từ nòng súng chẳng phải đạn tàn khốc, mà là một màn sương đen sì.
Làn sương đen len lỏi lướt qua người cô, sau đó dựng thành bức tường vững chãi ngay sau lưng, chặn đứng mọi nỗ lực đào tẩu của cô.
Ung dung rảo bước tới, Tanboku Baku giật lấy chiếc máy quay trên tay cô, chĩa thẳng vào mình:
"Ma Pháp Thiếu Nữ Yuuhi và Koyoku, nghe rõ trả lời?"
Khuôn mặt của Tanboku Baku chễm chệ xuất hiện trên bản tin, giọng nói điềm tĩnh truyền qua chiếc mũ bảo hiểm, rót thẳng vào tai từng khán giả đang xem truyền hình.
Trên đường tan học, Kotori dán mắt vào màn hình điện thoại, lập tức rảo bước lao vút vào con hẻm bên cạnh. Cùng lúc đó, Ha Yeon - người đã đánh hơi thấy sự hiện diện của Quái Nhân từ sớm - cũng ngẩng đầu nhìn lên màn hình tivi ngoài phố, dốc sức chạy bán sống bán chết.
"Tôi đang đứng chực các người ở đây, không muốn lũ người vô tội kia phải chết thì vác xác đến đây mau."
Nghe được giọng nói đầy mùi khiêu khích, hai Ma Pháp Thiếu Nữ lập tức biến hình, dùng tốc độ ánh sáng lao vun vút về phía Tanboku Baku.
Còn về phần Tanboku Baku, sau khi thả xong lời khiêu chiến, anh ném trả chiếc máy quay cho nữ phóng viên, lãnh đạm dặn dò:
"Quay cho tử tế vào. Trước khi bọn Ma Pháp Thiếu Nữ mò tới thì hãy thâu tóm toàn bộ cảnh tượng khốn nạn này đi."
Phóng viên nào dám trái lệnh. Cô run lẩy bẩy giơ máy quay lia một vòng xung quanh, bắt trọn từng khoảnh khắc càn quét của lũ Quái Nhân cùng bọn lính lác vào ống kính một cách rõ mồn một.
Xe cộ bị vo tròn như quả bóng rồi ném thẳng vào tòa nhà. Đất đá và những mảnh kính vỡ vụn rào rào rơi xuống đất. Tiếng còi báo động chói tai từ những chiếc xe xen lẫn tiếng lửa cháy phừng phừng, trung tâm thành phố triệt để thất thủ.
Còn Tanboku Baku, anh nhún mình nhảy phốc lên một chiếc ô tô gần đó, ngả lưng xuống nóc xe, hai tay khoanh lại gối đầu nhàn nhã làm tư thế ngủ, mặc kệ mớ tạp âm đinh tai nhức óc xung quanh ru mình vào giấc điệp.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn