Chương 13: "Tôi đến đây là để giúp nhóc"
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~34 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1
"Trời ơi! Tên Quái Nhân kia lại biến thành một hình dáng khác rồi! Hơn nữa trông có vẻ còn mạnh mẽ hơn lúc nãy gấp vạn lần! Rốt cuộc gã là thần thánh phương nào? Nhưng dù sao đi chăng nữa, chúng ta vẫn tin tưởng tuyệt đối rằng cô gái phép thuật Yuuhi sẽ đánh bại được chúng!"
Ngay trên con phố ngập tràn khói lửa, Tanboku Baku nhắm mắt cảm thụ sự dư dả của luồng sức mạnh tuôn trào trong huyết quản sau khi biến hình. Chẳng thèm bận tâm đến tiếng réo gọi của cô ả phóng viên đằng xa, anh lững thững nhét tấm thẻ vào thắt lưng, đồng thời chĩa ánh mắt về phía Vu Tăng đang sửa soạn chuồn êm.
"Bắt tay nhau nào Vu Tăng, con nhãi phép thuật này khó xơi lắm đấy."
Nghe thấy vậy, Yuuhi lập tức định xông tới cắt đứt câu chuyện của hai gã. Nhanh như chớp, thanh đại kiếm hắc thiết đã ngự trị trong tay Tanboku Baku, chĩa thẳng mũi kiếm nhọn hoắt về phía cô.
"Ngươi rốt cuộc là kẻ nào!" Khuôn mặt chính của Vu Tăng cứng còng còng, còn khuôn mặt mọc trên đỉnh đầu thì gầm gừ tra vấn.
"Ta ư? Giờ không phải lúc nói chuyện rườm rà. Ngươi chỉ cần biết, chính Hung Tê là người nhờ vả ta đến đây dẹp loạn là được."
Thông qua tập tài liệu cướp được từ sào huyệt Hung Tê, Tanboku Baku thừa biết gốc gác của cái gã Vu Tăng này. Giữa hai tên Quái Nhân có chút làm ăn qua lại, nên quan hệ đôi bên nhìn chung cũng không tồi.
Vừa nghe đến cái tên đó, Vu Tăng thôi càu nhàu, gật gật cái đầu sừng sỏ rồi xoay sang lườm Yuuhi.
Thấy đối phương đã thống nhất đường hướng, Yuuhi lấy lại bình tĩnh, siết chặt hai nắm đấm vào thế võ phòng thủ. Đánh một lúc nhiều Quái Nhân vốn chẳng phải chuyện khó nhằn gì, chỉ là cái gã tự xưng Kamen Rider Nevil kia quả thật quá mức bí ẩn. Dựa theo trực giác nhạy bén của cô, đây tuyệt đối là một thành phần gai góc khó nuốt.
Tiên hạ thủ vi cường, Yuuhi dậm mạnh chân, cả cơ thể bay vút lên không trung, ném ra một đấm oai phong lẫm liệt.
"Hây a!"
Tanboku Baku lẹ làng lật cổ tay, thanh đại kiếm sượt tới, dùng ngay mũi kiếm cản đứng nắm đấm tử thần của Yuuhi. Sự xung đột giữa hai luồng sức mạnh dội ngược ra từ điểm va chạm, biến thành một luồng khí nén loạn xạ hất văng mọi vật cản. Thậm chí những ngọn lửa đang nhảy nhót hai bên đường cũng bị thổi tắt phụt.
Lợi dụng lỗ hổng đó, cả hai cái mồm của Vu Tăng liên tục nhả chú. Bốn cánh tay xoay chuyển mục tiêu, chĩa thẳng mũi dùi vào lũ lính lác đang hì hục khuân vác tiền của tính đường rút lui.
Dòng năng lượng xám ngắt cuồn cuộn rút cạn sinh khí của bọn lính. Bọn chúng giật nảy lên vài phát rồi ngã vật xuống đất. Cứ như thế, cả đám nghiễm nhiên trở thành vật hiến tế cho tà thuật của gã chủ tử không thương tiếc.
Toàn bộ khối năng lượng xám ấy chạy tuột vào cái mồm ngoác rộng trên đỉnh đầu Vu Tăng. Sau một thoáng nhăn mặt vì đau đớn, làn da nhăn nheo của gã bất chợt căng mọng lên. Thân hình gầy còm như cò hương phình to tức tưởi, tích tắc đã biến gã lão hóa thành một ông sư lực điền cuồn cuộn cơ bắp.
"Rống——" Cái đầu phía trên thét lên man rợ, trong khi cái mồm phía dưới vẫn lải nhải thần chú. Chuỗi vòng đầu lâu trên cổ bứt đứt dây chỉ, từng chiếc sọ vỡ trôi lơ lửng trong khoảng không rồi thi nhau phun ra những ngọn lửa ma trơi leo lét.
Thi triển xong tà pháp, Vu Tăng vồ lấy Yuuhi, giáng nắm đấm ngàn cân thẳng vào cô. Cùng lúc, hàng rào đầu lâu cũng đồng loạt nhả đạn năng lượng chằng chịt về phía đối thủ.
Yuuhi giật mình thót tim, lập tức nhảy lùi lại. Vài quả đạn xẹt qua cắm phập xuống nền đường, cày nát mặt nhựa đường thành một hố sâu cỡ nắm tay cùng những khe nứt chằng chịt. Đủ để thấy uy lực của bầy sọ dừa này tuyệt đối chẳng đùa được đâu.
Từ khi hóa thân thành lực sĩ, phong cách chiến đấu của Vu Tăng thay đổi chóng mặt. Cái đầu trên cao hú hét om sòm chỉ huy gã truy đuổi ráo riết. Chẳng mấy chốc, gã đã hoàn toàn áp đảo được nhịp độ của Yuuhi.
Tanboku Baku thấy thế cũng chẳng buồn can dự vào. Anh nhân cơ hội chắp nối một tấm thẻ bài trống trơn trong tay, đôi mắt vẫn thầm lặng phân tích từng đường nét di chuyển của Yuuhi.
Thân pháp của cô gái phép thuật Yuuhi vẫn vững vàng như bàn thạch. Giữa vòng vây liên hoàn cước của Vu Tăng và súng liên thanh của lũ đầu lâu, cô vẫn lạng lách vô cùng linh hoạt. Dường như cô nhún nhường chỉ là để thăm dò yếu điểm của gã trọc phú kia mà thôi.
"Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì! Chớp thời cơ phụ ta một tay giết ả đi!"
Thấy tên đồng minh hờ cứ đứng nhởn nhơ chắp tay ngắm cảnh, cái đầu trên trán Vu Tăng quát tháo inh ỏi, giục giã Tanboku Baku mau chóng xông trận.
"Biết rồi khổ lắm."
Tanboku Baku vọt lẹ tới. Anh lợi dụng khoảng hở khi Vu Tăng vung tay để bồi thêm một kiếm chém xéo qua người Yuuhi. Trọng lượng kinh hoàng quyện cùng độ sắc bén của thanh đại kiếm đã khắc sâu một vết cắt dài ngoằng lên tấm giáp tay của cô bé.
Vẫn chưa dừng lại ở đó. Ngay sau nhát chém, Tanboku Baku liền lấy vai húc thẳng vào người Yuuhi, khiến cô chưa kịp hoàn hồn đã phải chịu thêm cú nện chát chúa từ chuỗi kiếm vào ngay ổ bụng.
Combo ba đòn tàn khốc cuối cùng cũng đánh bật được sự điềm tĩnh của Yuuhi. Bước chân chao đảo, vòng phòng ngự trước ngực toác ra một lỗ hổng chí mạng. Thời khắc vàng đã đến, chỉ cần Tanboku Baku đâm tọt lưỡi kiếm vào bụng, nhóc con Yuuhi cầm chắc cái chết.
Oái oăm thay, đối diện với miếng mồi ngon nhường ấy, một tiếng cười khẩy lại vẳng ra từ chiếc mũ giáp của Tanboku Baku. Anh gạt lưỡi kiếm sang bên, bàn tay trái vô lực vỗ nhẹ một cái, chẳng mảy may mang theo chút sát thương nào, đậu hờ lên vùng bụng dưới của Yuuhi.
Đòn đánh kỳ lạ vừa dứt, Yuuhi lấy lại thăng bằng tắp lự. Cô lao lùi ra sau, duy trì một cự ly an toàn với Tanboku Baku, đôi mày thanh tú nhíu chặt, nghi kị cúi xuống nhìn vùng bụng của mình.
Ngay tại vị trí hứng trọn cú vỗ ban nãy, một tấm thẻ bài trống rỗng đang nằm chình ình ở đó, rồi cứ thế mờ dần và chìm sâu vào bên trong cơ thể cô.
"Cái trò quỷ gì thế này..."
Trong giọng điệu lạnh lùng của Yuuhi cuối cùng cũng ánh lên sự hốt hoảng. Cô cố cạy tấm thẻ bài quái đản kia ra khỏi da thịt, thế nhưng tên Vu Tăng bám riết lấy không buông chẳng chừa cho cô nửa giây để lo liệu việc ấy.
"Cút ngay cho khuất mắt bà!"
Trong lúc nguy cấp, Yuuhi điên tiết gầm lên. Hỏa diệm đỏ rực phun trào từ các lỗ thông gió dọc tay. Động cơ phản lực hú vang như còi báo động, tiếp sức cho nắm đấm sắt thép của Yuuhi nện thẳng cánh vào cú đấm to đùng của Vu Tăng, hất tung cái gã khổng lồ đó bay tuốt ra đằng xa.
Thế nhưng, khi cô quay lại tìm cách gỡ tấm thẻ ra thì thứ đồ chơi đó đã bốc hơi không còn một dấu vết, hoàn toàn hòa tan vào dòng máu chạy dọc cơ thể cô.
"Mày đã giở cái tà thuật khốn kiếp gì lên người tao vậy hả!"
Yuuhi giận tím mặt. Toàn bộ các ống xả trên người đồng loạt bung lụa. Cô biến thành một tia chớp đỏ oanh tạc thẳng vào vị trí của Tanboku Baku trong một nốt nhạc.
"Đoán thử xem? Không chừng lại là mấy cái trò ếm bùa rủa xả gì đó chăng?"
Yuuhi bung toàn bộ hỏa lực, mỗi đòn đánh đều kèm theo ngọn lửa phừng phừng cháy rực. Tanboku Baku cười đùa lấp lửng, vung tay xoay vần thanh đại kiếm hắc thiết đỡ lấy từng đường quyền. Thanh kiếm vừa nặng chịch lại vừa thô kệch, thế nhưng trong tay anh lại uyển chuyển nhịp nhàng đến kỳ lạ, dường như nó đã trở thành một bộ phận nối dài của đôi cánh tay anh mất rồi.
Trên thực tế, loại thẻ bài này hầu như chẳng gây ra bất kỳ tác dụng phụ tồi tệ nào. Do là thẻ trống, nó không đủ sức can thiệp thô bạo vào vật chủ. Vai trò duy nhất của nó là ký sinh vào cơ thể vật chủ, sau đó rút tỉa những nguồn sức mạnh tự sản sinh trong quá trình vật chủ thăng cấp. Vật chủ tiến bộ càng nhanh, thẻ bài hấp thụ càng nhiều. Dạng người như cô bé phép thuật Yuuhi này, Tanboku Baku đoán chắc tấm thẻ này khó mà rinh về được mẻ cá lớn nào.
Trước kia, anh cũng từng âm thầm nhét một tấm thẻ y chang vào người Kotori. Chính vì lẽ đó, sự trưởng thành của con nhóc mít ướt Kotori mới khiến Tanboku Baku háo hức chờ mong đến thế.
Có điều ngay lúc này đây, mục tiêu của anh chẳng phải là cố nhồi nhét năng lượng vào chiếc thẻ bài. Thứ anh nhắm đến chính là sợi dây liên kết vô hình giữa bản thân và tấm thẻ trống, qua đó để lôi cổ cái thân phận thật của con bé phép thuật ương ngạnh này ra ánh sáng.
Và giờ thì, âm mưu của Tanboku Baku đã thành công mỹ mãn.
Dùng thanh kiếm dày dặn chặn đứng một cước xẻ đôi của Yuuhi, Tanboku Baku tiện thể vung chân đạp văng cô ra xa, tạo thành một ranh giới cản bước. Anh vác kiếm lên vai, đứng sừng sững tại chỗ cười nhạo.
Qua khe hở của mũ giáp, Tanboku Baku nheo mắt nhìn Yuuhi đang bắt đầu thở dốc. Lửa trên người cô cũng đã tắt lịm đi vài phần. Có vẻ như việc bùng cháy toàn bộ hỏa lực đã vắt kiệt sức lực của cô, khiến Yuuhi không thể cầm cự ở phong độ chóp bu trong một thời gian dài.
Kịp lúc, Vu Tăng lóp ngóp bò dậy xông vào, tiếp tục cắn răng dây dưa với Yuuhi.
Mặc dù cô bé đã bộc lộ sự xuống sức rõ rệt, nhưng cái loại tép riu như Vu Tăng vẫn chẳng có cửa tay bo đọ sức với cô.
Hơn chục hiệp quần thảo, đối đầu với một Yuuhi càng đánh càng thuộc lòng sơ hở của mình, Vu Tăng bắt đầu thấm mệt. Khuôn mặt trên đầu gã gào lên tuyệt vọng: "Này! Xuống cứu giá lẹ lên!"
Tanboku Baku đứng khoanh tay cách đó không xa nghe tiếng kêu cứu, bất lực thở dài. Lão này giờ chẳng còn chút hứng thú nào để múa may quay cuồng nữa. Cơ mà thôi, cũng đã đến lúc hạ màn vở kịch này rồi.
Anh đủng đỉnh bước về phía bãi chiến trường, vung cao thanh đại kiếm hắc thiết lên.
Nhìn Tanboku Baku lừng lững lao tới, trong mắt Yuuhi xẹt qua một tia nao núng. Với tình trạng hiện giờ, xơi tái một mình Vu Tăng vẫn còn tàm tạm. Nhưng nếu kẹp thêm cái gã Tanboku Baku kia vào nữa thì cán cân chiến thắng cầm chắc sẽ nghiêng hẳn về phe Quái Nhân.
Rút lui thôi chăng?
Ý định rút lui vừa nhen nhóm trong não bộ Yuuhi, chút phân vân đọng lại dưới ánh mắt cô, liền bị Vu Tăng bắt trọn.
"Con ranh tính chuồn kìa, đánh lẹ đi!" Cái mặt mọc trên trán rống lên in ỏi.
Tanboku Baku khẽ gật gù, dậm mạnh một bước, xé gió phi thân tới chỗ Yuuhi.
Phập—— Tiếng gươm đao đâm toạc da thịt chát chúa vang lên. Tiếng kêu gào của khuôn mặt trên trán đứt phăng giữa chừng. Khuôn mặt chính của Vu Tăng cũng tái dại, ngơ ngác tột độ.
Lưỡi kiếm sắc nhọn của Tanboku Baku đã xuyên thủng thẳng vào lồng ngực gã.
Màn lật lọng bất ngờ này khiến tất cả đều sững sờ. Đang lúc Yuuhi còn ngớ người không dám tin vào mắt mình, cô đã thấy lưỡi kiếm hắc thiết thò ra khỏi tấm lưng Vu Tăng, mang theo uy lực khủng khiếp đâm sầm về phía mình.
Trước cả khi não bộ kịp phát tín hiệu, bản năng sinh tồn đã thúc giục cô nâng đôi tay lên đỡ lấy đường kiếm oan nghiệt. Sức đẩy kinh khủng hất văng cô lùi xa mấy mét, cày nát nền đất thành hai rãnh dài song song.
"Hự..."
Phải chật vật lắm Yuuhi mới giữ được thăng bằng, cô vội ngẩng mặt lên thăm dò hành tung của tên điên kia.
Ngay khi Yuuhi vừa kịp lùi xa mình một khoảng, Tanboku Baku đã vung kiếm chẻ dọc cái thây Vu Tăng ra làm hai mảnh bằng một tốc độ nhanh hơn cắt.
Cơ thể đứt lìa rơi lả tả xuống đất. Lấy chút sinh lực tàn dư cuối cùng, Vu Tăng gắng gượng lết cái miệng đầy máu thóp tép: "Mày... chẳng phải đến cứu... cứu tao sao?"
"Cứu thì có cứu, nhưng tao cũng phải vặt chút phí bôi trơn chứ nhỉ?"
Tanboku Baku cười khẩy nhạo báng, giáng nhát kiếm dứt điểm xẻ nát luôn hộp sọ của gã.
"——Écccccc!"
Cả hai cái miệng của Vu Tăng đồng loạt thét lên tiếng kêu xé ruột xé gan. Nguồn năng lượng thoát xác cuồn cuộn bay ra ngoài. Cơ bắp cuồn cuộn phút chốc teo tóp lại như cái xác khô sấy dở, rồi rã ra thành những hạt bụi li ti bay lất phất.
Tanboku Baku xòe tay ra hứng lấy. Những vệt sáng năng lượng vừa bay ra hội tụ lại trong lòng bàn tay anh, rèn ra bốn tấm thẻ bài.
"Ồ?"
Cúi đầu soi mớ đồ vừa trúng quả, ngoài một tấm thẻ chân dung Vu Tăng hàng trắng bọt bèo, thì còn có tới ba tấm thẻ năng lượng màu đen kịt.
Thẻ cùng một màu vẫn có sự phân hóa độ mạnh yếu khác nhau. Có lẽ cái gã Vu Tăng trông rõ là có máu mặt này cũng chỉ xếp vào loại "tinh hoa" trong đám thẻ hạng trắng mà thôi. Còn việc rớt ra lắm thẻ năng lượng đến thế, chắc do kỹ năng chủ đạo của tên Quái Nhân này là xả chiêu đạn năng lượng nên mới vậy.
Lượng thẻ năng lượng rơi ra cũng tùy thuộc vào từng loài Quái Nhân. Có những con khi bị bón hành xong chỉ rớt ra vỏn vẹn một nửa tấm thẻ. Bọn đó đa phần là loại đầu đất chuyên dùng nắm đấm.
Một dòng suy nghĩ lướt nhanh qua, Tanboku Baku chép miệng hiểu rõ vấn đề. Anh nhét đống thẻ bài vào túi, chụm hai ngón tay quệt ngang trán ra hiệu chào tạm biệt Yuuhi: "Mục đích của tôi cũng đạt được rồi, vĩnh biệt nhé cô em phép thuật."
Dứt lời, anh vác thanh kiếm hắc thiết lên vai quay gót, lạnh lùng để lại cho Yuuhi một bóng lưng đi xa.
"Đứng lại đó cho tao!"
Yuuhi làm sao có thể để vuột mất con mồi dễ dàng như vậy được. Lửa giận phừng phừng phun trào quanh cơ thể. Động cơ hỏa tiễn sau lưng cô rú lên phóng cô bay vút lên bầu trời, mượn đà cho bộ phản lực ở chân vận hành tối đa công suất, tung cước đá cháy xém không khí đuổi theo gã bóng lưng của Tanboku Baku.
Yuuhi được bao bọc trong ngọn lửa đỏ rực, lao xuống như một quả thiên thạch giáng thế. Tanboku Baku dù đang quay lưng lại vẫn dư sức cảm nhận được luồng khí nóng rát da rát thịt ập tới.
Đối mặt với đòn sấm sét đánh lén từ phía sau, anh chỉ ném lại một tiếng cười khẩy. Ngón tay thon dài kẹp lấy tấm thẻ năng lượng đen kịt, lạnh nhạt ấn vào khe cắm của chiếc thắt lưng.
"Lần này thu hoạch cũng ra trò đấy chứ, phóng khoáng một bữa vậy."
Hai tay nắm lấy hai cái chốt gạt bên sườn cỗ máy, đẩy vào lại kéo ra rốp rổ. Cắm vào tấm năng lượng thứ hai ngay trong trạng thái biến hình, nguồn điện vô cực cuộn trào bơm thẳng vào cơ thể Tanboku Baku. Số năng lượng vĩ đại này, anh sẽ dồn hết vào một đòn kết liễu chí tử.
Dưới sự cường hóa của chiếc thắt lưng, chân phải của Tanboku Baku chìm nghỉm trong lớp sương đen đặc quánh, cháy bùng lên như một ngọn lửa hắc ám bừng bừng sức sống.
"Rider—— Kick!"
Ước lượng khoảng cách chuẩn xác giữa mình và con nhóc Yuuhi bướng bỉnh, Tanboku Baku lập tức ngoắt mình tung một cú đá xoay vòng. Hai đòn tấn công hủy diệt mang theo uy thế diệt vong hội tụ và oanh tạc vào nhau.
Rầm—— Sóng xung kích rung chuyển đất trời và vệt sáng chói lòa bùng phát từ điểm giao thoa của đôi gót giày. Khí lãng càn quét san bằng vạn vật xung quanh. Nào bảng hiệu, thùng rác, cho đến cả đống áp phích vương vãi trên đường phố, hết thảy đều bị cuốn trôi bão táp tơi bời hoa lá.
Đọ sức với uy lực vô biên ấy, Yuuhi sa sầm nét mặt. Giằng co chẳng được bao lâu, ngọn lửa đẩy sau gót đã bộc lộ dấu hiệu xuống sức. Cô nàng vỡ trận, bị cơn cuồng phong hất văng ngược lại.
Nhờ phản lực phóng ra từ các ống xả trên người, cô vật lộn uốn nắn tư thế giữa không trung, cuối cùng cũng đáp đất an toàn bằng hai chân vững chãi.
Dư chấn xé gió cuối cùng cũng lắng dịu. Những đống ngổn ngang la liệt trên phố phường kể lại cho nhân loại nghe về uy quyền tuyệt đỉnh của cơn cuồng phong vừa càn quét qua đây. Yuuhi nhìn về vị trí Tanboku Baku vừa đứng ban nãy, chỉ để phát hiện nơi đó trống trơn không còn sót lại dù chỉ là một sợi tóc.
Tít đằng xa, tiếng nữ phóng viên oang oang vang vọng: "Nhìn kìa thưa quý vị! Cô gái phép thuật Yuuhi lại một lần nữa hạ đo ván Quái Nhân thành công! Đây lại là một chiến thắng giòn giã của Yuuhi!"
Lọt vào tai những lời tung hô rạo rực của nữ ký giả, vẻ mặt Yuuhi lại chẳng hề mảy may vương chút vui sướng. Mắt cô đanh lại, sự khó chịu vẫn chất chứa trên khuôn mặt. Đảo mắt dòm ngó xung quanh thêm một lần cuối, cô lặng lẽ quay gót rời khỏi bãi phế tích.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn