Chương 6: Áp lực và nỗi khổ tâm
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~19 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Tanboku Baku ra mở cửa, đập vào mắt anh là bóng dáng Kotori đang đứng ngoài hiên. Sau khi đã điều chỉnh lại tâm trạng, nét mặt cô bé khi đối diện với Tanboku Baku không còn vẻ sợ hãi và lúng túng như trước nữa.
Trải qua một lượt chải chuốt chỉnh tề, Kotori khoác trên mình bộ đồng phục học sinh thiết kế kiểu thủy thủ. Đôi chân thon thả khép chặt vào nhau. Trên môi vẫn giữ nụ cười vô cùng lễ phép. Cô bé nâng khay hộp cơm trên tay lên:
"Cháu xin lỗi vì đã làm phiền. Đây là một chút lòng thành của cháu để cảm ơn chú Tanboku vì đã ra tay giúp đỡ. Mong chú nhận cho."
Thấy ánh mắt Tanboku Baku dừng lại trên hộp cơm, Kotori vội giải thích thêm:
"Cũng muộn rồi, cháu nghĩ chắc chú Tanboku vẫn chưa kịp ăn gì nên đã tự tay làm một bữa mang sang. Nhà cháu cũng chẳng có món đồ gì giá trị cả, chỉ đành dùng cách này để bày tỏ lòng biết ơn. Mong chú đừng chê."
"... Vào đi."
Không khí chìm vào tĩnh lặng một chốc, lát sau Tanboku Baku mới lên tiếng. Anh xoay người đi vào trong, Kotori cũng nhanh nhảu nối gót theo sau.
"Làm sao nhóc tìm được văn phòng của tôi thế? Tôi nhớ là tôi đâu có nói cho nhóc biết đâu nhỉ?" Pha hai ly cà phê hòa tan xong, Tanboku Baku ngả người xuống sofa cất tiếng hỏi.
Việc một Ma Pháp Thiếu Nữ chủ động mò đến tận cửa quả thực khiến Tanboku Baku có hơi bất ngờ. Tuy nhiên rất nhanh chóng, trong đầu anh đã nảy ra một kế sách để đối phó với cô bé.
Kotori bẽn lẽn cười, đáp: "Cháu lên bản đồ tìm kiếm một lúc là ra ngay ấy mà. Nhưng mà cháu cũng không ngờ văn phòng của chú Tanboku lại gần nhà cháu đến thế."
Nếu xét trong phạm vi một thành phố, khoảng cách vài con phố đúng là chẳng xa xôi gì.
Chỉ là, so với khu chung cư sầm uất gần đồn cảnh sát của Kotori, văn phòng thám tử của Tanboku Baku trông hẻo lánh hơn hẳn. Cũng chính vì nguyên cớ này, Tanboku Baku vẫn nhớ như in thái độ nghi ngờ, thiếu tin tưởng của bố mẹ Kotori khi lần đầu bước chân đến đây để thuê anh. Thế nhưng "có bệnh thì vái tứ phương", lúc đó bọn họ cũng chẳng còn thời gian đâu mà đi săn lùng một tay thám tử giỏi giang hơn nữa.
Chẳng buồn bình luận gì về lời giải thích của cô bé, Tanboku Baku đón lấy hộp cơm. Vừa mở nắp ra, anh đã bị choáng ngợp bởi mấy tầng đồ ăn được bài trí đẹp mắt, đủ cả món mặn lẫn canh súp. Đối với một hộp cơm bình thường mà nói, thế này là quá sức thịnh soạn rồi.
"Vậy tôi không khách sáo đâu nhé."
Vừa hay cái bụng đang réo ùng ục, Tanboku Baku lập tức gắp đồ ăn nhét đầy mồm.
Món ăn không chỉ được bày biện đẹp mắt mà hương vị còn ngon đến mức miễn chê. Mỗi một lần nhai, vị ngọt tự nhiên của nguyên liệu lại tứa ra, mang đến một trải nghiệm bùng nổ vị giác tuyệt đỉnh.
Nhìn bộ dạng ăn thùng uống vại của Tanboku Baku, đôi môi đỏ mọng như quả đào của Kotori khẽ hé mở. Trên khuôn mặt ngây ngô kia lại thoáng hiện lên nét ngập ngừng muốn nói lại thôi.
"Lúc tôi đi điều tra xung quanh khu vực đó thì chợt nghe thấy một tiếng nổ lớn. Tôi lần theo dấu vết thì tình cờ bắt gặp một Ma Pháp Thiếu Nữ đang cõng nhóc chạy ra ngoài —— Đây là câu chuyện tôi kể lại với bố mẹ nhóc. Nếu người ngoài có hỏi đến, nhóc cứ bám theo cái kịch bản này mà trả lời nhé." Tanboku Baku và lùa cơm với tốc độ ánh sáng, dẫu bận bịu thế anh vẫn không quên dặn dò mà chẳng thèm ngẩng đầu lên.
"Cháu, cháu cảm ơn." Kotori cụp rèm mi xuống. Sau một hồi đấu tranh tư tưởng, cô bé rốt cuộc cũng hít sâu một hơi rồi cất lời: "Dạ, cảm ơn chú vì đã che giấu thân phận giúp cháu."
"Không có gì. Nếu để lộ chuyện này ra ngoài, cuộc sống của nhóc kiểu gì cũng bị xáo trộn, không thể quay về quỹ đạo cũ được nữa đâu."
Tanboku Baku ngước mắt lên, liếc nhìn Kotori một cái: "Nhóc 'mất tích' vừa mới lù lù trở về, bố mẹ nhóc chẳng thèm an ủi lấy một câu mà ngay lập tức đổ lỗi, chỉ trích nhóc. Nếu họ mà biết nhóc là một Ma Pháp Thiếu Nữ, thái độ của họ e rằng còn tồi tệ hơn gấp vạn lần."
"Bố mẹ cháu..." Nghe thấy thế, Kotori cứng họng, á khẩu: "Họ cũng có nỗi khổ tâm riêng... Dù sao thì bố mẹ vẫn rất quan tâm đến cháu."
Trước lời biện minh yếu ớt ấy, Tanboku Baku chỉ tỏ vẻ khinh khỉnh: "Nếu quan tâm nhóc, họ đã chẳng vứt nhóc chỏng chơ trong bệnh viện rồi xách đít bỏ đi như thế. Nghe nói nhóc không sống cùng một thành phố với bố mẹ à?"
"Dạ vâng." Kotori buồn bã gật đầu: "Bố cháu làm giám đốc ở một thành phố khác, mẹ cháu cũng là một quản lý có tài."
Người đàn ông cười khẩy: "Nếu họ tài giỏi đến vậy, sao không cho nhóc đi học ở thành phố của họ? Chẳng phải như thế sẽ an toàn hơn sao?"
"Nền giáo dục ở đây rất tốt, có đầy đủ từ cấp tiểu học cho đến đại học. Hơn nữa, bố cháu bảo trường đại học ở đây luôn nằm trong top đầu thế giới, thế nên..."
Kotori mở miệng, thế nhưng lời còn chưa dứt đã bị Tanboku Baku cắt ngang.
"Thế nên họ mới mượn cái cớ rèn luyện khả năng tự lập để ném nhóc đến cái thành phố này, cho nhóc sống chung với bà bạn học cũ của mẹ nhóc chứ gì?"
"..." Kotori im bặt. Hồi lâu sau, cô bé mới lí nhí đáp: "Cháu sống một mình. Dì Katsuragi còn bận lo cho gia đình riêng của dì ấy."
"Thế thì còn tồi tệ hơn nữa."
Tanboku Baku đặt hộp cơm đã nhẵn bóng như chùi xuống, đứng dậy bước đến trước tủ lạnh. Anh lấy ra hai chiếc ly nhựa tỏa hơi lạnh trắng toát.
"Nhóc mới tí tuổi đầu đã bị kìm kẹp bởi quá nhiều yêu cầu khắt khe của người lớn. Cứ tiếp tục thế này, nhóc sớm muộn gì cũng biến thành trẻ hư cho xem."
Tanboku Baku đặt một chiếc ly xuống trước mặt Kotori. Cô bé chăm chú nhìn vào —— một phần Sundae (kem mứt) trắng buốt điểm xuyết thêm mứt hoa quả và siro đỏ rực. Trông cực kỳ hấp dẫn.
"Đa số những đứa trẻ ở độ tuổi của nhóc đều quen với việc tan học mua một ly đồ ngọt để tự thưởng cho bản thân sau một ngày học tập vất vả. Còn nhóc, chắc từ bé đến giờ còn chưa được nếm thử mùi vị của kem Sundae ra sao nhỉ?"
"... Vào sinh nhật năm mười hai tuổi, cháu từng được ăn một lần rồi..."
Kotori dời mắt khỏi ly kem trước mặt, lí nhí đáp lại.
Thế nhưng dù có là Tanboku Baku đi chăng nữa cũng dư sức nghe ra rằng, ngoài lần đó ra thì số lần cô bé được động đến đồ ngọt chỉ đếm trên đầu ngón tay.
"Vậy có ăn không?" Không cho cô bé cơ hội lảng tránh, Tanboku Baku đẩy ly kem tới trước mặt, quơ quơ tay ngay trước mũi Kotori.
"Đường đường là một Ma Pháp Thiếu Nữ dám đứng ra chiến đấu với Quái Nhân, chả nhẽ nhóc lại nhát cáy đến mức không dám ăn nổi một ly kem hay sao? Cứ coi như đây là quà đáp lễ của tôi cho bữa cơm nhóc đem tới đi."
"Cháu..." Nhìn ly kem lạnh buốt trước mắt, sự khao khát trong lòng rốt cuộc cũng chiếm thế thượng phong. Kotori cẩn trọng đón lấy ly kem: "Vậy... cháu xin phép ạ."
Kotori múc một muỗng kem trắng tuyết trộn lẫn với chút siro đỏ đưa vào miệng. Vị ngọt lịm tan ngay đầu lưỡi, quyện cùng mùi thơm dịu nhẹ của dâu tây thấm đẫm vào tâm can. Chẳng biết từ lúc nào, nét mặt cô bé đã giãn ra. Một nụ cười nhạt hiện lên trên môi, và hai gò má cũng ửng hồng đầy rạng rỡ.
"Ngọt quá..."
Sự thả lỏng của cơ thể giúp Kotori không còn căng thẳng nữa. Lần đầu tiên, cô bé nghiêm túc nhìn thẳng vào Tanboku Baku, cẩn thận đánh giá người đàn ông trưởng thành có vẻ khác xa với tưởng tượng của mình.
Không giống với dáng vẻ bận rộn tất bật vì công việc hay phong thái tinh anh nghiêm nghị của bố mẹ cô; anh cũng chẳng mang dáng dấp của những kẻ vô công rỗi nghề bị bố mẹ cô kịch liệt tẩy chay và cấm tiệt cô noi theo. Người đàn ông tên Tanboku Baku này dường như nằm đâu đó ở khoảng giữa, vừa biết thảnh thơi tận hưởng cuộc sống đời thường, lại vừa thi thoảng toát ra vẻ sành sỏi, lõi đời.
Theo những gì Kotori được dạy dỗ, năng lực là thứ tuyệt đối không được phép lãng phí. Nếu có năng khiếu nghiên cứu, hãy trở thành một nhà khoa học; nếu giỏi nấu nướng, hãy theo nghề đầu bếp —— Việc tìm ra một năng khiếu xuất chúng nhất để phát huy luôn là sự lựa chọn tối ưu.
Nhưng nhìn Tanboku Baku trước mắt, dẫu Kotori đã lên mạng cất công đào bới, thông tin về anh cũng chỉ gói gọn trong hai chữ "vô danh". Chút xíu tư liệu hiếm hoi về Tanboku Baku lại đến từ mấy bức ảnh phong cảnh do khách du lịch chụp, tình cờ dính phải cái văn phòng thám tử của anh vào khung hình.
Nếu để Tanboku Baku thực sự bộc lộ hết tài năng của mình, liệu anh có thể tiến xa đến mức nào?
Sự tò mò thôi thúc, một câu hỏi bất chợt buột miệng thốt ra: "Chú Tanboku này, tại sao chú lại làm thám tử vậy ạ?"
"Không phải thám tử, mà là mở văn phòng chuyên nhận ủy thác." Tanboku Baku đính chính lại: "Tìm chó mèo lạc, truy tìm người mất tích, hay là hỗ trợ điều tra hung thủ giấu mặt trong các vụ án. Chỉ cần có người ủy thác, tôi đều nhận hết."
Cầm ly kem của mình lên, Tanboku Baku lại vắt chéo chân: "Có điều, nhận hay không, và hoàn thành nó như thế nào, tất cả đều do tôi quyết định."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn