Chương 56: Phân tâm hai việc
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~16 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Bụp—— Giao tranh mới được vài hiệp, Tanboku Baku đã bị Yuuhi đá văng ra ngoài.
"Ái ui..."
Trước khi chìm vào biển lửa, Tanboku Baku còn hét lên một tiếng thảm thiết, khiến Dokuman vừa mới được thở dốc một chút cũng phải sửng sốt.
"Nevil! Anh làm sao thế hả?!"
Vội vàng chống đỡ đòn tấn công của Yuuhi, Dokuman hét lớn về phía biển lửa.
"Chuyện này cũng đâu thể trách tôi... Ai mà ngờ cô ta bị cô khích bác dăm ba câu liền phát điên lên như thế chứ."
Tanboku Baku ngồi dậy từ dưới đất, xoa xoa chiếc mũ bảo hiểm vừa bị Yuuhi đánh trúng, khẽ bật cười một tiếng trầm đục mà chẳng ai nghe thấy.
Dưới lớp mũ bảo hiểm, vẻ mặt của Tanboku Baku hiện lên biểu cảm "đúng như kế hoạch".
"Mau quay lại đây!"
Đối mặt với sự thúc giục của Dokuman, Tanboku Baku tiện miệng đáp lời:
"Đừng có coi tôi như thuộc hạ của cô."
Nói đoạn, cái bóng của anh chợt vặn vẹo, phân thân Vòng Tay Khởi Nguyên liền đứng ngay trước mặt.
Tanboku Baku rút ra một tấm thẻ năng lượng, cắm vào thắt lưng rồi truyền năng lượng từ tấm thẻ vào cơ thể phân thân.
Dưới sự gia trì của thẻ năng lượng, hình dáng của phân thân bắt đầu biến đổi, cuối cùng ngưng tụ thành hình thái Kamen Rider.
Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ. Tanboku Baku suy nghĩ một chút, liền rút tấm thẻ Lưỡi Đao Vòng Tay Khởi Nguyên từ thắt lưng ra rồi giao cho phân thân.
Nhờ vậy, phân thân cũng có khả năng phóng ra vô số dao găm, không để Dokuman nhìn ra sơ hở.
Phân thân Vòng Tay Khởi Nguyên được khuếch đại bằng thẻ năng lượng sở hữu sức mạnh ngang ngửa bản thể. Hơn nữa, nếu bị đánh bại, thi thể cũng sẽ không biến về nguyên dạng, thế nên Tanboku Baku chẳng cần phải lo lắng về điểm này.
Hai Tanboku Baku cùng gật đầu. Phân thân quay lại vòng chiến giữa Dokuman và Yuuhi, còn bản thể thì lặng lẽ di chuyển đến vị trí của Koyoku.
Tiếng cây cối bốc cháy ngùn ngụt đã che lấp đi âm thanh của trận chiến. Khi Tanboku Baku đến chỗ Koyoku, anh liền thấy cô đang bị tên Quái Nhân đánh cho liên tục lùi bước.
Hoàn toàn không có ý định nấp mình, Tanboku Baku bước ra từ bụi cỏ đang bốc cháy, cất tiếng chào Koyoku.
"Trông thảm hại thật đấy, Koyoku."
"Nevil!"
Koyoku giật mình, vội vàng né sang một bên để kéo giãn khoảng cách với Tanboku Baku và Quái Nhân.
"Đừng lo, Koyoku."
Tanboku Baku rút trọng kiếm Hắc Thiết ra, vác lên vai.
"Tôi đến để giúp cô đây."
Chậm rãi bước đến bên cạnh Quái Nhân, Tanboku Baku vung mạnh kiếm chém xuống, để lại một vết thương sâu hoắm trên lưng nó, khiến tên Quái Nhân phải phát ra tiếng kêu khàn đặc.
Nó không có trí tuệ hoàn chỉnh, chỉ biết chiến đấu theo bản năng. Thế nên, ngay sau khi lãnh trọn nhát kiếm đầu tiên của Tanboku Baku, nó liền chuyển hướng mục tiêu, vung nắm đấm tàn bạo lao về phía anh.
Vừa đỡ đòn vừa chém trả, trọng kiếm Hắc Thiết lại tiếp tục khắc thêm một vết kiếm rành rành lên người nó.
Cảm nhận được cảm giác từ nhát chém, Tanboku Baku nhận ra sức mạnh của tên Quái Nhân này đã được nâng tầm.
Cơ thể nó cứng cáp hơn hẳn, sức lực cũng dồi dào hơn. Nhưng ngoài những thứ đó ra thì chẳng có thêm bao nhiêu sự thay đổi... Vốn dĩ đây phải là một tình huống đáng mừng, nhưng Tanboku Baku lại cảm thấy có chút bất an.
"Này, cô còn đứng ngây ra đó làm gì?" Anh liếc nhìn Koyoku đứng bên cạnh, bực dọc hỏi.
"Tôi... không tin anh. Lần trước lúc giao chiến với tiền bối Yuuhi, anh cũng lấy cớ giúp đỡ Quái Nhân, nhưng cuối cùng vẫn quay sang tấn công hắn."
Chĩa thanh đao về phía Tanboku Baku, giọng điệu của Koyoku tràn ngập sự dè chừng.
Tanboku Baku bật cười khẩy: "Tin hay không thì có sao? Mục đích hiện tại của tôi rất đơn giản, chính là kết liễu tên Quái Nhân này. Nhìn vẻ mặt của cô kìa, trước đây nó từng là người thân hay bạn bè của cô à? Thế thì thật đáng thương."
"Không có giác ngộ của một Ma Pháp Thiếu Nữ thì chẳng thể đánh bại kẻ thù, cũng không bảo vệ được người thân. Đến phút cuối cùng, thậm chí cả việc giải thoát cho người khác cô cũng chẳng làm nổi." Giọng điệu của Tanboku Baku vô cùng sắc bén. Sự chế giễu không chút lưu tình này quả thực đã đánh trúng điểm yếu trong lòng Koyoku.
"Tôi..."
Koyoku chấn động, nhìn tên Quái Nhân đang giao chiến với Tanboku Baku, trong ánh mắt xẹt qua nét giằng xé.
"Hừ, đúng là vô dụng."
Tanboku Baku sẽ không cho cô thời gian để do dự. Anh tung một cú đá mạnh, hất văng tên Quái Nhân đến ngay trước mặt Koyoku.
Cô vội vàng chống đỡ, theo bản năng vung đao chém đứt những sợi dây leo của Quái Nhân.
Tanboku Baku tiếp tục dồn ép cô, giọng nói tràn ngập sự tà ác:
"Đối mặt với người thân của mình mà ra tay dứt khoát thật đấy, cuối cùng cũng ra dáng Ma Pháp Thiếu Nữ một chút rồi sao?"
"Tôi căn bản không hề muốn giết dì ấy!" Koyoku dùng sức vung tay, thanh Tachi mang theo lôi điện chém mạnh lên người Quái Nhân.
Dưới sự hợp lực của Tanboku Baku, cuối cùng cô cũng có đủ sức mạnh để phản công.
"Mà là, muốn cứu dì ấy!" Nhìn bộ dạng của tên Quái Nhân, trong mắt Koyoku ánh lên nỗi bi ai và cơn phẫn nộ.
"Cứu bà ta? Hừ, chỉ cần khiến tên Quái Nhân này biến mất, những chuyện khác tôi chẳng quan tâm."
Tanboku Baku tiếp tục vung kiếm, chém đứt rễ cây trên người nó.
Còn Koyoku, trong lòng cô vẫn ôm cảnh giác cao độ với Tanboku Baku. Cô không hiểu tại sao Nevil - kẻ đứng về phe Dokuman - lại quay sang tấn công Quái Nhân. Nhưng có một điều rõ ràng là mục đích của cả hai lúc này hoàn toàn trùng khớp.
"A!"
Koyoku xốc lại tinh thần, lôi điện cuồn cuộn trào dâng, cô dùng hết sức lực vung đao chém về phía Quái Nhân.
Nhất định phải cứu dì Katsuragi... Cơ hội chỉ có một, tuyệt đối không được bỏ cuộc.
Koyoku hít sâu một hơi, nhưng rất nhanh, trong lòng lại bị những luồng suy nghĩ rối rắm quấy nhiễu:...
"Tôi không quan tâm đến sự do dự hay lòng thương hại của cô. Giết nó, đó là dự định của tôi." Giọng nói lạnh lẽo của Tanboku Baku vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của Koyoku.
Và điều này cũng khiến cô hiểu ra, hiện tại đã chẳng còn đường lùi để chần chừ nữa rồi.
Nếu thất bại, Nevil chắc chắn sẽ giết chết tên Quái Nhân này. Cách duy nhất để cứu được phu nhân Katsuragi chính là thành công phá hủy hạt giống bên trong cơ thể bà!
Koyoku ép bản thân không được nghĩ ngợi thêm điều gì khác. Cô trợn to hai mắt, nghiêm túc nhìn chằm chằm tên Quái Nhân trước mặt, dồn sức hét lớn:
"Vậy thì tới đi!"
Xẹt—— Vừa dứt lời, vô số tia lửa điện phóng ra quanh người cô. Lưỡi đao ngưng tụ lôi điện, chém thẳng xuống Quái Nhân một cách dữ dội.
Dưới luồng lôi quang mãnh liệt, Quái Nhân bị đao chém lùi lại. Lớp rễ cây trước ngực nó xuất hiện vết nứt vỡ rõ rệt, nhưng dường như nhiêu đó vẫn chưa đủ.
"Vậy thì thử cái này xem." Tanboku Baku rút một tấm thẻ năng lượng ra, nhét thẳng vào thắt lưng.
Năng lượng từ thắt lưng truyền tới thanh trọng kiếm Hắc Thiết trong tay Tanboku Baku. Anh dùng hai tay nắm chặt chuôi kiếm, dồn toàn bộ sức mạnh của tấm thẻ vào đòn đánh này.
Keng!
Tiếng binh khí sắc nhọn chói tai vang lên, Tanboku Baku vung mạnh thanh trọng kiếm. Cú chém uy lực và nặng nề bổ đôi vết thương của Quái Nhân. Lần này, nó rốt cuộc đã phá nát lớp rễ cây, để lộ ra thân thể nguyên bản đang cuộn tròn bên trong... Đó chính là cơ thể của phu nhân Katsuragi.
"Phù, cứng gớm nhỉ."
Tanboku Baku vẩy kiếm rũ bỏ đám rễ cây bám trên đó. Chưa đợi anh có động thái tiếp theo, Koyoku đã lao đến trước mặt Quái Nhân, dồn toàn bộ sức mạnh ấn thẳng vào thân xác nằm giữa đám rễ cây kia.
"Dì Katsuragi, cháu đến cứu dì đây!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn