Chương 54: Vị đại nhân đó
Đúng Vậy, Tất Cả Đều Do Tôi Làm! · Vô Khuyết · 308 chương · ~25 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 1 Trong lúc cuộc kịch chiến đang nổ ra, ở một phía khác, Dokuman đã dắt theo Quái Nhân Manjusaka lết lên tận ngọn núi. Ả đưa mắt nhìn mớ thực vật xung quanh, đoạn đặt tay xuống mặt đất.
Đám cây cối bắt đầu rung lên bần bật. Ánh mắt ả sa sầm lại, những giọt mồ hôi li ti cũng theo đó túa ra.
"Lên cho ta!"
Cuối cùng, cùng với tiếng gào của ả, vô số dây leo đâm rách thớ đất chui lên.
Ả giật phắt cánh tay về, năm ngón tay sớm đã biến dạng thành rễ cây chằng chịt nhưng vẫn bám chặt lấy nền đất.
Ầm ầm ầm!
Những tiếng nổ đinh tai nhức óc vang dội kéo theo một mảng đất lớn lật tung lên.
Cuối cùng, một vật thể cũng trồi lên từ dưới đống bùn lầy nát bét: Một cái khám thờ bám đầy rêu phong và bùn đất ẩm ướt, mục nát đến quá nửa.
"Tìm thấy rồi!"
Thấy cảnh này, Dokuman nở nụ cười khoái trá.
Ả rõ sự cổ kính của chiếc khám thờ này. Việc nó vẫn nguyên vẹn tới tận ngày nay vốn là chuyện lực bất tòng tâm, ắt hẳn phải có nguồn sức mạnh bí ẩn nào đó nhúng tay vào thì nó mới trụ nổi đến bây giờ.
Bật nắp khám thờ ra, chễm chệ ngay chính giữa là bức tượng thiếu nữ bằng đất sét đã phai màu. Dẫu đã nếm trải ngần ấy năm tháng, bức tượng vẫn hoàn hảo không một vết nứt, mới mẻ tựa như vừa được tạc xong.
Nở nụ cười hiểm độc, Dokuman vươn tay chộp lấy bức tượng định moi nó ra.
Chính vào giây phút đó, pho tượng thình lình phát ra luồng sáng chói lòa. Một ảo ảnh tản ra từ bức tượng, tỏa sáng bao trùm lấy tay Dokuman, chặn đứng hành động của ả:
"Hậu bối, bất luận ngươi muốn làm gì cũng xin hãy dừng tay, đừng để Chúa Tể Yêu Ma kẻ đang nhiễu loạn thế gian được tái sinh!"
"Đây là..."
Nghe thấy động tĩnh này, Dokuman thoáng giật mình nhưng ngay lập tức bừng tỉnh, cười nhạo khinh miệt: "Cơ chế phòng thủ lưu truyền từ thời cổ đại sao, dăm ba cái thứ đồ cổ này... Vô dụng rồi!"
Dứt lời, ả giật mạnh một phát, xé toang vầng sáng, bưng luôn pho tượng ra khỏi khám thờ rồi bóp chặt trong tay, khiến những vết nứt lan dài khắp bề mặt bức tượng.
Ong...
Cảm nhận được hành vi ngang ngược của ả, luồng sáng buông tiếng thở dài đầy bất lực rồi vụn vỡ tan tành.
Cả Dokuman cũng cảm nhận rõ mồn một từng gợn sóng tản ra từ vầng sáng kia, nhanh chóng khuếch tán ra xung quanh.
Sắc mặt sụp xuống nặng nề, Dokuman ngầm hiểu bản thân phải hành động nhanh hơn nữa.
Siết chặt pho tượng trong lòng bàn tay, Dokuman vận nội công chực chờ bóp nát bức tượng. Khuôn mặt ả vặn vẹo khó coi, mồ hôi thi nhau rịn trên trán:
"Chỉ là một món đồ cổ thôi mà! Nằm yên chịu chết đi!"
Ả gầm rống lên. Vết nứt trên bức tượng ngày càng lan rộng, một luồng khí đen kịt từ khe hở đó tỏa ra.
Đánh hơi được loại khí tức này, tinh thần Dokuman trở nên hưng phấn tột độ.
Ả biết lượng khí đen kia chính là tinh hoa sức mạnh của Quái Nhân, về cơ bản cũng tương tự tấm thẻ năng lượng của Nevil, nhưng độ đậm đặc lại nằm ở một đẳng cấp hoàn toàn khác, chẳng tấm thẻ nào sánh bì được.
Không những vậy, thứ khí đen kia như mang theo ý thức tự chủ, biến thành từng vòi bạch tuộc vươn ra xung quanh, xé toạc rễ cây mục nát như để gầm thét trút giận.
Đứng trước uy thế ấy, Dokuman chỉ biết gồng mình bấu víu lấy bức tượng rạn nứt chi chít, ngoan ngoãn cúi đầu thuần phục, lách người nhường chỗ cho Quái Nhân Manjusaka ở phía sau tiến lên:
"Xin mời."
Đám khí đen kia tựa như lũ cá mập khát máu, ngửi thấy mùi tanh tưởi liền chồm lên vồ lấy Quái Nhân, luồn lách chui tọt vào thân xác hắn trong chớp mắt.
"Aaa!"
Tên Quái Nhân giật thót kinh hãi, rễ cây trên mình uốn éo vặn vẹo. Miệng hắn bật ra tiếng thét chói tai, luồng khí đen cuồn cuộn bao phủ khắp cơ thể.
Nguồn năng lượng này chảy xuôi vào bên trong thân thể Manjusaka. Một phần nhỏ sẽ củng cố sự cường tráng của nhục thể, phần lớn sức mạnh còn lại sẽ kích phát những chuyển biến càng thêm "vi diệu" bên trong nó.
Quay lại với Dokuman, quá trình cắn xé bức tượng của ả cũng đi đến hồi kết. Ả dốc cạn toàn lực phá hủy hoàn toàn hàng rào bảo vệ trên pho tượng. Bức tượng vỡ vụn rơi lả tả xuống đất, biến thành một đống bùn nhão nhơ nhuốc.
Không còn rào cản, luồng khí đen thừa cơ tràn hết vào thân xác Quái Nhân.
Mãi đến cuối cùng, Dokuman nắm chặt nắm đấm rồi từ từ xòe tay ra. Nằm lọt thỏm trong lòng bàn tay ả là một hòn đá được quấn quanh bởi mớ sợi chằng chịt xanh đỏ, y hệt một quả tim đang đập thình thịch vây quanh là mớ động tĩnh mạch.
"Rốt cuộc cũng đoạt được, Chìa Khóa Minh Giới..."
Ngắm nghía cục đá cứng ngắc to bằng nắm đấm, nét mặt Dokuman bừng sáng sự mừng rỡ tột độ. Xem ra, đây mới là mục tiêu tối thượng mà ả nhắm tới trong chuyến đi này.
...
Cùng lúc đó, tại khu vực giao tranh giữa trung tâm thành phố, tất thảy mọi người đều thoáng nhận ra một làn sóng ngầm sượt qua cơ thể mình. Cả đám cứng đơ, vô thức dừng bặt mọi hoạt động.
"Ồ..." Tanboku Baku rất nhanh sau đó đã nhận ra vệt sáng này xuất phát từ hướng ngọn núi khi nãy.
Xem chừng Dokuman đã tóm được thứ ả muốn rồi.
Hai người Yuuhi và Koyoku thì trợn tròn mắt. Trong đầu văng vẳng một tiếng vang:
"Hậu duệ nắm giữ nguồn sức mạnh giống ta... Nếu giọng nói của ta có thể truyền đến tai các ngươi, xin hãy mau tới ngọn nguồn để chấm dứt chuỗi bi kịch này. Chìa khóa phong ấn Chúa Tể Yêu Ma sắp rơi vào tay bọn loạn thần tặc tử, trăm sự nhờ cậy vào các ngươi..."
"Đó là..."
Hai Ma Pháp Thiếu Nữ đưa mắt nhìn nhau. Sự giao thoa nơi đáy mắt khiến họ lập tức thấu hiểu đối phương cũng vừa nghe thấy lời kêu gọi đó. Họ lập tức lao băng băng vào khu rừng trên núi không chút chần chừ.
"Này, không đánh nữa à?"
Tanboku Baku lớn tiếng gọi với theo đằng sau. Thấy họ chẳng thèm mảy may đoái hoài, anh lờ mờ suy đoán ra chuyện gì đó.
"Nhìn bộ dạng lúc nãy của hai cô ả, có vẻ vừa đánh hơi được chuyện gì đấy. Lời cảnh cáo chỉ Ma Pháp Thiếu Nữ mới nghe lọt lỗ tai sao?"
Nghĩ đoạn, Tanboku Baku hạ quyết tâm:
"Dokuman, tôi đến 'giúp cô' đây!"
Tiện tay biến mấy cái xác Quái Nhân thành thẻ bài, anh quẳng nốt tấm thẻ gọi xe ra. Chiếc mô tô Hắc Kỵ cuồng dã hiên ngang xuất hiện trên nền đất. Tanboku Baku yên vị trên xe, phân thân cũng chễm chệ ngồi ở yên sau:
"Người anh em, cho tôi đi ké một đoạn với nhé. Đa tạ."
"Không có chi, ngồi vững nhé."
Tanboku Baku điều khiển phân thân kẻ tung người hứng, ngay sau đó rồ ga phóng vụt đi, bỏ lại đám tàn binh ở tít phía sau.
Vù...
Tiếng động cơ gầm rú xé tai vang lên. Tanboku Baku ngẩng đầu lướt nhìn bóng dáng hai Ma Pháp Thiếu Nữ. Bọn họ đã phóng thẳng lên tầng lầu, bám riết theo hướng rừng sâu theo đường chim bay.
"..."
Phân thân hòa vào Tanboku Baku khi anh ngoặt tay lái lao vút ra con phố bên cạnh. Cú tông xe phá vỡ luôn thanh chắn đường, giúp anh thu hẹp đáng kể quãng đường phải băng qua.
Con xe lao đi với vận tốc xé gió. Vòng quay bánh xe quay tít thò lò đến mức mặt đường xi măng cũng chẳng chịu nổi, tạo ra những vệt ma sát đen xì chói mắt trên mặt đất.
Chiếc mô tô dã thú xé gió lao băng băng trên đường cao tốc. Những người đi đường chỉ nghe thấy tiếng gầm đục ngầu từ bô xe, ngay sau đó chiếc phân khối lớn vụt qua mặt như một mũi tên. Vận tốc kinh hoàng khiến họ chỉ kịp chiêm ngưỡng tàn ảnh sót lại của xe mà thôi.
...
Đến nơi trước Ma Pháp Thiếu Nữ một bước, Tanboku Baku chẳng buồn phanh lại, cứ thế phi thẳng vào trong khu rừng rậm rạp.
Cây cối hay bất cứ thứ rác rưởi nào ngáng đường đều bị chiếc siêu mô tô đè bẹp dí. Tanboku Baku lao vun vút theo trực giác mạnh mẽ nhất.
Cuối cùng, bóng dáng Dokuman hiện ra trước mắt. Anh đánh tay lái, cách Dokuman khoảng mấy mét thì thắng gấp đánh khét một cái.
Tuy không đụng vào người Dokuman, nhưng bùn đất bốc lên từ lốp sau không biết do vô tình hay cố ý lại văng trúng mặt Dokuman. Song chúng đều bị mớ dây leo nhô lên từ dưới đất đỡ lại.
Ngay khi xe tắt máy, Tanboku Baku mới nhảy xuống. Cất chiếc mô tô thú cưng vào thẻ, anh đưa mắt nhìn sang Quái Nhân bên cạnh:
"Vậy rốt cuộc cô đã làm cái trò gì đấy?"
"Tôi đã hoàn thành mục tiêu rồi."
Dokuman lúc này tâm trạng vô cùng phơi phới, dẫu Tanboku Baku vừa hắt nguyên đống bùn vào mặt thì ả cũng chẳng mảy may tức giận.
Ả đưa mắt nhìn Tanboku Baku, kế đó nhắm mắt cảm nhận tung tích của hai Ma Pháp Thiếu Nữ. Nụ cười thỏa mãn nở trên môi:
"Anh làm tốt lắm, Nevil."
"Thay vì mấy lời khen ngoài miệng, tôi thích tiền tươi thóc thật hơn đấy." Tanboku Baku dán mắt vào cục đá ả cầm trên tay: "Vậy trả lời câu hỏi của tôi được chưa?"
"Cái này sao?" Dokuman giơ cục đá lên trong tay. Những dây leo lòa xòa chui ra khỏi lòng bàn tay ả rồi bọc kín cục đá nhét ngược vào trong cơ thể.
Trên môi ả vẫn là nụ cười ngạo mạn. Đưa mắt nhìn sang tên Quái Nhân câm như hến đang túa đầy khí đen, ả từ tốn đáp:
"Mục đích mà tôi khao khát sở hữu thể xác hùng mạnh chính là để hồi sinh vị đại nhân kia."
"Đại nhân nào, Zoffy chắc?"
"Là đấng vĩ đại đã ban cho tôi thứ sức mạnh này." Không thèm bận tâm đến Tanboku Baku, ả tiếp lời: "Vị đại nhân đó là sự tồn tại từng bị Ma Pháp Thiếu Nữ phong ấn ở thời cổ đại, là vị cường giả siêu việt mà ngay cả khi Ma Pháp Thiếu Nữ đánh đổi bằng cả tính mạng cũng không thể nào giết chết. Nhiều người lầm tưởng ngài ấy đã chầu trời, nhưng vài năm trước, một tia ý thức của ngài đã phá vỡ phong ấn tìm đến tôi.
Bởi ngài ấy nhìn thấu khát vọng cháy bỏng trong tôi, giúp tôi đối diện với con người thật của mình, và cũng ban cho tôi sức mạnh của Quái Nhân."
"... Ừm."
Tanboku Baku gật gù khoanh tay đứng nghe.
Lời lẽ của ả nghe chẳng hề ăn khớp với những gì Ha Yeon từng tâm sự. Ha Yeon bảo Dokuman bị bắt đi cải tạo, trong khi Dokuman lại khăng khăng tự nguyện biến thành thế này... Quả nhiên những chuyện ngày trước Ha Yeon đã giấu giếm ít nhiều.
"Vị đại nhân kia đã ký khế ước với tôi, sai khiến tôi hồi sinh ngài ấy, và đây cũng chính là mục tiêu của tôi." Ả chỉ tay về phía tên Quái Nhân bên cạnh: "Đồ vật cần thiết gồm có hai thứ: Một thân xác đủ sức dung chứa quyền năng của đại nhân, và chìa khóa giải trừ phong ấn."
"Nói tóm lại, vị đại nhân này vẫn ngỏm rồi chứ gì, nếu không thì cớ gì lại bắt cô đi kiếm thân xác?" Tanboku Baku xen vào mỉa mai ngay trong lúc Dokuman đang lấy đà.
Nghe vậy, Dokuman nheo mắt: "Ngài ấy không bao giờ chết! Với lại, ngài ấy chẳng phải đầu lửa gì hết."
Thấy Dokuman đã bắt đầu bực bội, Tanboku Baku nhún vai:
"Được được được, thế là cô nắm trong tay đồ mình cần rồi chứ gì? Giờ cô tính làm gì tiếp, trực tiếp gọi ngài ấy sống dậy luôn sao?"
Lúc nói câu này, ánh mắt ẩn dưới lớp mũ bảo hiểm đã dấy lên tia nhìn đầy hiểm độc.
"Tất nhiên là chưa đến lúc rồi. Ngoài những món đồ cần thiết ra, vẫn phải đáp ứng một vài điều kiện nhất định thì mới phá bỏ được phong ấn của ngài ấy... Hơn nữa, thể xác này hiện vẫn chưa đủ trâu bò."
Dokuman ngước mặt lên nhìn về phía trước: "Chi tiết thế nào lát nữa hẵng hay, còn bây giờ, chúng ta phải tập trung xử lý cho xong hai con nhãi Ma Pháp Thiếu Nữ này đã."
Trong lúc nói chuyện, Koyoku và Yuuhi đã có mặt tại hiện trường. Hai cô cùng lúc phát giác ra tình trạng dị thường của tên Quái Nhân.
"Dokuman... Rốt cuộc cô đã làm gì hả!" Yuuhi lớn tiếng quát, nhưng đáp lại cô lại chỉ là ánh mắt khinh miệt của Dokuman:
"Ta phải báo cáo cho cô nghe sao? Nevil, cùng ta đối phó với cô ta."
"Tôi không có ý kiến."
Rút đôi dao găm ra khỏi áo choàng, Tanboku Baku vung tay tạo nên những đường đao hoa mắt rồi ngoắc ngón tay khiêu khích:
"Vậy hiệp ba, bắt đầu thôi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn