Chương 354: Bố mới là bố ruột của con cơ mà, sao con có thể báo hại bố như thế chứ
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~20 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Thu Hy nắm chặt lấy bàn tay ngọc ngà của Hạ Tiểu Bạch, lòng bàn tay cô lúc này đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, đôi mắt đẹp tràn ngập vẻ lo lắng không thôi.
"Tiểu Bạch, cậu có chắc chắn là cái người cậu gọi đến có đủ bản lĩnh để hạ bệ được Hạ Tài Tuấn không thế?"
Hạ Tiểu Bạch vô cùng tự tin dắt lấy bàn tay ngọc của Sở Thu Hy, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên mu bàn tay trắng ngần của cô, ánh mắt tràn đầy vẻ nuông chiều, yêu thương nói.
"Vợ Thu Hy cứ việc yên tâm một trăm phần trăm đi nhé, tuyệt đối không có vấn đề gì đâu nà."
Phùng Luân đứng bên cạnh nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch thản nhiên nắm tay rồi hôn tay Sở Thu Hy thì trong lòng trào dâng một ngọn lửa ghen ăn tức ở, đố kỵ đến phát điên. Gã nghiến răng ken két, gầm gừ nói:
"Hai đứa bay cứ tranh thủ mà khoe khoang tình cảm đi, lát nữa thôi là có chỗ cho tụi bay khóc lóc thảm thiết rồi đấy."
Bị Hạ Tiểu Bạch đấm rụng mất hai chiếc răng cửa, gã đã tức tối đến mức mất hết lý trí, hầu như là gào thét lên thành tiếng. Chỉ tiếc là cái giọng sủa của gã vì bị lọt gió nên nghe qua lại vô cùng hài hước và nực cười.
Hạ Tiểu Bạch híp mắt cười khà khà:
"Tụi tôi có khóc hay không thì cậu chắc chắn là không có cửa được nhìn thấy rồi, thế nhưng cái món phân kia thì tối nay cậu chạy trời không khỏi nắng, chắc chắn là phải xơi sạch rồi đấy nhé."
"Nhớ là lúc ăn phải bật cả livestream lên nữa đấy."
Thời gian cứ thế từng giây từng phút trôi qua chậm chạp. Hạ Tài Tuấn chờ đợi đến mức bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài, gã uể oải lên tiếng.
"Mười phút đã trôi qua rồi đấy nhé, cái người mày gọi đến không phải là vì khiếp sợ quá nên không dám vác mặt đến đây rồi chứ?"
Phùng Luân cũng ngoác cái mồm mất răng ra cười ha hả đầy đắc ý, cái bộ dạng thiếu răng trông cực kỳ tấu hài.
"Cậu Hạ đã bảo rồi mà, đứng đây đôi co với nó đúng là phí hoài thời gian..."
Thế nhưng gã vừa mới dứt lời một phát. Từ phía cửa quán bar bỗng nhiên có khoảng bảy, tám người hùng hổ bước vào, trên tay người nào người nấy đều lăm lăm gậy gộc, gậy bóng chày gộc gằn. Dẫn đầu toán người là một người đàn ông trung niên tầm ngoài năm mươi tuổi, người mặc bộ âu phục chỉnh tề, thế nhưng trên đỉnh đầu lại là một quả đầu hói sáng bóng theo kiểu "địa trung hải". Nếu nhìn kỹ một chút thì diện mạo của lão ta có đến vài phần vô cùng tương đồng với Hạ Tài Tuấn.
Khuôn mặt lão lúc này đang bừng bừng sát khí, phẫn nộ đến mức như muốn ăn tươi nuốt sống người khác vậy. (▼ヘ▼#) Bởi vì lão thừa biết cái chuyện đại họa lần này nếu như không xử lý cho thật khéo léo, thật ổn thỏa thì cả cái nhà lão chuẩn bị tinh thần đi chầu diêm vương là cái chắc. Lão đưa mắt láo liên nhìn dòm ngó khắp xung quanh vài lượt, một tên thuộc cấp đi bên cạnh liền lên tiếng báo cáo.
"Ông chủ Hạ, nhị thiếu gia đang ở đằng kia kìa, tụi mình có cần lao qua đó để giúp một tay không ạ?"
Hạ Vĩnh Nguyên đùng đùng nổi giận, rảo bước đi thẳng về phía thằng con trai ngu xuẩn, báo đời của mình. Quả nhiên đập vào mắt lão là cái cảnh tượng thằng nghịch tử đang dẫn theo một đám người bao vây, ép hai cô gái yếu ớt vào một góc quầy bar. Chắc là hai cô con gái nhỉ?
Hạ Tiểu Bạch nhìn thấy người đàn ông trung niên đang hầm hầm sát khí tiến lại gần, nhìn cái bộ dạng này thì chắc chắn chính là bố của Hạ Tài Tuấn rồi chứ còn ai vào đây nữa. Cậu liền đưa bàn tay ngọc lên vẫy vẫy chào hỏi:
"Bác kia ơi, bác có phải là người do ông nội cháu điều đến đây không ạ?"
Hạ Vĩnh Nguyên lập tức dời toàn bộ tầm mắt dán chặt lên người Hạ Tiểu Bạch, rồi vội vã rảo bước lao nhanh tới? Cái người dám mở miệng gọi thẳng lão gia tử bằng hai tiếng ông nội, thì thân phận của cô nàng này chắc chắn mười mươi chính là vị đại thiên kim độc nhất vô nhị báu vật của tổng gia tộc họ Hạ rồi. Lão ta lập tức bày ra một bộ mặt vô cùng nịnh bợ, khúm núm tiến lên chào hỏi:
"Cô... cô chắc chắn chính là đại thiên kim Hạ Tiểu Bạch tiểu thư phải không ạ?"
Hạ Tiểu Bạch khẽ đằng hắng giọng, sửa lưng lão:
"Xin bác hãy gọi cháu là thiếu gia!"
Hạ Vĩnh Nguyên đờ người ra một chốc, nhưng lão cũng không dám suy nghĩ, thắc mắc gì nhiều, dù sao thì phong cách ăn mặc hiện tại của cậu quả thực cũng mang theo vài phần hương vị của con gái giả trang nam nhi. Lão cũng chỉ đành gật đầu lia lịa như gà mổ thóc:
"Dạ vâng vâng, xin nghe theo lời của Tiểu Bạch thiếu gia ạ."
Nói đoạn lão mới quay ngoắt sang, dùng một ánh mắt tràn ngập vẻ rèn sắt không thành thép đầy oán hận nhìn chằm chằm vào thằng con trai thứ hai của mình. Trong lòng lão lúc này tràn ngập sự hối hận và tự trách, đúng là con hư tại mẹ, cháu hư tại bà, con dại cái mang, giọt nước tràn ly mà!
Hạ Tài Tuấn hoàn toàn ngốc nghếch, đờ đẫn ra tại chỗ... Cái người mà Hạ Tiểu Bạch gọi điện điều đến đây làm sao mà lại biến thành bố ruột của mình được thế này?!!! Hơn thế nữa, nhìn cái bộ dạng nịnh bợ, cung kính hết mức kia của bố mình thì cái thằng nhóc Hạ Tiểu Bạch này hình như chính là người của tổng gia tộc chính. Nhưng mà không đúng nha! Mấy cái đứa nhỏ tuổi thuộc thế hệ con cháu của tổng gia tộc chính gã đều đã từng được làm quen và nhận mặt hết rồi cơ mà, làm gì có đứa nào tên là Hạ Tiểu Bạch đâu chứ!
Phùng Luân nhìn thấy cái gã đầu hói chỉ dẫn theo vỏn vẹn có bảy tám người đi cùng, liền đưa tay ôm lấy bụng cười ngặt nghẽo, cười ha hả một cách vô cùng càn rỡ.
"Hạ Tiểu Bạch ơi là Hạ Tiểu Bạch, mày không đỡ nổi nữa nên mới đi tìm một lão già đầu hói đến đây để làm chỗ dựa cho mày đấy à!"
"Tao nhìn cái bộ dạng của mấy cái lão này chắc là một chân cũng đã đạp sẵn vào trong quan tài rồi chứ còn gì nữa!"
"Ha ha ha!!" ʱªʱªʱª (ᕑᗢᓫ∗)˒
"Cậu Hạ ơi cậu nhìn cái lão già đầu hói kia trông tấu hài quá đi mất, nhìn cứ như một con yêu quái Kappa dưới nước ấy, ha ha."
"Không biết là con trai của cái lão già này trông có giống một con Kappa con không nữa đây."
Thế nhưng gã còn chưa kịp dứt hết câu nói của mình... Hạ Tài Tuấn đã thẳng tay tung ra một cái tát trời giáng, vỗ mạnh một phát bốp nảy lửa vào chính diện khuôn mặt của Phùng Luân. (゜ロ゜((@== (▼ヘ▼#)o"Mẹ kiếp mày, tao cười cái con mẹ mày ấy mà Kappa! Đó chính là bố ruột của tao đấy!" Phùng Luân trực tiếp bị cái tát nảy lửa đánh cho ngã nhào chổng vó xuống đất, thế nhưng Hạ Tài Tuấn vẫn chưa có ý định buông tha cho gã, gã hùng hổ nhấc chân lên rồi điên cuồng giẫm đạp liên tiếp vào người gã." Mày mới là Kappa, cả cái nhà mày đều là lũ Kappa hết, mẹ kiếp cái thằng rác rưởi nhà mày, đúng là cái loại báo đời hại chết lão tử rồi mà." Phùng Luân:"Ứ hự... ư một tiếng..." Gã đau đớn co rụm người lại nằm co quắp trên mặt sàn quán bar hệt như một con chó rách. Hạ Vĩnh Nguyên đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ màn kịch này, lão chỉ dùng một chất giọng lạnh lùng, vô cảm lên tiếng hỏi." Đã giẫm đạp xong xuôi chưa hả, nếu như mày đã giẫm đạp thỏa thích rồi, thì bây giờ đến lượt tao đánh gãy chân của mày đấy!" Hạ Tài Tuấn nghe thấy vậy thì toàn thân run bắn lên một cái, suýt chút nữa là đứng không vững mà ngã quỵ xuống đất." Bố ơi bố... con dù sao cũng là con trai ruột thịt bằng xương bằng thịt của bố cơ mà!" Hạ Vĩnh Nguyên chẳng thèm nói lời thừa thãi, lão vung thẳng cây gậy gỗ to đùng trên tay lên, nhắm thẳng vào cặp đùi của Hạ Tài Tuấn mà nện xuống một phát thật mạnh." Bố còn là bố ruột của mày đây này, sao mày có thể độc ác, báo hại bố một vố đau đớn thế này hả!!!" ε=ε=(怒°Д°)ノ"Mấy đứa bay còn đứng đực mặt ra đấy làm cái gì nữa, mau xông lên phụ tao một tay, đập gãy hai cái chân của cái thằng nghịch tử này ra cho tao!" Mấy tên thuộc cấp đứng xung quanh đưa mắt nhìn nhau đầy ngơ ngác, trong nhất thời không một ai dám ra tay thật. Hạ Vĩnh Nguyên tức đến mức lồng ngực phập phồng, nếu như bây giờ lão không ra tay thật nặng để đánh phế thằng con trai ngu xuẩn này nhằm làm cho tứ tiểu thư nguôi giận, được vừa lòng hả dạ. Thì một khi tổng gia tộc họ Hạ ở Yến Kinh mà truy cứu trách nhiệm tội lỗi xuống, cái mạng nhỏ của thằng con trai lão coi như là chính thức đi tong. Không chỉ riêng một mình nó bị phế, mà ngay cả công sức, thành quả nỗ lực cày cuốc suốt cả một đời của cả cái gia đình lão cũng coi như là tan thành mây khói, chấm hết tại đây." Tao bảo tụi bay động thủ thì cứ việc động thủ ngay đi, có xảy ra chuyện gì một tay lão tử đứng ra gánh vác trách nhiệm hoàn toàn, nhớ kỹ cho tao là chỉ được nhắm vào chân mà phang thôi nghe chưa!!!!" Sở Thu Hy đứng bên cạnh chứng kiến cảnh tượng này thì hoàn toàn ngốc nghếch, đờ đẫn cả người ra, cái màn kịch diễn biến bất ngờ, xoay chuyển tình thế 180 độ đột ngột như thế này quả thực là khiến cô không tài nào tin nổi vào mắt mình nữa rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn