Chương 336: Muốn Tiểu Bạch ở rể nhà họ Sở
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Khương Tĩnh Vân dùng những đầu ngón tay thon thả khẽ lau đi vệt nước mắt long lanh vừa trượt khỏi hàng mi của Hoàng Liễu Liễu. Trong đôi mắt cô tràn ngập sự áy náy xen lẫn nét dịu dàng dành cho cô em gái mít ướt này.
"Đã bao năm không gặp, cô bé mỹ nhân ngày xưa hay chạy lăng xăng cười đùa sau lưng chị giờ đã trở nên đoan trang, xinh đẹp thế này rồi."
Hoàng Liễu Liễu rất muốn sà ngay vào lòng Khương Tĩnh Vân để hờn dỗi như một cô nhóc. Thế nhưng sự hiện diện của con gái cô và những người xung quanh lại khiến cô cảm thấy ngượng ngùng, không dám làm vậy. Cô chỉ biết đăm đăm nhìn người chị cá tính năm nào với ánh mắt chất chứa chút oán hờn.
Hoàng Liễu Liễu mím chặt bờ môi đỏ:
"Vì sao năm đó chị lại đột ngột bỏ đi như vậy?"
Tuy chỉ là một câu hỏi đơn giản, nhưng nó đã kìm nén trong lòng Hoàng Liễu Liễu suốt gần hai mươi năm qua. Cô đã từng hy vọng biết bao nhiêu, thậm chí là ngay cả trong những giấc mơ, cô cũng muốn hỏi Khương Tĩnh Vân lý do vì sao năm ấy lại nhẫn tâm rời xa mình, đến cả cách thức liên lạc cũng chẳng buồn để lại. Nếu năm đó Khương Tĩnh Vân bằng lòng, cô thậm chí đã từng nghĩ đến chuyện sẽ cùng cô ấy bỏ trốn.
Sở Thu Hy và Hạ Tiểu Bạch đều ngơ ngác nhìn nhau trước cảnh tượng này. Mẹ của hai đứa họ quen nhau sao?
Hạ Văn Hải không nhịn được bèn lên tiếng hỏi:
"Tĩnh Vân, em quen biết bà thông gia à?"
Khương Tĩnh Vân chỉ mỉm cười nhẹ nhàng đáp:
"Em và Liễu Liễu là đôi bạn thân thiết nhất đấy ạ. Từ hồi cấp ba cho đến tận khi lên đại học, tụi em đều hẹn nhau học chung một trường. Mãi đến lúc tốt nghiệp mới lưu luyến chia tay. Lần xa cách này tính ra cũng đã ngót nghét hai mươi năm rồi. Lần cuối gặp nhau, tụi em vẫn còn là những cô thiếu nữ năng động, đáng yêu, giờ gặp lại thì ai nấy đều đã làm cha làm mẹ cả rồi. Thời gian trôi nhanh thật đấy..."
Sở Vân Chính cũng không ngờ được vợ mình và mẹ của Tiểu Bạch lại là bạn thân của nhau. Ông ta cũng vui mừng vỗ tay đen đét:
"Ha ha ha, không ngờ Liễu Liễu và mẹ của Tiểu Bạch lại có mối quan hệ thân thiết như thế. Thầy trò thế này thì đúng là thân lại càng thêm thân rồi còn gì nữa! Để ăn mừng chuyện này, lát nữa tôi phải uống thêm vài ly mới được!"
Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy đều là những người trong cuộc. Dĩ nhiên hai đứa họ đều nhận ra mối quan hệ giữa hai người mẹ dường như còn thân thiết, khăng khít hơn mức bạn bè bình thường rất nhiều. Trực giác của những người trong giới mách bảo họ rằng mọi chuyện không đơn giản như những gì thể hiện ở bề ngoài. Nếu không thì làm sao phải khóc lóc đau khổ đến thế kia chứ. Dẫu sao cũng chỉ là bạn thân thôi mà, có phải là gặp lại người tình trăm năm sau bao ngày xa cách đâu.
Trong lòng hai đứa tuy nghĩ như vậy nhưng cũng không cách nào kiểm chứng được, biết đâu lại là do tụi mình nghĩ quá nhiều mà thôi.
Khương Tĩnh Vân quay trở lại chỗ ngồi của mình, chậm rãi ngồi xuống:
"Được rồi, được rồi, khó khăn lắm mới có một ngày lành để phụ huynh hai nhà gặp mặt thế này, chúng ta phải vui vẻ lên mới đúng chứ."
Hoàng Liễu Liễu lau sạch vệt nước mắt, nhìn sang Hạ Văn Hải đang ngồi cạnh Khương Tĩnh Vân, bỗng nhiên cô cảm thấy vô cùng ngứa mắt với ông chú này. Cô liền đứng phắt dậy, bước thẳng tới trước mặt Hạ Văn Hải và nói bằng giọng lạnh tanh:
"Ông thông gia có thể nhường chỗ một chút được không, tôi muốn ngồi nói chuyện riêng với chị Khương."
Hạ Văn Hải đưa mắt nhìn sang vợ mình. Ông cũng cảm nhận được ánh mắt có phần là lạ của Hoàng Liễu Liễu, dường như cô ấy đang tỏ ra có chút khó chịu với ông.
Bờ môi đỏ của Khương Tĩnh Vân khẽ thở dài một tiếng:
"Văn Hải, anh sang ngồi chung với ông thông gia đi."
Hạ Văn Hải tuy có chút không đành lòng nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Ông bê chiếc ghế của mình sang ngồi cạnh Sở Vân Chính.
Sở Vân Chính lập tức khoác vai ông, sốt sắng rót cho ông một ly rượu Mao Đài. Dòng rượu trong vắt như gương cuồn cuộn chảy vào ly, ngay lập tức tỏa ra mùi hương nồng đượm, thơm nức mũi.
"Hạ lão đệ, sao tôi trông chú cứ như không nỡ nhường vợ cho bà xã tôi nói chuyện thế nhỉ. Chú phải hào phóng, rộng lượng giống như tôi đây này. Tôi thì chẳng có nề hà gì chuyện nhà tôi ở cạnh vợ chú đâu. Chi bằng hai anh em mình làm vài ly, hàn huyên tâm sự với nhau chút đi."
Hạ Văn Hải có chút cạn lời nhìn cái ông chú vạm vỡ này. Ông là người hiểu rõ giữa con gái với con gái cũng hoàn toàn có thể xảy ra những chuyện sâu kín và nảy sinh tình cảm yêu đương với nhau. Ví dụ điển hình chính là Tiểu Bạch và Thu Hy đấy thôi. Vì chuyện này mà ông từng lên mạng tra cứu rất nhiều tài liệu. Thực tế thì một bộ phận phụ nữ đều có xu hướng thích người đồng giới, và đó là thứ tình cảm đến từ hai phía, chỉ là phần lớn họ không bộc lộ ra ngoài mà thôi.
Vừa rồi nhìn thấy ánh mắt oán hờn của Hoàng Liễu Liễu dành cho vợ mình, trông nó y hệt như điệu bộ làm nũng giữa các cặp tình nhân vậy. Lại thêm cả ánh mắt không mấy thân thiện mà Hoàng Liễu Liễu ném về phía ông nữa. Những dấu hiệu này chứng tỏ, vợ ông và vợ của ông chú vạm vỡ này dường như có một mối quan hệ vô cùng mờ ám. Hạ Văn Hải chỉ hy vọng có lẽ là do chuyện của Tiểu Bạch khiến mình nghĩ ngợi lung tung mà thôi. Ông cũng chỉ biết cười xòa đón lấy ly rượu từ tay Sở Vân Chính, ngửa cổ uống cạn một hơi.
Vị rượu mạnh mẽ xộc từ cuống họng xuống tận tâm can, nóng bừng bừng như lửa đốt.
"Anh Sở này, rượu này mạnh thật đấy nhé, không chỉ thơm nức mũi mà độ cồn cũng gớm thật."
"Rượu trong vắt không một chút gợn, mùi hương thanh nhã dễ chịu, vào miệng thì êm dịu nồng nàn, uống xong lại thấy cay cay ngọt ngọt sảng khoái. Đúng là loại rượu thượng hạng!"
Sở Vân Chính thấy Hạ Văn Hải khen ngợi chai rượu của mình thì càng thêm đắc chí, cười lớn ha hả:
"Hạ lão đệ chắc là chưa từng được uống loại rượu danh tiếng và đắt đỏ như thế này bao giờ đúng không?"
"Đây chính là loại Mao Đài Phi Thiên thượng hạng thuộc dòng hương thơm đậm đà đấy, mấy chục triệu một chai chứ chẳng chơi đâu. Mà cái này khó mua lắm đấy nhé, phải nhờ đối tác làm ăn tặng cho tôi một thùng sáu chai đấy. Ngày thường tôi còn chẳng nỡ uống đâu."
"Vì buổi gặp mặt thông gia ngày hôm nay, tôi đã xách liền một lúc ba chai tới đây, định bụng là hai anh em mình phải uống cho thật đã đời mới thôi. Uống hết chai này thì trên máy bay trực thăng của tôi vẫn còn nữa, chỉ cần chú Hạ đây uống thấy đã cái nư là được."
Khi nhắc đến hai từ "trực thăng", Sở Vân Chính cố tình nhấn giọng thật mạnh. Rõ ràng là ông ta cố ý nói cho Hạ Văn Hải nghe. Dẫu sao thì mục đích chính vẫn là muốn Hạ Tiểu Bạch phải ở rể nhà họ Sở bọn họ, thế nên Sở Vân Chính bắt buộc phải phô trương tiềm lực tài chính và gia thế của mình ra.
Hạ Văn Hải tiếp tục nhấp thêm một ngụm, chai Mao Đài giá mấy chục triệu này đúng là uống rất vào. Thế nhưng cái gã này lại dám bảo ông chưa từng được uống rượu ngon, điều này làm ông cảm thấy vô cùng khó chịu.
"Anh Sở à, không phải tôi khoác lác đâu, chứ loại Mao Đài tôi từng uống còn chất lượng hơn cái này nhiều. Mà lại còn là hàng cung cấp riêng cho giới chức trách, loại đỉnh cấp của đỉnh cấp luôn đấy. Cứ làm một ngụm rượu ngon rồi đưa mồm nhắm thêm một miếng thịt cầy thì đúng là sướng như tiên luôn."
Sở Vân Chính lúc này đã tự mình nốc liền mấy ly, mặt mũi đã bắt đầu đỏ ửng vì hơi men. Đối với lời khoe khoang của Hạ Văn Hải, ông ta chẳng tin lấy một chữ.
"Chú Hạ cứ bốc phét, lại còn hàng cung cấp riêng nữa cơ đấy. Đến tôi đây còn chưa từng được nếm thử mùi vị của chai Mao Đài cung cấp riêng thực sự nó ra làm sao nữa là. Chú phải biết là những chai rượu thuộc diện đó thì chỉ có những nhân vật máu mặt ở tít trên cao mới có tư cách được thưởng thức thôi. Dân thường như chúng ta được uống loại Mao Đài mấy chục triệu này đã là oách xà lách lắm rồi."
Hạ Văn Hải chỉ mỉm cười không nói gì nữa. Năm xưa khi ông già nhà ông còn tại vị ở chức cao, cứ mỗi dịp lễ Tết là lại có người ùn ùn mang đến biếu những chai Mao Đài cung cấp riêng thuộc hàng thượng phẩm. Ông thường xuyên cùng mấy người anh em lén lút giấu ông già đem đi uống trộm. Là một người cực kỳ mê rượu, cái hương vị tuyệt đỉnh năm đó đến tận bây giờ ông vẫn không tài nào quên được.
Sở Vân Chính thấy Hạ Văn Hải chỉ cười trừ không nói gì, lại cứ ngỡ ông đang cố tỏ ra nguy hiểm nên trong lòng cũng có chút bực mình.
"Hạ lão đệ này, căn nhà này của chú trông thì cũng khá là ổn đấy. Thế nhưng sau này Tiểu Bạch và Thu Hy nhà tôi kết hôn rồi thì cũng không thể sống ở nơi này được. Dẫu sao Thu Hy nhà tôi từ nhỏ đã là tiểu thư cành vàng lá ngọc, sống trong nhung lụa quen rồi, không ở vừa mấy căn nhà nhỏ hẹp thế này đâu."
"Tôi cũng đã quyết định rồi, chuẩn bị mua tặng cho hai đứa nó một căn biệt thự, cứ thế mà điền tên của hai đứa vào sổ đỏ thôi."
Sở Thu Hy làm sao mà không nhận ra ông bố mình đang cố tình khoe mẽ tinh tướng cơ chứ. Cô cảm thấy vô cùng ngượng ngùng thay cho bố. Dẫu sao chú Hạ sau này cũng là bố chồng của cô rồi còn gì nữa. Cô liền vội vàng quay sang nhìn Sở Vân Chính, có chút giận dỗi nói:
"Bố ơi! Bố uống nhiều quá rồi đấy!"
"Con và Tiểu Bạch ở đâu mà chẳng được, tụi con không quan trọng chuyện đó đâu."
Sở Vân Chính quả thực cũng đã bị hơi rượu bốc lên đầu, mặt mũi cổ cánh đều đỏ gay đỏ gắt cả lên. Nhưng cũng chính nhờ có chút hơi men này kích thích mà ông ta lại càng không muốn con gái mình sau khi lấy chồng phải chịu dù chỉ một chút thiệt thòi. Vì vậy, ông ta lại càng sục sôi ý định muốn Hạ Tiểu Bạch phải đi ở rể nhà họ Sở cho bằng được.
"Con gái à, bố là đang muốn tốt cho con thôi. Con từ nhỏ đã được nuôi nấng chiều chuộng, miếng ăn cái mặc đều là thứ tốt nhất. Mặc dù chuyện này cũng là tại bố quá nuông chiều con, cái gì cũng chiều theo ý muốn của con. Thế nhưng lần này con bắt buộc phải nghe lời bố."
"Nói thẳng ra là, bố muốn Tiểu Bạch phải về ở rể nhà họ Sở chúng ta."
"Sau này hai đứa phải sinh cho bố hai đứa cháu."
"Đứa đầu tiên sẽ mang họ Hạ, đứa thứ hai sẽ mang họ Sở, bất kể là cháu gái hay cháu trai."
"Dĩ nhiên, nếu hai đứa có bản lĩnh sinh hẳn một đội bóng đá thì một mình ông già này vẫn dư sức nuôi hết! Tiền sữa bỉm, ăn uống đi lại, chi phí học hành học tập cứ để tôi bao trọn gói từ A đến Z!"
Sở Thu Hy ngượng chín cả mặt... Sinh hẳn một đội bóng á? Bố làm như cô là heo nái không bằng. Huống hồ kể cả cô có muốn sinh đi chăng nữa thì Tiểu Bạch cũng lực bất tòng tâm mà, cậu ấy làm gì có "vòi voi nhỏ" đâu cơ chứ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn