Chương 369: Tốt nghiệp
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Nghe mẹ gọi ra ngoài ăn cơm, Sở Tiêu Tiêu cuối cùng cũng được phép ra khỏi phòng, lập tức tỉnh cả người.
Cậu chạy đến trước cửa phòng Khương Tĩnh Vân rồi gõ cửa.
"Thím Khương, ăn cơm thôi ạ!"
Dưới tiếng gọi của Hoàng Liễu Liễu, Khương Tĩnh Vân cũng đã tỉnh giấc. Bà mở cửa phòng, thấy Sở Tiêu Tiêu đang đứng bên ngoài.
"Thím Khương, để cháu dìu thím xuống."
Sở Tiêu Tiêu vui vẻ nói.
Khương Tĩnh Vân đưa bàn tay trắng mịn lên xoa đầu cậu.
"Tiêu Tiêu ngoan quá. Nhưng thím Khương vẫn chưa đến mức phải có người dìu đâu."
"Thím tự đi được mà."
Sở Tiêu Tiêu nhìn Khương Tĩnh Vân – người phụ nữ vừa trưởng thành vừa xinh đẹp.
Trên gương mặt trái xoan là nụ cười dịu dàng.
Vóc dáng chín muồi càng thêm quyến rũ.
Được bàn tay trắng nõn của bà xoa đầu, khuôn mặt nhỏ đáng yêu của Sở Tiêu Tiêu bất giác đỏ ửng.
"Không sao đâu."
"Thím Khương đẹp như vậy, cháu thích dìu thím lắm."
Khương Tĩnh Vân chỉ biết bất đắc dĩ cười.
"Đúng rồi, Tiêu Tiêu."
"Chẳng phải cháu có cô bạn gái nhỏ tên Nhã Nhã sao?"
"Dạo này sao không thấy con bé đến nhà chơi nữa?"
Sở Tiêu Tiêu lập tức tỏ vẻ ghét bỏ.
"Thôi đi."
"Con nít ấy mà, suốt ngày làm nũng với đáng yêu, chán lắm."
Khóe môi Khương Tĩnh Vân khẽ giật.
Chẳng lẽ đúng như Thu Hi nói...
Em trai con bé thật sự thích kiểu chị đẹp trưởng thành?
...
Hai người đi xuống tầng dưới.
Hoàng Liễu Liễu vỗ nhẹ lên đầu Sở Tiêu Tiêu.
"Nhớ rửa tay rồi mới ăn."
Sở Tiêu Tiêu chạy vào bếp rửa sạch hai tay, rồi vừa bước vào phòng khách đã lớn tiếng gọi:
"Tiểu Bạch! Lát nữa bọn mình đi chợ đêm nhá?"
"Em mời anh ăn McDonald's, xem phim rồi đi trượt băng!"
Hạ Tiểu Bạch đưa mắt nhìn Sở Tiêu Tiêu đang vui vẻ chạy tới.
Ngay khi hai người nhìn nhau.
Sở Tiêu Tiêu cũng lập tức phát hiện...
Bên bàn ăn đang ngồi một cô gái tóc dài ngang eo.
Khi ánh mắt cậu dừng trên người cô gái ấy.
Miệng lập tức há to thành hình chữ O.
(⊙o⊙)
"Ti... tiên nữ... chị tiên nữ?"
Chiếc váy hai dây để lộ bờ vai trắng mịn như ngọc.
Xương quai xanh tinh xảo hơi lõm xuống.
Kết hợp với gương mặt tuyệt mỹ thanh khiết cùng khí chất băng thanh ngọc khiết.
Dù nhìn thế nào...
Cô cũng giống như một tiên nữ vừa hạ phàm.
Nhìn dáng vẻ kinh ngạc của Sở Tiêu Tiêu, Hạ Tiểu Bạch cũng thấy thú vị.
Gương mặt thanh nhã thoát tục nở nụ cười dịu dàng với cậu.
Đôi mắt trong veo như pha lê khẽ chớp.
Đôi môi đỏ như cánh hoa, hàm răng trắng như tuyết.
Cô cất giọng trong trẻo:
"Tiêu Tiêu."
"Sao đứng ngẩn người ra đó thế?"
"Lại đây ăn cơm đi."
Giọng nói dịu dàng, êm tai vô cùng.
Sở Tiêu Tiêu hoàn toàn bị nụ cười của vị "tiên nữ" trước mặt mê hoặc.
Đẹp như hoa soi bóng nước.
Trên gương mặt thanh tú còn mang theo vài phần quyến rũ.
Tim cậu cũng bất giác đập nhanh hơn.
Sở Thu Hi nhìn bộ dạng của em trai thì chỉ biết ôm trán.
Thằng nhóc này...
Hễ gặp chị gái xinh đẹp là như được tiêm máu gà.
Huống chi...
Hôm nay còn nhìn thấy nhan sắc đỉnh cao của "tiên nữ nhỏ".
"Tiêu Tiêu, đừng ngẩn người nữa."
"Lại đây ăn cơm."
"Nước dãi sắp chảy rồi, mất mặt chết đi được."
Sở Thu Hi bất đắc dĩ gọi.
Sở Tiêu Tiêu vội lau mép, hớn hở định chạy đến ngồi cạnh "chị tiên nữ".
Nhưng lập tức bị Sở Thu Hi trừng cho một cái.
"Đó là chỗ của dì Tĩnh Vân."
"Em sang ngồi đối diện, cạnh ba."
Sở Tiêu Tiêu không dám cãi lời chị.
Đành ngoan ngoãn ngồi cạnh Sở Vân Chính.
May mà...
Đối diện chính là chị tiên nữ.
Vậy cũng không lỗ. ꉂ(ˊᗜˋ*)
"Ba."
"Chị tiên nữ này là ai thế?"
"Đúng rồi, Tiểu Bạch đâu?"
"Gọi anh ấy ra ngắm người đẹp luôn đi!"
Sở Vân Chính tức đến bật cười nhìn thằng con ngốc.
Thật ra...
Lần đầu nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch mặc đồ nữ, phản ứng của ông cũng chẳng khá hơn là bao.
"Khụ khụ..."
"Cô ấy chính là Tiểu Bạch đấy."
"Không nhận ra à?"
Sở Tiêu Tiêu:??????
Nhìn kỹ lại...
Chị tiên nữ xinh đẹp như tranh ngồi đối diện...
Quả thật rất giống Tiểu Bạch!
"A... Anh là Tiểu Bạch?"
Cậu kinh ngạc hét lên.
Hạ Tiểu Bạch khẽ hất mái tóc dài ngang eo.
Trên gương mặt hiện lên nụ cười tinh nghịch nhưng vẫn thanh tao cao quý.
Giữa hàng mày ánh mắt đều toát lên vẻ thoát tục.
"Thế nào?"
"Chẳng phải cậu vẫn luôn nghi ngờ anh là con gái sao?"
"Giờ thì nói cho cậu biết."
"Bản tiểu thư đúng là con gái đấy..."
Sở Tiêu Tiêu hoàn toàn ngây người.
Anh rể của mình...
Thật sự là con gái.
Lại còn là một chị gái đẹp như tiên.
Yêu rồi... yêu rồi...
"Tiểu Bạch..."
"Anh thật sự là con gái?"
"Vậy còn chị với chị em..."
Hạ Tiểu Bạch chỉ nhìn một cái là biết thằng nhóc này đang nghĩ gì.
Chắc chắn là đang mê mẩn ngoại hình của mình.
Kiểu con trai như vậy cô gặp nhiều rồi.
Chẳng thiếu cậu thêm một người.
Cô giơ ngón tay thon dài lên, khẽ búng vào trán Sở Tiêu Tiêu.
"Đừng mơ tới bản tiểu thư."
"Chị với chị cậu là một cặp."
"Ba mẹ cậu với ba mẹ chị đều đồng ý rồi."
"Em chỉ cần chúc phúc cho bọn chị là được."
Sở Tiêu Tiêu quay sang nhìn ba mình.
Sở Vân Chính cũng chỉ biết bất lực gật đầu.
Sở Tiêu Tiêu lẩm bẩm:
"Thế này phí quá đi..."
"Hai đại mỹ nữ lại tự tiêu thụ nội bộ..."
...
Một tuần nữa trôi qua.
Thời tiết gần đây ấm lên không ít.
Bầu trời mùa thu trong xanh rực rỡ.
Không còn cái nóng oi ả của mùa hè.
Cũng chẳng có cái lạnh buốt của mùa đông.
Lại càng không có màn sương ẩm ướt của mùa xuân.
Chỉ còn cảm giác mát mẻ dễ chịu của tiết trời thu.
Hạ Tiểu Bạch đã nhận được bằng tốt nghiệp.
Triệu Phi Phi mỉm cười chúc mừng:
"Tiểu Bạch, chúc mừng em tốt nghiệp."
"Sau này có dự định gì chưa?"
Hạ Tiểu Bạch nhìn tấm bằng trong tay.
Trong lòng vừa vui.
Lại vừa có chút phức tạp.
Dù sao...
Cô cũng sắp rời khỏi ngôi trường đã gắn bó gần bốn năm.
Cùng những người bạn đồng hành.
Cô mỉm cười nói:
"Em định đến Yên Kinh phát triển."
"Người nhà cũng sắp xếp xong cả rồi."
Triệu Phi Phi cười dịu dàng.
"Chúc em sự nghiệp thành công."
"Sau này nhớ quay về thăm chị nhé~" Hạ Tiểu Bạch nhìn cô.
"Đúng rồi."
"Chị với chị Trường Ca tiến triển thế nào rồi?"
Triệu Phi Phi tựa mông vào mép bàn, cười đáp:
"Rất tốt."
"Chị thật sự bắt đầu thích chị ấy rồi."
...
Tạm biệt Triệu Phi Phi.
Hạ Tiểu Bạch rời khỏi trường.
Lúc này đã hơn năm giờ chiều.
Cô hẹn Triệu Trình ra ngoài.
Bởi vì...
Trong cả lớp, hiện giờ chỉ có cậu ấy biết cô chính là Hạ Tiểu Bạch.
Trong quán trà sữa.
Hạ Tiểu Bạch gọi một ly trà sữa nướng.
Đôi môi nhỏ ngậm ống hút, vừa uống vừa chán chường chờ đợi.
Mái tóc dài tỏa ra hương hoa dành dành thoang thoảng.
Để tránh bị người khác bắt chuyện.
Cô vẫn đội chiếc mũ lưỡi trai quen thuộc.
Đó gần như là vật bất ly thân mỗi khi đến nơi đông người.
Nếu không...
Người đến làm quen thật sự nhiều đến mức không kiểm soát nổi.
Dù vậy.
Gương mặt nghiêng tinh xảo của cô vẫn khiến không ít người liên tục ngoái nhìn.
Chẳng bao lâu sau.
Triệu Trình bước vào quán với dáng đi nghênh ngang.
Chỉ nhìn một cái.
Cậu đã nhận ra Hạ Tiểu Bạch đang đội mũ lưỡi trai, mặc chiếc váy trắng.
Dù sao...
Dáng người cô quá thon thả.
Làn da lại trắng mịn không tì vết.
Còn ánh lên vẻ óng ánh như ngọc quý.
"Tiểu Bạch Bạch."
"Sao hôm nay lại hẹn tớ uống trà sữa?"
"Chẳng lẽ thật sự thích anh đẹp trai phong độ như tớ rồi?"
Hạ Tiểu Bạch trợn mắt lườm cậu.
Rồi vỗ xuống chỗ ngồi bên cạnh.
"Da mặt cậu làm bằng lót giày à?"
"Sao dày thế?"
Triệu Trình cười đầy lưu manh.
"Dù có là lót giày..."
"Thì cũng là lót giày của Tiểu Bạch thôi."
Trong lúc nói.
Ánh mắt cậu lại vô thức nhìn xuống đôi chân ngọc của Hạ Tiểu Bạch.
Đôi chân dài trắng mịn lộ ra dưới gấu váy.
Đường nét thon thả mềm mại.
Đôi bàn chân trắng như ngọc càng khiến người ta mê mẩn.
Ngay cả những mạch máu xanh nhạt thấp thoáng trên mu bàn chân cũng đẹp đến lạ.
Hạ Tiểu Bạch đỏ mặt vì tức.
Vội kéo gấu váy xuống che kín đùi mình.
"Biến biến biến!"
"Đừng có nhìn chân bản tiểu thư rồi tưởng tượng lung tung."
"Về ký túc xá mà xem phim người lớn đi."
Triệu Trình ngồi xuống bên cạnh.
Nhìn bộ dạng phồng má giận dỗi của cô.
Có lẽ...
Những người trong trường sẽ chẳng bao giờ biết.
"Tiên nữ" trong mắt họ...
Lại có lúc đáng yêu như thế này.
"Thế Tiểu Bạch."
"Cậu hẹn tớ ra đây làm gì?"
"Chẳng lẽ thật sự chỉ mời tớ uống trà sữa?"
Hạ Tiểu Bạch chống má, nghiêng đầu nhìn Triệu Trình.
Cô hút một ngụm trà sữa rồi nói:
"Tôi đã nhận bằng tốt nghiệp."
"Coi như chính thức tốt nghiệp đại học rồi."
"Vài hôm nữa sẽ đến Yên Kinh."
"Trong số mọi người..."
"Chỉ có cậu biết tôi chính là Hạ Tiểu Bạch."
"Tôi cũng không muốn giấu mọi người nữa."
"Coi như là tiệc mừng tốt nghiệp của tôi đi."
"Tôi muốn mời cả lớp ra hát karaoke."
"Rồi nhân tiện nói rõ thân phận của mình luôn."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn