Chương 338: Tiểu Bạch là con gái?!
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy tắm rửa xong bước ra, trên làn da trắng ngần như ngọc vẫn còn vương lại những vệt nước long lanh. Trông hai người chẳng khác nào hai đóa hoa sen mới lên khỏi nước đang cùng nhau khoe sắc. Lúc này, hai đứa mới sực nhớ ra mẹ của cả hai đã ra ngoài từ rất lâu rồi mà vẫn chưa thấy về.
Bầu trời lúc này đã hoàn toàn tối hẳn, trên các con đường trong thị trấn bắt đầu thắp lên những ánh đèn vàng hiu hắt.
"Tiểu Bạch, hay là cậu gọi điện thoại cho mẹ cậu xem hai người đang ở đâu đi?"
Sở Thu Hy có chút lo lắng nói.
Hạ Tiểu Bạch đưa bàn tay trắng ngần lên vẫy vẫy, rồi thẳng tay đẩy ngã thân hình mềm mại của Sở Thu Hy xuống giường.
"Cứ yên tâm đi mà, mẹ tớ sống ở cái thị trấn nhỏ này bao nhiêu năm trời rồi, thân thuộc từng ngóc ngách luôn ấy chứ."
"Người dân ở đây nói chuyện vừa dễ nghe lại vừa hiền lành, an ninh tốt lắm."
"Ít nhất là từ lúc tớ sinh ra đến giờ, ở đây chưa từng xảy ra vụ việc xấu xa nào cả."
Sở Thu Hy bị đại mỹ nhân đè chặt ở phía dưới, cảm nhận được làn da mịn màng mơn mởn như sữa của đối phương, lại ngửi thấy mùi hương thiếu nữ thanh khiết thoang thoảng giữa mái tóc cậu, cô liền đưa cả hai tay lên ôm lấy vòng eo thon gọn của cậu.
Ánh mắt của hai cô gái chạm nhau đầy tình tứ. Hạ Tiểu Bạch cúi đầu ghé sát vào khuôn mặt của đại mỹ nhân bên dưới, cảm nhận từng chút hương vị ngọt ngào trên làn da trắng ngần của cô ấy.
Lát sau, Sở Thu Hy mới có chút thở dốc nghiêng người lật ngược thế cờ, xoay người đè ngược Hạ Tiểu Bạch xuống dưới. Những sợi tóc xanh còn vương chút hơi nước rũ xuống gương mặt thanh tú, thoát tục của Hạ Tiểu Bạch. Cô vẫn khẽ giọng nói với vẻ hơi lo lắng:
"Tiểu Bạch…… Cậu có cảm thấy mối quan hệ giữa mẹ tớ và mẹ cậu có gì đó là lạ, không đơn giản như những gì thể hiện ở bề ngoài không?"
"Biết đâu giữa hai người họ còn có một mối quan hệ sâu sắc hơn nữa ấy chứ."
Bàn tay nhỏ nhắn trắng bóc của Hạ Tiểu Bạch túm lấy mấy lọn tóc của Sở Thu Hy đang xõa trên mặt mình, đưa lên miệng nhấm nháp một chút. Cậu thì chẳng có gì lo lắng cả, bàn tay nhỏ nhắn khẽ vuốt ve khuôn mặt đẹp tựa tranh vẽ của Sở Thu Hy, nơi vẫn còn vương lại dấu vết do chính cậu vừa để lại.
"Đấy là chuyện của thế hệ đi trước, tụi mình có muốn cũng chẳng tới lượt để quản đâu."
"Mối quan hệ của hai người họ càng tốt, chẳng phải lại càng có lợi cho chuyện kết hôn của tụi mình sau này hay sao?"
"Tớ còn mong hai người họ càng quấn quýt thân thiết hơn nữa cơ đấy."
Sở Thu Hy bất lực nhìn Hạ Tiểu Bạch. Điều cô lo sợ nhất chính là tình cảm giữa hai người mẹ đã vượt qua cả giới hạn của tình bạn thông thường. Cô thậm chí còn tưởng tượng ra một thảo nguyên xanh rờn mọc đầy cỏ đang hiện hữu ngay trên đầu của hai ông bố. Ngay sau đó, Sở Thu Hy liền lắc đầu nguầy nguậy, tự mắng mình không được giữ cái đầu óc đen tối nhìn đâu cũng ra tình cảm mờ ám giữa con gái với con gái như vậy.
Hai người chỉ quấn quýt ân ái với nhau một lát, Sở Thu Hy đã đưa bàn tay nhỏ nhắn ra đẩy Hạ Tiểu Bạch ra xa.
Hạ Tiểu Bạch có chút tiếc nuối, định đưa tay ra túm lấy gấu váy của Sở Thu Hy để giữ lại. Sở Thu Hy kéo lại sợi dây áo váy đang bị tuột xuống bên bờ vai thon:
"Tụi mình đi xuống lầu xem thế nào đi, hai ông bố đều đang say khướt cả rồi."
"Mẹ với dì vẫn chưa về nữa, lát nữa biết sắp xếp phòng ốc cho mọi người ngủ nghê thế nào đây."
Hạ Tiểu Bạch vẫn còn muốn nằm ườn thêm một lúc nữa liền bị Sở Thu Hy kéo phắt dậy.
"Ngoan nào dậy đi thôi, lát nữa muộn một chút tụi mình lại tiếp tục."
Hạ Tiểu Bạch đành phải mặc quần áo tử tế, lẽo đẽo đi theo sau Sở Thu Hy xuống dưới nhà.
Trên bàn ăn ở phòng khách lúc này là một bãi chiến trường ngổn ngang. Vừa rồi hai ông bố nốc rõ lắm rượu, bày bừa làm cho mặt bàn trông vô cùng lộn xộn, bẩn thỉu.
Sở Thu Hy phát hiện ra ông bố của mình đã bò được từ trong nhà vệ sinh ra ngoài, hiện đang nằm còng queo trên ghế sofa ngủ say như chết, tiếng ngáy vang lên sùng sục như heo chọc tiết. Chiếc giày da ở một bên chân đã rơi tuột xuống đất, cũng may là chiếc tất chân của ông ta không bị thủng một lỗ chà bá lửa nào, nếu không thì đúng là cười ra nước mắt. Dáng vẻ ngủ nghê trông buồn cười không chịu được.
Sở Thu Hy đang định bảo Hạ Tiểu Bạch đi lấy một chiếc chăn ra đắp cho bố mình, dẫu sao đêm về trời nổi gió thu cũng có chút se se lạnh. Đúng lúc này, cánh cửa nhà bỗng nhiên được mở ra từ phía ngoài.
Hai người mẹ vừa nói vừa cười vô cùng vui vẻ đi dọc theo lối vào bước vào phòng khách, trông hai người ngọt ngào khăng khít y hệt như một cặp chị em ruột thịt vậy.
"Mẹ ơi hai người đi đâu thế ạ?"
Hạ Tiểu Bạch lên tiếng hỏi.
"Con với Thu Hy đều lo lắng cho hai mẹ lắm đấy."
Khương Tĩnh Vân đưa tay lên vuốt ve đầu của Hạ Tiểu Bạch đầy chiều chuộng:
"Mẹ với dì Liễu Liễu chỉ đi dạo mát quanh bờ sông trong thị trấn một chút thôi mà."
Nói đoạn, cô mới quay sang nhìn Hoàng Liễu Liễu cười bảo:
"Liễu Liễu em xem này, Tiểu Bạch nhà chị trông xinh xắn đáng yêu thế này, đứng cạnh Thu Hy nhà em đúng là xứng đôi vừa lứa quá đi chứ."
Hoàng Liễu Liễu cũng đưa đôi mắt đẹp nhìn đăm đăm vào Hạ Tiểu Bạch. Thảo nào ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu, cô đã cảm thấy đôi mắt to tròn, long lanh của cậu trông quen thuộc đến thế. Hóa ra cậu lại chính là con trai của chị Tĩnh Vân. Hèn chi ở bên cạnh cậu, cô luôn có một cảm giác gần gũi, quý mến một cách tự nhiên. Cô cũng nhẹ nhàng đưa bàn tay nhỏ nhắn trắng ngần lên xoa xoa đỉnh đầu của Hạ Tiểu Bạch.
"Đứa nhỏ này trông khôi ngô, xinh xắn quá, đẹp y hệt như chị Tĩnh Vân ngày xưa vậy."
Hạ Tiểu Bạch bị cả hai người mẹ thay nhau vò đầu bứt tai, trong lòng thầm nghĩ gớm thật, hai người làm như con là con mèo nhỏ không bằng ấy. Cậu cũng chỉ biết giả vờ ngoan ngoãn, khéo léo đáp lời:
"Dì Liễu Liễu cũng đẹp lắm ạ, hồi trẻ dì chắc chắn phải là một đại mỹ nhân danh tiếng lẫy lừng luôn ấy chứ."
"Thu Hy nhà mình vừa xinh đẹp tuyệt trần, vóc dáng lại chuẩn chỉnh điểm mười thế này, con thấy đều là nhờ hưởng được nguồn gen vượt trội của dì Liễu Liễu cả đấy."
Chẳng có một chút liên quan nào đến cái ông chú thô kệch kia hết.
Sở Thu Hy nhìn điệu bộ nịnh bợ dẻo miệng của Hạ Tiểu Bạch thì cũng khẽ bật cười một tiếng. Cô nhân cơ hội này liền gặng hỏi:
"Dì Tĩnh Vân ơi, dì với mẹ con hồi trẻ rốt cuộc là có mối quan hệ như thế nào thế ạ?"
"Trông điệu bộ hai người thế này, con thấy không chỉ đơn thuần là bạn thân đâu đúng không?!"
Hoàng Liễu Liễu và Khương Tĩnh Vân đưa mắt nhìn nhau. Bản thân hai người họ cũng chẳng biết phải giải thích thế nào về mối quan hệ thời thanh xuân của mình cho tụi trẻ hiểu. Chẳng lẽ lại huỵch toẹt ra là hồi trẻ hai đứa tụi tao yêu nhau, lại còn từng ôm ấp ngủ chung giường với nhau nữa à? Nói như vậy thì ngượng ngùng chết đi được, sau này còn mặt mũi nào mà nhìn mặt đám hậu bối này nữa chứ.
Khương Tĩnh Vân mỉm cười nhẹ nhàng bảo:
"Mấy chuyện đó đều đã là quá khứ cả rồi, điều quan trọng nhất vẫn là cuộc sống tốt đẹp ở hiện tại của chúng ta."
"Có lẽ thời trẻ hai mẹ cũng chẳng thể ngờ được rằng, con cái của hai đứa tụi mình sau hai mươi năm lại có thể đến được với nhau như thế này."
"Biết đâu đây chính là sự sắp đặt của số phận, là mối duyên nợ trời định thì sao."
Hoàng Liễu Liễu cũng khẽ gật đầu đồng tình, ngón tay không kìm được mà khẽ quệt đi vệt nước mắt còn vương nơi khóe mắt.
Sở Thu Hy cũng không gặng hỏi đến cùng làm gì nữa, có lẽ trong lòng cô đã tự có câu trả lời cho riêng mình rồi. Cô chỉ mỉm cười nhìn mẹ mình:
"Không ngờ mẹ lại là một người mít ướt đến thế đấy nhé."
"Trước đây con chưa từng thấy mẹ khóc bao giờ luôn ấy."
"Thế mà hôm nay vừa nhìn thấy dì Tĩnh Vân một cái, mẹ đã khóc sướt mướt đến mấy bận liền."
"Xem ra mẹ vô cùng ỷ lại vào dì Tĩnh Vân nha."
Hoàng Liễu Liễu mặc dù không nói thẳng ra chuyện cô và Khương Tĩnh Vân hồi trẻ từng yêu nhau, nhưng cô cũng đã kể lại một vài kỷ niệm, trải nghiệm năm xưa của hai người cho Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy nghe. Hai cô gái nghe kể mà cứ nuốt lấy từng lời một cách thích thú, chỉ thiếu điều có thêm gói thịt hổ hay bim bim để nhắm cho tăng thêm phần phấn khích nữa thôi.
Hạ Tiểu Bạch cũng có chút kinh ngạc nhìn mẹ mình:
"Không ngờ người mẹ dịu dàng, hiền thục ngày thường của con, hồi trẻ lại có một khía cạnh ngầu lòi, cá tính đến thế."
Bờ môi đỏ hồng của Hoàng Liễu Liễu không kìm được mà nhếch lên một nụ cười ngọt ngào:
"Chị Khương ngày xưa thực sự là ngầu và đẹp trai lắm luôn ấy chứ."
"Mấy tên con trai nghịch ngợm hồi đó đứa nào đứa nấy nhìn thấy chị Khương là sợ xanh cả mặt luôn."
Khương Tĩnh Vân chỉ biết thẹn đỏ cả mặt cười bảo:
"Chuyện của những năm tháng đó qua lâu rồi."
"Chúng ta vẫn nên bàn bạc vào chuyện chính của hai đứa nhỏ đi thôi."
Hoàng Liễu Liễu cười nói:
"Tiểu Bạch là con của chị Khương, thế nên bất kể thế nào em cũng đều tán thành hết."
"Chỉ cần hai đứa nó có thể thật lòng yêu thương nhau là được."
Khương Tĩnh Vân khẽ lắc đầu, đôi mắt đẹp nhìn Hoàng Liễu Liễu đầy sâu xa:
"Liễu Liễu, em có biết rõ tình trạng thực sự của Tiểu Bạch nhà chị là như thế nào không?"
Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy vừa nghe đến đây, trái tim của cả hai đứa bỗng chốc thắt nghẹt lại một cái.
"Mẹ……!"
Hạ Tiểu Bạch định mở miệng cắt lời thì đã bị Sở Thu Hy ngăn lại. Cô cảm thấy lúc này nói ra sự thật cho mẹ mình biết có khi lại là thời điểm thích hợp nhất.
"Tiểu Bạch, cứ để dì Tĩnh Vân nói đi, chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu giếm nữa rồi."
Hoàng Liễu Liễu nhìn chị Khương rồi lại nhìn hai đứa trẻ với vẻ mặt đầy hoang mang, thắc mắc. Nhìn điệu bộ của ba người họ, dường như đang có một bí mật động trời nào đó cố tình che giấu cô vậy.
"Chị Khương, chị không định bảo với em là hai đứa nhỏ này chỉ là người yêu hờ, đang đóng kịch để lừa tụi mình đấy chứ?"
Khương Tĩnh Vân đưa bàn tay nhỏ nhắn lên quệt ngang trán, nhất thời cô cũng cảm thấy có chút khó mở lời. Thế nhưng vì hạnh phúc của hai đứa trẻ, và có lẽ cũng là muốn bù đắp cho những tiếc nuối, dở dang năm xưa giữa cô và Liễu Liễu, hôm nay cô bắt buộc phải khiến Liễu Liễu chấp nhận sự thật phũ phàng này.
"Chuyện chị muốn nói với Liễu Liễu là, thực ra tình cảm giữa Tiểu Bạch và Thu Hy, hoàn toàn giống hệt như hai đứa mình thời trẻ vậy."
Hoàng Liễu Liễu nhất thời chưa kịp hiểu ra vấn đề, lẩm bẩm nhắc lại:
"Giống hệt như hai đứa mình thời trẻ sao?"
Bỗng nhiên, trong đầu cô lóe lên một suy nghĩ chấn động. Cô quay sang nhìn Hạ Tiểu Bạch — người vốn dĩ còn sở hữu dung mạo xinh đẹp, thanh tú hơn cả con gái.
Đôi mắt đẹp của cô trong tích tắc tràn ngập vẻ bàng hoàng, không thể tin nổi vào tai mình nữa, cô lắp bắp không thốt nên lời.
Khương Tĩnh Vân cuối cùng vẫn dứt khoát nói ra:
"Đúng như những gì em đang nghĩ đấy, thực ra Tiểu Bạch nhà chị là con gái."
"Nó và Thu Hy thực chất là một cặp bách hợp."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn