Chương 355: Thu phục lòng người……
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~31 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
"Á á á! Bố ơi tha cho con!"
Đôi chân của Hạ Tài Tuấn suýt chút nữa là bị nện cho gãy gập ra rồi.
"Bố ơi... con gọi bố bằng bố mà, đừng đánh nữa có được không... hu hu hu..."
˚‧º·(˚ ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅)‧º·˚ Hạ Vĩnh Nguyên nhìn thấy cảnh này thì vừa giận vừa xót, chỉ đành nhắm nghiền mắt lại không nỡ nhìn tiếp. Sau vài phút tra tấn dã man. Hạ Tài Tuấn đã nằm co quắp dưới sàn nhà như một con cún bị thương, thở không ra hơi nữa...: (´ཀ`」 ∠):...
Hạ Vĩnh Nguyên lén nhìn sang Hạ Tiểu Bạch. Sao vị đại thiên kim này vẫn chưa chịu mở miệng bảo dừng tay thế nhỉ, chẳng lẽ đánh đến mức tàn nhẫn thế này rồi mà cô vẫn chưa vừa lòng sao? Thế là lão lại cho thuộc cấp nện thêm nửa phút nữa. Đến lúc này, Hạ Vĩnh Nguyên mới không nhịn được mà đánh bạo rụt rè hỏi Hạ Tiểu Bạch:
"Thiếu gia Tiểu Bạch đã vừa ý chưa ạ? Cứ tiếp tục nện thế này là xảy ra án mạng mất."
"Đến lúc đó xử lý hậu quả sẽ phiền phức lắm ạ."
Hạ Tiểu Bạch nghe vậy thì mặt mũi đầy vẻ ngơ ngác:
"Ủa, cháu có bảo bác đánh gã đâu nào."
"Cháu còn tưởng bác đang tranh thủ dạy dỗ lại con trai của mình đấy chứ." ("▔□▔)
"Nhưng mà phải công nhận là cái cách giáo dục con cái của nhà bác đúng là đơn giản mà bạo lực thật, cháu vô cùng khâm phục luôn."
"Nếu là cháu thì cháu tuyệt đối không ra tay ác được như thế đâu."
Hạ Vĩnh Nguyên:..... (ー_ー)!! Ngẫm lại thì hình như đúng là như thế thật................
"Dừng tay ngay cho tao!" ヾ(༎ຶĐ༎ຶ)ノ Lúc này Hạ Tài Tuấn đã nằm bất động một chỗ trên sàn nhà, tim của Hạ Vĩnh Nguyên đau như cắt, rỉ máu ròng ròng. Dẫu cho lão vẫn còn một tài khoản clone khác ở nhà, nhưng dù sao đây cũng là con trai ruột của lão cơ mà.
"Thiếu gia Tiểu Bạch, cậu người lớn không chấp kẻ tiểu nhân, xin cậu rộng lượng tha thứ cho thằng Tài Tuấn nhà con một lần này thôi ạ."
"Cậu bắt con làm cái gì con cũng cam lòng hết."
Hạ Tiểu Bạch xua xua bàn tay nhỏ nhắn trắng ngần:
"Cháu thì thế nào cũng được, không quan trọng đâu."
"Thế nhưng cái gã này vừa rồi lại muốn dùng quyền thế để cưỡng ép nuốt chửng tập đoàn nhà họ Sở của bạn thân cháu."
"Có tha thứ cho gã hay không thì bác phải đi hỏi bạn thân cháu mới đúng."
Cậu liền dời tầm mắt đổ dồn lên khuôn mặt đang đờ đẫn vì sốc của Sở Thu Hy. Sở Thu Hy lúc này vẫn còn đang hoang mang tột độ: Cái tình huống gì thế này? Mình là ai và đây là đâu? Sao cái mạch truyện diễn biến thực tế nó lại chệch đường ray so với những gì cô tưởng tượng nhiều đến thế chứ. Cô cứ nghĩ Hạ Tiểu Bạch vừa rồi chỉ đang cố tình bày trò kéo dài thời gian để gọi cảnh sát đến giải vây thôi.
Không ngờ Tiểu Bạch lại trực tiếp gọi luôn bố ruột của Hạ Tài Tuấn đến, còn khiến lão ta tự tay đập gãy cả chân con trai mình nữa. Hơn nữa... Tiểu Bạch nhà cô từ bao giờ mà lại biến thành một vị thiếu gia thế này? Bác Văn Hải trông đâu có giống đại gia lắm tiền nhiều của đâu cơ chứ???
Hạ Vĩnh Nguyên quay sang nhìn Sở Thu Hy, trong lòng cũng không khỏi thầm cảm thán cô bạn thân của đại thiên kim đúng là xinh đẹp tuyệt trần. Lão vội vàng chìa tay ra lịch sự:
"Cô đây chắc hẳn chính là con gái cưng của chủ tịch Sở Chính Vân bên tập đoàn nhà họ Sở đúng không ạ?"
"Quả nhiên là..............."
Lão bỗng nghẹn lời, không biết phải nói tiếp thế nào. Cái lão Sở Chính Vân thô kệch, hộ pháp như cái hộ pháp thế kia mà sao lại có thể sinh ra được một cô con gái mảnh mai, kiều diễm và đi vào lòng người đến nhường này cơ chứ.
"Ha ha, thực ra tôi và bố cô trước đây cũng từng có dịp trò chuyện, giao lưu với nhau vài lần ở hội nghị thương mại Tô Nam rồi."
"Bố cô thực sự là một nhân vật vô cùng xuất chúng và đáng nể, một tay gây dựng cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng để có được tập đoàn nhà họ Sở như ngày hôm nay."
"Cơ nghiệp đó quả thực xứng đáng được coi là một vị hào kiệt trên thương trường rồi."
Sở Thu Hy dù chưa hiểu rõ cái mối quan hệ dây mơ rễ má ở đây là thế nào, nhưng cô cũng chỉ đành lịch sự đưa tay ra bắt tay với Hạ Vĩnh Nguyên. Hạ Vĩnh Nguyên vừa bắt tay vừa cười bồi nịnh nọt, bỗng nhiên lão cảm nhận được một ánh mắt sắc lẹm như dao cạo từ phía vị đại thiên kim đang phóng tới??????
(ꐦ°᷄д°᷅) (Cậu liền vội vàng buông tay ra ngay lập tức).
Sở Thu Hy đã không dưới một lần nhìn thấy Hạ Vĩnh Nguyên trên sóng truyền hình, dù sao thì cái quả đầu hói giống con yêu quái Kappa của lão ta cũng quá dễ để nhận dạng rồi. Đối phương chính là một trong ba vị đại diện có quyền lực tối cao của nhà họ Hạ tại khu vực Tô Nam này. Có thể nói lão ta chính là nhân vật đứng trên đỉnh tháp đỉnh kim tự tháp của giới kinh doanh Tô Nam, là đối tượng mà biết bao nhiêu kẻ thù muốn bám gót, nịnh bợ còn không có cửa.
Thế nhưng tại sao một nhân vật khủng như vậy lại phải khúm núm, cung kính với Hạ Tiểu Bạch đến thế? Lại còn gọi cậu là thiếu gia nữa chứ. Khả năng duy nhất chính là Hạ Tiểu Bạch cũng là người của gia tộc họ Hạ. Hơn nữa, địa vị của cậu trong tộc chắc chắn phải cao hơn cái lão Hạ Vĩnh Nguyên này rất nhiều. Cao đến mức có thể khiến lão ta chấp nhận đánh phế cả con trai ruột của mình chỉ để lấy lòng, cầu xin sự tha thứ từ Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Vĩnh Nguyên lên tiếng:
"Cô Sở này, chúng ta dù sao cũng đều là người trong vòng tròn kinh doanh Tô Nam cả."
"Chuyện vừa rồi có lẽ là do cái thằng con trai ngu xuẩn của tôi truyền đạt không rõ ràng, gây ra hiểu lầm thôi."
"Nhà họ Hạ chúng tôi căn bản là không hề có một chút ý định muốn nuốt chửng tập đoàn nhà họ Sở nào cả."
"Nhà họ Hạ khi bắt tay hợp tác với các đối tác thương mại từ trước đến nay luôn dựa trên nguyên tắc đôi bên cùng có lợi, tuyệt đối không bao giờ dùng quyền thế để chèn ép, ức hiếp người khác đâu."
"Chúng tôi luôn hướng tới việc đem lại một con đường phát triển hài hòa, lành mạnh cho toàn bộ môi trường kinh doanh của Hoa Hạ."
Sở Thu Hy dù trong lòng vô cùng khinh bỉ cái bài văn mẫu đạo đức giả của cái lão này, nhưng cô cũng chỉ đành mỉm cười lịch sự đáp lại.
"Bác Hạ quá lời rồi, nhà họ Hạ vốn dĩ là ngọn hải đăng dẫn đường cho giới kinh doanh Tô Nam chúng cháu mà, cháu đương nhiên là hoàn toàn tin tưởng vào những lời bác nói rồi."
Hạ Vĩnh Nguyên nghe thấy Sở Thu Hy gọi mình một tiếng "bác Hạ", trên trán lão lập tức rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, tuy rằng người ngoài giới kinh doanh ai nấy đều cung kính gọi lão một tiếng như thế. Thế nhưng ở ngay trước mặt của vị đại thiên kim tổng tộc này, lão làm sao mà dám nhận cái danh xưng bề trên đó cơ chứ.
"Cô Sở đừng nói thế, tổn thọ tôi chết mất, đừng gọi tôi là bác Hạ gì cả, đó đều là do người ngoài thêu dệt, gọi bừa bậy bạ đấy thôi."
"Tôi tên là Hạ Vĩnh Nguyên, sau này cô cứ thân mật gọi tôi là chú Vĩnh Nguyên là được rồi."
Sở Thu Hy cũng không thèm từ chối, cô gật đầu nhận lời. Hạ Vĩnh Nguyên tiếp tục đon đả:
"Ngày mai, đích thân tôi sẽ tới tận trụ sở tập đoàn nhà họ Sở để bàn bạc kỹ lưỡng về các dự án hợp tác chiến lược giữa hai bên chúng ta."
"Tôi xin đảm bảo là sẽ đưa ra những điều khoản khiến cho thiếu gia Tiểu Bạch và cô Sở đây cảm thấy vừa ý và thỏa mãn nhất mới thôi."
Sau vài câu xã giao ngắn ngủi, Hạ Tiểu Bạch khẽ đưa bàn tay nhỏ nhắn lên che bờ môi anh đào ngáp một cái, cơn buồn ngủ đã bắt đầu ập đến rồi. Vừa rồi nốc hai ly cocktail đã khiến cho đầu óc cậu có chút ngà ngà say, khuôn mặt trắng ngần bấy giờ đã vương vấn một chút rặng mây hồng nhẹ nhàng của men rượu. Ngay khi mọi người đang chuẩn bị thu dọn đồ đạc để ai về nhà nấy, Hạ Tiểu Bạch mới sực nhớ ra vẫn còn một trò tiêu khiển vô cùng thú vị chưa được giải quyết.
Cậu đưa mắt nhìn chằm chằm vào cái gã Phùng Luân đang rón rén, định bụng lén lút chuồn mất dạng, liền cất tiếng gọi giật ngược lại.
"Cậu Phùng ơi, hình như cậu vừa mới quên mất cái lời thề thốt tự miệng mình nói ra hồi nãy thì phải."
"Món phân còn chưa được thưởng thức mà đã vội vàng muốn chuồn đi đâu thế kia, như vậy chẳng phải là quá mức thất hứa, không giữ chữ tín rồi sao."
Phùng Luân lúc này cho dù có dùng đầu gối để suy nghĩ thì cũng biết rõ bản thân mình vừa mới đắc tội với một nhân vật khủng khiếp mà cả đời gã không có cửa chạm vào rồi. Đến cả bố của cậu Hạ còn phải khúm núm, quỳ lạy van xin trước mặt Hạ Tiểu Bạch. Thậm chí còn không tiếc tay đánh phế luôn cả con trai ruột của mình. Cái thằng nhóc Hạ Tiểu Bạch này chắc chắn chính là cái thể loại nhân vật giả heo ăn hổ giả nai ăn thịt hổ chỉ xuất hiện trong mấy cuốn tiểu thuyết mạng mà thôi.
Gã sợ hãi đến mức hai chân nhũn ra, trực tiếp quỳ sụp xuống đất, định bụng bò lồm cồm tới để ôm chặt lấy đôi chân dài miên man của Hạ Tiểu Bạch mà van xin. Thế nhưng đã bị Hạ Tiểu Bạch nhanh chân né tránh sang một bên.
"Anh Tiểu Bạch ơi tôi sai rồi, là do cái miệng tôi đê tiện, tôi tự vả vỡ mồm mình có được không anh."
Gã vừa mếu máo khóc lóc bằng cái giọng lọt gió vừa van xin thảm thiết. Hai bàn tay gã liên tục tự tát đôm đốp vào khuôn mặt của mình.
"Bốp! Bốp! Bốp!"
Nếu như là mấy chuyện vặt vãnh thông thường thì Hạ Tiểu Bạch cũng đã rộng lượng tha cho gã một con đường sống rồi. Thế nhưng cái gã rác rưởi này lại dám cả gan nhòm ngó, có ý đồ xấu với vợ Thu Hy nhà cậu, điều này đối với cậu mà nói là hoàn toàn không thể tha thứ được. Hạ Vĩnh Nguyên thấy vậy cũng vội vàng bước tới bên cạnh hỏi han.
"Thiếu gia Tiểu Bạch, cái thằng rác rưởi này là thế nào ạ?"
"Nó dám làm cho cậu không vui sao?"
Hạ Tiểu Bạch thản nhiên nói:
"Chính là cái gã này đã cấu kết với con trai bác để bày mưu tính kế nuốt chửng tập đoàn nhà họ Sở đấy."
"Đã vậy gã còn không dưới mười lần mở cái mồm thối ra buông lời xúc phạm, nhục mạ cháu và Thu Hy."
"Hồi nãy gã còn mạnh miệng đánh cược với cháu là nếu thua cuộc sẽ phát livestream trực tiếp ăn phân tại chỗ nữa cơ, đúng là tội lỗi tày trời mà."
"Cháu hiện tại đang rất muốn chứng kiến gã thực hiện cái lời thề ăn phân đó đấy."
Hạ Vĩnh Nguyên nghe xong câu chuyện thì tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên, không ngờ cơ hội ngàn năm có một để lấy lòng vị đại thiên kim tổng tộc lại tự động dâng đến tận miệng thế này. Đây rõ rành rành là một món hời lớn mà lão vừa mới nhặt được. Lão lập tức phất tay ra lệnh cho đám thuộc cấp trói nghiến Phùng Luân lại.
"Tụi bay, đứa nào sẵn sàng đi rặn ra một bãi phân để cho cái thằng khốn nạn này thưởng thức, tao sẽ thưởng nóng ngay mười vạn tệ (tương đương 350 triệu VNĐ)!"
"Còn nữa! Nhớ bật app livestream Kuaishou (Nhanh Tay) lên, cái bọn trên mạng tụi nó khoái xem mấy cái trò tấu hài biến thái này lắm."
Nói đoạn lão mới quay sang cung kính nói với Hạ Tiểu Bạch:
"Thiếu gia Tiểu Bạch và cô Sở cứ việc đi về trước đi ạ, lát nữa cái cảnh tượng ở đây nó bốc mùi hôi thối, ô uế lắm."
"Nếu hai người ở nhà mà có hứng thú muốn xem kịch vui, thì cứ việc bật app livestream Kuaishou lên mà thưởng thức nhé............."
Hạ Tiểu Bạch ban đầu thực ra cũng chỉ muốn hù dọa cho Phùng Luân một trận khiếp vía mà thôi, dù sao cái cảnh tượng kinh tởm, mất vệ sinh đó cậu thèm vào mà thèm xem. Thế nhưng không ngờ cái lão Hạ Vĩnh Nguyên này lại nhiệt tình, năng nổ đến cái mức độ kinh hoàng này. Cuối cùng cậu cũng chỉ biết câm nín gật gật đầu đồng ý. Ai bảo cái gã Phùng Luân kia chán sống, dám mở mồm ra nhục mạ Thu Hy nhà cậu cơ chứ.
"Nhớ chọn cái nhà vệ sinh nào kín đáo mà thực hiện nhé, chỗ này dù sao cũng là quán bar kinh doanh, bốc mùi ra thì không hay đâu."
Hạ Vĩnh Nguyên mừng rỡ gật đầu lia lịa, hai bàn tay cứ xoa xoa vào nhau đắc ý:
"Thiếu gia cứ yên tâm đi ạ, con xin hứa sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao."
"Còn nữa... chuyện là... chuyện là…………"
Lão bỗng bày ra bộ dạng vô cùng lo lắng, ngập ngừng nhìn chằm chằm vào Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch có chút thắc mắc: "Sao thế bác?"
Hạ Vĩnh Nguyên vừa xoa tay vừa cắn răng đánh bạo nói:
"Xin thiếu gia Tiểu Bạch có thể rủ lòng thương, nói đỡ cho con vài lời tốt đẹp trước mặt lão gia tử với ạ, bằng không một khi lão gia tử mà nổi giận lôi đình trách phạt xuống thì cái nhà con coi như xong đời rồi."
Hạ Tiểu Bạch cũng chẳng thèm suy nghĩ nhiều mà gật đầu đồng ý luôn, biết đâu sau này cái lão Hạ Vĩnh Nguyên này lại có lúc giúp ích được cho cậu thì sao. Dù sao thì mối quan hệ và tai mắt của lão ở vùng Tô Nam này chắc chắn là vô cùng rộng lớn rồi.
"Được rồi, cháu sẽ lựa lời nói đỡ vài câu giúp bác trước mặt ông nội."
Hạ Vĩnh Nguyên nghe xong thì lập tức cảm động đến mức nước mắt ngắn nước mắt dài rơi lã chã, vị đại thiên kim này quả nhiên đúng như những lời đồn đại bấy lâu nay, tính tình hiền hậu, dịu dàng như nước chảy. Hoàn toàn không có một chút tính khí kiêu căng, hống hách nào của một nàng tiểu thư lá ngọc cành vàng cả.
"Tôi xin thề, sau này nhất định sẽ hết lòng hết dạ dốc sức làm việc cho gia tộc họ Hạ để báo đáp ơn tái sinh này của thiếu gia Tiểu Bạch."
"Sau này bất kể có chuyện gì cần sai bảo, thiếu gia cứ việc mở miệng ra lệnh một tiếng, Hạ Vĩnh Nguyên con dù có phải lên núi đao xuống biển lửa thì cũng tuyệt đối không từ nan…………"
Hạ Tiểu Bạch có chút thiếu kiên nhẫn phẩy phẩy bàn tay nhỏ nhắn của mình, mấy cái lời nịnh hót, vuốt mông ngựa này đối với cậu chẳng có một xu tác dụng nào cả.
"Được rồi, cháu cũng bắt đầu thấy mệt rồi, cái gã cậu Phùng kia cứ để lại cho các bác xử lý nhé."
Hạ Vĩnh Nguyên cung kính cúi rạp người tiễn biệt Hạ Tiểu Bạch rời đi, sau đó mới quay ngoắt bộ mặt lạnh lùng ra lệnh cho đám đàn em lôi xềnh xệch Phùng Luân vào thẳng bên trong nhà vệ sinh của quán bar.
Cứ như vậy, Phùng Luân đã vinh dự trở thành nhân vật đầu tiên trong cuốn tiểu thuyết này thực hiện màn phát livestream trực tiếp ăn phân bằng xương bằng thịt trước bàn dân thiên hạ. Đêm hôm đó, phòng livestream trên app Kuaishou thực sự là đã bùng nổ, nghẽn mạng vì lượng người truy cập quá khủng khiếp, trực tiếp đặt dấu chấm hết cho kỷ nguyên thống trị của thánh ăn "Lão Bát". Đến cả món "Đại tràng chín khúc" lừng danh thiên hạ cũng phải ngả mũ cúi đầu chào thua trước độ chịu chơi của gã.
Một thế hệ đại sứ thương hiệu, siêu sao đại diện mới của làng ăn phân — "Phùng đại hiệp" cũng chính thức được khai sinh từ đây.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn