Chương 365: Đăng ký kết hôn
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~18 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hoàng Liễu Liễu mặt đầy vẻ tức giận bước từ trong bếp ra, đôi mắt còn hung hăng trừng Sở Vân Chính đang nằm rên rỉ trên ghế sofa.
Trên tay bà bưng một đĩa sầu riêng Musang King đầy ụ.
"Lại đây ăn sầu riêng đi, tôi mua riêng cho ông đó."
Hạ Văn Hải vừa đỡ Sở Vân Chính vừa nói:
"Ôi chao, anh Sở, mau dậy đi."
"Sáng sớm đã nằm ì ở đây, để bọn trẻ nhìn thấy thì còn ra thể thống gì."
"Huống chi còn có sầu riêng ngon thế này."
"Vợ anh tốt thật đấy, mua hẳn nhiều sầu riêng như vậy cho anh."
Nhờ Hạ Văn Hải dìu, Sở Vân Chính mới khó khăn đứng dậy.
Có trời mới biết tối qua ông đã trải qua những gì.
"Hạ lão đệ à... cậu từng bị vợ đánh chưa?"
Hạ Văn Hải ngẩn người.
"Chưa."
"Tôi với Tĩnh Vân tình cảm lắm. Cô ấy dịu dàng, rộng lượng, sao lại đánh tôi được?"
Sở Vân Chính ngẩng đầu thở dài.
Chỉ trách bản thân ngày xưa quá đào hoa.
Ông thề từ nay về sau sẽ không bao giờ uống say trước mặt vợ nữa.
Đều tại tối qua vui quá nên lỡ uống quá chén.
Đúng lúc ấy, Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hi cùng đi xuống.
Sở Thu Hi khẽ nhíu mày.
Mùi sầu riêng khiến cô hơi khó chịu.
Còn Hạ Tiểu Bạch thì thuộc kiểu... miễn cưỡng chấp nhận được.
Nhưng khi nhìn thấy Sở Vân Chính mặt mày bầm dập, đầu gối còn quấn băng gạc, cô không nhịn được buột miệng:
"Ba vợ, ai đánh ba ra nông nỗi này thế? Ba nói đi, con rể sẽ đòi lại công bằng cho ba!"
Sở Vân Chính lập tức cảm động muốn khóc.
"Con rể ngoan..."
"Cảm ơn con đã quan tâm."
"Ba chỉ là... vô ý bị ngã thôi."
Hạ Tiểu Bạch cạn lời.
Ngã?
Ba bị cả hai mắt gấu trúc luôn rồi đó!
Ngã kiểu gì ngã ra mắt gấu trúc được?
Nào, biểu diễn ngay tại chỗ cho con xem thử.
Sở Vân Chính giơ tay vỗ lên bờ vai gầy của Hạ Tiểu Bạch, vẻ mặt đầy ý vị sâu xa.
"Tiểu Bạch à..."
"Sau này nhớ đừng bao giờ uống say trước mặt con gái ba."
"Nếu không..."
"Đợi kết hôn rồi con sẽ hiểu."
Sở Thu Hi lập tức liếc ba mình một cái.
"Ba."
"Tiểu Bạch đâu có giống ba."
"Đâu có lịch sử tình trường phong phú như ba."
"Con nhiều nhất cũng chỉ là người yêu thứ hai của cậu ấy."
"Dù sao người yêu đầu tiên của Tiểu Bạch chưa tới một tuần đã đá cậu ấy."
"Còn lừa luôn tiền ăn trong thẻ cơm cả một tháng."
"Cuối cùng cũng chỉ nắm tay đúng một lần."
"Cho nên phương diện yêu đương, Tiểu Bạch thực sự rất trong sáng."
Hạ Tiểu Bạch: "..."
Rốt cuộc cậu đang khen tớ hay đang dìm tớ vậy...!
Thấy Hạ Tiểu Bạch hơi không vui, Sở Thu Hi dịu dàng đưa tay vuốt gò má trắng mịn của cô.
"Được rồi được rồi."
"Tớ chỉ nói sự thật thôi mà."
"Hôn một cái nhé?"
Cô vui vẻ hôn lên má Hạ Tiểu Bạch một cái, rồi còn liếm nhẹ đôi môi, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.
Lúc này Sở Tiêu Tiêu cũng ngái ngủ đi xuống.
Ngửi thấy mùi sầu riêng, cậu lập tức hóa thành mèo tham ăn.
"Wow! Có sầu riêng!"
"Xem ra ba lại chọc mẹ giận rồi bị phạt."
"Tuyệt quá, lại có sầu riêng ăn!"
Sở Vân Chính tức giận gõ đầu con trai.
"Ba bị phạt mà con vui dữ vậy hả?"
Sở Tiêu Tiêu lắc đầu.
"Đâu có."
"Con chỉ vui vì được ăn sầu riêng thôi."
Cậu quay sang Hạ Tiểu Bạch.
"Tiểu Bạch, anh có ăn sầu riêng không?"
Hạ Tiểu Bạch xua tay.
"Anh không hứng thú lắm."
"Ở nhà chỉ có ba anh thích ăn thôi."
Sở Tiêu Tiêu tiếc nuối.
"Sầu riêng ngon thế mà."
"Anh không ăn thì em ăn nhiều hơn."
Hạ Văn Hải vừa ăn sầu riêng ngon lành vừa nói:
"Tôi phải tranh thủ ăn."
"Lát nữa còn kịp chuyến tàu cao tốc."
"Đúng rồi Tiểu Bạch."
"Lát nữa con với Thu Hi đi đăng ký kết hôn phải không?"
Sở Thu Hi theo bản năng ôm lấy cánh tay mịn màng của Hạ Tiểu Bạch, đôi mắt tràn đầy mong chờ nhìn gương mặt nghiêng xinh đẹp của cô.
Hạ Tiểu Bạch cũng vô thức áp sát cô hơn.
"Vâng."
"Đăng ký xong bọn con sẽ gửi ảnh giấy đăng ký cho mọi người xem."
...
Ăn sáng xong.
Sở Thu Hi kéo Hạ Tiểu Bạch đi sửa soạn rồi mới ra ngoài.
Hai người còn phải chụp ảnh làm giấy đăng ký kết hôn.
Đi trên con phố đông đúc.
Lúc này đã vào cuối thu.
Mùa đông cũng chẳng còn xa.
Không khí trở nên se lạnh.
Một cơn gió cuốn những chiếc lá khô chưa kịp quét dọn lướt qua bên cạnh hai người.
Sở Thu Hi hơi lạnh, liền tựa đầu lên vai Hạ Tiểu Bạch, ôm cô sát hơn.
Cô còn tinh nghịch thổi nhẹ một hơi lên mặt Hạ Tiểu Bạch rồi mỉm cười.
Nhìn Sở Thu Hi hôm nay chỉ mặc một chiếc váy dài mỏng.
Dù đôi chân mang tất càng làm nổi bật vẻ thon dài quyến rũ...
Nhưng vẫn không đủ giữ ấm.
"Thu Hi."
"Tớ đã bảo cậu mặc dày hơn rồi mà."
"Lỡ bị cảm thì không tốt."
Sở Thu Hi nhìn bộ quần áo nam dày cộm trên người Hạ Tiểu Bạch rồi bật cười.
"Tiểu Bạch."
"Hồi trước cứ trời thu là cậu mặc như vậy à?"
"Con gái sao có thể ăn mặc thế này."
"Chẳng đẹp chút nào."
"Nhưng... vẫn đáng yêu."
Hạ Tiểu Bạch bất đắc dĩ.
"Con gái các cậu đúng là thích đẹp hơn thích ấm."
Sở Thu Hi cười tươi.
"Hình như cậu cũng là con gái mà?"
"Ở nhà tớ đã mua váy thu cho cậu rồi."
"Về nhớ mặc thử cho tớ xem."
"Tất mùa thu tớ cũng mua rất nhiều."
"Ấm hơn cậu tưởng nhiều."
Hạ Tiểu Bạch đưa tay xoa đầu cô.
"Nếu cậu thấy ấm..."
"Sao còn dựa sát tớ thế?"
Sở Thu Hi lườm cô một cái.
"Đúng là đồ thẳng nữ."
"Chỉ cần đứng cạnh Tiểu Bạch..."
"Tựa đầu lên vai cậu..."
"Tim tớ đã thấy ấm rồi."
"À đúng rồi."
"Tiểu Bạch, cậu mang căn cước nam rồi chứ?"
Hạ Tiểu Bạch lấy từ túi ra tấm căn cước mang thân phận nam, đắc ý giơ lên.
Đó cũng là bằng chứng duy nhất chứng minh cô từng là con trai.
Vì thế cô luôn cất giữ vô cùng cẩn thận.
"Vẫn là thân phận nam."
"Dùng để đăng ký kết hôn thì không vấn đề."
Sở Thu Hi khoác tay Hạ Tiểu Bạch bước vào tiệm chụp ảnh.
"Anh chủ, bọn em đến chụp ảnh đăng ký kết hôn."
Giọng cô tràn ngập hạnh phúc.
Chẳng bao lâu sau, một nhiếp ảnh gia trẻ bước ra.
Khi nhìn thấy Sở Thu Hi và Hạ Tiểu Bạch.
Ánh mắt anh đầy kinh ngạc.
Cuối cùng cũng hiểu thế nào là trai tài gái sắc.
"Được."
"Hai người thay bộ này nhé."
Anh đưa cho hai người bộ trang phục chuyên dùng để chụp ảnh giấy đăng ký kết hôn.
Sau vài lần đèn flash lóe sáng.
Chưa đầy hai mươi phút.
Ảnh giấy đăng ký của hai người đã được in xong.
"Hai người chuẩn bị đi đăng ký kết hôn đúng không?"
"Ra khỏi con phố này rồi rẽ trái là tới Phòng đăng ký kết hôn."
"À đúng rồi."
"Hai người là cặp đầu tiên tuần này tới chụp ảnh cưới."
"Bây giờ người kết hôn càng ngày càng ít."
"Giờ này chắc chẳng phải chờ lâu đâu."
Sở Thu Hi vuốt nhẹ mái tóc.
"Cảm ơn anh."
"Để em chuyển khoản WeChat."
...
Rời khỏi tiệm ảnh.
Hai người nhanh chóng đến Phòng đăng ký kết hôn.
Vừa bước vào mới phát hiện bên trong đã có khá nhiều người.
Hai người đều thắc mắc.
Hôm nay nhiều cặp đăng ký kết hôn vậy sao?
Lại gần nhìn kỹ mới biết...
Đó là hàng chờ ly hôn...
Còn hàng đăng ký kết hôn...
Chỉ có đúng một cặp.
Số người ly hôn và số người kết hôn tạo nên một sự đối lập vô cùng rõ rệt.
Không bao lâu sau.
Cặp đôi phía trước cầm giấy đăng ký kết hôn rời đi trong niềm hạnh phúc.
Đến lượt Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hi.
Tim Hạ Tiểu Bạch đập thình thịch.
Cô vốn cũng thuộc kiểu người sợ kết hôn.
Đến đúng khoảnh khắc phải đăng ký...
Nói không căng thẳng, không sợ thì là giả.
"Tiểu Bạch..."
"Tiểu Bạch, tới lượt mình rồi..."
Sở Thu Hi kéo Hạ Tiểu Bạch vẫn đang đứng ngây ra tại chỗ.
Thấy gọi mãi cô vẫn không phản ứng.
Sở Thu Hi chỉ đành khẽ gõ lên đầu cô.
"Tiểu Bạch, tới lượt mình rồi."
Lúc này Hạ Tiểu Bạch mới hoàn hồn.
"À... à..."
Cô vội vàng đi theo.
Thấy dáng vẻ căng thẳng của cô, Sở Thu Hi dịu dàng nói:
"Sợ rồi à?"
"Yên tâm đi."
"Chỉ cần chúng ta thật lòng yêu nhau."
"Mọi thứ đều xứng đáng."
Đến chính Hạ Tiểu Bạch cũng không ngờ...
Mình lại kết hôn nhanh đến vậy.
Sau vài câu hỏi theo thủ tục.
Hai người đưa sổ hộ khẩu và căn cước cho cô nhân viên tại quầy đăng ký.
Cô nhân viên chỉ nhìn Hạ Tiểu Bạch một lúc rồi khẽ nhíu mày.
"Thưa anh..."
"Căn cước của anh... đã bị hủy hiệu lực rồi."
Hạ Tiểu Bạch sững sờ.
"... Cái gì?"
(Lời tác giả) (Vốn dĩ đến đây nhân vật chính đã đăng ký kết hôn thành công. Nhưng tôi lại bỏ sót một vấn đề: một khi nhân vật chính đã kết hôn mà sau này vẫn còn các tình tiết với những cô gái khác, bất kể là quan hệ gì, cũng rất dễ đụng phải một số vấn đề mà mọi người đều hiểu... Tôi sợ truyện bị "phong ấn"...) (Nhưng tôi có thể cam đoan, Sở Thu Hi là cô gái duy nhất có những màn thân mật với Tiểu Bạch.)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn