Chương 334: Chuyện ngày xưa
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~15 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Bên khung cửa sổ dưới ánh hoàng hôn, hai cô gái tóc dài xinh đẹp đang đứng cạnh nhau, gió khẽ thổi bay làn váy của họ.
Cô gái trông vô cùng mạnh mẽ, cá tính đưa tay hất mái tóc mượt mà, tựa lưng vào bậu cửa sổ. Cô khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt đẹp nhìn cô gái có vẻ yếu đuối thường xuyên đi lén theo sau mình, lên tiếng:
"Tớ nói này, cậu cứ đi theo tớ mãi làm gì thế, tớ có phải mấy tên con trai đẹp mã đâu."
Cô gái yếu đuối nâng một hộp quà được gói ghém tinh tế bằng bàn tay trắng ngần. Bên trong là một hộp sô-cô-la.
Ánh mắt cô ngập tràn sự ngưỡng mộ lẫn thẹn thùng nhìn cô gái cá tính đã giúp đỡ mình vài lần kia. Đối phương có các đường nét trên khuôn mặt rất thanh tú, rõ ràng là một cô gái vô cùng xinh đẹp, nhưng cách ăn mặc lại toát lên vẻ mạnh mẽ, phong trần. Mái tóc đen dài thẳng mượt cài một chiếc kẹp tóc hình đầu lâu quỷ, bờ môi nhỏ nhắn như quả anh đào thường xuyên nhai kẹo cao su bóng bẩy, lấp lánh, luôn khiến ánh mắt của Hoàng Liễu Liễu nhìn vào mà lưu luyến không rời.
"Chị Khương, cảm ơn chị lần trước đã giúp em dạy dỗ mấy tên con trai nghịch ngợm kia ạ."
"Đây là món quà em gửi tặng chị... xin chị nhận cho."
Cô gái cá tính, xinh đẹp nhìn cô nàng nhỏ nhắn trông như một học sinh ngoan hiền trước mặt. Ngay từ lần đầu gặp gỡ, cô gái học giỏi này đã luôn mang dáng vẻ của một đứa trẻ ngoan. Vì học nhảy lớp nên vóc dáng cô nhỏ nhắn hơn hẳn những người khác. Diện mạo của cô rất dễ mến, khuôn mặt hình trái xoan đáng yêu và xinh xắn, chiếc mũi nhỏ tinh tế, bờ môi nhỏ nhắn càng thêm mơn mởn dưới sự tôn lên của hàm răng trắng muốt.
Dưới hàng mi thanh mảnh là một đôi mắt trong veo, long lanh như nước khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng che chở, yêu thương.
Mặc dù vóc dáng cô lúc này trông vẫn có chút mảnh mai. Nhưng không thể phủ nhận cô đúng chuẩn là một mầm non mỹ nhân, tương lai chắc chắn sẽ là một đại mỹ nữ. Thế nhưng cũng chính vì vậy mà cô trở thành đối tượng bị nhiều tên con trai nghịch ngợm "bắt nạt".
"Thế cậu tên là gì?" Cô gái cá tính nhìn cô hỏi.
"Em... em tên là Hoàng Liễu Liễu, chị Khương có thể gọi em là Liễu Liễu ạ."
Khương Tĩnh Vân khẽ gật đầu:
"Liễu Liễu là một cái tên rất hay đấy, rất hợp với cậu, khá là đáng yêu."
"Cậu biết tớ họ Khương, chắc cũng biết tên tớ rồi nhỉ."
Hoàng Liễu Liễu đỏ bừng mặt gật đầu:
"Em biết ạ, chị tên là Khương Tĩnh Vân."
Ngón tay cô vén vài lọn tóc trước trán ra sau vành tai, lén liếc nhìn góc mặt chính diện của Khương Tĩnh Vân, thầm nghĩ: Đẹp gái quá, ngầu quá đi mất.
Khương Tĩnh Vân cũng phát hiện ra cô gái đáng yêu này đang nhìn lén mình, gương mặt xinh đẹp liền nở một nụ cười rạng rỡ với cô. Đối phương xấu hổ đến mức vội vàng cúi gầm mặt xuống.
Khương Tĩnh Vân thầm nghĩ trong lòng con bé này thật đáng yêu, bờ môi nhỏ thổi ra một chiếc bong bóng kẹo cao su thật lớn. Theo một tiếng "bốp" vang lên, bong bóng vỡ tan. Miếng kẹo cao su vị hoa quả dính đầy quanh môi cô. Cô cũng chẳng thèm để ý, dùng ngón tay gom chúng lại rồi nhét vào cái miệng nhỏ tiếp tục nhai nhón nhén.
"Thế nên, cậu cứ đi theo tớ mãi chỉ là để cảm ơn và tặng quà thôi à?"
"Không còn ý định nào khác sao?"
Hoàng Liễu Liễu bỗng trở nên ngập ngừng, bàn tay trắng ngần bấu chặt lấy gấu váy, vò đến mức nhăn nhúm.
"Thực ra... thực ra em thích chị Khương lâu lắm rồi."
"Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy chị dạy dỗ mấy tên con trai nghịch ngợm kia."
"Em đã thích chị rồi."
Đôi lông mày thanh tú như lá liễu của Khương Tĩnh Vân khẽ nhướng lên:
"Cậu là con gái mà bảo thích tớ á? Đùa cái gì thế, làm sao có thể chứ."
Hoàng Liễu Liễu cắn chặt bờ môi nhỏ, lấy hết can đảm nói:
"Ai bảo con gái... thì không thể thích con gái chứ, ví dụ như em là cực kỳ thích chị luôn đấy."
Vóc dáng chuẩn chỉnh của Khương Tĩnh Vân bỗng nhiên áp sát vào Hoàng Liễu Liễu, trực tiếp ép mạnh cô vào gốc cây.
Vầng trán trắng ngần của hai người chạm sát vào nhau, bờ môi gần như đã sắp chạm vào nhau đến nơi. Cả hai đều có thể cảm nhận được hương thơm thiếu nữ ngọt ngào đặc trưng của đối phương.
Hoàng Liễu Liễu cũng bị hành động đột ngột này của Khương Tĩnh Vân làm cho giật mình kinh hái. Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu ngượng ngùng đến cực điểm, trái tim nhỏ không biết là vì sợ hãi hay vì căng thẳng mà đập liên hồi.
"Chị... chị Khương, chị muốn làm gì ạ?"
Khương Tĩnh Vân nhìn dáng vẻ ngượng ngùng sợ hãi của cô thì khẽ lắc đầu:
"Trông cậu vừa rồi có vẻ rất sợ tớ sẽ làm gì cậu đúng không?"
"Tớ thấy cậu chỉ là mới biết yêu lần đầu nên ngộ nhận thôi, chúng ta không hợp nhau đâu."
"Đừng quên, tớ nổi tiếng là một đứa con gái hư hỏng đấy."
"Quán nét, tiệm trò chơi, đều là những nơi tớ thường xuyên lui tới."
"Còn cậu là gái ngoan trong mắt mọi người, là niềm tự hào, là bông hoa thực sự của tương lai."
Hoàng Liễu Liễu lắc lắc cái đầu nhỏ:
"Em chính là thích một người như chị đấy."
"Nếu thành tích học tập của chị không tốt, em có thể dạy chị mà."
"Chị thông minh như thế."
"Nếu chịu cố gắng, dưới sự chỉ bảo của em thì mọi chuyện đều sẽ tốt lên thôi."
Ngón tay Khương Tĩnh Vân khẽ nheo chiếc cằm trắng ngần suy nghĩ một chút, khóe môi nhỏ khẽ nhếch lên một nét cười nghịch ngợm:
"Nếu cậu thực sự thích tớ, thế thì đi theo tớ đi."
Đôi mắt đẹp của Hoàng Liễu Liễu sáng lên: "Chúng ta đi đâu ạ?"
Khương Tĩnh Vân bảo:
"Cậu có biết sân thượng của tòa nhà số ba không?"
"Nghe nói rất nhiều cặp đôi đều hẹn hò ở đấy..."
"Nếu cậu thực sự thích tớ thì đi theo tớ, rồi chúng ta sẽ..."
Nói xong, cô liền đi thẳng về phía tòa nhà số ba.
Hoàng Liễu Liễu chẳng nghĩ ngợi nhiều, dẫu sao đôi bên đều là con gái với nhau cả. Khương Tĩnh Vân cũng chẳng thể làm gì được mình. Cô gái nhỏ với vốn kinh nghiệm xã hội ít ỏi đáng thương đã ngây thơ nghĩ như vậy. Lúc này, Hoàng Liễu Liễu thậm chí còn chưa biết rõ những chuyện sâu kín giữa nam và nữ. Thì ra con gái với nhau cũng có thể ôm ấp, thân mật được.
Hoàng Liễu Liễu vô cùng vui sướng, tung tăng nhảy chân sáo đi về phía sân thượng tòa nhà số ba. Ngược lại, Khương Tĩnh Vân lại đổi hướng đi tụt lại phía sau cô.
Khương Tĩnh Vân nhìn từ phía sau bóng lưng của cô gái đáng yêu xinh đẹp này, nhìn vào đôi chân thon thả dưới làn váy của cô. Yết hầu cô không kìm được mà khẽ nuốt nước bọt một cái. đôi chân của cô ấy cũng thật đẹp, đầu gối ửng hồng nụ hoa, làn da trông mịn màng mơn mởn khiến người ta liên tưởng đến những ngó sen non vừa được rút lên khỏi bùn. Khoảng đùi trắng ngần lộ ra đầy quyến rũ như đang mời gọi, khiến Khương Tĩnh Vân không kìm được khao khát muốn vén chiếc... làn váy của mỹ nhân nhỏ này lên.
Để rồi xem xem có phải tất cả mọi nơi trên người cô ấy đều hồng hào, ngon mắt như vậy hay không.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn