Chương 341: Sở Tiêu Tiêu xui xẻo
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
"Á! Tha! Cho! Con!!!" ˚‧º·(˚ ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅)‧º·˚
"Mẹ ơi, con là con trai cưng của mẹ mà, mẹ nỡ lòng nào bắt con đi ở ký túc xá học viện chứ!!!!"
"Chị ơi, bố ơi cứu con với!!!!" o(≧口≦)o Hoàng Liễu Liễu dùng bàn tay nhỏ nhắn nhéo tai Sở Tiêu Tiêu, đôi lông mày thanh tú nhướng lên:
"Mẹ nghe chị con bảo dạo này thành tích của con tụt dốc lắm đấy nhé."
"Hết ở nhà cày game lại chạy ra ngoài chơi bời."
"Cứ thế này thì làm sao theo kịp các bạn?"
"Thế nên thời gian tới con bắt buộc phải ở nội trú trong học viện."
Sở Tiêu Tiêu bị mẹ nhéo tai đau điếng, đành chịu trận quỳ sụp xuống đất, mặt mũi đầy vẻ ấm ức, không cam lòng.
<( ̄ ﹌  ̄)>
"Dù mẹ có đánh chết con, con cũng không thèm ở ký túc xá đâu, cái đó vô nhân đạo lắm."
"Con sẽ mách bố, mách chị cho xem."
"Mọi người nhất định sẽ đứng về phía con."
"Chưa kể chủ nhật tuần nào chị cũng qua phụ đạo bài tập cho con, thế là đủ rồi mà, oa oa~~" Hoàng Liễu Liễu cười khẩy bảo:
"Nhưng mẹ lại nghe chị con nói, lần nào nó qua phụ đạo,"
"Con không mè nheo đòi nó dắt đi mua sắm thì cũng là đòi xem phim, chơi game."
"Chị con bây giờ đã bắt đầu tiếp quản việc của tập đoàn rồi."
"Giờ không có thời gian quản chuyện của con nữa đâu."
Sở Tiêu Tiêu bặm môi, nghiến răng nói:
"Thế con sẽ bảo với bố, bố nhất định sẽ giúp con, hừ." ¦•ˇ₃ˇ•。) Hoàng Liễu Liễu bất giác lấy bàn tay thon dài đỡ trán, lắc đầu ngán ngẩm:
"Thế thì con nghĩ nhiều rồi, chuyện này bố con đã đồng ý rồi đấy."
"Không tin con cứ gọi điện cho bố xem."
Sở Tiêu Tiêu mặt đầy vẻ hoài nghi, rút điện thoại ra bấm số của bố. Sau khi máy kết nối được một lát... giọng điệu của Sở Vân Chính ở đầu dây bên kia vang lên. Khiến Sở Tiêu Tiêu mặt mũi xám xịt như tro tàn, ngồi bệt luôn xuống đất.
Cô bé buộc tóc hai bên đứng cạnh thấy vậy vội vàng chìa bàn tay trắng ngần ra đỡ cậu dậy:
"Tiêu Tiêu không sao chứ, chẳng phải chỉ là ở ký túc xá học viện thôi sao, có gì to tát đâu."
"Mình sẽ ở bên cạnh cậu mà."
Hoàng Liễu Liễu cũng dời tầm mắt sang cô bé cột tóc hai bên này. Khuôn mặt trái xoan, đôi mắt to tròn, chiếc mũi thanh tú cùng bờ môi chúm chím hồng nhuận. Đặc biệt là hai lọn tóc buộc hai bên sau lưng trông vô cùng dễ thương, xinh xắn. Đúng là một cô bé rất đáng yêu. Đây là lần đầu tiên bà biết con trai mình có một cô bạn học dễ thương như thế này.
"Cháu là bạn học của Tiêu Tiêu à?" Hoàng Liễu Liễu hỏi.
Ôn Nhã Nhã gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, hai bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lại, có chút thẹn thùng:
"Dạ... dạ đúng ạ."
"Cháu là bạn của Tiêu Tiêu... Ôn Nhã Nhã ạ."
Cô bé nhìn mẹ của Sở Tiêu Tiêu, thầm nghĩ cô ấy thật có khí chất vương giả nha (⊙o⊙) oa.
Nét dịu dàng, trang nhã, mặn mằn và xinh đẹp ấy khiến cô bé có cảm giác bản thân không dám trèo cao.
Hoàng Liễu Liễu nhẹ nhàng đưa bàn tay thon thả xoa xoa mái tóc mềm mại của cô bé, khẽ cười:
"Đừng căng thẳng, cháu là bạn của Tiêu Tiêu, cô còn phải nhờ cháu ở học viện để mắt chăm sóc Tiêu Tiêu nhà cô nhiều hơn đấy."
"Thằng bé này sắp bị mọi người chiều hư rồi, từ nhỏ đã nghịch ngợm."
Ôn Nhã Nhã đỏ bừng đôi má thanh tú, khẽ gật đầu:
"Cháu sẽ chăm sóc Tiêu Tiêu ạ."
"Thật ra thành tích của cậu ấy ở lớp cũng thuộc top đầu đấy ạ, tuy dạo này có bị tụt vài hạng."
"Nhưng nếu cậu ấy tập trung học hành thì nhất định sẽ đuổi kịp thôi ạ."
Hoàng Liễu Liễu cũng mỉm cười, tiếp tục xoa đầu cô bé:
"Vậy thì nhờ cháu cả nhé, Nhã Nhã."
Sở Tiêu Tiêu phồng má ngồi trên đất: ¦•ˇ3ˇ•。)
"Nhã Nhã, tớ cần cậu chăm sóc từ bao giờ thế hả?"
"Thành tích của cậu còn chẳng bằng tớ nữa là!"
Ôn Nhã Nhã nắm chặt nắm đấm nhỏ, có chút giận dỗi giậm chân:
"Tiêu Tiêu, trong kỳ thi thử mới nhất, tớ đã suýt soát đuổi kịp cậu rồi đấy nhé."
"Cứ đợi đấy mà xem, sớm muộn gì tớ cũng vượt qua cậu." ╭(╯^╰)╮ Đúng lúc này. Khương Tĩnh Vân cũng bước lên tầng hai của biệt thự, thấy Liễu Liễu đang dạy dỗ con trai, bà cũng bất lực lên tiếng:
"Thật ra cứ để Tiêu Tiêu ở lại đây cũng có sao đâu, biệt thự rộng rãi thế này cơ mà."
Hoàng Liễu Liễu bước tới nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của bà rồi bảo: (Giải thích một chút, hiện tại hai người bọn họ chỉ còn tình chị em bạn dì thuần khiết, xin đừng nghĩ ngợi lung tung)
"Chị Khương, chị không biết đấy thôi, thằng nhóc này nghịch ngợm lắm."
"Suốt ngày cứ nhảy nhót lung tung trong nhà."
"Chị bây giờ đang mang thai, lỡ đâu bị thằng nhóc nghịch ngợm này va phải thì không tốt chút nào."
Ôn Nhã Nhã và Sở Tiêu Tiêu cùng dời tầm mắt sang người đẹp vừa mới xuất hiện, hai đứa nhỏ đều há hốc mồm kinh ngạc.
Ôn Nhã Nhã nhỏ giọng hỏi:
"Tiêu Tiêu, cậu có thấy chị gái xinh đẹp này nhìn hơi giống chị Tiểu Bạch không?"
Sở Tiêu Tiêu bặm môi:
"Đã bảo là Tiểu Bạch không phải chị gái rồi mà, nhưng nhìn qua thì đúng là có nét giống thật."
Cậu nhóc liền lên tiếng hỏi: "Mẹ ơi, cô ấy là ai thế ạ?"
Hoàng Liễu Liễu vui vẻ cười nói:
"Cô ấy là người bạn thân thiết thời trẻ của mẹ."
"Lần này mẹ đón cô ấy đến đây chủ yếu là để dưỡng thai."
"À đúng rồi, cô ấy chính là mẹ của Tiểu Bạch đấy."
Ôn Nhã Nhã há hốc chiếc miệng nhỏ xinh như quả anh đào: ╭(°A°`)╮
"Cô... cô là mẹ của chị Tiểu Bạch ạ? Trông cô trẻ quá đi mất."
"Nhìn kiểu gì cũng chỉ tầm ba mươi tuổi thôi, bảo là chị gái của Tiểu Bạch thì hợp hơn ấy ạ."
Khương Tĩnh Vân có chút ngượng ngùng mỉm cười:
"Cái miệng nhỏ của cháu thật khéo nói, cô đã gần bốn mươi rồi."
"Cháu cũng quen Tiểu Bạch nhà cô à?"
Ôn Nhã Nhã gật đầu:
"Quen chứ ạ, chị ấy còn từng mời cháu ăn McDonald's nữa cơ."
"Chị Tiểu Bạch xinh đẹp như thế, chắc chắn là do gen của cô quá xuất sắc rồi."
Khương Tĩnh Vân cũng xoa đầu cô bé: "Đứa nhỏ này cái miệng ngọt xớt hà."
Sở Tiêu Tiêu mặt đầy vẻ nghi ngờ: "Cháu nói này cô Tĩnh Vân, Tiểu Bạch là con trai đúng không ạ!"
Khương Tĩnh Vân và Hoàng Liễu Liễu nhìn nhau, hai người nhìn nhau ngơ ngác, rồi chỉ bật cười một tiếng nhẹ nhàng, không hề giải thích gì thêm.
"Muốn biết thì cháu cứ tự đi mà hỏi Tiểu Bạch nhà cô đi." Khương Tĩnh Vân chỉ mỉm cười nhàn nhạt nói.
Sở Tiêu Tiêu lại càng thêm hoang mang. Phải thì bảo là phải, không thì bảo không, mắc gì lại cứ bắt mình tự đi hỏi. Bỗng nhiên cậu nhóc nghĩ ra điều gì đó? Ngay từ đầu cậu đã bỏ qua một chi tiết cực kỳ quan trọng. Chẳng lẽ bấy lâu nay Tiểu Bạch chỉ đang lừa mình, chị ấy thực chất thật sự là con gái sao!!!!! (๑ʘ̅ đ ʘ̅๑)!!!
Khung cảnh chuyển dời. Hôm nay là cuối tuần. Mùa thu, dù có vương vài phần vàng úa và héo tàn, nhưng đó vẫn là khúc dạo đầu cho sự bắt đầu của một mùa mới. Chia tay với cái nóng nực như thiêu như đốt của ngày hè, thế giới cổ tích ngập tràn sắc vàng khắp núi đồi của mùa thu, trong làn gió heo may thanh mát dịu nhẹ, đang ẩn chứa vẻ đẹp của mùa quả chín, và cả nỗi niềm hoài niệm đượm buồn đầy dịu dàng.
Thời gian gần đây. Hạ Tiểu Bạch đang điên cuồng học, học, không học thì lại học. Để hoàn thành toàn bộ chương trình đại học và luận văn tốt nghiệp trong thời gian ngắn nhất nhằm lấy được tấm bằng tốt nghiệp, cậu đã phải bỏ ra rất nhiều công sức. Cũng may cậu là người có hệ thống hỗ trợ. Rất nhiều kiến thức bây giờ cậu cơ bản là chỉ cần nhìn qua là nhớ, giảng một chút là hiểu ngay.
Bên cạnh. Sở Thu Hy vừa hoàn thành xong phương án hợp tác giữa công ty với gia tộc Rothschild. Có chút mệt mỏi, cô vươn một cái lười thật dài, vóc dáng thon thả uyển chuyển cũng ngay trong khoảnh khắc này được phô diễn một cách trọn vẹn nhất. Đường cong hoàn hảo dưới ánh nắng ban trưa lại càng thêm phần quyến rũ, hút mắt. Cô phát hiện Hạ Tiểu Bạch vẫn đang làm một "cỗ máy cày đề" ở bên cạnh.
"Tiểu Bạch, cậu có muốn cùng tớ đến công ty một chuyến không?"
Hạ Tiểu Bạch cũng lấy bàn tay búp măng khẽ che bờ môi đỏ mọng ngáp một cái. Cậu nhìn vào chiếc đồng hồ tinh xảo trên cổ tay trắng muốt như tuyết. Thời gian vừa vặn đúng mười hai giờ trưa. Làn gió thu nhẹ nhàng thổi qua cửa sổ mang theo hơi mát rượi, khiến cậu cảm thấy vô cùng dễ chịu. Cậu nghiêng đầu nhìn Sở Thu Hy. Đây là lần đầu tiên Thu Hy chủ động mời cậu đến công ty của cô ấy.
Sở Thu Hy cười rạng rỡ, lắc lắc tập hồ sơ phương án hợp tác trong tay đầy vẻ khoe khoang:
"Đến công ty với tớ để ra oai chút nào."
"Mấy lão già đó cứ suốt ngày ra rả bảo tớ còn quá ít kinh nghiệm, không thể quản lý nổi sự nghiệp của công ty."
"Họ còn không ngừng chế giễu chuyện tớ tìm gia tộc Rothschild hợp tác là một trò hề kìa."
"Nhờ tuyệt chiêu giả trân của Tiểu Bạch cậu mà tớ đã ký được hợp đồng, dạo này tớ lại vừa hoàn thiện xong phương án hợp tác nữa."
"Ngay vừa rồi, tất cả các chi tiết hợp tác đã được hoàn thành 100%."
"Đã đến lúc trở về công ty vả thẳng vào mặt mấy lão già kia rồi."
"Để họ biết thế nào là sóng sau xô sóng trước, tre già măng mọc."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn