Chương 332: Hạ Văn Hải: Ông thông gia bị mù à?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Vân Chính vô cùng hài lòng với câu trả lời của Hạ Tiểu Bạch. Ông quay sang nhìn con gái Sở Thu Hy, nghiêm túc dặn dò:
"Con gái à, sau này con cũng đừng có bắt nạt con rể của ta nhé. Làm đàn ông lắm lúc thật sự khổ cực lắm."
Hạ Tiểu Bạch cũng gật đầu lia lịa tán đồng:
"Thu Hy nghe thấy chưa, bố bảo sau này cậu phải đối xử tốt với tớ một chút đấy."
Sở Thu Hy phồng hai bên má trên gương mặt tuyệt mỹ, trợn tròn đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm Hạ Tiểu Bạch:
"Tớ bắt nạt cậu hồi nào?"
"Cậu nói xem!"
Hạ Tiểu Bạch mím mím bờ môi nhỏ:
"Tối qua cậu vừa mới bắt nạt tớ xong còn gì, cắn tớ rõ lắm lần."
Hoàng Liễu Liễu nhìn hai đứa trẻ đấu khẩu với nhau thì nở nụ cười đầy mãn nguyện:
"Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, đã hơn mười giờ rồi. Chúng ta mau lên máy bay thôi, kẻo lại để bố mẹ Tiểu Bạch phải đợi lâu."
Sở Vân Chính tháo chiếc kính râm ra quăng cho vệ sĩ cầm hộ:
"Đi thôi, con rể nhất định phải tận hưởng tay nghề lái máy bay của ta. Đảm bảo đúng chuẩn tay lái già kinh nghiệm."
Hạ Tiểu Bạch ghé sát tai Sở Thu Hy, rụt rè hỏi nhỏ:
"Thu Hy, bố cậu lái máy bay có ổn không đấy? Trong lòng tớ cứ thấy lo lo."
Sở Vân Chính cũng nhìn ra sự lo lắng trong mắt Hạ Tiểu Bạch, lập tức tỏ vẻ không vui nói:
"Con rể! Con đang hoài nghi tay nghề của ta đấy à? Nói cho con biết nhé! Ta đây là dân chuyên nghiệp, từng tham gia giải vô địch trực thăng hẳn hoi đấy. Đã là đấng mày râu chân chính, ta thấy con rể cũng cần phải thi một cái bằng lái trực thăng đi thôi. Sau này còn chở Thu Hy với các con đi du lịch khắp nơi. Ờ, đúng rồi, cả bằng lái máy bay cánh cố định cũng phải thi một cái, tốc độ của loại đó còn nhanh hơn."
Sở Thu Hy dắt tay Hạ Tiểu Bạch bước lên máy bay, lúc này đôi mắt đẹp mới lườm Sở Vân Chính một cái sắc lẹm:
"Bố đừng có đem mấy cái sở thích này áp đặt lên Tiểu Bạch, tụi con ở nhà tự bay cũng được rồi. Có đúng không Tiểu Bạch?"
Hạ Tiểu Bạch thì đêm nào mà chẳng "bay", cái cảm giác sung sướng của con gái nó cứ như được lên chín tầng mây vậy. Mà lại còn kéo dài được lâu hơn, làm được nhiều lần hơn, sướng hơn hẳn cái hồi còn làm con trai. Dẫu sao con trai cứ làm một hai lần ngắn ngủi là người ngợm đã rã rời, chẳng còn ham muốn gì nữa rồi.
Sở Vân Chính đội mũ bảo hiểm chuyên dụng vào, trao đổi vài câu với phi công phụ:
"Mấy đứa yêu quý ơi, chúng ta chuẩn bị cất cánh đây, ngồi cho vững nhé!"
Lòng Hạ Tiểu Bạch có chút thấp thỏm, đây là lần đầu tiên cậu được ngồi trực thăng. Đã vậy người lái lại còn là ông bố vợ trông có vẻ không đáng tin cậy chút nào.
Sở Thu Hy thấy vậy liền siết chặt bàn tay đang rịn chút mồ hôi của cậu:
"Tiểu Bạch đừng sợ, cho dù tụi mình có chết thì cũng sẽ mãi mãi bên nhau."
Hạ Tiểu Bạch nhìn Sở Thu Hy cạn lời:
"Cậu có thể nói câu nào xui xẻo hơn được nữa không?"
Một tiếng sau.
Chiếc trực thăng đáp xuống vững vàng trên một bãi đất trống cách nhà Hạ Tiểu Bạch không xa.
Sở Vân Chính vừa bước xuống máy bay liền lập tức đeo ngay chiếc kính râm vào. Hai tay vệ sĩ cũng từ hàng ghế sau bước xuống, trên tay lỉnh kỉnh xách theo những túi quà lớn nhỏ.
Xung quanh ngay tắp lự có không ít người dân kéo đến xem náo nhiệt.
"Oa, là máy bay trực thăng kìa! Không biết là nhà giàu nào vinh quy bái tổ đây."
Một nhóc tì mặc quần thủng đáy đang ngồi đi bô chỉ tay vào Sở Vân Chính bảo:
"Bố nhìn kìa, cái chú mù kia buồn cười quá, người mù cũng lái được máy bay hả bố?"
Ông bố đứa trẻ cốc đầu nó một cái:
"Nói bậy nào, người mù sao lái được máy bay, chắc là chú ấy ngồi nhờ máy bay thôi."
Hạ Tiểu Bạch nhìn thấy cảnh này thì suýt chút nữa bật cười thành tiếng, gương mặt trắng ngần thoảng một rặng mây hồng:
"Bố ơi, bố mẹ con đã chuẩn bị sẵn bữa cơm đạm bạc ở nhà đợi chúng ta rồi ạ."
Mặt Sở Vân Chính thoạt đen lại, ngón tay đẩy đẩy chiếc kính râm mà ông ta hẵng cho là rất ngầu: "Mấy đứa con nít bây giờ thật là chẳng biết phép tắc gì cả."
"Đi thôi Tiểu Bạch, ta mang theo bao nhiêu là quà cho thông gia đây, hy vọng họ sẽ thích."
Tại nhà Hạ Tiểu Bạch.
Khương Tĩnh Vân đang tạp dề quấn eo múc món ăn cuối cùng ra đĩa, chiếc mũi tinh tế khẽ hít hà hương thơm, trên gương mặt xinh đẹp lộ ra vẻ hài lòng:
"Mẹ nghe Tiểu Bạch bảo bố Thu Hy thích ăn hải sản, món cua xào tỏi ớt kiểu Hồng Kông này chắc là hợp khẩu vị của ông ấy đây. Có điều đắt đỏ quá, cứ sang thu một cái là giá cua lại tăng vù vù."
Hạ Văn Hải có chút xót xa nhìn vợ mình:
"Thực ra ra nhà hàng ăn cũng được mà em, em đang bụng mang dạ chửa mà còn nấu nướng thế này vất vả quá."
Khương Tĩnh Vân mỉm cười dịu dàng:
"Mới có hai tháng thôi mà, có đáng gì đâu. Năm đó em mang bầu Tiểu Bạch, đến tận tháng thứ chín vẫn tự mình chăm sóc bản thân đấy thôi."
Hạ Văn Hải có chút tự trách ôm lấy Khương Tĩnh Vân, hôn nhẹ lên má cô một cái:
"Vất vả cho em rồi bà xã, đều tại anh không cho em được cuộc sống tốt đẹp hơn. Thực ra ông nội đã đánh tiếng bảo chúng ta dọn về nhà họ Hạ rồi..."
Khương Tĩnh Vân còn định nói gì đó thì bên ngoài đã vang lên tiếng của Hạ Tiểu Bạch:
"Bố mẹ ơi, con về rồi này!"
Khương Tĩnh Vân vội đẩy Hạ Văn Hải ra, cởi chiếc tạp dề bên hông:
"Nấu nướng cả buổi trưa người ngợm đầy mùi khói bếp, em vào phòng tắm rửa thay bộ đồ sạch sẽ đã. Lần đầu gặp thông gia không thể làm mất mặt được, anh ra tiếp đón họ trước đi."
Hạ Văn Hải đành làm theo lời vợ.
Hạ Tiểu Bạch đã mở cửa nhà, dẫn ông bố vợ cùng Hoàng Liễu Liễu bước vào. Sở Thu Hy từng ở đây một thời gian nên cũng coi như quen cửa quen nhà.
Hạ Tiểu Bạch lên tiếng:
"Bố mẹ ơi, nhà con điều kiện bình thường, không được rộng rãi cao ráo như biệt thự nhà mình, phòng ốc hơi nhỏ, mọi người thông cảm nhé."
Sở Vân Chính nhìn một lượt, thấy nhà Hạ Tiểu Bạch quả thực có hơi nhỏ nhắn. Thế nhưng điều này lại càng khiến ông ta vừa lòng đẹp ý hơn. Nếu đối phương là gia đình giàu có thì thật sự rất khó thuyết phục Hạ Tiểu Bạch ở rể nhà họ Sở.
Sở Vân Chính khoát tay:
"Không sao đâu con rể hiền của ta!"
"Chuyện nhà cửa thì sau này con với Thu Hy kết hôn xong, ta sẽ tặng hai đứa một căn biệt thự thật lớn. Nếu hai bác nhà con không muốn ở chung với tụi con, ta cũng có thể tặng một căn hộ chung cư cho hai ông bà dưỡng già."
Hạ Tiểu Bạch chỉ biết gật đầu, nếu là trước đây thì cậu chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết rồi. Bố cậu làm lụng vất vả đến bán mạng chẳng phải cũng chỉ vì muốn kiếm cho cậu một căn nhà cưới sao. Nhưng giờ thì khác rồi, bố cậu là người giàu đời thứ mười bảy, còn cậu là người giàu đời thứ mười tám, nhà cửa thực ra chẳng thiếu, chỉ là bố cậu quá bướng bỉnh không chịu làm hòa với ông nội mà thôi.
Hoàng Liễu Liễu nhìn dáng vẻ tinh tướng của Sở Vân Chính thì cũng có chút bất lực:
"Mẹ thì càng hy vọng con gái có thể dọn về ở chung với chúng ta hơn."
Mấy người đi thẳng vào phòng khách nhà Tiểu Bạch. Hạ Văn Hải lúc này cũng đã pha xong một ấm trà thượng hạng. Ánh mắt ông dời lên mặt Sở Vân Chính, phát hiện đối phương đang đeo kính râm đen sì, lập tức đoán ngay ra đây là bố của Sở Thu Hy.
Thế nhưng điều khiến ông không ngờ tới là... bố của con dâu tương lai lại là một người mù!!!!
Hạ Văn Hải lập tức dâng trào lòng đồng cảm, vội vàng tránh đường:
"Anh thông gia cẩn thận dưới chân, đi lối này ạ."
Sở Vân Chính thấy bố Hạ Tiểu Bạch né người nhường đường thì trong lòng có chút đắc ý. Chắc chắn là ông thông gia bị cái thần thái đeo kính râm đầy bá đạo của mình làm cho khiếp sợ rồi đây mà. Cái sự tự tôn của người giàu trước người bình thường khiến khóe miệng ông ta không kìm được mà khẽ nhếch lên.
Tiểu Bạch bạch ơi, con cứ chuẩn bị tinh thần dọn đến ở rể nhà họ Sở của ta đi là vừa.
Hạ Tiểu Bạch thì chẳng nghĩ ngợi nhiều, cậu bước đến trước mặt bố mình, chỉ tay giới thiệu:
"Bố, đây là bố của Thu Hy, chú ấy tên là Sở Vân Chính. Còn đây là mẹ của Thu Hy, cô Hoàng Liễu Liễu, cực kỳ trẻ trung xinh đẹp luôn, có khi ngang ngửa với mẹ mình đấy ạ."
Hoàng Liễu Liễu cũng rất lịch sự chìa bàn tay trắng ngần ra, khẽ mỉm cười:
"Chào anh, bố của Tiểu Bạch. Có lẽ sau này chúng ta sẽ là người một nhà rồi."
Hạ Văn Hải bắt tay với cô, phải nói là cảm giác chạm vào cực kỳ mềm mại mịn màng, đúng là tay của phu nhân đài các:
"Chào chị, tôi tên là Hạ Văn Hải, là bố của Tiểu Bạch."
Hạ Văn Hải nhìn dáng vẻ trẻ trung xinh đẹp của Hoàng Liễu Liễu, trong lòng thực sự bái phục ông thông gia mù này sát đất. Bị mù mà vẫn tìm được người vợ xinh đẹp như hoa thế này, đúng là có chút phí phạm của trời mà. Dẫu sao đối với người mù, vợ có đẹp đến mấy thì ông ta cũng có nhìn thấy được đâu cơ chứ.
Sở Vân Chính cũng đưa tay ra:
"Chào anh thông gia, Thu Hy nhà tôi sau này phải cậy nhờ vào Tiểu Bạch nhà anh rồi."
Hạ Văn Hải cũng nắm lấy tay ông ta:
"Như nhau cả thôi ạ, Tiểu Bạch nhà tôi tính tình cũng như đứa trẻ con lớn xác, còn cần Thu Hy nhà anh bảo ban nhiều."
Hạ Tiểu Bạch trưng ra bộ mặt: Ủa alo? Con giống đứa trẻ con chỗ nào?
Hạ Văn Hải tiếp lời:
"Đúng rồi, mời mọi người ngồi đi ạ. Cơm nước nhà tôi cũng chuẩn bị xong cả rồi, chúng ta vừa ăn vừa trò chuyện. Mẹ Tiểu Bạch còn đang tắm trong phòng, lát nữa mới ra được."
Sở Vân Chính bảo hai tay đàn em:
"Đúng rồi anh thông gia, tôi có mua chút quà biếu gia đình, hy vọng anh chị sẽ thích. Tôi phải hỏi trước Tiểu Bạch xem anh chị thích gì rồi mới mua đấy."
Hạ Văn Hải đỡ lấy quà rồi ngó thử, toàn là những loại rượu ngon và trà quý đắt tiền:
"Anh thông gia thật là khách khí quá, anh đã thành ra như thế này rồi mà còn hào phóng tặng chúng tôi những món quà quý giá thế này."
Sở Vân Chính ngơ ngác: Ủa, mình thành ra như thế nào cơ?
Sau khi mấy người ngồi xuống. Mặc dù cảm thấy có chút bất lịch sự, nhưng Hạ Văn Hải vẫn không nhịn được, ghé tai nói nhỏ hỏi Hạ Tiểu Bạch:
"Tiểu Bạch này, bố vợ tương lai của con là bị mù bẩm sinh hay là do tai nạn tai biến gì sau này thế?"
Hạ Tiểu Bạch vừa mới hớp một ngụm trà liền trực tiếp phun thẳng ra ngoài.
Chén trà trên tay Sở Vân Chính cũng giật mình rơi bộp xuống mặt bàn.
Hoàng Liễu Liễu chỉ biết bất lực lấy tay đỡ trán.
Còn Sở Thu Hy thì cảm thấy xấu hổ đến mức không còn mặt mũi nào nhìn ai nữa. Cô thề từ nay về sau tuyệt đối không cho phép ông già nhà mình đeo kính râm làm màu nữa! Người trẻ tuổi đeo thì gọi là ngầu, chứ cái lão già này đeo vào thì bảo sao người ta chẳng hiểu lầm là người mù cơ chứ.
Hạ Văn Hải có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu:
"Thành thật xin lỗi anh thông gia nhé! Tại sau này có khi chúng ta là người một nhà rồi nên tôi mới muốn hỏi han cho rõ ràng chút thôi. Anh cứ yên tâm, cả nhà tôi đều rất thân thiện, tuyệt đối không bao giờ kỳ thị người khuyết tật đâu ạ!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn