Chương 330: Chỉ cần cuộc sống trôi qua êm đềm
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~21 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Diệp Trường Ca vẫn còn đang lo lắng, cô rúc đầu vào ngực Sở Thu Hy để tìm kiếm sự an ủi.
Sở Thu Hy cũng chỉ biết bất lực nghe bà chị chủ nhà này lải nhải than vãn, bàn tay ngọc ngà không ngừng xoa xoa đỉnh đầu cô ấy. Lúc này, đến cả tâm trạng xem phim cô cũng chẳng còn nữa. Chính cô còn chưa lo, thế mà chị Trường Ca đã cuống cuồng lên rồi.
Thực ra, Sở Thu Hy cũng có nỗi lo riêng, cô sợ Tiểu Bạch nhà mình sẽ bị giảng viên Phi Phi quyến rũ. Dẫu sao một người là cao thủ thả thính, một người lại là cô nàng hám sắc. Hai người này mà ở cạnh nhau, cô thật sự lo sẽ xảy ra chuyện gì đó khiến đầu mình mọc thêm vài cặp sừng xanh mướt.
Đúng lúc này, cửa căn hộ có tiếng lạch cạch mở ra. Không cần nhìn cũng biết là Hạ Tiểu Bạch đã về.
Trái tim Diệp Trường Ca treo ngược lên tận cổ, căng thẳng đến cực điểm. Không biết cậu ấy có giúp cô hẹn được Triệu Phi Phi tối nay đi chơi không nữa. Diệp Trường Ca sải đôi chân dài miên man, nhanh chóng lao ra cửa để hỏi kết quả từ Hạ Tiểu Bạch.
"Tiểu Bạch, cậu về rồi à! Kết quả thế nào?"
"Phi Phi có đồng ý đi hẹn hò với chị không?"
Hạ Tiểu Bạch nhìn dáng vẻ căng thẳng cuống cuồng của Diệp Trường Ca thì chỉ biết cười trừ, vội vàng né sang một bên, để lộ người đẹp đang đứng ngay sau lưng mình.
Triệu Phi Phi từ phía sau Hạ Tiểu Bạch bước ra, mỉm cười rạng rỡ, vẫy vẫy bàn tay nhỏ nhắn với Diệp Trường Ca:
"Lâu rồi không gặp nhé Trường Ca, nghe nói cậu muốn hẹn gặp tôi à?"
"Phi... Phi Phi..."
Diệp Trường Ca không ngờ Hạ Tiểu Bạch lại dẫn thẳng Triệu Phi Phi về căn hộ. Nghĩ lại những lời vừa thốt ra, dù ngày thường cô có phóng khoáng, bỗ bã đến đâu thì lúc này cũng không khỏi ngượng ngùng. Cô đỏ bừng mặt, vừa căng thẳng vừa lúng túng hỏi:
"Phi Phi, sao cậu lại ở đây?"
So với Diệp Trường Ca thì Triệu Phi Phi tự nhiên hơn nhiều, cô khẽ cười nói:
"Có gì đâu, tôi nghe Tiểu Bạch bảo cậu là chủ nhà của cậu ấy. Với lại khu này rất gần trường, tôi đang nghĩ xem có nên chuyển đến đây sống không. Hơn nữa ở đây nhiều con gái lại vui vẻ nhộn nhịp, tốt hơn là tôi cứ lủi thủi sống một mình, lạnh lẽo chán chết đi được."
Diệp Trường Ca không ngờ Triệu Phi Phi lại muốn dọn đến căn hộ của mình. Thế thì chẳng phải sau này ngày nào hai người cũng có thể chạm mặt nhau sao? Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, chuyện nảy sinh tình cảm hoàn toàn có thể xảy ra chứ chẳng chơi!
Triệu Phi Phi chớp chớp hàng mi dài, đôi lông mày thanh tú cong cong cười hỏi:
"Tôi dọn vào đây, cậu không phiền chứ?"
Diệp Trường Ca vội vàng tươi cười:
"Nếu Phi Phi muốn dọn vào thì dĩ nhiên là được rồi! Tiền phòng cứ thoải mái, trả lấy lệ là được. Mà dĩ nhiên, nếu muốn dùng thứ khác để bù vào thì cũng không phải là không thể đâu..."
Ánh mắt Triệu Phi Phi dừng lại trên người Diệp Trường Ca. Hôm nay cô ấy trông vẫn vô cùng xinh đẹp, đặc biệt là vóc dáng uyển chuyển, đường cong thắt lưng và vòng ba hoàn hảo, lại thêm đôi chân dài miên man đi giày cao gót trông cực kỳ gợi cảm. Diệp Trường Ca nhìn mà suýt chút nữa thì chảy cả nước miếng.
Triệu Phi Phi chỉ khẽ xua tay:
"Tiền nong tôi vẫn lo được, cứ tính bằng tiền phòng của mọi người là được rồi. Tôi muốn hỏi là khi nào thì tôi có thể dọn vào?"
Diệp Trường Ca có chút nôn nóng nói ngay:
"Bây giờ luôn cũng được! Vừa vặn vẫn còn một phòng đọc sách đang để trống. Tôi sẽ bảo con bé Dung Dung dọn sang phòng đọc sách, còn cậu thì dùng phòng của nó."
Lúc này, ở một quán bar đắt đỏ nào đó, Thang Dung Dung đang vừa ôm một cô nàng đại gia trẻ tuổi vừa uống rượu, bỗng nhiên chiếc mũi nhỏ nhắn tinh tế hắt xì một cái rõ to.
"Ủa, sao tự dưng có cảm giác có ai đó đang giở trò xấu sau lưng mình thế nhỉ?"
Cô nàng đại gia kia đỏ bừng khuôn mặt xinh xắn, chiếc váy học sinh trên người ngắn đến mức gió lùa lành lạnh khiến cô nàng chưa kịp thích nghi. Nhưng chị Dung Dung lại cứ thích cô mặc kiểu đồ ít vải như thế này cơ.
"Chị Dung Dung, hay là bây giờ chúng mình về nhà đi? Phòng tắm ở biệt thự nhà em to lắm, rượu ở nhà cũng ngon hơn ở đây nhiều."
Tại căn hộ.
Hạ Tiểu Bạch cạn lời nhìn Diệp Trường Ca khênh sạch sành sanh quần áo của Thang Dung Dung ra ngoài. Đúng là đồ mê gái bỏ bạn mà!
"Chị Trường Ca, chị không cần hỏi qua ý kiến của Dung Dung à?"
Diệp Trường Ca thẳng tay quăng luôn chiếc vali của Thang Dung Dung xuống sàn, mỹ phẩm cũng chất đống một bên:
"Thôi đi, con bé đó một tháng có về nhà được mấy lần đâu, ngày nào chẳng ở ngoài đường câu các em đại gia. Hơn nữa, tiền phòng của nó là rẻ nhất đấy, toàn là giá tình nghĩa thôi. Nó muốn ở phòng xịn cũng được thôi, nhưng phải nôn thêm tiền ra! Chị sẽ cho đập thông bức tường giữa phòng đọc sách và kho chứa đồ ngay lập tức."
Hạ Tiểu Bạch biết nói gì thêm được nữa đây...
Triệu Phi Phi cũng vui mừng vỗ hai tay vào nhau:
"Vậy thì các người đẹp ơi, tối nay tôi dọn vào luôn nhé! Nhưng nghĩ lại thì tôi vẫn chưa mang theo quần áo và đồ dùng cá nhân."
Diệp Trường Ca nắm lấy bàn tay mềm mại của Triệu Phi Phi:
"Quần áo cứ mặc đồ của tôi là được, chiều cao và vóc dáng của tụi mình cũng sàn sàn nhau mà. Còn đồ dùng cá nhân thì chị vẫn còn bộ mới chưa bóc hộp đâu."
Sở Thu Hy nhìn hai người họ vui vẻ với nhau thì vội kéo tay Hạ Tiểu Bạch đi vào phòng ngủ.
Cô ngồi xuống cạnh giường, bắt chéo đôi chân dài miên man, vẫn có chút không yên tâm mà dặn dò Hạ Tiểu Bạch:
"Tớ nói cho cậu biết, cấm có được để hồn bay phách lạc theo cô nàng mới đến đấy nhé."
Hạ Tiểu Bạch liền dính chặt lấy người Sở Thu Hy, bờ môi nhỏ phả ra hơi thở thơm mát như hoa lan:
"Cậu cứ yên tâm đi, có vợ Thu Hy là tớ mãn nguyện lắm rồi."
Sở Thu Hy đã quá quen với cái miệng dẻo quẹo của Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch ôm lấy vòng eo thon gọn của Sở Thu Hy, nở nụ cười ngọt ngào:
"Vợ Thu Hy ơi, tối nay cậu trông đẹp thế."
Tối nay Sở Thu Hy chỉ mặc độc một chiếc sơ mi trắng cùng chiếc váy bò siêu ngắn, trước ngực lấp ló đường cong đầy đặn đầy kiêu hãnh.
"Ý cậu là ngày thường tớ không đẹp à?"
"Dĩ nhiên là không phải rồi, trong mắt tớ, vợ Thu Hy lúc nào cũng là cô gái xinh đẹp nhất."
Sở Thu Hy rất hưởng thụ lời khen ngợi của Hạ Tiểu Bạch, ngón tay cô khẽ nâng chiếc cằm trắng ngần của cậu lên. Chỉ thấy bờ môi của nàng tiên nhỏ thoáng hiện một nụ cười thẹn thùng, làn môi mọng đỏ ướt át như thể rất dễ dàng cuốn hút người ta cúi xuống hôn một cái. Đặc biệt là đối với Sở Thu Hy, sức hút này lại càng khiến cô không thể kiềm chế nổi.
Bàn tay ngọc ngà của cô vuốt ve mái tóc dài mềm mại mượt mà của nàng tiên nhỏ, khẽ hít hà mùi hương thoang thoảng vương trên từng sợi tóc của Hạ Tiểu Bạch. Không thể nhịn thêm được nữa, cô rướn người, trực tiếp ép trọn vóc dáng mảnh mai của cậu xuống giường.
Hai cơ thể kiều diễm cứ thế quấn lấy nhau, họ nâng niu khuôn mặt xinh đẹp, trắng ngần của đối phương mà trao nhau nụ hôn nồng cháy.
Mười mấy phút sau.
Gương mặt tuyệt mỹ của Sở Thu Hy vẫn còn vương vấn dư vị ngọt ngào từ đôi môi của Hạ Tiểu Bạch. Mùi vị này chẳng khác nào mật ngọt ngon nhất thế gian.
"Tiểu Bạch, tối nay tụi mình phải ngủ sớm dậy sớm, đừng quên ngày mai là ngày gì đấy."
Hạ Tiểu Bạch nghiêng đầu có chút ngơ ngác, mái tóc đen tuyền xõa xuống trước ngực. Gương mặt thanh tú, thoát tục giờ đã đỏ ửng như rặn mây, ánh mắt có chút mơ màng. Sau đó cậu mới sực nhớ ra tối nay đã là thứ Sáu rồi.
Ngày mai là thứ Bảy.
Cậu đã hẹn với bố mẹ... Ngày mai bố... À không, phải gọi là nhạc phụ Sở Vân Chính cùng nhạc mẫu sẽ tụ họp ở quê nhà, phụ huynh hai bên sẽ có một buổi gặp mặt chính thức. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, cậu và Sở Thu Hy sẽ đính hôn.
Về chuyện này, Hạ Tiểu Bạch vẫn thấy hơi lo lắng, dẫu sao cả hai người đều là con gái. Ngộ nhỡ có một ngày mối quan hệ của họ bị phơi bày ra ánh sáng, không biết bố và mẹ bên kia có đồng ý hay không.
Sở Thu Hy cũng nhìn ra nỗi lo âu của Hạ Tiểu Bạch. Cô chìa ngón tay thon thả ra nhéo nhẹ vào chóp mũi cậu để an ủi:
"Đừng lo lắng quá mà, người ta chẳng bảo thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng đó sao? Kết quả xấu nhất thì cùng lắm là tụi mình bỏ trốn cùng nhau thôi. Trong tay tớ cũng tiết kiệm được một khoản tiền khá lớn rồi, hoàn toàn đủ cho hai đứa mình sống cả đời."
Hạ Tiểu Bạch cũng chỉ biết gượng cười, khẽ "ừm" một tiếng.
Bố mẹ hai bên thì cậu không lo lắm. Dù sao bố mẹ cậu cũng đã sinh thêm em bé rồi, còn bố của Thu Hy cũng có Sở Tiêu Tiêu để nối dõi tông đường. Ngặt nỗi cậu lại là đứa con gái duy nhất của nhà họ Hạ trong mấy trăm năm qua... Điều cậu lo lắng chính là gia tộc họ Hạ kia kìa...
Hạ Tiểu Bạch bò từ trên người Sở Thu Hy dậy: "Tớ đi tắm trước đây."
Sở Thu Hy liền vui vẻ lôi ra một bộ váy Lolita cực kỳ đáng yêu đưa cho Hạ Tiểu Bạch:
"Tiểu Bạch, tối nay cậu mặc bộ này hầu hạ tớ nhé, một lần thôi là được rồi. Sau đó thì đi ngủ để dưỡng sức đối mặt với thử thách ngày mai."
Hạ Tiểu Bạch nhìn bộ váy Lolita màu trắng mà Sở Thu Hy đưa qua mà đứng hình mất mấy giây...
Đã có lúc cậu từng mơ mộng mình sẽ có một cô bạn gái thật xinh đẹp, mặc váy Lolita đi hẹn hò với mình để tận hưởng những ánh mắt ghen tị của đám con trai khác. Thế mà có ai ngờ được rằng, giờ đây bộ váy Lolita ấy lại mặc trên chính người mình, rồi lại còn là để đi chiều chuộng cô bạn gái của mình nữa chứ.
Hạ Tiểu Bạch cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa, thôi thì chỉ cần cuộc sống trôi qua êm đềm, bị gái đẹp đè ra bắt nạt một chút thì cũng có sao đâu nà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn