Chương 351: Xin lỗi nhé, bổn công tử đây cũng là người của nhà họ Hạ
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~31 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
"Tôi muốn thu mua lại 60% cổ phần của tập đoàn nhà họ Sở các người."
Hạ Tài Tuấn dùng một chất giọng vô cùng hờ hững, xem nhẹ mọi thứ nhưng lại mang đầy vẻ bá đạo, không cho phép ai phản kháng để thốt ra câu nói này.
Sở Thu Hy nghe xong, khuôn mặt tuyệt mỹ lập tức lạnh sụp xuống như băng giá. Tập đoàn nhà họ Sở chính là tâm huyết cả một đời bươn chải của bố cô. Cái gã này vừa mở miệng một phát đã đòi thu mua tận 60% cổ phần của tập đoàn. Đây căn bản không phải là đến bàn chuyện làm ăn, mà rõ rành rành là đang đến kiếm chuyện, gây hấn.
"Thu mua 60% cổ phần của tập đoàn nhà họ Sở tụi tôi, nếu tôi nói không đồng ý thì sao!" Cô lạnh lùng cất tiếng hỏi vặn lại.
Khuôn mặt Hạ Tài Tuấn tràn đầy vẻ tự tin, có một gia tộc họ Hạ khổng lồ đứng sau làm chỗ dựa chống lưng, gã thực sự chẳng thèm để một cái tập đoàn nhà họ Sở vào trong mắt.
"Mỹ nhân ơi, hồi nãy tôi đã nói rồi, đây không phải là một lời thỉnh cầu cô, mà là một mệnh lệnh bắt buộc cô phải nghe theo."
"Cô vốn dĩ không có tư cách để lựa chọn đâu."
"Mấy lão đối thủ cạnh tranh sừng sỏ nhất của tập đoàn nhà họ Sở các người đều đã chủ động tìm đến cửa để kết thân với tôi rồi đấy."
"Nếu tôi mà chọn bắt tay với họ, tập đoàn nhà họ Sở sau này e là đến đường sống cũng chẳng còn mà đi đâu."
"Tôi cũng đã tìm hiểu qua về nguồn vốn lưu động có sẵn trong nội bộ tập đoàn các người rồi, phần lớn tiền bạc đều đã bị đem đi đổ vào để mở rộng các mảng kinh doanh mới."
"Mà một vài mảng kinh doanh trong số đó hiện tại vẫn còn đang trong giai đoạn thua lỗ vì mở rộng quy mô."
"Muốn nhìn thấy dòng tiền đổ về sinh lời thì ít nhất cũng phải chờ thêm tầm hai năm nữa."
"Thế nên trong vòng hai năm nay, nguồn vốn của tập đoàn các người chắc chắn là vô cùng eo hẹp và căng thẳng."
Sở Thu Hy nghe vậy liền dời tầm mắt đổ dồn lên người Phùng Luân đang đứng ở bên cạnh. Tập đoàn có bao nhiêu vốn lưu động có thể sử dụng từ trước đến nay luôn là bí mật tuyệt mật của công ty, làm sao có thể dễ dàng bị người ngoài nắm thóp như thế được. Trừ phi trong nội bộ có nội gián tuồn tin ra ngoài.
"Phùng Luân, làm sao gã ta lại biết được tình hình tài chính nội bộ của tập đoàn chúng ta?"
Phùng Luân có chút nhột, ánh mắt đảo liên hồi không dám nhìn thẳng vào mắt Sở Thu Hy, việc này mà bị khui ra là gã phải đi bóc lịch ngồi tù như chơi đấy. Gã cũng chỉ đành cắn răng, chai mặt gào lên:
"Cô nhìn tôi làm cái gì, tôi có nói cái gì đâu nào."
"Đó là do người ta có bản lĩnh, có tai mắt mới tự điều tra ra được tình hình tài chính nội bộ của tập đoàn chúng ta đấy chứ."
"Cô có biết cái vị cậu Hạ đây có lai lịch khủng khiếp đến nhường nào không?"
"Nói ra một phát là dọa cho cô chết khiếp luôn đấy."
"Đừng nói chi là cô, ngay cả bố cô mà biết được thân phận của người ta thì cũng phải khúm núm, khách sáo hết mức khi nói chuyện thôi."
Sở Thu Hy đương nhiên thừa biết cái gã này có lai lịch không hề nhỏ chút nào. Nếu không thì một kẻ ngạo mạn, tinh tướng như Phùng Luân sao có thể hạ mình, khúm núm vâng vâng dạ dạ trước mặt gã như một con cún như thế được.
Hạ Tài Tuấn nghe những lời nịnh bợ của Phùng Luân thì trong lòng thấy vô cùng sướng tai. Biết làm sao được, ai bảo gã đầu thai mát tay, sinh ra đã là người của nhà họ Hạ cơ chứ, tuy rằng chỉ là người của nhánh phụ, nhưng trong người gã vẫn đang chảy dòng máu của gia tộc họ Hạ. Ở nhà họ Hạ, nếu người của nhánh phụ mà lập được công trạng lớn, biểu hiện xuất sắc thì cũng có cơ hội được ghi danh vào sổ sách của gia tộc chính đấy chứ?
Như vậy thì gã có thể được điều thẳng về Yến Kinh để tiếp quản những đại sự lớn hơn rồi. Thế nên gã và bố gã mới không tiếc công sức, tìm mọi cách để thống nhất toàn bộ đế chế thương mại ở vùng Tô Nam này. Tuy nhiên Ngũ đại gia tộc bấy lâu nay vẫn luôn giữ thế thế chân vạc cạnh tranh gay gắt với nhau. Muốn một tay thâu tóm toàn bộ vùng này quả thực là điều không hề dễ dàng gì.
Nếu sải bước quá dài, quá thô bạo sẽ bị bốn đại gia tộc còn lại đánh hơi thấy và can thiệp ngay, nên bọn gã chỉ có thể chọn cách thầm lặng gặm nhấm, tàm thực từng chút một. Lần này ra tay đòi thu mua trực tiếp 60% cổ phần của tập đoàn nhà họ Sở, đối với bọn gã mà nói đã được coi là một bước đi vô cùng táo bạo rồi. Nếu xử lý không khéo léo sẽ rất dễ kích động, gây ra sự bất mãn cho bốn đại gia tộc còn lại.
Hạ Tài Tuấn lịch sự đưa bàn tay trái ra trước:
"Tôi vẫn chưa tự giới thiệu về mình, tôi tên là Hạ Tài Tuấn."
Sở Thu Hy khẽ nhíu đôi lông mày liễu, vì phép lịch sự tối thiểu trong giao tiếp xã hội nên cô cũng định đưa tay ra bắt tay với đối phương. Thế nhưng ngay trong tích tắc đó, Hạ Tiểu Bạch đã nhanh tay hơn một bước, lao lên chộp lấy bàn tay của gã. Hạ Tiểu Bạch siết chặt lấy bàn tay của Hạ Tài Tuấn rồi dõng dạc tuyên bố:
"Xin lỗi nhé, bàn tay của bạn gái tôi thì một kẻ như mày không có tư cách để chạm vào đâu."
Hạ Tài Tuấn bị Hạ Tiểu Bạch đột ngột nắm lấy tay thì cũng đờ người ra một chốc, trong lòng ban đầu có chút bực bội, cáu kỉnh, dù sao đối phương trong mắt gã cũng chỉ là một thằng nhóc ẻo lả. Thế nhưng ngay khi cảm nhận được bàn tay nhỏ nhắn của cậu, gã bỗng thấy nó còn mềm mại, mịn màng và mướt mát hơn cả tay của con gái, quả thực có thể dùng bốn chữ "mềm mại không xương" để miêu tả. Cái cảm giác được nắm giữ một khối ngọc mềm ấm áp, thơm tho trong lòng bàn tay giống như một sự hưởng thụ xa xỉ khiến gã mê mẩn.
Đến khi gã còn muốn dùng tâm trí để cảm nhận sâu thêm chút nữa... Thì Hạ Tiểu Bạch chỉ vừa mới tiếp xúc với gã chưa đầy một giây đã thẳng tay buông ra rồi.
Sở Thu Hy nhìn thấy hành động của Hạ Tiểu Bạch thì cũng chỉ biết bất lực mỉm cười, chính bản thân cô lại càng không muốn cậu đi bắt tay với những thằng con trai khác hơn ai hết ấy chứ.
Phùng Luân thấy Hạ Tài Tuấn vẫn còn đang đứng đực mặt ra thần người liền tiến lên huých huých vào người gã: "Cậu Hạ ơi?"
Hạ Tài Tuấn lúc này mới sực tỉnh, gã nhìn chằm chằm vào Hạ Tiểu Bạch với ánh mắt sâu hoắm. Rõ ràng không phải là con gái mà lại sở hữu những đường nét ngũ quan còn tinh tế, xinh đẹp hơn cả con gái thế này. Bất kể là đôi lông mày lá liễu cong cong thanh tú, hay là đôi mắt trong veo như pha lê tinh khiết, cho đến đôi gò má ửng hồng quyến rũ, tất cả đều đẹp đến mức nghẹt thở.
Làn da thì trắng ngần như tuyết, mịn màng không một tì vết, tưởng chừng như chỉ cần búng nhẹ một phát là có thể làm rách ra được vậy, chỉ riêng việc ngắm nhìn những thứ này thôi là đã đủ để đè bẹp, vùi dập vô số cô gái ngoài kia rồi.
Sở Thu Hy thấy Hạ Tài Tuấn cứ nhìn đắm đuối không chớp mắt vào Tiểu Bạch nhà mình, cô lập tức nổi trận lôi đình. Cô tiến thẳng lên một bước che chắn ngay trước mặt Hạ Tiểu Bạch, gắt lên:
"Cậu Hạ, anh đã nhìn đủ chưa hả!"
Hạ Tài Tuấn một lần nữa giật mình định thần lại, gã nhận ra bản thân mình vừa rồi thực sự đã quá mức thất thố, mất hình tượng. Gã liền giả vờ đưa tay lên che miệng ho khan vài tiếng để xua tan đi bầu không khí ngượng ngùng:
"Khụ khụ, được rồi, chúng ta quay lại bàn chuyện thu mua cổ phần tiếp đi chứ nhỉ."
"Tôi tên là Hạ Tài Tuấn, người đến từ nhà họ Hạ."
"Cô Sở đây dù sao cũng được coi là người trong giới thượng lưu rồi, chắc là phải từng nghe qua danh tiếng vang dội của nhà họ Hạ chúng tôi rồi chứ."
Sở Thu Hy khẽ trầm ngâm suy nghĩ một lát... Nhà họ Hạ? Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, dường như cô đã lập tức nghĩ ra được điều gì đó vô cùng khủng khiếp!!!!
"Anh chính là người của nhà họ Hạ thuộc Ngũ đại gia tộc sao?"
Ở vùng Tô Nam này cho đến toàn bộ đất nước Hoa Hạ, chỉ cần là những ai từng có cơ hội tiếp xúc với giới thượng lưu thì không một ai là không biết đến danh tiếng của Ngũ đại gia tộc. Và nhà họ Hạ chính là một trong năm con quái vật sừng sỏ đó. Đây mới chính là thế lực thực sự đại diện cho chóp bu quyền lực cao nhất ở Hoa Hạ. Nhà họ Hạ ở khu vực Tô Nam này cũng hoạt động vô cùng sôi nổi, hầu như tất cả các doanh nghiệp lớn nhỏ ở Tô Nam đều phải tìm mọi cách để bám gót, nịnh bợ họ.
Hạ Tiểu Bạch ở bên cạnh cũng đờ người ra tại chỗ. Nhà họ Hạ! Đấy chẳng phải là nhà của mình sao? Thế nhưng bấy lâu nay cậu chưa từng nghe nói qua là trong nhà lại có một cái nhân vật nào tên là Hạ Tài Tuấn này cả????
Hạ Tài Tuấn nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc, sững sờ của Sở Thu Hy thì cũng kiêu ngạo khẽ ngẩng cao cái đầu của mình lên đầy đắc ý. Là người của gia tộc họ Hạ, gã cảm thấy vô cùng tự hào và kiêu hãnh. ꉂ(ˊᗜˋ*)
"Chính xác, tôi chính là người của nhà họ Hạ."
"Thế nên cô nên tự hiểu rõ một điều rằng, nếu cô dám mở miệng nói không đồng ý, thì đồng nghĩa với việc cô đang tự biến mình thành kẻ thù đối đầu với nhà họ Hạ chúng tôi đấy."
Sở Thu Hy lúc này lộ rõ vẻ mặt vô cùng khó xử, tiến thoái lưỡng nan, sự thật rành rành ra đó là một cái tập đoàn nhà họ Sở nhỏ bé căn bản không có lấy một tia hy vọng nào để chống chọi lại được với một nhà họ Hạ khổng lồ như thế. Chuyện đại sự này cô bắt buộc phải lập tức báo cáo lại cho bố cô biết để cùng nhau tìm cách giải quyết mới được! Cô cắn chặt răng bạc, cố chấp nói:
"Thế nhưng theo những gì tôi được biết thì giữa Ngũ đại gia tộc với nhau từ trước đến nay đều có ước định ngầm mà."
"Nghiêm cấm hành vi dùng vũ lực hay quyền thế để cưỡng đoạt, chèn ép các doanh nghiệp của Hoa Hạ cơ mà."
"Hành vi này của nhà họ Hạ các người chính là đang muốn độc chiếm, lũng đoạn thị trường rồi đấy!"
Hạ Tài Tuấn đương nhiên là biết rõ điều khoản ràng buộc này, đây cũng chính là điều khiến gã luôn đau đầu và lo sợ bấy lâu nay. Gã cũng chỉ đành dùng một chất giọng sặc mùi đe dọa, uy hiếp để lấp liếm qua chuyện:
"Ồ? Cô thực sự nghĩ rằng bốn đại gia tộc còn lại sẽ vì một cái tập đoàn nhà họ Sở bé tẹo như các người mà đứng ra đắc tội, gây chiến với nhà họ Hạ chúng tôi sao?"
"Chắc là có một số chuyện thầm kín cô chưa được biết rồi, trong bốn đại gia tộc còn lại thì nhà họ Nhậm với nhà họ Hạ chúng tôi vốn dĩ là người cùng một hội, đứng chung một phe đấy."
Sở Thu Hy siết chặt hai nắm đấm nhỏ, sắc mặt cô đã khó coi đến mức cực hạn rồi. Cô hoàn toàn hoang mang, không biết phải làm sao để đối phó với trận đại nạn kinh hoàng lần này của gia đình nữa. Nếu chỉ dựa vào một mình tập đoàn nhà họ Sở để đi chọi nhau với nhà họ Hạ thì chẳng khác nào hành động lấy trứng chọi đá, tự tìm đường chết.
Phùng Luân nhìn thấy cái khuôn mặt xám xịt, tuyệt vọng của Sở Thu Hy thì lại được đà lấn tới, gã ngửa cổ cười ha hả một cách vô cùng càn rỡ, ngông cuồng.
"Thu Hy ơi! Bây giờ cậu đồng ý gả cho tôi thì vẫn còn kịp chán đấy nhé."
"Cậu Hạ đã hứa với tôi rồi, sau khi thu mua và cải tổ xong xuôi, nhà họ Hạ sẽ giữ lại một phần cổ phần cho tôi và bố tôi, rồi giao toàn quyền quản lý tập đoàn này cho một tay tôi đứng ra thu xếp."
"Nếu cậu bằng lòng gả cho tôi, thì trên danh nghĩa cậu vẫn cứ là bà chủ lớn của cái tập đoàn này như thường thôi."
Hạ Tiểu Bạch nãy giờ đứng bên cạnh nghe mà không nhịn nổi nữa rồi... Cái gã rác rưởi này vậy mà vẫn còn dám mở mồm ra đòi nhòm ngó, có ý đồ xấu với Thu Hy nhà cậu. Cậu tuyệt đối không thể nhẫn nhịn thêm được một giây một phút nào nữa rồi. Cậu liền dồn lực vào nắm đấm nhỏ nhắn của mình, thẳng tay tung ra một cú đấm ngàn cân, đấm thẳng vào chính diện khuôn mặt của Phùng Luân, lực đấm kinh hồn bạt vía khiến gã văng ngược ra xa tận bốn năm mét, kèm theo đó là hai chiếc răng cửa rụng lả tả bay ra ngoài không trung.
( ̄ε(# ̄)☆╰╮o( ̄皿 ̄///) [One punch man!]"Tao đã cảnh cáo mày bao nhiêu lần rồi là cấm có được mở mồm ra nhòm ngó đến vợ Thu Hy nhà tao cơ mà!" Phùng Luân ngã nhào chổng vó lên trời theo tư thế chó gặm phân xuống mặt sàn, gã đau đớn rên rỉ, rên la thảm thiết. (′д`)… 彡… 彡 Phải mất một lúc lâu sau gã mới có thể chật vật, đau đớn lồm cồm bò dậy, gã đưa tay lên sờ thì thấy cái miệng của mình đã be bét đầy máu tươi, hai chiếc răng cửa cũng đã không cánh mà bay mất tiêu rồi. Gã vừa kinh hãi vừa giận dữ chỉ thẳng ngón tay run rẩy vào mặt Hạ Tiểu Bạch, giọng nói vì mất răng nên có chút méo mó, lọt gió mà gào lên:"Mày! Mày dám ra tay đánh tao á!"" Đến cả bố tao bấy lâu nay còn chưa từng nỡ đánh tao một roi nào đâu đấy!" (Câu thoại kinh điển của tuyến nhân vật phản diện)"Cậu Hạ ơi, cậu xem cái thằng nhóc ranh con này nó ngông cuồng đến mức nào kìa, tớ dù sao cũng là người của cậu mà nó còn dám thẳng tay đánh đập thế này."" Hành vi này rõ ràng là đang hoàn toàn không thèm để cậu và gia tộc họ Hạ vào trong mắt rồi!" Hạ Tài Tuấn đứng bên cạnh lúc này cũng hoàn toàn cạn lời, sững sờ, cái vóc dáng nhỏ nhắn, mảnh khảnh như cành cây khô kia của Hạ Tiểu Bạch vậy mà lại có thể một đấm đánh bay cái gã to xác này ra xa vài mét. Xem ra cái tên Phùng Luân này đúng là bị bất lực, thận hư giai đoạn cuối rành rành ra rồi. Thế nhưng tục ngữ có câu đánh chó cũng phải ngó mặt chủ, gã dù sao hiện tại cũng là đại ca của gã nên bắt buộc phải đứng ra giải quyết giúp đàn em thôi." Cái thằng nhóc mặt trắng kia, tao khuyên mày tốt nhất là đừng có mà xen vào chuyện đại sự của bọn tao, bằng không thì tự gánh lấy hậu quả tai hại, đi không có đường về đâu đấy." Hạ Tiểu Bạch xưa nay chưa bao giờ biết sợ cái thói hống hách, hù dọa của bất kỳ ai, cậu liền trực tiếp thẳng thừng đáp trả:"Mày bảo mày là người của nhà họ Hạ á? Sao bấy lâu nay ở nhà tao lại chưa từng nghe nói qua là có cái nhân vật nào tên như mày thế nhỉ, xin lỗi nhé, bổn công tử đây cũng chính là người của nhà họ Hạ đây này!" Sở Thu Hy thấy tình hình căng thẳng như sắp sửa nổ tung đến nơi liền vội vàng kéo kéo tay Hạ Tiểu Bạch dặn dò:"Tiểu Bạch ơi đừng có bốc đồng, bốc đồng làm gì, tụi mình mau chóng quay về nhà để tìm bố tớ bàn bạc đối sách trước đã."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn