Chương 323: Lời hẹn ước của Diệp Trường Ca
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~41 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Sở Thu Hy đang ăn giấm chua nồng nặc, bàn tay trắng muốt như ngọc khẽ nhéo vào vòng eo thon thả của Hạ Tiểu Bạch một cái: • Tiểu Bạch, cậu nhìn xem cậu kìa, vừa rồi đứng nói chuyện với gã Benjamin đó trông có vẻ vui vẻ, hớn hở gớm nhỉ.
• Có phải là bị cái mác đẹp trai, nhiều tiền của anh ta làm cho mê muội, cuốn hút rồi đúng không hả?
• Dù sao thì người ta cũng là vị tam công tử của gia tộc tài phiệt Rothschild lừng lẫy cơ mờ.
• Đúng chuẩn là hình mẫu bạch mã hoàng tử trong mơ của mớ con gái ngoài kia luôn rồi còn gì.
Khuôn mặt xinh đẹp diễm tuyệt, khuynh thành của Hạ Tiểu Bạch lập tức lấm tấm vài giọt mồ hôi hột, cậu bày ra vẻ mặt có chút tủi thân, khẽ nũng nịu phân bua: • Thu Hy à, tớ làm tất cả những cái chuyện này chẳng phải là vì muốn cậu có thể thuận lợi ký kết hợp đồng làm ăn với gã Benjamin đó hay sao.
• Thế nên tớ mới phải bấm bụng, cắn răng đứng ra để tìm cách lấy lòng, nịnh bợ cái gã đáng ghét đó chứ.
• Tớ làm như vậy, tất thảy suy cho cùng cũng đều là vì người vợ yêu Thu Hy của tớ mà thôi nha.
Sở Thu Hy nghe xong thì cái khuôn mặt tuyệt mỹ kia lập tức lộ ra một nụ cười mỉm ngọt ngào, ngập tràn vẻ hạnh phúc khôn cùng.
Cô đương nhiên là thừa biết Hạ Tiểu Bạch làm tất cả mọi chuyện này đều là vì muốn tốt cho cô rồi. Chỉ là sâu trong thâm tâm, cô vì quá yêu cậu nên đâm ra có chút sợ hãi cái cảm giác sẽ bị mất đi cậu mà thôi.
Cô vẫn cố tình phồng hai cái má lên ra vẻ giận dỗi, hờn dỗi nói: • Kèo này chỉ được phép xảy ra duy nhất một lần này thôi đấy nhé. Tớ đây mới không thèm muốn người vợ yêu Tiểu Bạch của mình vì mình mà phải chịu khổ, đi ra ngoài bươn chải, làm vừa lòng kẻ khác đâu.
• Với lại sau này cậu cũng tuyệt đối không được phép tự tiện đứng ra uống rượu thay cho đám đàn ông thối tha kia nữa đâu biết chưa.
• Nếu như chẳng may mà xảy ra cái chuyện bất trắc gì ngoài ý muốn, tớ chắc chắn là sẽ phải hối hận đến chết mất.
• Cho nên ấy à, người vợ yêu Tiểu Bạch của tớ chỉ cần ngoan ngoãn ở nhà, nằm truyền sẵn trên giường chờ tớ đi làm về rồi yêu thương, sủng hạnh là đủ rồi nha.
Hạ Tiểu Bạch:............ (ー_ー)!! Sao nghe cái câu này nó cứ sặc mùi âm mưu đen tối, biến thái thế nào ấy nhỉ.
Sở Thu Hy vừa dứt lời liền dang rộng hai cánh tay trắng muốt như ngọc của mình ra, một phát ôm chặt lấy vị tiểu tiên nữ Hạ Tiểu Bạch này vào lòng.
Hạ Tiểu Bạch thì lại tỏ ra vô cùng hưởng thụ cái cảm giác được Sở Thu Hy ôm ấp, rúc đầu vào lồng ngực cô. Cái vòng tay ôm của con gái từ trước đến nay lúc nào chẳng mang một mùi hương thoang thoảng, mềm mại và ấm áp vô cùng.
Đầu ngón tay thon thả của cậu nhẹ nhàng đưa lên, giúp Sở Thu Hy vuốt lại mấy lọn tóc rối đang xòa trước trán cô: • Có thể đứng ra san sẻ, làm được chút việc gì đó cho vợ yêu Thu Hy, trong lòng tớ thực sự là cảm thấy vô cùng vui sướng và hạnh phúc.
Sở Thu Hy cúi đầu nhìn chằm chằm vào vị tiểu tiên nữ vừa mang nét quyến rũ, lại vừa có phần đáng yêu, nũng nịu đang nằm gọn trong lòng mình.
Cô khẽ đưa một ngón tay thon dài ra nâng cái cằm nhỏ trắng muốt của cậu lên, khiến cho bờ môi đào căng mọng, mềm mại chực trào nước kia hoàn toàn phơi bày ra ngay trước mắt.
Dưới sự gột rửa của ánh trăng đêm thanh vắng, Hạ Tiểu Bạch trông lại càng thêm phần thanh tú, thoát tục, khuôn mặt tiên tử mịn màng như tuyết kia phảng phất như không hề dính bụi trần, tuyệt đối không vướng bận chút hơi thở dung tục nào của nhân gian cả. Toàn thân cậu lúc này như đang tự tỏa ra những vầng hào quang nhẹ nhàng, càng làm tôn lên vẻ đẹp huyền ảo tựa như một giấc mộng giữa ban ngày. Đúng chuẩn là hình tượng của một vị tiên tử ẩn cư nơi thâm sơn cùng cốc trong những trang sách cổ đại bước ra vậy.
• Nếu như bây giờ... tớ có hành vi muốn làm chuyện xấu gì đó với cậu ở ngay tại chỗ này, phỏng chừng là sẽ không có vấn đề gì lớn đâu đúng không hả?
Sở Thu Hy khẽ áp vầng trán thanh tú của mình vào trán của Hạ Tiểu Bạch, phả ra làn hơi ấm thơm thoảng như hoa lan, nhỏ giọng thì thầm đầy quyến rũ.
Hạ Tiểu Bạch đưa đôi mắt đẹp dáo dác nhìn ngó xung quanh một vòng, xác nhận thời điểm này trên phố hoàn toàn vắng bóng người, không có bất kỳ người bộ hành nào qua lại cả.
Lúc này hai cô nàng đang đứng nép mình bên dưới một bóng cây đại thụ vô cùng râm mát và yên tĩnh. Cậu thì đang bị Sở Thu Hy dùng một tư thế "Kabedon" (ép sát vào tường/thân cây) vô cùng bá đạo khóa chặt ở trước thân cây.
Màn đêm tĩnh mịch, gió mát thoảng qua. Mái tóc mây dài của hai cô gái khẽ đan xen, hòa quyện vào nhau trong làn gió đêm.
Hạ Tiểu Bạch đỏ bừng cả khuôn mặt nhỏ nhắn, trong từng nhịp thở lúc này của cậu đều ngập tràn cái mùi hương cơ thể vô cùng quyến rũ, mê người của đối phương: • Thế này... có vẻ như không được tốt cho lắm đâu thì phải...
Sở Thu Hy khẽ nheo nheo đôi mắt đẹp, không thèm nói hai lời liền trực tiếp cúi đầu, đặt một nụ hôn nồng cháy lên bờ môi đào của vị tiểu tiên nữ.
Bờ môi của cậu lúc này có phần hơi man mát, đọng lại chút dư vị thơm ngọt của rượu hoa quế, phảng phất một chút khí chất "cấm dục" thanh cao, nhưng đồng thời lại có một vị ngọt ngào như những viên kẹo trái cây chín mọng.
Hạ Tiểu Bạch bị cô "Kabedon" ép sát vào thân cây như vậy thì đầu óc cũng lập tức rơi vào trạng thái trống rỗng, triệt để trầm luân vào trong cái nụ hôn ngọt ngào ấy. Đại não của cậu lúc này hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ đến mấy cái chuyện rắc rối khác nữa rồi. Hiện tại điều duy nhất cậu muốn làm chính là cùng vị mỹ nhân trước mắt này hảo hảo dây dưa, kịch liệt "so tài cao thấp" một trận xem ai hơn ai.
Vài phút sau trôi qua...
Hạ Tiểu Bạch bỗng nhiên xoay chuyển tình thế, lật ngược thế cờ, đổi lại thành tư thế cậu chủ động ép sát "Kabedon" Sở Thu Hy vào thân cây.
Trên cái khuôn mặt diễm tuyệt khuynh thành của Thu Hy lúc này lại vô tình phơi bày ra một nét quyến rũ, yêu kiều đầy mê người, bày ra một bộ dạng hoàn toàn cam chịu, sẵn sàng dâng hiến hái lượm cho đối phương tùy ý làm càn.
Bờ môi đào của Hạ Tiểu Bạch khẽ di chuyển, nhẹ nhàng in xuống cái bờ cổ trắng ngần, mịn màng như tuyết của cô.
Sở Thu Hy chỉ biết khẽ nhắm chặt đôi mắt đẹp lại, bờ cổ thiên nga trắng muốt dưới sự gột rửa của ánh trăng bạc vẽ nên một đường cong vô cùng hoàn mỹ, khiến cho người ta không khỏi nảy sinh vô vàn những suy nghĩ kỳ quái đầy mơ mộng. Tại cái vị trí vừa bị Hạ Tiểu Bạch khẽ cắn một cái nhẹ kia, lúc này vẫn còn đang vương vấn, lưu lại một vệt dấu vết đỏ nhàn nhạt mờ ảo...
Ngay vào cái khoảnh khắc Hạ Tiểu Bạch đang vắt óc suy nghĩ xem liệu có nên tiến thêm một bước tiến triển táo bạo nào nữa hay không, bàn tay ngọc của cậu lúc này cũng đã khẽ đặt lên bờ vai thơm gầy của Sở Thu Hy rồi.
Thì bỗng nhiên, từ trong bụi rậm ở ngay gần đó đột ngột phát ra những tiếng động xào xạc "xoạt xoạt xoạt" vô cùng rõ ràng.
Chính cái tiếng động bất thình lình này... đã lập tức dội cho cả Hạ Tiểu Bạch lẫn Sở Thu Hy một gáo nước lạnh, khiến hai cô nàng giật bắn mình mà bừng tỉnh giấc mộng xuân.
Cả hai cô gái lúc này đều đỏ bừng cả khuôn mặt tuyệt mỹ vì ngượng ngùng, Sở Thu Hy thì vội vàng đưa tay kéo lại cái sợi dây áo hai dây mỏng manh trên bờ vai thơm gầy vừa bị tuột sang một bên lên.
Đúng lúc này, một chú mèo mướp lớn có bộ lông màu cam rực rỡ từ trong bụi rậm phóng vọt ra ngoài, trong miệng nó lúc này còn đang ngoạm chặt một con chim sẻ nhỏ. Nó chỉ khẽ liếc mắt nhìn hai cô nàng một cái đầy khinh bỉ, kêu lên một tiếng "Meo ~" rồi liền nhanh chóng biến mất hút vào trong màn đêm tĩnh mịch.
Hạ Tiểu Bạch cùng Sở Thu Hy lúc này mới có thể thở phào một cái thật sâu, nhẹ cả người, cũng may mà cái màn vừa rồi không phải là bị kẻ biến thái nào đó nhìn trộm được, nếu không thì ê mặt chết mất.
Bàn tay thon nhỏ trắng muốt của Sở Thu Hy khẽ nắm lấy bàn tay ngọc ngà của Hạ Tiểu Bạch, nhỏ giọng nói lời xin lỗi đầy dịu dàng: • Thật xin lỗi cậu nhé Tiểu Bạch, vừa rồi do uống chút rượu vào nên trong lòng có chút rạo rực, không kìm chế nổi bản thân...
Hạ Tiểu Bạch khẽ mím mím bờ môi đào, nơi đó phảng phất như vẫn còn đang vương vấn lại cái hương thơm da thịt vô cùng ấm áp, ngọt ngào của mỹ nhân vừa rồi. Cậu nhìn chằm chằm vào một Sở Thu Hy đang bày ra bộ dạng e thẹn, xinh đẹp tuyệt trần kia mà khẽ lắc lắc cái đầu nhỏ: • Có gì đâu mờ, thực ra bản thân tớ vừa rồi... cũng cảm thấy vô cùng tận hưởng và thích thú cái cảm giác đó mà...
• Thu Hy của tớ thực sự là vừa thơm lại vừa "ngon miệng" quá đi mất.
• Đi thôi nào.
• Chờ sau khi chúng ta quay trở về căn hộ chung cư rồi, lúc đó muốn hành sự thế nào thì cứ việc triển khai thế nấy, tha hồ cho chị quậy phá nha.
Sở Thu Hy nghe xong cái lời đường mật đầy táo bạo này thì cũng thẹn thùng, ngượng ngùng khẽ "Ừm ~" lên một tiếng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Thế là, hai cô nàng liền ngập tràn sự vui vẻ cùng tâm trạng mong mỏi, háo hức dắt tay nhau quay trở về căn hộ chung cư.
Diệp Trường Ca lúc này thực ra cũng đã hoàn thành công việc và quay trở về nhà từ sớm, cô nàng đang một mình ngồi vắt vẻo trên băng ghế sofa ngoài phòng khách lớn để cày phim truyền hình.
Ánh mắt của cô nàng lập tức dời sang nhìn chằm chằm vào cái cặp đôi bách hợp tiên tử vừa mới bước chân vào cửa mà vẫn không quên tranh thủ phát "cơm chó", show ân ái nồng nhiệt kia. Trong đôi mắt đẹp kia rõ ràng là đang ngập lụt cái sự ngưỡng mộ, ghen tị cùng căm hận tột cùng tột độ. ^{ↀ▃ↀ}^ • Hai cái đứa này làm ơn làm phước có thể tém tém lại, đừng có suốt ngày show ân ái trước mặt tôi nữa được không hả?
Phát cơm chó vô tội vạ đến mức làm tôi ghen tị phát thèm, nước miếng sắp chảy ra thành dòng chua loét rồi đây này! - Cô nàng nhịn không được liền lập tức mở mồm tố khổ, cà khía.
Sở Thu Hy quay sang nhìn Diệp Trường Ca, tủm tỉm cười trêu: • Trường Ca tỷ ơi, hay là tự bản thân chị cũng mau chóng đi tìm kiếm cho mình một người tình đích thực đi thôi, cái kiểu yêu đương nghiêm túc ấy nha.
• Chứ đừng có suốt ngày chơi bời qua đường, yêu đương chơi bời như trước kia nữa.
• Như vậy thì sau này chị sẽ chẳng cần phải ngồi đây ăn giấm chua, ghen tị với tụi em làm gì nữa rồi đúng không nè. ヾ(❀╹◡╹)ノ~ • Cơ mà điều kiện tiên quyết là tuyệt đối không được phép có ý đồ nhòm ngó hay tơ tưởng gì đến Tiểu Bạch nhà em đâu đấy nhé!
Diệp Trường Ca nghe xong thì có chút bất lực, cái đứa Tiểu Bạch nhà cô trông xinh đẹp lung linh chẳng khác nào một vị tiểu tiên nữ hạ phàm như thế kia, bảo người ta không thèm nhòm ngó, tơ tưởng thì mới là cái chuyện lạ đời nhất trên đời đấy.
("▔□▔) Cô nàng vẫn đem toàn bộ tiêu điểm ánh mắt của mình khóa chặt trên người của Hạ Tiểu Bạch.
Vị tiểu tiên nữ trong tà váy liền thân sắc trắng đơn thuần kia quả thực vẫn luôn duy trì một vẻ xinh đẹp, xuất chúng như mọi khi. Khiến cho bất kỳ ai nhìn vào cũng đều không kìm chế nổi lòng mình mà muốn dán mắt vào ngắm nhìn thêm vài chục cái nữa mới thỏa lòng.
• Tiểu Bạch à, em đừng có mà quên mất cái lời hẹn ước, thỏa thuận trước đó giữa hai đứa chúng ta đâu đấy nhé. Bao giờ thì em mới chịu ra tay giúp đỡ tôi một tay đây hả?
Sở Thu Hy vừa nghe thấy ba chữ "lời hẹn ước" kia... Đôi mắt đẹp lập tức tràn ngập vẻ cảnh giác và hoài nghi tột độ, trừng mắt lên hỏi: • Tiểu Bạch! Cậu rốt cuộc là đã lén lút lập ra cái lời hẹn ước, thỏa thuận gì với Trường Ca tỷ thế hả?!!
Hạ Tiểu Bạch nhìn thấy cái ánh mắt tràn ngập vẻ phòng bị, ghen tuông của Sở Thu Hy thì cũng chỉ biết khẽ cười mỉm một cái để xoa dịu tình hình: • Cậu đừng có mà căng thẳng quá đà như vậy chứ, tớ chẳng qua là chuẩn bị đứng ra làm trung gian, giúp Trường Ca tỷ kéo gần khoảng cách, làm mối làm mai với cô giáo Phi Phi (giáo viên hướng dẫn nhảy) mà thôi mờ.
Sở Thu Hy nghe xong thì mới khẽ ngẩn người ra một lát, cô quay sang nhìn vị đại mỹ nhân Diệp Trường Ca đầy thắc mắc: • Chẳng phải trước đây chị cùng với cô giáo Phi Phi cũng đã từng có hành vi "áp sát, thân mật" (one night stand) với nhau rồi hay sao?
Diệp Trường Ca bất lực nhún nhún bờ vai thon, hai tay buông thõng ra bày ra vẻ mặt đau khổ: • Tôi với cô ấy tính cho cùng thì trước đây cao tay lắm cũng chỉ được coi là cái mối quan hệ bạn tình một đêm mà thôi mờ.
• Chẳng qua là lúc đó đôi bên đều cảm thấy đối phương sở hữu một cái ngoại hình quá mức xinh đẹp, bốc lửa, thế là liền thuận theo tự nhiên xảy ra cái chuyện tình một đêm đó thôi...
• Thế nhưng hiện tại bản thân tôi là thực sự, nghiêm túc muốn theo đuổi cô ấy, muốn cô ấy chính thức trở thành người bạn gái chính thức của mình cơ.
• Cái kiểu yêu đương nghiêm túc, ngọt ngào giống hệt như mối quan hệ giữa em và Tiểu Bạch hiện tại ấy.
Nói đoạn, cô nàng nâng ly rượu vang đỏ trên tay lên nhấp một ngụm lớn rồi mới tiếp tục lên tiếng: • Tiểu Bạch trước đó rõ ràng là đã mở mồm đồng ý với tôi rồi, hứa là sẽ đứng ra làm bà mai để bắt cầu, se duyên cho tôi và Phi Phi rồi cơ mờ.
• Yên tâm đi, nếu như cái kèo này mà thành công mỹ mãn, tôi bảo đảm là sẽ không bao giờ thiếu phần một cái phong bao lì xì làm mối siêu to khổng lồ dành cho Tiểu Bạch đâu nha.
Hạ Tiểu Bạch hồi đó thực ra cũng chỉ là tùy miệng mở mồm nhận lời đại cho xong chuyện mà thôi, chứ thực tế sâu trong thâm tâm cậu lúc này cũng hoàn toàn không có chút tự tin nào cả. Dù sao thì cái ấn tượng mà cô giáo Phi Phi để lại trong lòng cậu từ trước đến nay chính là cái mác một "nữ hải vương" (Trap girl/gái làng chơi chính hiệu) chuyên đi thả thính dạo. Một kẻ thuộc hệ hải vương như cô ta thì làm sao có thể dễ dàng vì một người mà chung thủy, quay đầu là bờ cho được cơ chứ.
• Trường Ca tỷ, chị thực sự là đã suy nghĩ kỹ càng, dứt khoát muốn tiến hành hẹn hò, yêu đương nghiêm túc với cô giáo Phi Phi rồi đấy chứ?
• Chị có thực sự hiểu rõ cô ấy là cái kiểu người phụ nữ như thế nào chưa hả?
Diệp Trường Ca gật đầu cái rẹt khẳng định: • Tôi hiểu chứ, vả lại tôi bảo đảm là bản thân mình còn hiểu rõ về cô ấy hơn cả em nhiều đấy, chính vì hiểu rõ nên tôi mới lại càng thêm phần lún sâu, yêu thích cô ấy đến mức này đấy chứ.
Hạ Tiểu Bạch thấy Diệp Trường Ca tỏ ra cố chấp và kiên định đến như vậy thì cũng chỉ biết thầm cảm thán đúng là cái thứ gọi là tình yêu một khi đã ập đến thì hoàn toàn có thể khiến cho đầu óc của người phụ nữ trở nên mụ mị, lú lẫn hết cả rồi.
Nhưng mà xét một cách công bằng thì Cô giáo Phi Phi trông quả thực là vô cùng sexy, nóng bỏng và xinh đẹp, vóc dáng cơ thể lại thuộc hàng chuẩn không cần chỉnh nữa chứ. Cứ nhìn cái cách mà cô ta uyển chuyển dạy nhảy trên lớp là đủ biết cái độ dẻo dai của cơ thể cô ta đỉnh cao đến mức nào rồi, cái độ dẻo đó chắc chắn là có thể mở khóa được rất nhiều những tư thế... Khụ khụ.
• Được rồi, vậy thì ngày mai sau khi quay trở lại học viện, em sẽ chủ động tìm gặp Cô giáo Phi Phi để nói chuyện một lát xem sao.
• Để xem liệu có thể dùng cái danh nghĩa hẹn hò, tụ tập gì đó để giúp chị hẹn cô ấy ra ngoài gặp mặt một chuyến được không nhé.
Diệp Trường Ca nghe xong thì sướng điên lên được, trong lúc phấn khích liền lập tức nhào tới ôm chầm lấy Hạ Tiểu Bạch, đem cái khuôn mặt xinh đẹp của mình không ngừng cọ cọ, rúc vào cái khuôn mặt tiên tử của cậu để làm nũng: • Ôi chu choa, thực sự là phải cảm ơn em rất nhiều nha Tiểu Bạch yêu dấu của tôi!
Sở Thu Hy ở bên cạnh nhìn thấy cái màn sờ mó này thì cái hũ giấm chua lại tiếp tục bốc mùi nồng nặc, vội vàng lao vào can ngăn: • Trường Ca tỷ ơi... Chị ôm ấp như vậy đã đủ chưa thế hả, nên nhớ cô ấy hiện tại chính là vị hôn phu (vị hôn thê) chính thức của em đấy nhé!
• Tụi em thậm chí còn đã dắt nhau về nhà để ra mắt phụ huynh, gặp mặt người lớn xong xuôi hết cả rồi đấy!
Diệp Trường Ca nghe xong cái thông tin động trời này thì hai mắt cũng lập tức trợn ngược lên vì kinh ngạc, thốt lên đầy hoài nghi: • Cái gì cơ! Cô thế mà lại dám dắt Tiểu Bạch về nhà để ra mắt lão đại (Sở Vân Chính) rồi á!
• Thế cái ông già đó có biết chuyện Tiểu Bạch thực chất là con gái không hả?
Sở Thu Hy đắc ý đáp: • Tiểu Bạch nhà em là sử dụng thân phận nam nhi đại trượng phu để đến gặp mặt bố em nhé.
• Hơn nữa cái ông già phong kiến nhà em cũng đã gật đầu đồng ý, duyệt cái kèo hôn sự này rồi nha.
Diệp Trường Ca nghe xong thì lại càng thêm phần cảm thấy không tưởng và không thể tin nổi vào tai mình nữa rồi. Bản thân cô đương nhiên là cũng có quen biết và biết rõ danh tiếng của Sở Vân Chính là người như thế nào rồi. Dù sao thì cái chuỗi quán bar, vũ trường, hộp đêm kinh doanh dưới trướng của cô hiện tại cũng đều là những bất động sản thuộc quyền sở hữu của tập đoàn Sở Thiên mà ra cả.
Sở Vân Chính từ trước đến nay nổi tiếng giới làm ăn không phải là cái kiểu người dễ dàng trêu chọc hay nói chuyện đâu, thế mà một Hạ Tiểu Bạch lại có thể dùng cái thân phận đàn ông để triệt để thu phục, bóp chết ông già đó một cách dễ dàng như vậy. Cái điều này quả thực là quá mức khó tin rồi. Phải biết rằng Sở Vân Chính ở trong tập đoàn vốn dĩ là kẻ nổi tiếng cuồng con gái, cưng chiều con gái như báu vật cơ mờ.
• Tiểu Bạch, em đến đó... không bị ông già đó sai người tẩn cho một trận ra bã đấy chứ?
• Cơ mà nhìn qua thì thấy em hiện tại vẫn vẹn toàn, lành lặn không sứt mẻ miếng nào thế này, phỏng chừng là không bị ăn đòn rồi.
Sở Thu Hy hai tay khoanh trước ngực, hất cằm bênh vực: • Cái ông già nhà em mà dám á! Cứ thử ngon nhào vào bắt nạt, động đến một sợi lông tơ của Tiểu Bạch nhà em xem, em lập tức sẽ ra tay tẩn cho ông ấy một trận ra trò luôn cho biết mặt!
Diệp Trường Ca cũng không thèm đứng đó suy nghĩ nhiều làm gì nữa: • Thôi được rồi, tôi lười chẳng buồn đứng đây để xem hai cái đứa các người đứng đây phát cơm chó, show ân ái làm tổn thương con tim cô đơn này nữa, tôi đi về phòng ngủ đây.
• Tiểu Bạch nhớ kỹ ngày mai phải ra tay giúp tôi đấy nhé, đừng có mà tối ngày hôm nay ở cạnh Thu Hy làm chuyện vui vẻ quá đà rồi đến sáng mai lại quên sạch sành sanh mọi chuyện đấy nha.
Cô nàng đứng đó ra sức dặn dò đi dặn dò lại ba bốn bận liền rồi mới lững thững quay trở về phòng của mình để xem phim. Xem ra tối ngày hôm nay cô nàng lại phải tự mình "giải quyết tạm bóc ngắn cắn dài" một mình nữa rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn