Chương 352: Cơn thịnh nộ của nhà họ Hạ
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~30 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Bàn tay ngọc ngà trắng muốt của Sở Thu Hy nắm chặt lấy tay Hạ Tiểu Bạch.
"Tiểu Bạch ơi chúng ta đi thôi, về nhà tìm bố tớ cùng nhau bàn bạc."
Hạ Tiểu Bạch đứng im thin thít tại chỗ như bàn thạch, không hề nhúc nhích lấy một phân. Cậu khẽ đưa bàn tay ngọc lên dịu dàng xoa xoa mái tóc mềm mại trên đỉnh đầu của Sở Thu Hy.
"Thu Hy à, tớ đã bảo tớ cũng là người của nhà họ Hạ rồi mà, có tớ ở đây thì không có chuyện gì đâu nà!"
(๑•̀ •́)و✧
"Nhà họ Hạ sẽ không bao giờ cưỡng ép nuốt chửng tập đoàn nhà họ Sở đâu."
"Cho dù có muốn hợp tác đi chăng nữa, thì đó cũng phải là một cục diện đôi bên cùng có lợi, chứ tuyệt đối không phải là kiểu ép buộc sáp nhập một cách bề trên, hống hách như thế này."
Hạ Tiểu Bạch đã từng tìm hiểu qua về một số phương thức phát triển kinh tế của gia tộc họ Hạ. Cái kiểu hành vi cưỡng đoạt, nuốt chửng mang tính chất lũng đoạn thị trường như thế này là hoàn toàn vi phạm nghiêm trọng vào các quy định quy chế của thương hội. Nó sẽ gây ra những ảnh hưởng vô cùng tồi tệ và ác liệt đối với môi trường kinh doanh của đất nước Hoa Hạ. Thế nên, cách làm này của cái gã Hạ Tài Tuấn kia rõ rành rành là đang đi ngược lại với nguyên tắc phát triển bấy lâu nay của nhà họ Hạ.
Đây chính là hành vi mượn gió bẻ măng, lợi dụng của công để mưu cầu tư lợi cá nhân.
Phùng Luân một tay bụm lấy cái miệng đang bị rụng mất hai chiếc răng cửa bê bết máu, lủi thủi bước tới bên cạnh Hạ Tài Tuấn nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên cái bộ dạng ngông cuồng, coi trời bằng vung như cũ.
"Ha ha, cái thằng nhóc mặt trắng kia, một đứa phàm phu tục tử, dân đen bình thường như mày thì làm sao mà hiểu thấu được những chuyện trong giới thượng lưu của Hoa Hạ cơ chứ."
"Cái nhà họ Hạ của mày... với cái nhà họ Hạ của cậu Hạ đây tuy rằng cùng viết chung một chữ họ Hạ thật đấy, nhưng đẳng cấp giữa hai bên thì hoàn toàn là một trời một vực, cách biệt một trời nhé."
"Nhà họ Hạ của cậu Hạ đây chính là một trong Ngũ đại gia tộc sừng sỏ nhất của Hoa Hạ."
"Ngũ đại gia tộc mày có biết là cái gì không hả?"
"Đó chính là thế lực đứng trên chóp bu quyền lực cao nhất ở đất Hoa Hạ này đấy."
Sở Thu Hy cũng vô cùng nghiêm túc, lo lắng ghé sát tai nói với Hạ Tiểu Bạch.
"Cái gia tộc họ Hạ này tuyệt đối không phải là thứ mà chúng ta có thể dễ dàng đắc tội hay trêu vào được đâu."
"Tiểu Bạch ơi, tụi mình mau đi thôi cậu."
Cái khóe miệng của Hạ Tài Tuấn lúc này đã vểnh ngược cả lên tận trời xanh rồi, gã là người thích nhất và tận hưởng nhất cái cảm giác được người khác sùng bái, tôn sùng như thế này. ( ̄⊿ ̄) Mẹ kiếp, đúng là sướng rơn cả người mà. Gã thậm chí còn mang theo một ánh mắt đầy vẻ đắc ý, khinh khỉnh nhìn chằm chằm vào Hạ Tiểu Bạch.
"Thằng nhóc mặt trắng kia, tao khuyên mày tốt nhất là bớt xen vào chuyện bao đồng đi nhé."
"Nếu không phải vì bổn thiếu gia nhìn mày trông cũng có phần thuận mắt, vừa ý, thì tao đã chẳng rảnh hơi đâu mà đứng đây nói lời dông dài với mày làm gì."
Hạ Tiểu Bạch nhìn thấy cái gã này còn bày đặt tinh tướng, hống hách hơn cả mình, thế thì làm sao mà chịu đựng cho thấu được chứ. Khó khăn lắm lão tác giả mới bố trí cho cậu một cơ hội ngàn năm có một để đứng ra giả vờ cool ngầu, vỗ mặt phản phái như thế này. Cậu bắt buộc phải bày ra bộ dạng ngông cuồng, hống hách hơn cả gã mới được.
Cậu liền kéo một chiếc ghế nhỏ ở bên cạnh lại rồi một lần nữa dứt khoát bước hẳn chân đứng lên trên, ngay lập tức vóc dáng của cậu đã cao hơn Hạ Tài Tuấn hẳn một cái đầu, đôi mắt trong veo khẽ rủ xuống, từ trên cao nhìn thẳng vào mặt gã.
"Tốt lắm, mày tên là Hạ Tài Tuấn đúng không."
"Bổn công tử hôm nay cũng muốn chống mắt lên xem xem là đứa nào đã cả gan ban cho mày cái lá gan hùm để mày dám ngông cuồng, tinh tướng trước mặt tao như thế này."
"Là Lương Tĩnh Như cho mày dũng khí đấy à?"
Sở Thu Hy nhìn cái dáng vẻ cự cãi, giận hờn hệt như một đứa trẻ con nít ranh này của Hạ Tiểu Bạch thì cũng chỉ biết bất lực đưa bàn tay ngọc lên đỡ lấy trán. Trong nhất thời cô quả thực cũng chẳng biết phải làm sao với cái tính khí bướng bỉnh này của cậu nữa.
Hạ Tài Tuấn nhìn bộ dạng ngông cuồng của Hạ Tiểu Bạch thì cũng không hề tỏ ra vội vàng, gã thong thả, từ tốn lên tiếng.
"Tốt lắm, mày đúng là được lắm."
"Tao rất tán thưởng cái tính khí này của những người trẻ tuổi như mày đấy."
"Mày chính là cái đứa đầu tiên sau khi biết rõ tao là người của nhà họ Hạ mà vẫn còn dám ngông cuồng, hống hách với tao như thế này."
"Hạ Tài Tuấn tao hôm nay coi như đã được mở mang tầm mắt, thấu hiểu thế nào gọi là nghé con mới đẻ không sợ cọp rồi."
"Bây giờ tao sẽ ban cho mày thời gian đúng mười phút."
"Mày có thể tùy ý tìm kiếm, liên lạc với tất cả các mối quan hệ chống lưng khủng nhất mà mày có thể tìm được, nếu như cái người mà mày gọi đến có đủ bản lĩnh để lật đổ được tao."
"Tao thề sẽ quỳ rạp xuống đất dập đầu lạy mày ba cái rồi gọi mày bằng bố, sau đó tự nguyện chui qua chiếc quần đùi của mày luôn."
"Dĩ nhiên, nếu như mày là kẻ thua cuộc."
Gã vừa nói vừa đưa tay lên vuốt vuốt cằm, ánh mắt dâm đãng nghiêm túc đảo liên hồi, đánh giá từ trên xuống dưới một lượt khắp thân hình của Hạ Tiểu Bạch... Ực một cái...
Hạ Tiểu Bạch bị cái ánh mắt dâm ô, biến thái kia của gã nhìn chằm chằm vào người thì hai bên cánh tay trắng ngần bỗng chốc nổi hết cả da gà da vịt lên.
"Mày... mày muốn cái gì hả?"
Hạ Tài Tuấn cười khà khà dâm đãng:
"Rất đơn giản, giả làm con gái, mặc váy nữ trang rồi ở bên cạnh hầu hạ tao trong vòng đúng một tháng."
"Cứ yên tâm đi, chỉ cần làm cho tao cảm thấy vui vẻ, thỏa mãn thì tao sẽ không tiếc tiền vung tiền thưởng cho mày tiêu xài xả láng đâu."
Gã vừa dứt lời một phát, tất cả mọi người có mặt trong phòng lúc này suýt chút nữa là ngã ngửa chổng vó ra đất vì quá sốc, không một ai có thể ngờ tới vị cậu Hạ danh giá này lại sở hữu một cái gu mặn chát và sở thích biến thái biến thái đến nhường này. Lại đi thích mấy anh chàng giả gái, thích nam cải nữ trang. Quả nhiên là giới nhà giàu lắm tiền nhiều của đúng là biết cách chơi bời thật đấy.
Phụ nữ chơi chán chê mê mệt rồi, bây giờ lại muốn đổi gió sang chơi đùa với mấy đứa con trai có diện mạo xinh xắn, đáng yêu hay sao.
Hạ Tiểu Bạch gật đầu cái rụp, trực tiếp mở miệng đồng ý ngay lập tức, cậu tuyệt đối không nghĩ là bản thân mình có thể thua được.
"Tốt lắm, tao nhận lời thách đấu của mày."
Sở Thu Hy lúc này đã hoàn toàn mất đi sự kiên nhẫn để tiếp tục đứng nhìn Hạ Tiểu Bạch bày trò nghịch ngợm nữa rồi. Để cho Tiểu Bạch nhà cô phải mặc váy con gái rồi đi hầu hạ cái gã Hạ Tài Tuấn biến thái này suốt một tháng trời, chỉ cần nghĩ đến cái viễn cảnh đó thôi là cô đã tuyệt đối không thể nào chấp nhận nổi rồi.
"Tiểu Bạch đừng có quậy phá nữa mà, tụi mình đi về nhà thôi cậu."
"Cái gã Hạ Tài Tuấn này lai lịch thực sự rất khủng khiếp đấy, ngay cả bố tớ ngày thường cũng không dám tùy tiện đắc tội với những người như thế này đâu."
Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch một lần nữa trao cho cô một ánh nhìn vô cùng kiên định và an tâm.
"Thu Hy à, cậu nhìn tớ giống cái kiểu người làm chuyện mà không có sự nắm chắc, không có lòng tin trong tay lắm sao?"
Sở Thu Hy khẽ bặm bờ môi đỏ mọng:
"Thế nhưng... Tiểu Bạch ơi lần này hoàn toàn không giống với những lần trước đâu, chuyện lần này phức tạp lắm, không phải cứ dùng sự thông minh, lanh lợi là có thể giải quyết êm đẹp được đâu."
"Tụi mình nghe lời tớ, đi về nhà đi mà."
Hạ Tiểu Bạch đưa tay lên gãi gãi đầu, trong nhất thời cậu cũng chẳng biết phải giải thích rõ ràng thân phận của mình với cô thế nào cho hợp lý.
"Thu Hy này, cậu cứ tin tưởng tớ duy nhất lần này thôi nhé, để tớ bấm một dãy số điện thoại cái đã."
Cậu thọc tay vào túi quần rút chiếc điện thoại lúa mì của mình ra. Những ngón tay thon dài, mảnh khảnh lướt lướt trên màn hình vài cái, rất nhanh đã tìm thấy số điện thoại của bác cả... Cậu ngẫm nghĩ một lát rồi lại thôi... Thôi tốt nhất là nên gọi cho chú ba đi vậy. Bản thân mình đợt trước vừa mới hố bác cả một vố đau đớn, thê thảm đến nhường ấy, cũng chẳng biết vết thương trên người bác ấy đã lành lặn hẳn chưa, đêm nằm ngủ có được an giấc, thanh thản hay không nữa.
Trước sự chứng kiến của tất cả mọi người có mặt trong phòng, Hạ Tiểu Bạch đã bấm nút gọi thẳng vào số điện thoại của người chú ba Hạ Văn Xuyên của mình.
Lúc này, Hạ Văn Xuyên đang ngồi ở trong phòng sách thuộc khu nhà cổ tứ hợp viện của nhà họ Hạ để phê duyệt, xử lý đống tài liệu giấy tờ công việc. Đúng lúc này, chiếc điện thoại đặt ở bên cạnh bỗng vang lên chuông báo.
"Vận may đến, chúc bạn vận may đến, vận may mang đến niềm vui và tình yêu..."
"Vận may đến, chúng ta vận may đến..."
Gã bấy lâu nay là người ghét nhất cái việc đang trong giờ làm việc tập trung cao độ mà lại có người vô duyên gọi điện thoại đến quấy rầy. Gã bực bội vớ lấy chiếc điện thoại định bụng sẽ mắng cho đối phương một trận, thế nhưng ngay khi nhìn thấy ba chữ hiển thị trên màn hình cuộc gọi đến.
Ái chà chà! (⌯︎¤̴̶̷̀ω¤̴̶̷́)✧︎ Đây chẳng phải là đứa cháu gái cưng xinh đẹp tuyệt trần của mình sao?
Muộn thế này rồi mà con bé vẫn còn nhớ đến và gọi điện cho chú ba cơ à?
ヽ(○´∀`)ノ♪ Gã vội vàng bưng ly nước lên nốc một ngụm... khẽ đằng hắng giọng để thanh lọc giọng nói của mình cho thật truyền cảm, rồi mới chính thức nhấn nút kết nối cuộc gọi của Hạ Tiểu Bạch.
"Alo, Tiểu Bạch đấy à con? Sao muộn thế này rồi mà vẫn còn gọi điện cho chú ba thế kia, có phải là vì nhớ chú ba quá rồi đúng không nào?"
Gã vô cùng tự luyến, đắc ý mở lời hỏi han trước.
Hạ Tiểu Bạch vẫn giữ nguyên cái chất giọng thật thà, chất phác như mọi khi mà đáp lời:
"Dạ cũng không phải là vì nhớ chú ba đâu ạ, chẳng qua là con đang có chút việc cần muốn nhờ chú ba đứng ra giúp đỡ một tay thôi ạ."
Hạ Văn Xuyên nghe xong thì... (ー_ー)!!
Cái con bé này, con cứ vờ vịt mở miệng trả lời là có để cho chú ba được vui lòng một chút thì chết ai đâu cơ chứ... Khụ khụ.
"Ha ha, cháu gái ngoan hễ gặp khó khăn cần giúp đỡ là người đầu tiên nghĩ ngay đến chú ba đầu tiên cơ đấy."
"Trong tiềm thức của con ở cái nhà họ Hạ này thì người con yêu quý và kính trọng nhất chắc chắn phải là chú ba rồi chứ còn gì nữa." ꉂ(ˊᗜˋ*) Hạ Tiểu Bạch ngây ngô đáp:
"Dạ cũng không phải nốt đâu ạ, người đầu tiên con nghĩ đến thực ra là bác cả cơ."
"Thế nhưng đợt trước vì mấy cái chuyện rắc rối của con mà bác cả đã bị ông nội lôi ra đánh cho một trận lươn khươn ra trò, nên hiện tại con có chút sợ hãi, không dám gọi điện làm phiền bác ấy nữa."
"Thế nên con mới đành phải lùi lại một bước, chọn lựa gọi cho chú ba đấy ạ..."
Hạ Văn Xuyên nghe xong thì... Nói chuyện với đứa cháu gái này đúng là mệt rũ cả người, tổn thọ quá đi mất thôi. (﹏)
"Được rồi được rồi, thế Tiểu Bạch đang cần chú ba đứng ra giải quyết giúp chuyện gì nào?"
Hạ Tiểu Bạch khẽ liếc mắt nhìn sang cái gã Hạ Tài Tuấn đang đứng vểnh cái mũi tinh tướng lên tận trời xanh ở ngay bên cạnh, rồi cất tiếng hỏi:
"Chú ba ơi, nhà họ Hạ chúng ta ở khu vực Tô Nam có một cái người nào tên là Hạ Tài Tuấn không ạ, chú có quen biết người này không?"
Hạ Văn Xuyên trầm ngâm suy nghĩ một lát:
"Hình như đúng là có một cái nhân vật tên như thế thật đấy, chú thì không thân thiết, quen biết gì cho lắm, thế nhưng bố của nó thì chú lại biết rõ."
"Tên là Hạ Vĩnh Nguyên, là người của bên nhánh phụ, ngày trước lão ta thường xuyên phải lặn lội lên Yến Kinh để báo cáo tình hình công việc và đều là do một tay chú đứng ra tiếp đón, xử lý cả."
"Sao thế con? Con ở vùng Tô Nam chạm mặt người của bên nhánh phụ đấy à?"
Hạ Tiểu Bạch nghe thấy chú ba thực sự quen biết cái gã Hạ Tài Tuấn này thì mọi chuyện xem như đã vô cùng dễ dàng và thuận lợi rồi, khóe miệng của cậu không kìm được mà khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý.
"Chuyện là thế này chú ba ơi, hiện tại cái gã Hạ Tài Tuấn này đang dẫn theo một đám người đến đây chèn ép, bắt nạt con cùng với cô bạn thân của con."
"Gã ta còn lớn tiếng ép con phải đánh cược với gã, bảo là nếu như con thua cuộc thì bắt buộc phải mặc váy con gái rồi ở bên cạnh hầu hạ, phục tùng gã suốt một tháng trời đấy ạ."
Hạ Văn Xuyên ở đầu dây bên kia nghe xong thì bỗng đờ người ra mất vài giây... ngay sau đó liền tức giận đến mức gào rú, thét lên chói tai qua điện thoại.
☄(◣д◢)☄━┻︵╰(‵□′)╯︵┻━┻ [Lật bàn nổ tung!]
"Thằng khốn nạn! Đứa nào đã cả gan ban cho cái con chó hoang dại của bên nhánh phụ kia cái lá gan hùm, gan báo để nó dám cả gan mở mồm ép viên ngọc quý trên tay, báu vật độc nhất vô nhị của gia tộc họ Hạ chúng ta phải đi hầu hạ gã suốt một tháng trời hả!"
"Mẹ kiếp, chính tay tao phải lao đến bóp chết cái thằng khốn nạn đó mới được!"
ε=ε=(怒°Д°)ノ Tiếng gầm rú phẫn nộ của gã phải nói là cực kỳ kinh thiên động địa, vang dội khắp nơi. (`0´) Hầu như tất cả những người đang có mặt trong khu nhà cổ tứ hợp viện của nhà họ Hạ lúc này đều nghe thấy tiếng hét thất thanh đó, ai nấy đều lục đục kéo nhau rảo bước đi về phía phòng sách của gã.
"Tôi bảo này chú ba, cậu làm cái trò mèo gì mà cứ gào thét ầm ĩ lên thế hả, đêm hôm khuya khoắt rồi, bị tâm thần phát điên phát rồ rồi đấy à!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn