Chương 346: Chương 336: Đây là vị hôn phu của tớ, Hạ Tiểu Bạch
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~25 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch cũng đã quan sát một lượt mấy vị nhân sự cấp cao trong công ty của Sở Thu Hy. Trong số năm người thì có đến ba người là đứng về phía Phùng Luân. Người ủng hộ Sở Thu Hy duy nhất là cô nhân sự cấp cao đeo kính có vẻ ngoài khá xinh đẹp mặn mà, tên là quản lý Tiết.
(Nhưng mà kiểu phụ nữ mặn mà diện tất đen thế này nhìn đúng là hết nước chấm luôn ý, Hạ Tiểu Bạch thầm tán thưởng trong lòng như vậy) Còn một người đàn ông trung niên bụng to đến mức có thể chèo thuyền được thì thuộc phe trung lập, hình như gọi là quản lý Lâm. Nói trắng ra là kiểu người thấy bên nào có ưu thế thì ngả theo bên đó, chuẩn một tên tường thành gió chiều nào che chiều nấy. Còn về phía các quản lý cấp trung, họ hoàn toàn không có tiếng nói trong việc bổ nhiệm tổng giám đốc.
Sở Thu Hy đối với những lời mỉa mai châm chọc của ba người kia thì đã quá quen thuộc rồi. Từ ngày cô vào công ty đến nay, ba cái tên này lúc nào cũng vậy, dù sao bọn họ đều là do một tay Phùng Đào nâng đỡ lên cả. Người phụ nữ mặn mà kia cũng khẽ thở dài một tiếng, tuy cô tin tưởng vào năng lực của Sở Thu Hy. Nhưng chuyện bàn bạc hợp tác với gia tộc Rothschild quả thực có hơi viển vông quá đà. Cô liền lên tiếng đỡ lời:
"Cho dù quản lý Sở không đàm phán thành công thương vụ hợp tác với gia tộc Rothschild,"
"Thì điều đó cũng không thể phủ nhận sự xuất sắc của cô ấy."
"Những biểu hiện từ ngày vào công ty đến nay của cô ấy mọi người đều tự nhìn thấy rõ."
"Cô ấy đã có công lao rất lớn đối với việc triển khai mảng kinh doanh mới của công ty chúng ta."
Một người phụ nữ khác đứng về phe Phùng Luân, ăn mặc y như một bà cô già khó tính liền cười khẩy một tiếng:
"Hì hì, quản lý Tiết nói nghe buồn cười thật đấy."
"Quản lý Phùng người ta là người thật việc thật, mang về cho công ty một hợp đồng trị giá hẳn ba tỷ tệ cơ mà."
"Cái đó mới là cái mà mọi người cùng nhìn thấy rõ ràng."
"Quản lý Lâm ơi, ở đây anh là người trung lập nhất, anh xem em nói có đúng không nào?"
Tên tường thành có cái bụng phệ quản lý Lâm cũng cười khà khà, bày ra bộ dạng của một con cáo già chốn công sở rồi nói:
"Mọi người nói ai cũng có lý cả, tôi thấy công ty cần phát triển trong hòa bình, ai lên nắm quyền tôi cũng sẽ hết lòng ủng hộ."
"Còn về chuyện hợp tác giữa quản lý Sở với gia tộc Rothschild nếu thực sự không thành công thì tôi cũng xin bày tỏ sự đáng tiếc."
"Hy vọng quản lý Sở sẽ tiếp tục cố gắng hơn nữa, thất bại là mẹ thành công mà."
"Đối với hợp đồng ba tỷ tệ của quản lý Phùng, tôi cũng xin chúc mừng, đúng là hậu sinh khả úy."
"Cả hai người trẻ tuổi đều rất xuất sắc, công ty có được những nhân tố mới có năng lực như vậy gia nhập thì lo gì không phát triển cơ chứ."
Một đám người nghe xong lời của gã quản lý Lâm này thì mặt mũi ai nấy đều cạn lời. Nói một tràng dài mà tính ra bằng huề vốn, quả nhiên đúng là con cáo già chốn công sở có tiếng.
Sở Thu Hy thấy vậy cũng chỉ mỉm cười nhạt nhạt:
"Tôi thấy chúng ta cứ báo cáo tình hình tài chính của hai quý vừa qua trước đã, rồi hãy bàn đến chuyện phát triển tương lai và nhân sự sau."
Gã đàn ông trung niên bụng phệ đang tạm quyền tổng giám đốc lên tiếng:
"Cũng được, quản lý Sở lúc này mà vẫn giữ được sự bình tĩnh, ung dung thế này đúng là có bản lĩnh đấy, hì hì."
Gã đeo kính gọng vàng thì nói giọng châm chọc:
"Biết đâu chừng quản lý Sở người ta thực sự tìm được người của gia tộc Rothschild thật thì sao, hì hì."
"Quản lý Tiết ơi, mảng này đều do cô phụ trách, cô lên báo cáo qua về tình hình tài chính hai quý đầu năm nay của công ty chúng ta đi."
Người phụ nữ mặn mà đứng dậy, trình chiếu số liệu lên màn hình máy chiếu lớn trong phòng họp:
"Vì đây không phải là bản tổng kết năm, nên tôi chỉ nói ngắn gọn một chút về tình hình doanh thu của công ty trong hai quý đầu năm nay thôi."
"Quý một năm nay doanh thu của công ty chúng ta là năm trăm triệu, lợi nhuận thu về là ba trăm triệu, chi ra năm trăm triệu."
"Thu nhập ròng là âm hai mươi mốt triệu ba mươi ngàn tệ, về cơ bản là đã hoàn thành mục tiêu kiểm soát mức thua lỗ, so với cùng kỳ năm ngoái đã tăng ba mươi phần trăm."
"Quý hai doanh thu là bảy trăm triệu, lợi nhuận bốn trăm triệu, chi ra sáu trăm triệu."
"Thu nhập ròng là âm hai mươi bốn triệu sáu mươi ngàn tệ, cũng hoàn thành mục tiêu kiểm soát mức thua lỗ, so với cùng kỳ năm ngoái tăng hai mươi phần trăm."
"Mức thu chi lỗ lãi của cả hai quý là âm bốn mươi lăm triệu bảy mươi ngàn tệ, so với cùng kỳ năm ngoái đã lỗ ít hơn một trăm triệu tệ, coi như là có một bước tiến triển khá tốt."
"Chủ yếu là do chi phí mở rộng mảng kinh doanh mới khá lớn, mục tiêu của công ty là hy vọng trong vòng hai năm sẽ hoàn thành toàn bộ việc bố trí mảng kinh doanh mới này."
"Và trong vòng hai năm rưỡi sẽ chuyển từ lỗ thành lãi."
"Đây cũng là khoảng thời gian mà tổng bộ tập đoàn dành cho chúng ta."
"Nếu trong vòng hai năm rưỡi mà không thể chuyển lỗ thành lãi, e rằng dự án mới đang triển khai sẽ phải điều chỉnh lại toàn bộ, công sức những năm qua của chúng ta coi như đổ sông đổ biển, thậm chí còn phải cuốn gói ra đi."
"Tập đoàn đã rót một nguồn vốn khổng lồ vào công ty chúng ta, hy vọng mọi người nhất định phải đồng lòng nỗ lực."
Mọi người vỗ tay theo thủ tục, điều này dường như đều nằm trong dự tính của bọn họ.
Gã tạm quyền tổng giám đốc bụng phệ đứng dậy:
"Được rồi, tiếp theo chúng ta hãy bàn đến hợp đồng mới mà quản lý Phùng mang về cho chúng ta đi."
"Đồng thời cũng hy vọng quản lý Sở có thể đem lại bất ngờ cho chúng ta, ai có cống hiến lớn hơn thì người đó sẽ tiếp quản chiếc ghế tổng giám đốc."
Phùng Luân cười hì hì bảo:
"Tôi thì lại muốn xem trước xem quản lý Sở đem lại điều bất ngờ mới mẻ gì cho chúng ta hơn đấy."
Tầm mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào người Sở Thu Hy, kẻ thì hóng hớt, người thì giễu cợt, cũng có người thầm thở dài nuối tiếc. Trong mắt bọn họ. Sở Thu Hy căn bản là không thể nào đưa ra được một dự án hợp tác có thể sánh ngang với cái hợp đồng trị giá ba tỷ tệ của Phùng Luân.
"Tiểu Bạch, tài liệu tớ chuẩn bị đâu rồi?"
Sở Thu Hy đưa ánh mắt dịu dàng nhìn sang Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch bấy lâu nay vẫn luôn ôm khư khư tập tài liệu quan trọng cần dùng cho cuộc họp ngày hôm nay của Sở Thu Hy trong lòng.
"Cậu ta là ai thế? Trông mặt mũi lạ lẫm quá."
"Lần đầu tiên nhìn thấy đấy, bên cạnh quản lý Sở sao tự dưng lại xuất hiện một nhân vật như thế này nhỉ."
Phùng Luân cũng nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Hạ Tiểu Bạch, lúc này bàn tay gã vẫn còn đang đau âm ỉ đây này. Chưa kể cái tên này không chỉ dám tranh giành Sở Thu Hy với gã. Vừa rồi còn làm gã mất mặt trước bàn dân thiên hạ, gã thề là nhất định phải cho tên này một bài học nhớ đời. Mẹ kiếp, một đứa vô danh tiểu tốt, cậy có cái gương mặt trắng trẻo như ăn bám mà cũng đòi lọt vào mắt xanh của Phùng đại thiếu gia gã sao, đúng là chán sống rồi.
"Cậu em Tiểu Bạch này, cậu là người ngoài, sao có thể tự tiện xuất hiện trong một cuộc họp cấp cao như thế này của công ty chúng tôi được chứ!"
Sở Thu Hy căn bản là chẳng thèm nể mặt gã, cô đứng phắt dậy, đập mạnh hai bàn tay trắng ngần xuống mặt bàn, đôi mắt đẹp lạnh lùng lườm gã cháy mặt.
"Tiểu Bạch là thư ký riêng tôi mới tuyển dụng, sao lại không được phép xuất hiện trong công ty?"
Bà cô già khó tính kia có chút ghen ăn tức ở liền nói kháy một câu:
"Thư ký riêng à, cậu ta chắc không phải là nhân tình của cô đấy chứ."
"Trông mặt mũi đúng là kiểu thịt tươi nhỏ trắng trẻo mịn màng thật." Chẹp...
Sở Thu Hy cũng chẳng thèm kiêng dè gì mà thẳng thừng tuyên bố luôn:
"Bà nói vậy mới chỉ đúng được một nửa thôi."
"Sẵn tiện đây tôi cũng có một tin vui muốn thông báo với mọi người."
Cô nhìn sang Hạ Tiểu Bạch, trong đôi mắt đẹp tràn ngập tình yêu dịu dàng.
"Đây chính là vị hôn phu của tôi, Hạ Tiểu Bạch, hơn nữa bố mẹ tôi cũng đã đồng ý chuyện này rồi."
"Đến hôm uống rượu mừng, tôi nhất định sẽ gửi lời mời đến tất cả mọi người đang ngồi ở đây."
Lời tuyên bố của Sở Thu Hy ngay lập tức làm dấy lên một làn sóng kinh ngạc bàn tán xôn xao trong phòng họp, bất kể là nam hay nữ đều không khỏi ghen tị đỏ mắt. Dù sao thì cả hai người họ đều là những người có nhan sắc thuộc hàng cực phẩm cả. Chưa kể cái anh chàng mặt trắng này lại còn nhận được sự công nhận của cả chủ tịch tập đoàn lẫn phu nhân chủ tịch nữa chứ.
Người có sắc mặt khó coi nhất trong phòng họp lúc này chính là Phùng Luân. Bởi vì trong công ty từ lâu đã râm ran tin đồn gã và Sở Thu Hy sẽ liên hôn với nhau. Hơn nữa nội bộ dường như cũng ngầm thừa nhận cái sự thật này, khiến Phùng Luân bấy lâu nay vẫn luôn vô cùng đắc ý. Giờ đây Sở Thu Hy đột nhiên dắt về một vị hôn phu. Đã thế còn được đích thân chủ tịch tập đoàn và phu nhân chủ tịch gật đầu đồng ý.
Chuyện này chẳng khác nào vả liên tiếp mấy phát bốp bốp vào thẳng mặt gã, Phùng Luân tức thì cảm thấy hai bên má mình nóng ran như lửa đốt. Ánh mắt những người xung quanh nhìn gã bỗng trở nên vô cùng kỳ quặc, chẳng biết là đang cười trên nỗi đau của người khác hay là có ý gì nữa. Điều này khiến Phùng Luân cực kỳ xấu hổ, nhục nhã và giận dữ.
Người phụ nữ mặn mà quản lý Tiết nhìn sang Hạ Tiểu Bạch, trong mắt cô cũng thoáng qua nét kinh ngạc khen ngợi, đúng là một anh chàng hệ cún con đẹp trai quá đi mất. Đến mức cô cũng có chút không kiềm lòng nổi. Cô khẽ mỉm cười gật đầu với Hạ Tiểu Bạch để tỏ ý thân thiện. Hạ Tiểu Bạch cũng mỉm cười đáp lại lịch sự.
Tên tường thành quản lý Lâm kia cũng cười hì hì nhìn Hạ Tiểu Bạch rồi bảo:
"Một người trẻ tuổi rất được đấy, tôi thích."
Hạ Tiểu Bạch nhìn cái gã mặt đầy mỡ bụng phệ này, tuy trong lòng cảm thấy có chút buồn nôn. Nhưng dù sao đây cũng là người mà Sở Thu Hy cần lôi kéo về phe mình, nên cậu cũng chỉ đành mỉm cười đáp lại cho có lệ.
Gã tạm quyền tổng giám đốc cũng có chút thông cảm nhìn Phùng Luân một cái, rồi mới lên tiếng nói:
"Được rồi quản lý Sở, cô vẫn chưa nói cho công ty biết cô đã mang về cống hiến mới mẻ gì đâu đấy."
Sở Thu Hy và Hạ Tiểu Bạch nhìn nhau một cái. Cô đón lấy tập tài liệu chi tiết về việc hợp tác với gia tộc Rothschild rồi dõng dạc tuyên bố:
"Trong khoảng thời gian gần đây, dưới sự nỗ lực không ngừng nghỉ của tôi và thư ký riêng Hạ Tiểu Bạch,"
"Tôi đã ký kết hợp đồng hợp tác thành công với gia tộc Rothschild, đây là dự án hợp tác nhằm mở rộng mảng kinh doanh mới của công ty chúng ta ra thị trường nước ngoài trong tương lai."
"Hy vọng sẽ nhận được sự ủng hộ của tất cả mọi người."
Giọng Sở Thu Hy vừa dứt, đừng nói là mấy nhân sự cấp cao kia. Đến cả những quản lý cấp trung ngồi ở dãy ghế phụ cũng đều không kìm chế nổi mà đứng bật cả dậy. Phải biết rằng việc được hợp tác với một gã khổng lồ mang tầm cỡ quốc tế như thế là giấc mơ mà biết bao nhiêu công ty ở Hoa Hạ có nằm mơ cũng không cầu được. Bọn họ cũng thừa hiểu điều này có ý nghĩa to lớn đến nhường nào.
Đây chính là chuyến tàu tốc hành để công ty tiến thẳng ra thị trường quốc tế, thuộc cái kiểu đến con lợn đứng ở đầu gió cũng có thể bay lên trời được ấy chứ.
Đến cả gã tạm quyền tổng giám đốc bụng phệ như bà bầu kia cũng không nhịn được mà phải thốt lên kinh ngạc:
"Quản lý Sở, cô không đùa đấy chứ, cô thực sự đã ký kết hợp đồng hợp tác với gia tộc Rothschild rồi sao?!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn