Chương 350: Tôi muốn thu mua 60% cổ phần của tập đoàn nhà họ Sở các người
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~30 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Ngô Mỹ Mỹ cũng chỉ bán tín bán nghi mà ngồi xuống bên cạnh Hạ Tài Tuấn. Hạ Tài Tuấn trực tiếp kéo tuột cô ta vào lòng, trong lòng lập tức ngập tràn cảm giác mềm mại, ấm áp và thơm tho của phụ nữ.
"Nào, mỹ nhân nhỏ, uống cạn ly rượu này đi."
"Đây là rượu ngon đấy nhé, cả tháng lương của em chưa chắc đã mua nổi một ly này đâu."
Ngô Mỹ Mỹ nhìn gã ghì ly rượu sát sạt vào môi mình, chỉ cần ngửi qua là cô đã biết nồng độ cồn của thứ rượu này cực kỳ cao. Phùng Luân ở bên cạnh cũng cười hùa theo:
"Mỹ Mỹ còn không mau uống đi, uống xong tuyệt đối có thưởng."
Gã vừa nói vừa rút ra một xấp tiền mặt dày cộm màu đỏ thắm huơ huơ trước mặt cô ta.
Ngô Mỹ Mỹ nhìn vào xấp tiền, nghĩ đến phần lợi ích nên cũng đành nhắm nghiền mắt lại, ngửa cổ uống cạn một hơi. Dẫu cho thứ rượu này có danh tiếng, có đắt đỏ đến nhường nào đi chăng nữa, thì cô cũng chẳng nếm ra được cái vị ngon lành gì, chỉ cảm thấy một luồng cảm giác nóng rát, đắng nghét xộc thẳng lên não. Rượu trôi xuống dạ dày mà chẳng khác nào vừa nuốt phải một ngụm nước ớt siêu cay, bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của cô vội vàng bịt chặt bờ môi đỏ quyến rũ, suýt chút nữa là nôn thốc nôn tháo ra ngoài.
Mấy gã công tử bột xung quanh thấy vậy thì đều khoái chí vỗ tay rào rào, cười ha hả.
"Uống đi, tiếp tục uống đi, uống càng nhiều thì tiền thưởng càng dày."
Mấy gã công tử khác cũng liên tục rút tiền ra rồi vứt bừa bãi trên mặt bàn, ép mấy cô nàng tiếp rượu khác phải tiếp tục nốc rượu.
Phùng Luân thì lại chẳng thấy vui vẻ gì cho cam, gã chỉ lủi thủi uống một ly rượu buồn. Bởi vì trong đầu gã bỗng nhiên lại hiện lên nhan sắc tuyệt mỹ của Sở Thu Hy. Rồi gã lại nghĩ đến nụ cười đắc ý của cái thằng nhóc hệ cún con kia, càng nghĩ gã lại càng thấy lộn ruột, tức nổ đom đóm mắt.
Hạ Tài Tuấn cũng nhanh chóng nhận ra vẻ bất thường của Phùng Luân.
"Tôi bảo này cậu Phùng, nhìn cậu có vẻ như đang không vui thì phải?"
"Có phải vì cảm thấy tôi vừa cướp mất con ghệ của cậu không?"
"Thằng này đi tán gái có một nguyên tắc cực kỳ lớn là phải tự nguyện, không bao giờ ép uổng đàn bà phải hầu hạ mình."
"Cô ta làm tôi vui thì tôi vung tiền, còn cái loại bày đặt bán nghệ không bán thân gì gì đó thì tôi chỉ thẳng tay bảo cút xéo cho rảnh nợ."
Phùng Luân thấy Hạ Tài Tuấn hiểu lầm thì cũng vội vàng cuống cuồng giải thích.
"Không phải đâu cậu Hạ, không phải vì chuyện này đâu."
"Chao ôi, chuyện này nói ra thì dài dòng lắm."
"Chẳng qua là tôi bị người ta bắt nạt, chèn ép ở công ty thôi. Cứ cái đà này thì không chỉ người phụ nữ của tôi bị cướp mất, mà ngay cả cái công ty đó tôi cũng chẳng còn cửa để ở lại nữa rồi."
Hạ Tài Tuấn nghe vậy thì cũng nổi lên hứng thú, bày ra bộ dạng vô cùng hóng hớt liền hỏi:
"Kể ra nghe chơi xem nào, người phụ nữ của cậu bị cướp mất? Công ty không ở lại được nữa?"
"Bố cậu không phải là nhân vật quyền lực thứ hai ở tập đoàn nhà họ Sở đó sao?"
Phùng Luân liền đem toàn bộ câu chuyện ở công ty và chuyện về Hạ Tiểu Bạch ra thêm mắm dặm muối, thêu dệt một hồi, càng kể gã lại càng thấy kích động. Gã tức tối đấm mạnh một phát xuống mặt bàn, lực đấm mạnh đến mức làm gã đau phát khóc, nước mắt suýt tràn ra mi mi, nhưng trước mặt mọi người gã vẫn phải cắn răng chịu đựng, giả vờ như bản thân đang vô cùng phẫn nộ. (´╥ω╥`)
"Cái thằng nhóc Hạ Tiểu Bạch đáng chết kia không chỉ cướp đi người con gái vốn dĩ đã định ngày liên hôn với tôi"
"Mà đôi cẩu nam nữ đó bây giờ còn đang thông đồng với nhau để tìm cách tống cổ tôi ra khỏi công ty nữa kìa."
Hạ Tài Tuấn nhìn bộ dạng kích động của gã thì cũng chỉ bán tín bán nghi. Gã cũng chẳng rảnh hơi đâu mà đi bận tâm đến mấy cái chuyện tình ái cẩu huyết, yêu hận tình thù này làm gì. Dù sao thì mục đích cốt lõi của gã đến đây cũng là để thâu tóm tập đoàn nhà họ Sở mà thôi. Chỉ là, cái tên Hạ Tiểu Bạch này sao nghe qua lại có cảm giác quen tai đến thế nhỉ?! Trong nhất thời gã chưa thể nhớ ra ngay được, gã khẽ đưa tay lên vuốt vuốt cằm, lẩm bẩm trong miệng:
"Hạ Tiểu Bạch... Hạ Tiểu Bạch..."
"Cậu nói thử xem cái thằng nhóc Hạ Tiểu Bạch đó là một kẻ như thế nào?"
Trong lòng Phùng Luân bỗng nhiên dấy lên một hồi lo lắng, hồi hộp, Hạ Tiểu Bạch cũng mang họ Hạ? Không lẽ tên đó lại là người của nhà họ Hạ sao?! Nhưng ngay sau đó gã liền lắc đầu gạt phắt cái suy nghĩ đó đi, thế giới này rộng lớn như thế, người mang họ Hạ nhiều vô số kể, làm sao mà trùng hợp thế được.
"Nó ấy hả, chẳng qua chỉ là một thằng mặt trắng bám váy phụ nữ, ăn cơm mềm mà thôi, rõ ràng là con trai mà người ngợm cứ ẻo lả như một đứa con gái vậy."
Hạ Tài Tuấn nghe xong cũng lắc đầu cái rụp, hoàn toàn không có một chút ấn tượng nào. Gã làm sao mà quen biết mấy cái thằng con trai có tính cách ẻo lả, eo lả như thế được.
Đúng lúc này, cánh cửa phòng VIP của họ đột nhiên bị đẩy ra, một tên có dáng vẻ như một tên sai vặt, chân chạy việc hớt hải bước vào. Hắn ta đi thẳng về phía Phùng Luân. Phùng Luân nhìn hắn hỏi:
"Có chuyện gì thế?"
Tên tay sai liền báo cáo:
"Cậu Phùng ơi, hồi nãy tôi ở bên ngoài nhìn thấy cô Sở đang cùng với một thằng mặt trắng ngồi uống rượu giao bôi với nhau kìa."
"Mấy anh em tụi tôi đều biết rõ cậu đã theo đuổi cô Sở bao nhiêu năm nay."
"Nên muốn vào đây hỏi ý cậu xem có cần tụi tôi ra ngoài kia dạy cho cái thằng mặt trắng đó một bài học nhớ đời hay không."
Phùng Luân nãy giờ cũng đã nốc vào bụng vài ly rượu, men rượu đã bắt đầu bốc lên tận đỉnh đầu.
"Cậu Hạ thấy chưa, đàn em của cậu bị người ta đè đầu cưỡi cổ, bắt nạt đến nông nỗi này rồi đấy."
"Cái thằng Hạ Tiểu Bạch kia dám ngang nhiên dẫn người phụ nữ của tôi đến tận quán bar này chơi bời."
Hạ Tài Tuấn nghe xong thì cũng chỉ nhún vai tỏ vẻ không mấy bận tâm, thế nhưng gã lại có chút hứng thú với Sở Thu Hy. Mấy lời đồn đại về cô nàng mỹ nhân băng giá này gã quả thực đã được nghe qua không ít lần rồi. Xung quanh gã bấy lâu nay tuy là mỹ nữ nhiều như mây trên trời, loại con gái xinh đẹp nào gã cũng đều đã từng nếm qua, nên gã cũng không quá vồ vập. Có điều hiện tại đối phương đang ở ngay trong quán bar này, ra ngoài ngó nghiêng một chút xem sao cũng chẳng mất gì.
Để xem cái cô Sở Thu Hy này có thực sự sở hữu nhan sắc quốc sắc thiên hương, lạnh lùng như băng tuyết giống như lời đồn thổi hay không.
Lúc này, Sở Thu Hy và Hạ Tiểu Bạch vẫn đang ngồi mặn nồng, tình tứ bên nhau. Đúng lúc hai người đang chơi đoán số, oẳn tù tì vô cùng vui vẻ thì bỗng nhận ra bầu không khí xung quanh có chút bất thường, hình như có người đang tiến hành dọn dẹp, đuổi bớt khách khứa đi. Sở Thu Hy với tư cách là một trong những cổ đông lớn chung vốn mở ra quán bar này liền khẽ nhíu đôi lông mày liễu lại, thời điểm này rõ ràng đang là lúc quán bar làm ăn đông khách và náo nhiệt nhất cơ mà.
"Quản lý đâu rồi? Sao các người lại tự tiện đi xua đuổi khách khứa ở khu vực yên tĩnh này thế hả!"
Gã quản lý quán bar đang hớt hải chạy tới, vừa nhìn một phát đã nhận ra ngay Sở Thu Hy, liền vội vàng khúm núm, cung kính giải thích:
"Dạ báo cáo cô Sở, chuyện là thế này ạ, có người vừa mới vung tiền bao trọn toàn bộ khu vực này rồi ạ... Hơn nữa đối phương lại chính là cậu Phùng ạ."
Ngay lập tức, một giọng nói sặc mùi giận dữ, hằn học từ phía sau vọng tới.
"Thu Hy ơi, cả người anh em Tiểu Bạch nữa, tụi mình lại chạm mặt nhau rồi nhỉ?"
"Đúng là oan gia ngõ hẹp, trùng hợp quá cơ!"
Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy cùng đổ dồn ánh mắt về phía người vừa phát ra tiếng nói. Không ngờ lại có thể chạm trán cái gã Phùng Luân này ở đây. Sở Thu Hy nhấp nhẹ một ngụm cocktail từ bờ môi đỏ quyến rũ, khuôn mặt tuyệt mỹ lập tức hiện rõ vẻ chán ghét, khó chịu.
"Đi uống ly rượu giải sầu thôi mà cũng gặp phải mấy thứ rác rưởi dơ bẩn, đúng là mất cả hứng."
Hạ Tiểu Bạch mặc dù nhìn thấy phía đối phương kéo theo tận bảy tám người, thế nhưng với luồng sức mạnh quái dị của cậu hiện tại thì cậu cũng chẳng có gì phải sợ hãi cả. Hơn thế nữa, chỗ này xét cho cùng vẫn là địa bàn, sân nhà của Sở Thu Hy cơ mà. Cậu liền nở một nụ cười híp mí, lên tiếng chào hỏi Phùng Luân:
"Hóa ra là người anh em Phùng Luân đấy à, sao cậu lại không biết chú ý giữ gìn sức khỏe, thân thể gì cả mà cứ thích mò đến mấy chỗ này để tán gái thế kia."
"Thân mình thì đã bị thận hư rành rành ra đấy rồi, cứ tiếp tục phóng túng, sa đọa quá độ như thế này thì có ngày bị liệt dương vĩnh viễn thật đấy nhé."
Mấy cô nàng tiếp rượu đi cùng nghe thấy những lời Hạ Tiểu Bạch nói thì đồng loạt quay sang nhìn Phùng Luân, trên khuôn mặt xinh xắn đều lộ rõ vẻ mặt không thể tin nổi.
"Cậu... cậu Phùng bị thận hư thật á?"
Trong cái thời đại mà ai nấy đều nhìn mặt bắt hình dong này, bọn họ đều răm rắp tin sái cổ vào những lời Hạ Tiểu Bạch vừa thốt ra.
"Thảo nào hồi nãy tớ cứ nhìn thấy cậu Phùng cầm ly rượu mà cái tay cứ run cầm cập, đứng không vững nữa kìa."
Ngay cả Hạ Tài Tuấn ở bên cạnh cũng dùng một ánh mắt vô cùng kỳ quặc, dị nghị dòm ngó gã.
Phùng Luân tức thì mặt đỏ tía tai vì thẹn quá hóa giận, gã gào lên:
"Mấy cô ăn nói bậy bạ cái gì đấy! Cái thằng nhóc kia đang ngậm máu phun người, nói láo ăn tiền đấy!"
Hạ Tiểu Bạch nhún nhún bờ vai nhỏ nhắn trắng trẻo của mình, rồi đem toàn bộ câu chuyện hài hước diễn ra ở công ty trưa hôm nay chậm rãi kể lại một lượt cho mọi người cùng nghe. Ngô Mỹ Mỹ ở bên cạnh nghe xong cũng không nhịn được mà lẩm bẩm hùa theo:
"Thảo nào hồi chiều tôi có nghe mấy người bạn ở công ty bàn tán xôn xao, cứ tưởng là tin đồn nhảm nhí, hóa ra lại là sự thật mười mươi à."
Phùng Luân tức đến mức lồng ngực phập phồng, suýt chút nữa là hộc ra một búng máu tươi tại chỗ.
"Cậu Hạ thấy chưa, cái thằng nhóc ranh con này thực sự là quá mức ngông cuồng, coi trời bằng vung rồi đấy."
Hạ Tài Tuấn khẽ vỗ vỗ lên bả vai của gã an ủi:
"Có bệnh thì lo mà đi chữa trị đi nhé, đừng có mà cố đấm ăn xôi, gượng ép thân thể làm gì."
"Dù sao thì bây giờ cậu cũng đang đi theo phò tá tôi, tôi đương nhiên là sẽ đứng ra đòi lại công đạo, giúp đỡ cậu rồi."
Gã vừa nói vừa chuyển dời tầm mắt đổ dồn lên khuôn mặt của Hạ Tiểu Bạch, ngay tức khắc, cái cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ kia lại một lần nữa cuồn cuộn dâng lên trong lòng gã. Gã cứ luôn có cảm giác dường như mình đã từng nhìn thấy cái khuôn mặt này ở một nơi nào đó rồi thì phải.
"Mày chính là cái thằng nhóc dám ngang ngược cướp vợ của người anh em của tao đấy à?"
"Tên là Hạ Tiểu Bạch đúng không."
Hạ Tiểu Bạch nhìn cái bộ dạng vênh váo, tinh tướng tinh tướng của cái gã này thì cũng đứng phắt dậy khỏi ghế. Ngặt nỗi vóc dáng của cậu hiện tại lại thấp hơn đối phương tận một cái đầu liền... Thế là cậu liền tinh nghịch bước hẳn chân lên một chiếc ghế đẩu ở ngay dưới chân, cái mũi nhỏ nhắn vểnh ngược cả lên trời, hống hách đáp trả:
"Chính là bổn công tử Hạ Tiểu Bạch đây, có việc gì cần chỉ giáo không?"
"Thu Hy là vợ chưa cưới hợp pháp của tôi, từ bao giờ mà lại trở thành người phụ nữ của cái gã Phùng Luân kia thế hả?"
Hạ Tài Tuấn thấy đối phương còn bày ra bộ dạng ngông cuồng, hống hách hơn cả mình, rõ ràng chỉ là một cái nấm lùn di động, gã liền nghiến răng ken két nói:
"Tốt lắm, mày đúng là cái thằng nhóc ngông cuồng nhất mà tao từng được gặp từ trước đến nay đấy."
"Mày đã thành công khơi dậy sự chú ý của tao rồi đấy."
"Thế nhưng hiện tại tao đang có chuyện đại sự muốn nói chuyện với vợ chưa cưới của mày."
Hạ Tài Tuấn dứt lời liền dời tầm mắt dán chặt vào người Sở Thu Hy. Trong phút chốc, trong mắt gã ngập tràn sự kinh ngạc và mê mẩn, người phụ nữ này tuyệt đối là cô gái xinh đẹp, hoàn hảo nhất trong số tất cả những mỹ nhân mà gã từng được diện kiến trong đời. Một bộ váy công sở ôm sát đã tôn lên một cách trọn vẹn, triệt để vóc dáng chữ S thon gọn, nóng bỏng của cô, mái tóc dài mượt mà, làn da trắng ngần như tuyết.
Gương mặt thanh tú chỉ trang điểm nhẹ nhàng nhưng ngũ quan lại vô cùng tinh tế, sắc sảo, đôi mắt phượng đen lánh sâu thẳm như mực, bên gò má ửng hồng vương vấn một chút nét hồng của men rượu mơ màng, kết hợp với đôi chân dài miên man miên man, đây chính là cô nàng nữ thần trong mộng của biết bao đấng mày râu.
Ánh mắt của Hạ Tiểu Bạch cũng lập tức lạnh lùng, âm trầm hẳn xuống, Thu Hy chính là vảy ngược, là giới hạn cuối cùng không ai được phép chạm vào của cậu:
"Mày có ý gì đây?"
Hạ Tài Tuấn thản nhiên cầm ly rượu lên nhấp một ngụm, mỉm cười đắc ý nói:
"Ha ha mày cứ yên tâm đi, tao chẳng qua chỉ là muốn bàn bạc với vợ chưa cưới của mày một thương vụ làm ăn lớn mà thôi."
Sở Thu Hy cũng nhìn ra được cái gã này có lai lịch và chỗ dựa không hề đơn giản chút nào. Bởi vì cái tên Phùng Luân hống hách kia bấy lâu nay vậy mà lại tỏ ra vô cùng khúm núm, cung kính trước mặt gã.
"Anh muốn bàn chuyện làm ăn gì?"
Hạ Tài Tuấn ngửa cổ nốc cạn sạch ly rượu trong tay.
"Tôi cũng không thích nói lời vòng vo tam quốc làm gì, mở cửa nói thẳng với cô luôn nhé."
"Tôi muốn tiến hành thu mua lại 60% cổ phần của tập đoàn nhà họ Sở các người."
"Nói trước cho cô hiểu rõ, đây không phải là một lời thỉnh cầu hay thương lượng gì với cô cả, mà là một mệnh lệnh bắt buộc cô phải phục tùng."
"Cái tập đoàn nhà họ Sở này tôi đã hạ quyết tâm là phải thâu tóm bằng được rồi, có là Giê-su đến đây thì cũng không gánh nổi đâu!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn