Chương 345: Chương 335: Cuộc chiến nội bộ công ty
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~24 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch đứng cạnh Phùng Luân rõ ràng là lọt thỏm mất một khúc. Chưa kể nhìn Phùng Luân cũng có chút cơ bắp lực lưỡng. So với gã, Hạ Tiểu Bạch trông mảnh mai gầy gò, có vẻ thiếu cảm giác an toàn hẳn. Mấy cô nàng cuồng trai đẹp đứng xem xung quanh đã phải nhắm mắt lại vì không nỡ nhìn tiếp. Bất kể là Phùng Luân hay anh chàng hệ cún con kia, thì chịu tổn thương ai cũng đều làm các cô xót xa cả.:: >_<:: Đôi mắt đẹp của Sở Thu Hy cũng ngập tràn vẻ lo lắng.
Tuy biết rõ Hạ Tiểu Bạch không bao giờ làm chuyện không có nắm chắc, nhưng cô vẫn có chút không yên lòng.
Hai bàn tay nắm chặt vào nhau. Phùng Luân khẽ nhếch mép, vừa định phát lực. Gã liền phát hiện từ bàn tay mịn màng thon thả còn đẹp hơn cả con gái của đối phương truyền tới một luồng sức mạnh quái dị. Đau đến mức gã suýt chút nữa thì hét toáng lên, khuôn mặt anh tuấn co giật bần bật, đôi chân run lên bần bật.
Hạ Tiểu Bạch nhìn cái dáng vẻ nực cười của gã, trông chẳng khác nào một con tôm lột bủn rủn cả hai chân, trong lòng cậu thấy hả hê vô cùng. Đến người phụ nữ của cậu mà cũng dám tăm tia, cậu thật sự chỉ muốn tiễn luôn "cậu nhỏ" của gã đi chầu trời cho xong. (๑•ૅω•´๑) Hạ Tiểu Bạch cố tình khẽ nhíu mày, ra vẻ quan tâm hỏi han:
"Anh Phùng bị làm sao thế? Tôi thấy tình trạng của anh có vẻ không ổn lắm đâu nha."
"Sắc mặt trắng bệch ra hết cả rồi kìa."
Đám người hóng hớt xung quanh cũng nhận ra điểm bất thường của Phùng Luân. Chỉ thấy trên trán gã không ngừng vã mồ hôi hột, đôi chân dài chuẩn oppa cứ run lên cầm cập. Nếu bảo là do Hạ Tiểu Bạch làm gã đau thì chẳng ai thèm tin, bởi vì thể hình của hai người chênh lệch nhau quá lớn.
Một gã mập đang cầm miếng dưa hấu gặm nham nhở liền lên tiếng:
"Ái chà các cậu nhìn kìa, chân quản lý Phùng run bần bật thế kia, không phải là gã đang buồn tè đấy chứ?"
"Tớ thấy không giống đâu, ông nội tớ là thầy thuốc Đông y lâu năm đây này. Nhìn bộ dạng gã bước đi loạng choạng, sắc mặt nhợt nhạt, lưng đổ mồ hôi trộm thế kia, rõ ràng là biểu hiện của việc ăn chơi trác táng, lao lực quá độ rồi."
Mấy cô nàng nhân viên bấy lâu nay thầm thương trộm nhớ Phùng Luân mặt mày đầy vẻ không muốn tin. Nam thần của lòng họ làm sao có thể ăn chơi quá độ được chứ?! Từ trước đến nay có ai thấy gã hẹn hò với cô bạn gái nào đâu. Lúc nào gã chẳng một lòng một dạ theo đuổi quản lý Sở.
Hạ Tiểu Bạch lắc đầu thở dài:
"Người anh em Phùng Luân à, thực ra tôi đây cũng từng học qua vài năm y thuật."
"Cái bộ dạng này của anh chính là biểu hiện điển hình của chứng thận hư đấy."
"Chỉ mới bắt tay với tôi một cái mà mồ hôi hột đã tuôn ra đầy trán rồi."
"Phải biết rằng thời tiết hôm nay đang độ thu cao khí mát, trời trong gió nhẹ, chỉ có người nào người ngợm yếu ớt lắm thì mới đổ mồ hôi như tắm thế này thôi."
"Nhớ là phải biết tiết chế lại đi nhé, cứ tiếp diễn thế này thì 'cậu nhỏ' của cậu coi như bỏ đi đấy."
Một cô bé dễ thương với vóc dáng nhỏ nhắn giơ tay lên đặt câu hỏi:
"Anh chàng hệ cún con ơi."
"Quản lý Phùng của tụi em làm gì có bạn gái đâu, sao anh ấy lại lao lực quá độ được cơ chứ?!"
Hạ Tiểu Bạch... cố tình há hốc miệng ra vẻ ngỡ ngàng, giả vờ ngập ngừng một lát rồi mới nói:
"Có câu này tôi chẳng biết có nên nói ra hay không nữa."
"Cô bé à, cậu không biết là bọn con trai tụi tôi dù không có bạn gái thì vẫn có thể dùng... khụ khụ... cậu hiểu mà."
Cô bé nhỏ nhắn đờ người ra một lát, rồi cũng lập tức hiểu ra, khuôn mặt thanh tú đỏ bừng lên vì ngượng ngùng:
"Eo ôi anh đáng ghét quá đi mất." (〃>目<) Dù sao mọi người đều là người trưởng thành cả rồi, cô nàng đương nhiên hiểu rõ Hạ Tiểu Bạch đang ẩn ý điều gì.
"Ý anh là quản lý Phùng... tự mình làm chuyện ấy nhiều quá, dẫn đến bị thận hư?!"
Bờ môi hồng hào của Hạ Tiểu Bạch khẽ thở dài một tiếng, chỉ làm ra bộ dạng lấp lửng không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận. Bàn tay trắng ngần còn lại của cậu vỗ vỗ lên vai Phùng Luân:
"Tiết chế, phải biết tiết chế..."
Lời nói của Hạ Tiểu Bạch ngay lập tức thổi bùng lên làn sóng bàn tán xôn xao của đám đông đang đứng hóng hớt xung quanh. Thậm chí có mấy tay nhân viên nam còn lên tiếng nịnh bợ:
"Chao ôi, không ngờ quản lý Phùng nhìn thế mà lại yếu sinh lý nha."
"Nhà em có bài thuốc gia truyền, đảm bảo quản lý Phùng uống vào là thuốc đến bệnh trừ ngay."
"Hôm nào em nhắn người ta gửi qua cho quản lý Phùng nhé, đương nhiên việc tiết chế vẫn là mấu chốt hàng đầu."
"Quản lý Phùng ơi, em có quen một bác sĩ, là chuyên gia đầu ngành khám về mảng này luôn, để em giới thiệu cho anh nhé."
Mấy cô nhân viên nữ cũng bắt đầu xì xầm bàn tán to nhỏ với nhau:
"Không ngờ quản lý Phùng nhìn to con lớn xác thế kia mà chuyện ấy lại chẳng ra làm sao cả."
"Nhìn cái tướng gã chắc trụ được nhiều nhất là một phút, tớ đúng là mù mắt mới đi thích một tên thận hư bấy lâu nay."
"Đúng thế đúng thế! Đàn ông cho dù có giàu có, đẹp trai đến mấy đi chăng nữa mà cái khoản kia bất lực thì cũng vứt, đúng là uổng phí cho cái gương mặt anh tuấn kia rồi."
"Cỡ gã mà đòi tán tỉnh quản lý Sở á, đúng là cóc ghẻ bủn rủn chân tay đòi ăn thịt thiên nga. Các chị em nhìn kìa, hai cái chân gã run lẩy bẩy trông giống hệt con tôm luộc ấy nhỉ."
Phùng Luân nghe đám nhân viên cứ ra rả bàn tán chuyện gã bị thận hư thì vừa xấu hổ vừa tức giận đến nổ đom đóm mắt. Thế nhưng lúc này gã đau đến mức không thốt nên lời, sợ là vừa mở miệng ra đã phải rên rỉ vì đau đớn mất rồi. Gã bắt đầu có chút nghi ngờ cả cuộc đời này của mình. Chẳng nhẽ bản thân mình thực sự yếu đến mức ấy sao?! Đến cả cái tay của một gã mặt trắng mà cũng bóp không lại.
Đúng lúc này, cô thư ký bên cạnh liền lên tiếng nhắc nhở:
"Quản lý Phùng, quản lý Sở, mọi người trong phòng họp đều đang đợi đông đủ cả rồi, chỉ còn thiếu hai người nữa thôi ạ."
Hạ Tiểu Bạch cũng cảm thấy trò này có chút nhàm chán rồi nên mới buông lỏng tay gã ra.
"Người anh em Phùng nhớ đến bệnh viện khám xem sao nhé, để lâu quá là nó biến thành con giun đất bủn rủn luôn đấy, đến lúc đó có hối hận cũng không kịp đâu."
Phùng Luân đau đến mức nghiến răng nghiến lợi, vừa định mở miệng mắng người. Sở Thu Hy đã lên tiếng cắt ngang:
"Quản lý Phùng, thời gian không còn sớm nữa đâu."
"Chúng ta mau vào phòng họp thôi, để mọi người phải ngồi đợi thì không hay lắm."
Phùng Luân vẫn muốn lớn tiếng quát tháo Hạ Tiểu Bạch một trận. Nhưng khi nhìn thấy đối phương đang dùng ánh mắt cười híp mí đầy vẻ mưu mô nhìn mình, gã bỗng cảm thấy sống lưng lạnh toát. Gã vô thức lùi lại một bước, rồi lầm lũi đi thẳng về phía phòng họp. Trước khi đi, gã còn quay lại lườm đám nhân viên đang hóng hớt một cái cháy mặt, tức tối quát lớn:
"Những chuyện xảy ra ngày hôm nay, tôi không muốn nghe thấy bất kỳ ai bàn tán nữa đâu nhé."
"Kẻ nào còn nói ra nói vào thì cuốn gói khỏi công ty lập tức!"
Mấy cô nhân viên nữ nghe vậy thì có chút khó chịu, hình tượng nam thần trong lòng họ ngay trong khoảnh khắc này đã hoàn toàn sụp đổ. Họ không nhịn được mà lầm bầm:
"Cái thứ đàn ông thận hư thì có gì mà tinh tướng chứ."
"Đúng thế đúng thế."
"Mấy bà ơi, anh chàng hệ cún con đi bên cạnh quản lý Sở vừa nãy là ai thế nhỉ, vừa đẹp trai vừa đáng yêu dã man, làn da thì trắng trẻo mịn màng, nhìn chỉ muốn cắn cho một phát thôi ấy~" (⌯︎¤̴̶̷̀ω¤̴̶̷́)✧︎
"Tớ cũng đang định hỏi đây, nghe nói là vị hôn phu của quản lý Sở đấy."
"Không đời nào! Đến cả tảng băng bắc cực mà cũng bị làm cho tan chảy, anh chàng đó chắc phải dẻo mỏ và biết chiều chuộng lắm luôn ý!!!!"
Hạ Tiểu Bạch đi bên cạnh Sở Thu Hy rồi hỏi:
"Tớ đi vào cùng thế này có vấn đề gì không đấy?"
Sở Thu Hy mỉm cười bảo:
"Không sao đâu, tớ cho cậu vào thì cậu cứ vào."
"Chuyện hợp tác với gia tộc Rothschild lần này cũng có công lao rất lớn của cậu mà."
"Bây giờ tớ muốn tuyển cậu làm thư ký riêng bên cạnh tớ, cậu có đồng ý không?"
Gương mặt trắng ngần của Hạ Tiểu Bạch nở một nụ cười rạng rỡ:
"Tớ đương nhiên là đồng ý rồi."
Hai người cùng bước vào trong phòng họp. Tại chiếc bàn dài trong phòng họp lúc này đã có năm người ngồi sẵn, họ đều là những nhân sự cấp cao của công ty. Ở dãy ghế phụ bên cạnh cũng có khoảng bảy tám người đang ngồi, chắc là quản lý cấp trung của công ty. Sở Thu Hy và Phùng Luân lần lượt ngồi vào hai vị trí đối diện nhau.
Một người đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi, cái bụng phệ to đùng trông chẳng khác nào bà bầu lên tiếng cười nói:
"Cuộc họp ngày hôm nay của chúng ta sẽ chia làm ba phần."
"Phần đầu tiên chủ yếu là báo cáo tình hình tài chính của công ty trong hai quý vừa qua."
"Phần thứ hai là thảo luận về hướng phát triển trong tương lai của công ty."
"Phần thứ ba chính là sắp xếp điều động nhân sự cấp cao."
"Như mọi người đều đã biết, sau khi tổng giám đốc Lý về hưu,"
"Vị trí tổng giám đốc của công ty chúng ta tạm thời do tôi kiêm nhiệm."
"Nhưng tôi cũng đã sắp đến tuổi nghỉ hưu rồi, thế nên cần bầu ra một nhà lãnh đạo trẻ tuổi, có năng lực và quyết đoán hơn,"
"Để dẫn dắt công ty chúng ta tiến lên con đường phát triển tốt đẹp hơn trong thời đại mới."
Trong lúc nói chuyện, tầm mắt của lão ta cố tình dời sang người Phùng Luân. Ai trong công ty cũng đều biết lão bụng phệ này chính là người của Phùng Đào – bố của Phùng Luân.
Một người phụ nữ trung niên tầm bốn mươi tuổi có vẻ ngoài khá xinh đẹp khẽ đẩy gọng kính lên rồi nói:
"Lúc giám đốc Lý về hưu có nói là rất kỳ vọng vào quản lý Sở, tôi thấy quản lý Sở chính là một sự lựa chọn rất không tồi."
Gã đàn ông trung niên đeo kính gọng vàng ngồi cạnh cô ta lại lên tiếng với giọng điệu đầy mỉa mai, châm chọc:
"Đại tiểu thư nhà họ Sở đúng là tuổi trẻ tài cao, nhưng thế này thì có hơi quá non nớt rồi thì phải, ngay đến cả đại học còn chưa tốt nghiệp xong cơ mà, nực cười thật."
"Tuy cô ấy cũng có chút thành tích ra trò đấy, nhưng nếu đem so với quản lý Phùng đây thì còn kém xa lắm."
"Tôi nghe nói quản lý Phùng vừa mới mang về cho công ty một dự án hợp tác trị giá hơn ba tỷ tệ đấy."
Lão bụng phệ cũng cố tình bồi thêm một câu đầy ẩn ý:
"Tôi nhớ là đại tiểu thư họ Sở từng tuyên bố là muốn bàn chuyện hợp tác với gia tộc Rothschild cơ mà, không biết đã đàm phán xong xuôi chưa nhỉ?"
"Nghĩ thế thì đúng là có hơi viển vông quá rồi, đúng là nghé con mới đẻ không sợ cọp mà."
"Gia tộc Rothschild là một con quái vật khổng lồ cỡ nào cơ chứ, làm sao họ có thể thèm hợp tác với cái công ty nhỏ bé của chúng ta được."
Hạ Tiểu Bạch dù chỉ đứng im một bên hóng chuyện cũng có thể ngửi thấy mùi thuốc súng nồng nặc sặc sụa trên bàn họp. Đây chính là cuộc chiến đấu đá nội bộ trong công sở đây mà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn