Chương 370: Tiểu Bạch, cậu quên lời hứa năm đó giữa anh em trong ký túc xá rồi sao?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~13 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
"Tôi muốn nói rõ thân phận của mình với mọi người."
Hạ Tiểu Bạch vừa uống một ngụm trà sữa vừa nhìn Triệu Trình nói.
Triệu Trình cũng chẳng thấy bất ngờ khi Hạ Tiểu Bạch quyết định công khai thân phận vào lúc này.
Dù sao...
Bốn năm cùng nhau đèn sách trong trường (đèn sách thật à?) Nếu cứ giấu thân phận rồi lặng lẽ rời đi...
Quả thật quá phụ tình anh em.
Triệu Trình lập tức bày ra vẻ mặt cực kỳ lưu luyến.
"Tiểu Bạch..."
"Không ngờ cậu tốt nghiệp nhanh thế."
"Anh Triệu đây thật sự không nỡ xa cậu."
"Cậu có biết sau này không còn cậu ở bên, tớ sẽ đau khổ đến mức nào không?"
"Bây giờ tớ chỉ muốn khóc một trận."
"Tiểu Bạch, cho tớ mượn vai cậu khóc một lúc được không?" (ಥ﹏ಥ) Vừa nói, cậu vừa nuốt nước bọt nhìn bờ vai trắng mịn của Hạ Tiểu Bạch.
Giả vờ lấy tay che mắt như đang lau nước mắt.
Rồi chầm chậm áp sát về phía bờ vai thơm của cô.
Hạ Tiểu Bạch...
Không chút do dự giơ tay tát thẳng một cái.
"Bốp!" ( ̄ε(# ̄)☆╰╮o( ̄皿 ̄///) Đánh trúng mặt!)
"Khóc thì được."
"Lăn xuống đất mà khóc."
"Đừng có lại gần tôi." ¦•ˇ3ˇ•。) Triệu Trình không ngờ mưu kế của mình lại bị nhìn thấu nhanh như vậy.
Còn bị ăn ngay một cái tát.
Cậu dang tay đầy oán trách.
"Tiểu Bạch."
"Đằng nào cậu cũng sắp đi rồi."
"Không thể chiều anh em một lần được à?"
"Để sau này cậu đi rồi, tớ còn có cái mà khoe với mọi người."
"Cảm giác câu chuyện này đủ để khoác lác cả đời."
"Từng dựa lên vai tiên nữ khóc đấy."
"Người khác vừa nghe thôi là có thể tự tưởng tượng ra câu chuyện tình yêu lãng mạn giữa hai đứa mình."
Nghe xong.
Hạ Tiểu Bạch ôm ngực.
Suýt nữa thì nôn luôn.
"Triệu Trình."
"Cậu biết bây giờ tôi thật sự rất muốn đánh cậu một trận không?" (ꐦ°᷄д°᷅) Cô vừa nói vừa giơ nắm đấm về phía tên mặt dày kia.
Triệu Trình nhớ lại cảnh năm xưa bị Hạ Tiểu Bạch đè xuống đất đánh.
Cũng bất giác rụt cổ.
Nhưng vẫn không chịu thôi.
"Tiểu Bạch."
"Cậu quên lời hứa năm đó giữa anh em trong ký túc xá rồi sao?"
"Nếu một ngày nào đó tỉnh dậy mà biến thành con gái..."
"Thì phải để mấy anh em trong phòng hưởng ké một chút."
"Cậu không quên chứ?"
Hạ Tiểu Bạch thật sự muốn hộc máu.
Lúc đó cô nào ngờ...
Chuyện máu chó như thế lại xảy ra với chính mình.
Một buổi sáng tỉnh dậy...
"Tiểu Tiểu Bạch" biến mất luôn.
Hoàn toàn trở thành con gái.
Cô chỉ biết nghiến răng đáp:
"Tôi vốn dĩ ngay từ đầu đã là con gái."
"Chỉ là giả trai thôi."
(Tiểu Tiểu Bạch: Thế có lịch sự với tôi không!?) Triệu Trình vẫn cười hề hề.
"Thì cũng như nhau thôi."
"Cho tớ hưởng ké một chút đi mà, Tiểu Bạch Bạch."
Trên trán trắng mịn của Hạ Tiểu Bạch nổi hẳn một gân xanh.
Cô giơ nắm tay lên.
Chậm rãi tiến lại gần.
Rồi...
Lại thêm một cú đấm nữa.
(╬ ̄皿 ̄)=○#( ̄#)3 ̄)
"Tiểu... Tiểu Bạch..."
"Tớ chỉ đùa thôi..."
"Đau!!!"
"Chỉ đùa chút thôi mà, đừng nghiêm túc thế chứ!"
"Con gái phải dịu dàng một chút."
"Đừng có suốt ngày dùng nắm đấm."
"Như thế chẳng nữ tính chút nào."
Hạ Tiểu Bạch hất nhẹ mái tóc.
Gương mặt thanh nhã thoát tục nở nụ cười đầy khí chất.
"Dù bây giờ tôi có đánh cậu một trận..."
"Thì trong mắt mọi người tôi vẫn là tiên nữ."
"Còn cậu..."
"Có khi chỉ thành tên biến thái thôi."
Triệu Trình: o(╥﹏╥)o Hạ Tiểu Bạch cười tủm tỉm.
"Còn không mau đi báo cho mọi người?"
"Hay muốn ở lại đây để tôi đánh tiếp?"
Triệu Trình khựng lại.
"Cho tớ cầm cốc trà sữa đã được không?"
"Dù sao cũng là Tiểu Bạch mời."
"Được cậu mời một bữa còn khó hơn nhổ lông trên người gà sắt."
Hạ Tiểu Bạch thật sự nhịn hết nổi.
Nhân lúc cậu vừa đứng dậy.
Cô lập tức đá một cú vào mông.
"Hôm nay chẳng phải tôi định mời cả đám đi uống rượu hát karaoke sao?"
"Hồi còn ở ký túc xá..."
"Cậu với Chu Thanh còn vặt lông tôi ít à?"
"Giấy ăn."
"Kem đánh răng."
"Sữa tắm."
"Thậm chí cả bột giặt."
"Không cái gì là hai cậu bỏ qua."
Triệu Trình nhận ly trà sữa sương sáo từ cô nhân viên.
"Hehe."
"Tớ đi hoàn thành nhiệm vụ thông báo cho mọi người đây."
Nhìn Triệu Trình chạy nhanh như gió.
Hạ Tiểu Bạch chỉ biết bất lực mỉm cười.
Khóe môi khẽ cong lên.
Rồi lấy điện thoại gọi cho Diệp Trường Ca.
Tối nay cô dự định đến chỗ chị ấy tổ chức tiệc.
"Chị Trường Ca."
"Phòng em nhờ chị giữ đã chuẩn bị xong chưa?"
Diệp Trường Ca cười đáp:
"Tiểu Bạch đã nhờ giữ phòng."
"Đương nhiên chị phải giữ phòng đẹp nhất rồi."
"Sau này em chính là 'cô gia' của tập đoàn."
"Mong em chiếu cố nhiều hơn nhé." ヾ(❀╹◡╹)ノ~ Hạ Tiểu Bạch mỉm cười.
"Cảm ơn chị Trường Ca."
"À đúng rồi."
"Chuẩn bị sẵn rượu giúp em."
"Với cả chuẩn bị Coca-Cola."
"Em chỉ uống Coca-Cola thôi."
"Pepsi em uống không quen."
Diệp Trường Ca bật cười.
"Ôi trời."
"Đừng cảm ơn chị."
"Chuyện của chị với Phi Phi còn chưa kịp cảm ơn em đây."
"Vài hôm nữa chị với Phi Phi mời em và Thu Hi ăn cơm."
"Bốn người mình cùng trao đổi kinh nghiệm yêu con gái nhé."
Hạ Tiểu Bạch rời quán trà sữa.
Đi đến chiếc Porsche màu trắng.
Mở cửa rồi ngồi vào.
Cô còn phải ghé công ty của Thu Hi một chuyến.
...
Triệu Trình trở lại trường.
Rất nhanh đã tìm thấy Chu Thanh, Lý Lương và Đào Na Na.
Lúc này bọn họ đang chăm chỉ học trong thư viện.
Dù sao...
Ngày tốt nghiệp cũng càng lúc càng gần.
Vẫn còn khá nhiều môn chưa hoàn thành.
Đặc biệt sau khi nghe tin Hạ Hiểu Bạch đã lấy được bằng tốt nghiệp.
Ai nấy đều như được tiêm máu gà, càng cắm đầu học hơn.
"Na Na."
"Tối nay Hiểu Bạch mời cả đám đi uống rượu, hát karaoke."
"Ăn mừng cậu ấy tốt nghiệp."
"Nhớ gọi mấy chị em thân thiết của cậu luôn nhé~~" Nghe nói là Hạ Hiểu Bạch mời.
Đào Na Na lập tức vui vẻ đồng ý.
Nhưng cô vẫn có chút lo lắng.
"Khai giảng lâu như vậy rồi..."
"Tiểu Bạch vẫn chẳng có chút tin tức nào."
"Không phải thật sự xảy ra chuyện gì rồi chứ?"
Chu Thanh cũng đầy vẻ lo lắng.
"Hay là..."
"Một thời gian nữa bọn mình đến quê Tiểu Bạch xem sao?"
"Nếu cậu ấy cần giúp gì."
"Bọn mình còn có thể giúp."
Lý Lương thở dài.
"Cậu biết quê Tiểu Bạch ở đâu không?"
"Bọn mình chỉ biết cậu ấy ở thành phố nào."
"Chứ địa chỉ cụ thể thì hoàn toàn không biết."
"Gọi điện cho thằng nhóc đó thì máy luôn tắt."
"Như thể cố tình trốn bọn mình vậy."
"Thằng khốn này đúng là chẳng coi bọn mình là anh em."
"Lần sau gặp nhất định phải dạy dỗ nó một trận."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn