Chương 364: Em muốn ngủ chung phòng với anh rể!
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~17 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
"Anh rể? Mở cửa đi, em mang giấy vào cho anh nè?" Sở Tiêu Tiêu cất giọng non nớt.
Đôi mắt tròn xoe của cậu bé sáng rực đầy mong đợi, trông như không thể chờ thêm được nữa. (๑•ૅω•´๑) Hạ Tiểu Bạch: "..."
Thằng nhóc thúi này chắc chắn đã đoán ra điều gì đó rồi. Cô chỉ còn biết dỗ dành:
"Tiêu Tiêu, em cứ để giấy trước cửa là được, không cần mang vào đâu. Nhà vệ sinh đâu phải chỗ gì hay ho."
Sở Tiêu Tiêu chống cằm, nói:
"Anh rể, đều là con trai với nhau mà, em không ngại đâu. Đàn ông cùng đi vệ sinh là chuyện bình thường mà."
"Anh mở cửa đi, em đưa giấy cho."
"Em mở cửa nha?"
Vừa nói, cậu vừa thử vặn tay nắm cửa.
"Rắc."
Cửa... mở luôn.
Hạ Tiểu Bạch không khóa cửa!!!
Đang ngồi trên bồn cầu, Hạ Tiểu Bạch cũng ngây người.
Lúc nãy mắc tiểu quá nên cô quên khóa cửa mất!!!!
Hoảng hốt, cô lập tức lao tới dùng cả người đẩy mạnh cánh cửa lại.
Lực đẩy quá mạnh khiến Sở Tiêu Tiêu đang định thò đầu vào bị hất văng ngược ra sau, ngã úp mặt xuống đất.
∠(ᐛ 」∠)_o(╥﹏╥)o Hạ Tiểu Bạch lập tức khóa trái cửa, rồi mới phát hiện...
Cô đã kéo quần lên rồi...
Mà lúc nãy cô còn chưa lau... <( ̄ ﹌  ̄)> Cuối cùng, cô chỉ đành dùng tay hứng nước rửa sạch, đến cả giấy cũng khỏi cần dùng...
Dù sao thì đây cũng chẳng phải lần đầu tiên cô làm vậy...
Sau khi rửa sạch cả tay, Hạ Tiểu Bạch mới mở cửa nhà vệ sinh.
Sở Tiêu Tiêu vẫn đang ôm mũi nằm bò dưới đất, vẻ mặt đau khổ.
Hai người nhìn nhau.
Sở Tiêu Tiêu cố nhịn đau đứng dậy.
"Anh... anh không cần giấy nữa à?"
Khóe mày Hạ Tiểu Bạch giật giật.
"Sau đó anh mới nhớ trong túi quần vẫn còn giấy, không cần làm phiền em nữa."
Nói xong, cô định bỏ đi.
Sở Tiêu Tiêu vội vàng chạy theo.
"Anh rể, con trai đi tiểu cũng dùng giấy hả?"
"Bọn con trai tụi mình chẳng phải chỉ cần giũ giũ là xong sao?"
Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch nhìn cậu đầy bất lực.
Thật sự muốn đấm nổ cái đầu chó của thằng nhóc này quá.
"Tôi đi... đại tiện thì không được à?"
Sở Tiêu Tiêu cười hì hì.
"Rõ ràng lúc nãy em chỉ nghe tiếng nước chảy ào ào, sau đó anh đã gọi em mang giấy rồi."
"Từ lúc anh chạy vào nhà vệ sinh đến khi hết tiếng nước còn chưa tới hai phút. Chắc chắn anh chỉ đi tiểu thôi."
Hạ Tiểu Bạch mím môi, từ trên cao nhìn xuống Sở Tiêu Tiêu. (・'ヘ´・;) Cô thầm nghĩ...
Hay là nhân lúc mình còn cao hơn thằng nhóc này, đánh cho nó một trận nhỉ...
Chứ vài năm nữa, chưa chắc còn đánh nổi.
"Gì hả? Lúc nãy em đứng ngoài cửa nghe lén đúng không? Biến thái à? Nghe lén một thằng con trai?"
Sở Tiêu Tiêu nheo mắt nhìn Hạ Tiểu Bạch đang đứng ngay trước mặt.
Ngũ quan tinh xảo xinh đẹp ấy...
Đặc biệt là đôi mắt hạnh dưới hàng mày lá liễu mảnh dài, như có thể mê hoặc lòng người.
Còn cả làn da trắng mịn hoàn mỹ không tì vết.
Thậm chí còn trắng trẻo, bóng mịn hơn cả làn da mà chị gái mình ngày nào cũng chăm sóc.
"Anh rể..."
"Em thật sự nghi ngờ anh là đại thần giả trai tới lừa chị em đó."
"Hai người có..."
"Có làm... chuyện đó chưa?"
"Ý là... chuyện giữa người yêu với nhau ấy..."
Hạ Tiểu Bạch đưa ngón tay thon dài khẽ búng lên trán cậu.
"Em cứ hỏi chị em đi."
"Nếu chị ấy chịu nói cho em biết."
Đúng lúc ấy, Sở Thu Hi từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch và Sở Tiêu Tiêu đang đứng trò chuyện.
Cô mỉm cười bước tới.
"Hai người nói chuyện hợp nhau ghê."
Bàn tay trắng nõn nhẹ đặt lên đầu Sở Tiêu Tiêu.
"Từ giờ Tiểu Bạch là anh rể em rồi, nhớ tôn trọng anh ấy hơn."
Sở Tiêu Tiêu lắc lắc đầu.
"Chị à, em chỉ muốn hỏi một câu."
"Chị với anh rể thật sự ngủ với nhau rồi hả?"
Sở Thu Hi khẽ gõ lên đầu cậu.
"Nhóc con hỏi cái đó làm gì? Em còn sớm lắm."
"Ít nhất cũng phải đợi thêm bốn năm nữa, lên đại học rồi hãy nói."
Sở Tiêu Tiêu cười toe.
"Dù có tìm bạn gái thì em cũng chẳng thèm mấy đứa nhóc trong lớp."
"Lên đại học thiếu gì chị đẹp."
"Ít nhất cũng phải tìm một chị chân dài xinh như chị mới được."
Sau đó cậu nhìn sang Hạ Tiểu Bạch.
"Đúng rồi chị."
"Ngày mai hai người đăng ký kết hôn xong thì Tiểu Bạch chính thức là anh rể em rồi."
"Hay tối nay để em ngủ chung với anh rể, bồi dưỡng tình cảm chút?"
Sở Thu Hi không chút do dự gõ mạnh lên đầu cậu.
"Nằm mơ đi."
"Tiểu Bạch chỉ được ngủ với mình chị thôi."
Nói xong, cô nắm tay Hạ Tiểu Bạch đi thẳng lên tầng hai.
"Tiểu Bạch, mình về phòng làm chuyện nên làm đi."
"Kệ Tiêu Tiêu."
Sở Tiêu Tiêu vẫn lon ton chạy theo.
"Sao lại không được chứ?"
"Đều là đàn ông với nhau, ngủ chung có sao đâu."
"Chỉ là giao lưu tình cảm thôi mà."
Sở Thu Hi quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn cậu.
"Tiêu Tiêu, em còn dám theo nữa..."
"Chị đập vỡ đầu chó của em luôn, tin không?" (ꐦ°᷄д°᷅) Sở Tiêu Tiêu lập tức rụt cổ.
"Hừ, chắc chắn có vấn đề."
...
Hai người trở về phòng.
Bàn tay ngọc của Sở Thu Hi lập tức không đứng đắn đưa về phía cạp quần Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch đỏ mặt, vội vàng giữ chặt quần.
"Để tớ đi tắm trước."
Đôi môi đỏ gợi cảm của Sở Thu Hi ghé sát bên tai Hạ Tiểu Bạch, khẽ thở.
"Dù sao người cậu cũng thơm sẵn rồi."
"Tớ không ngại đâu."
"Có phải lần đầu đâu, để tớ xem nào."
Hạ Tiểu Bạch ngượng ngùng kể lại chuyện vừa xảy ra.
"Tớ vẫn nên đi tắm, thay cái mới sạch sẽ rồi tính."
Sở Thu Hi không nhịn được bật cười.
"Thế tức là còn... nguyên~bản~ nữa chứ."
"Tớ càng thích."
Cuối cùng Hạ Tiểu Bạch vẫn phải khuất phục trước Sở Thu Hi, bất lực nằm sang một bên.
Trên tay Sở Thu Hi còn cầm một chiếc... màu trắng tinh.
"Không tệ, không tệ."
"Đúng là tiên nữ, ngày nào cũng mặc màu trắng."
"Nhìn vừa trong trẻo vừa quyến rũ."
"Mấy cái tớ mua cho cậu đẹp thế mà, sao không chịu mặc?"
Chỉ cần nhớ tới mấy món đồ gợi cảm Sở Thu Hi từng mua...
Quá nữ tính.
Dù thế nào cô cũng không mặc.
"Màu trắng không đẹp sao?"
"Tớ thấy đẹp mà."
"Cậu không thích à?"
Sở Thu Hi cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi anh đào của cô.
"Chỉ cần là tiên nữ mặc thì tớ đều thích."
"Ngửi kiểu gì cũng thơm."
"Có lúc tớ thật sự không hiểu cơ thể cậu cấu tạo kiểu gì."
"Làn da trắng mịn mọng nước."
"Không dùng nước hoa mà đến cả mồ hôi cũng thơm mùi hoa."
Hạ Tiểu Bạch nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, vòng tay ôm lấy vòng eo thon của Sở Thu Hi.
"Thu Hi, cùng đi tắm nhé."
Sở Thu Hi lắc đầu, đôi mắt quyến rũ như có thể nhỏ ra nước.
"Tớ tắm rồi."
"Còn tiên nữ có tắm hay không tớ cũng chẳng ngại."
"Vì từ đầu đến chân cậu đều thơm."
"Tớ thích nhất."
Gương mặt tuyệt mỹ của cô ửng lên một tầng hồng nhạt.
Cô cởi áo khoác ngoài đặt sang bên.
Bên trong chỉ còn một chiếc váy ngủ voan trắng mỏng nhẹ, thấp thoáng lộ làn da trắng ngần.
Trên chiếc cổ thon dài đeo một sợi dây chuyền pha lê.
Đường cong đầy đặn dưới lớp váy ngủ mỏng hiện lên lấp ló.
Dù đã không biết bao lần được ngắm người đẹp nghiêng nước nghiêng thành này...
Hạ Tiểu Bạch vẫn không nhịn được mà nuốt nước miếng.
"Thu Hi..."
"Đừng quên tối nay cậu là người chủ động."
Sở Thu Hi cũng cởi đôi dép mát dưới chân, để lộ đôi bàn chân trắng mịn tinh xảo.
"Chỉ cần cậu làm tớ hài lòng..."
"Mọi chuyện sẽ nghe cậu hết."
Sáng sớm hôm sau.
Hạ Văn Hải dậy từ rất sớm xuống tầng dưới, vì trước buổi trưa ông còn phải quay về cơ quan làm việc.
Vừa bước vào phòng khách, ông đã ngửi thấy mùi sầu riêng thơm nức.
"Sáng sớm đã có sầu riêng ăn à?"
"Thơm quá đi mất."
"Chẳng lẽ là sầu riêng Musang King hảo hạng?"
Khương Tĩnh Vân nhất thời không biết nên mở lời thế nào.
"Văn Hải..."
"Anh qua đỡ thông gia sang ăn sáng đi."
"Ông ấy đang nằm trên ghế sofa... hơi bất tiện."
Hạ Văn Hải ngạc nhiên.
"Ngủ cả đêm rồi mà vẫn chưa tỉnh rượu à?"
"Anh Sở Vân tửu lượng kém thế sao."
Ông bước nhanh vào phòng khách.
Đến khi nhìn thấy Sở Vân Chính đang nằm trên ghế sofa rên rỉ không ngừng...
Hạ Văn Hải hoàn toàn sững sờ. Σ(っ °Д °;)っ
"Anh Sở Vân? Đêm qua anh đi ăn trộm bị người ta đánh hả?"
"Sao bị thương nặng thế này?"
Khương Tĩnh Vân thì tức cười nhìn sang Hoàng Liễu Liễu.
"Liễu Liễu..."
"Em... haiz..."
"Sao lại xuống tay nặng như vậy..."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn