Chương 357: Tớ có tố chất của một bậc kiêu hùng!
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~37 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch bất lực hết sức, chẳng qua là mẹ cậu đến đưa cơm thôi mà, thế nhưng cái đám này đứa nào đứa nấy cứ nằng nặc đòi đi theo để diện kiến mẹ cậu cho bằng được. Cậu cũng chỉ đành nở một nụ cười dịu dàng, điềm đạm mà nói với bọn họ.
"Tớ bảo này, các cậu không xuống căng tin ăn cơm nữa à?"
Đào Na Na vẻ mặt tràn đầy sự tò mò xen lẫn phấn khích, nhanh nhảu đáp lời:
"Nhịn một bữa coi như giảm cân thôi mà."
"Tớ thực sự là muốn tận mắt nhìn thấy mẹ của nữ thần Bạch quá đi mất, bác ấy chắc chắn là phải xinh đẹp tuyệt trần lắm luôn."
Mấy cái tên còn lại cũng đều bày ra cái bộ dạng vô cùng phấn khích, dáng vẻ nghênh ngang bước đi trông cứ như có tố chất của một bậc kiêu hùng sắp sửa làm nên đại sự không bằng. Hạ Tiểu Bạch bấy giờ còn có thể làm gì được nữa đây, chẳng lẽ lại thẳng thừng xua đuổi đám người này đi hay sao, cái hình tượng nữ thần thanh lịch mà cậu dày công xây dựng bấy lâu nay đâu có cho phép hành xử thô lỗ như thế.
"Thôi được rồi, nhưng mà lát nữa gặp mẹ tớ thì các cậu đừng có mà làm ầm ĩ lên nhé, mẹ tớ đang mang bầu đấy."
Cả đám bạn học gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, ngoan ngoãn bám đuôi bên cạnh Hạ Tiểu Bạch. Mấy tên con trai trong lớp hiếm khi có được cái cơ hội được ở cự ly gần đến thế để chiêm ngưỡng nhan sắc khuynh quốc khuynh thành của vị mỹ nhân, nụ cười mỉm nhẹ nhàng của cậu trông trong trẻo và tinh khôi tựa như làn nước pha lê vậy.
Chỉ diện độc một chiếc váy liền thân sắc trắng đơn giản thôi cũng đủ để đem lại cho người ta một thứ cảm giác tiên khí tràn trề, phiêu diêu thoát tục, trên mặt hoàn toàn không có một chút vết tích nào của phấn son trang điểm nhưng vẫn đẹp tựa tiên nữ hạ phàm. Mấy tên con trai nhìn đến mức suýt chút nữa là chảy cả nước dãi ra ngoài. Đã sở hữu diện mạo hoàn hảo, xinh đẹp đến mức không góc chết thì cũng thôi đi, đằng này tính cách của cậu lại còn vô cùng hòa đồng, dễ mến và bình dị cận nhân nữa chứ.
So với mấy cái cô nàng mang danh hot girl, nữ thần lạnh lùng kiêu kỳ trong trường thì tốt hơn biết bao nhiêu lần, mấy cái cô ả đó cậy mình có chút nhan sắc là cái mũi cứ hếch ngược lên tận trời xanh, chẳng thèm để mắt tới đám sinh viên nam bình thường như bọn họ bao giờ.
"Đúng rồi Tiểu Bạch ơi, quê nhà của cậu là ở nơi nào thế?"
Trên suốt quãng đường đi, Đào Na Na cứ líu lo như chim sẻ, hỏi han đủ thứ chuyện không ngừng. Hạ Tiểu Bạch cũng chỉ đành kiên nhẫn dịu dàng đáp lời:
"Quê của tớ ở thành phố Vân."
Lại có một cô nàng xinh xắn khác tò mò chen vào hỏi:
"Đúng rồi nữ thần Bạch ơi, hằng ngày cậu có phải ăn kiêng theo chế độ giảm cân không? Một ngày cậu ăn mấy bữa thế? Nạp vào cơ thể khoảng bao nhiêu calo vậy?"
Hạ Tiểu Bạch trong nhất thời cứng họng không biết phải trả lời làm sao, cậu từ trước đến nay ăn uống toàn là thả ga, ăn ngập mồm ngập miệng, cái gì càng độc hại, càng không tốt cho sức khỏe thì cậu lại càng khoái ăn. Nào là khoai tây chiên, tăm cay, bánh hamburger, đồ nướng BBQ, gà rán, rồi thì nước uống vui vẻ của phân nửa thế giới (Coca-Cola)... Cậu căn bản là chẳng thèm kiêng khem bất cứ cái gì bao giờ.
Cũng may là trong đầu cậu còn nhớ như in cái thực đơn giảm cân của Sở Thu Hy nên mới có thể mang ra làm bùa hộ mệnh mà đọc van vách.
"Cũng tùy tình hình nữa cậu ạ, nhưng đa phần thì tớ vẫn duy trì ăn đủ ba bữa một ngày."
"Buổi sáng thì tớ chỉ húp một chút cháo loãng ăn kèm với một lát bánh mì, buổi trưa thì ăn uống đầy đủ chất hơn một chút nhưng tổng lượng calo nạp vào cơ thể tuyệt đối không vượt quá 500 calo."
"Buổi tối thì chỉ cần ăn vừa đủ no bụng là được rồi, chủ yếu là ăn thật nhiều rau xanh, có thể bổ sung thêm một chút thịt cá hoặc là thịt gà luộc."
"Nếu như đến trước lúc đi ngủ mà bụng đói cồn cào không chịu nổi, thì tớ cùng lắm cũng chỉ ăn thêm nửa quả táo hoặc là một bắp ngô ngọt, nhấp thêm một chút rượu vang đỏ để giúp cho giấc ngủ được sâu và ngon hơn."
"Đương nhiên là còn có một điểm cực kỳ quan trọng nữa, đó là tuyệt đối không được đụng vào các loại nước uống có ga, đặc biệt là mấy thứ đồ uống chứa hàm lượng đường cao ngất ngưởng như Coca-Cola ấy, cực kỳ dễ gây tích mỡ và béo phì luôn."
"Hơn nữa là các cậu cũng đừng nên thức khuya quá mức nhé."
Mấy cô nàng nghe xong liền vội vàng rút sổ tay cùng bút viết ra, chăm chú, cẩn thận ghi chép lại từng chữ một y như học sinh ngoan.
"Chẳng trách dáng người của nữ thần Bạch lại có thể giữ gìn được hoàn hảo đến cái mức độ này, trên người không có lấy một chút mỡ thừa nào luôn, đôi chân dài miên man này vừa thon thả lại không mất đi vẻ đầy đặn, căng tràn sức sống, cái việc kiểm soát chế độ ăn uống quả thực là vô cùng quan trọng nha."
Hạ Tiểu Bạch bấy giờ cũng dời tầm mắt chăm chú nhìn vào cô nàng vừa mới lên tiếng kia. Đối phương hình như tên là Chung Tư Hàm, không phải là sinh viên thuộc khoa của bọn họ, mà là cô bạn thân ở cùng phòng ký túc xá với Đào Na Na.
Cô nàng này sở hữu một vóc dáng thuộc tuýp người vô cùng mảnh mai, thon gọn, mái tóc đen dài buông xõa ngang lưng, diện mạo trông cực kỳ thanh tú, hiền thục, mắt đeo một chiếc kính cận trông vô cùng trí thức và nho nhã, nếu như nói trên người cô có cái điểm gì chưa được hoàn hảo thì đó chính là khuôn ngực có hơi "bức tường" quá mức mà thôi.
Hạ Tiểu Bạch thực sự là có chút không tài nào hiểu nổi cái suy nghĩ của đám con gái này, rõ ràng bản thân nhìn qua đã gầy trơ cả xương ra rồi mà sao suốt ngày cứ có một niềm chấp niệm mãnh liệt với cái việc giảm cân đến thế cơ chứ. Cậu liền mấp máy bờ môi anh đào nhẹ nhàng lên tiếng khuyên nhủ:
"Thực ra tớ thấy vóc dáng hiện tại của cậu đã là gầy lắm rồi đó, chỉ cần chú ý ăn uống điều độ một chút, đừng có ăn uống vô tội vạ là được rồi, căn bản là chẳng có cái việc gì phải khổ sở đi ăn thực đơn giảm cân làm chi cho mệt người."
Chung Tư Hàm đưa bàn tay lên sờ sờ vào vòng eo nhỏ nhắn của mình, than thở:
"Nữ thần Bạch cậu không biết đấy thôi, chỉ trải qua có mỗi một cái kỳ nghỉ hè vừa rồi thôi mà tớ đã bị tăng vọt lên gần năm ký lô lận đấy!!"
"Nhập học bấy lâu nay rồi mà tớ trầy da tróc vẩy vẫn chưa thể nào giảm lại được như cũ đây này, bây giờ cân nặng của tớ suýt chút nữa là chạm mốc 50 kg luôn rồi."
"Tớ thề là có chết cũng tuyệt đối không bao giờ để cho cân nặng của bản thân vượt quá con số đầu năm đâu, trừ phi cái đống mỡ thừa đó nó biết tự động khôn hồn mà mọc hết vào vòng một cơ."
Triệu Trình đứng bên cạnh nghe thấy thế liền nháy mắt cười hì hì đầy dâm đãng:
"Có cần thiết phải để cho người anh em này đứng ra giúp cậu kiểm tra một chút không hả, tớ nghe người ta đồn là cái chỗ đó nếu chịu khó xoa bóp nhiều thì nó sẽ tự động to ra đấy, thực ra thì bức tường đối A cũng đâu đến nỗi tồi tệ lắm đâu."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chung Tư Hàm tức thì đỏ bừng lên vì thẹn quá hóa giận, cô tung ra một cú đấm nhỏ nhắn, dứt khoát nện thẳng một phát vào mắt trái của Triệu Trình.
"Cái thằng khốn nạn nhà cậu mới là đối A ấy, cả cái nhà cậu đều là lũ đối A hết, người ta rõ ràng là cỡ A cơ mà!"
"Hừ!"
Triệu Trình đưa tay lên xoa xoa cái mắt trái đang đau nhức nhối của mình, lẩm bẩm:
"Thì chẳng phải đều là cỡ A cả hay sao, có cái gì khác biệt đâu cơ chứ?"
"Cậu nhìn sang Tiểu Bạch nhà người ta mà xem, đó mới gọi là quả đu đủ chính hiệu kìa."
Trên vầng trán thanh tú của Hạ Tiểu Bạch tức thì nổi lên một đường gân xanh giật giật, nắm đấm nhỏ nhắn siết chặt lại kêu khục khục, cái thằng Triệu Trình này đúng là cái loại một ngày không bị cậu lôi ra tẩn cho một trận là cái da lưng nó lại bắt đầu ngứa ngáy, thèm đòn rồi đây mà. Cậu cố gắng kìm nén cơn giận, bày ra một bộ mặt vô cùng dịu dàng nhìn chằm chằm vào Triệu Trình, thế nhưng trong ánh mắt bấy giờ lại đang ẩn chứa một tia sát cơ lạnh thấu xương.
Triệu Trình lập tức cảm nhận được luồng sát khí nồng nặc đang phóng tới từ phía Hạ Tiểu Bạch, gã sợ hãi đến mức vội vàng rụt cái cổ rùa của mình lại.
"Ha ha, Tiểu Bạch ơi tớ chẳng qua cũng chỉ là đang mở mồm khen ngợi vóc dáng của cậu chuẩn không cần chỉnh mà thôi mà."
Chu Thanh đứng bên cạnh cũng hùa theo cười hắc hắc đầy ẩn ý:
"Nói chung là đám con trai bọn tớ ấy mà, đối với mấy cô nàng sở hữu vòng một khủng thì căn bản là hoàn toàn không có một chút khả năng kháng cự nào luôn."
Tên béo đứng bên cạnh gật đầu lia lịa như bổ củi: "Tớ cũng thế!"
Chung Tư Hàm bấy giờ lại càng thêm phần xấu hổ và tức giận, cô ghét nhất là cái việc đám con trai cứ tụm năm tụm ba lại một chỗ rồi mang cái chuyện kích thước vòng một của con gái ra làm chủ đề bàn tán, bởi vì đây vốn dĩ là điểm yếu chí mạng trên cơ thể của cô. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô thẹn đỏ chín cả mặt, chỉ khẽ quát mắng:
"Mấy cái cậu con trai này đã nói đủ chưa hả, sao có thể ở giữa thanh thiên bạch nhật, chốn đông người mà lại đem mấy cái chuyện tế nhị này ra bàn tán cơ chứ, đúng là cái loại tồi tệ, kém cỏi mà."
Toán người tầm bảy tám mạng cứ thế vừa đi vừa chí chóe, cự cãi ầm ĩ một hồi thì cũng đã đi tới trước cổng trường học. Hạ Tiểu Bạch phóng tầm mắt nhìn ra phía xa, lập tức liền bắt gặp ngay cái dáng vẻ của mẹ ruột Khương Tĩnh Vân đang hai tay xách hai chiếc nồi ủ giữ nhiệt đựng canh đứng lặng lẽ ở bên cạnh cổng trường kiên nhẫn chờ đợi.
Mẹ cậu ngày hôm nay cũng đặc biệt sửa soạn, ăn vận vô cùng xinh đẹp, bà khoác trên mình một chiếc váy dài họa tiết hoa nhí cao cấp, chiếc váy được thiết kế vô cùng tinh tế, khéo léo che đi phần bụng bấy giờ đã bắt đầu hơi nhô lên một chút.
Làn da trắng ngần, mịn màng của bà nếu đem ra so sánh thì cũng chẳng hề thua kém gì so với đám con gái trẻ tuổi bấy giờ, trong từng cử chỉ cử động ung dung, tao nhã của bà, một cách vô tình luôn toát ra thứ hương thơm và nét quyến rũ đặc trưng chỉ có ở những người phụ nữ trưởng thành, chín chắn, đây chính là một loại hương thơm tự nhiên được tỏa ra từ tận sâu bên trong tâm hồn, thơm ngát, dễ chịu chứ hoàn toàn không hề nồng nặc, hắc mũi.
Thế nhưng cái điều khiến cho Hạ Tiểu Bạch tức đến mức muốn hộc máu mồm ra tại chỗ chính là, bấy giờ ở đằng kia lại đang có vài cái gã đàn ông chán sống dám cả gan tiến lại gần để buông lời tán tỉnh, bắt chuyện với mẹ ruột của cậu! Khương Tĩnh Vân bấy giờ cũng chỉ giữ phép lịch sự, mỉm cười nhẹ nhàng rồi lên tiếng khước từ từng người một.
"Mẹ ơi! Trời lạnh thế này, nếu như mẹ đã cất công nấu xong đồ ăn ngon rồi thì cứ việc nhắn tin WeChat bảo con một tiếng để con tự chạy qua nhà ăn là được rồi mà, dù sao khoảng cách cũng gần xịt có xa xôi gì đâu cơ chứ."
Hạ Tiểu Bạch sải đôi chân dài miên man nhanh chóng bước lên phía trước.
Khương Tĩnh Vân nhìn thấy con gái yêu dấu thì trong lòng vô cùng vui mừng, bà định bụng giơ tay ra ôm chầm lấy con gái một cái, thế nhưng ngặt nỗi hai bàn tay bấy giờ đều đang bận xách đồ lỉnh kỉnh.
"Mẹ từ trước tới nay đã được đặt chân đến ngôi trường đại học của con lần nào đâu, lần này chẳng phải là nhân tiện ghé qua đây để tham quan một chút xem sao sao?"
"Chính con cũng vừa mới mở mồm bảo là khoảng cách gần xịt rồi còn gì, thế nên mẹ mới tự mình đi bộ thong thả qua đây đấy chứ."
"Suốt cả một ngày trời cứ bị giam chân ở trong căn biệt thự đó, dì Liễu Liễu của con cùng với cái đám người hầu cứ đi ra đi vào, bám đuôi chăm sóc cung phụng ngay đằng sau, mẹ ở nhà mà cảm giác mình sắp sửa biến thành một con cá ươn bất động đến nơi rồi đây này."
"Mẹ là phải tranh thủ lúc dì Liễu Liễu của con đang say giấc nồng ngủ trưa chưa kịp tỉnh giấc, mới dám lén lút trốn ra ngoài này đấy."
"Đúng rồi, chỗ này là phần canh hầm dành cho hai người ăn nhé, còn có cả phần cơm hộp của con nữa đây này."
"Mẹ nghe dì Liễu Liễu bảo dạo gần đây công việc ở công ty của Thu Hy bận rộn tối tăm mặt mũi lắm, nếu như có thời gian rảnh rỗi, sau này tan học con cứ chịu khó năng qua bên nhà của dì Liễu Liễu mà ăn cơm nhé."
Hạ Tiểu Bạch đứng nghe mẹ ruột của mình bắn ra một tràng dài những lời lải nhải như súng liên thanh, trong lòng cậu vừa cảm thấy vô cùng cảm động nhưng đồng thời cũng thấy có chút phiền phức, đau cả đầu. Cậu vốn dĩ từ trước đến nay là cái kiểu người hoàn toàn không thích bị phụ huynh quản thúc, giáo huấn chút nào cả mà............
"Được rồi mẹ ơi, con xuống căng tin trường ăn cơm thì cũng giống nhau cả thôi mà, cùng lắm thì cứ đến ngày thứ bảy và chủ nhật cuối tuần con lại sắp xếp thời gian chạy qua bên đó thăm mẹ là được chứ gì."
"Rõ ràng là bản thân đang mang bầu bụng mang dạ chửa mà cứ thích chạy lung tung ra ngoài đường làm chi không biết, cứ ngoan ngoãn ở yên trong nhà nghỉ ngơi không phải là tốt hơn sao?"
Khương Tĩnh Vân nghe vậy thì có chút hờn dỗi, bà giơ tay lên gõ nhẹ một phát vào cái đầu nhỏ của Hạ Tiểu Bạch mắng yêu:
"Mẹ thấy là con bấy giờ bắt đầu chê người làm mẹ này phiền hà, nói nhiều rồi có đúng không hả."
"Mẹ mà không thèm quản thúc con xem, ngày nào con cũng chỉ biết cắm đầu vào nạp mấy cái thứ đồ ăn nhanh độc hại, không tốt cho sức khỏe vào người, lại còn suốt ngày thức khuya cày............"
Hạ Tiểu Bạch hoảng hốt, vội vàng liên tục nháy mắt ra hiệu với mẹ ruột: "Mẹ ơi!!!"
Khương Tĩnh Vân đờ người ra một chốc, bà đảo mắt nhìn ra phía đằng sau lưng của Hạ Tiểu Bạch bấy giờ vẫn còn đang có cả một đám người đông đúc bám đuôi theo sau, lúc này bà mới sực hiểu ra vấn đề. Bà vốn dĩ cũng không phải là cái kiểu người thích vạch áo cho người xem lưng, đi bóc phốt mấy cái chuyện xấu hổ của con cái trước mặt người ngoài, thế nên bà cũng biết ý mà lập tức ngậm miệng, không tiếp tục nói sâu thêm nữa.
Hạ Tiểu Bạch lúc này mới dám thở phào nhẹ nhõm một hơi đầy nhẹ nhõm, bằng không thì cái hình tượng nữ thần cao quý, thanh lịch bấy lâu nay mà cậu dày công vun đắp coi như là sẽ bị hủy hoại hoàn toàn chỉ qua vài lời bóc phốt của mẹ ruột rồi.
"Oa chu choa, cái chị gái xinh đẹp tuyệt trần này chính là mẹ ruột của nữ thần Bạch sao?! Trông bác ấy trẻ trung, xinh đẹp quá mức quy định luôn rồi kìa, nếu như bây giờ bảo bác ấy là chị gái ruột của nữ thần Bạch thì chắc chắn cũng chẳng có ai thèm nghi ngờ đâu á."
"Mẹ của nữ thần Bạch ơi! Bí quyết nào giúp bác có thể lưu giữ được nét thanh xuân, tươi trẻ đỉnh cao đến mức này thế ạ? Xin bác hãy rủ lòng thương mà truyền thụ lại chút kinh nghiệm cho tụi cháu với!"
Tên béo đứng bên cạnh nhìn đến ngẩn cả người, không nhịn được mà buột miệng thốt lên một câu cảm thán:
"Tớ quả thực là có tố chất của một bậc kiêu hùng (thích vợ người khác giống Tào Tháo)!"
Triệu Trình bấy giờ cũng không nhịn được mà nghé sát tai vào Hạ Tiểu Bạch, rụt rè hỏi nhỏ một câu:
"Cái đó... cái đó... cho tớ hỏi thăm một chút... bố của cậu hiện tại vẫn còn sống sờ sờ trên đời chứ hả?"
Hạ Tiểu Bạch lần này thực sự là hoàn toàn không nhịn nổi cái độ khốn nạn của cái đám này nữa rồi... Cậu lợi dụng lúc đám đông đang hỗn loạn, nháo nhào, liền vung chân lên thẳng thừng sút mạnh một cú trời giáng vào ngay giữa mông của cái thằng Triệu Trình, đôi mắt đẹp lườm nguýt gã một cái đầy sắc lẹm như muốn ăn tươi nuốt sống gã đến nơi.
Cái đám bạn học này lại bắt đầu líu lo, chí chóe ầm ĩ cả lên, bọn họ vây quanh Khương Tĩnh Vân rồi đặt ra đủ các loại câu hỏi dồn dập không ngừng. Đừng nói là một mình Hạ Tiểu Bạch cảm thấy không chịu đựng nổi, mà ngay cả bản thân Khương Tĩnh Vân bấy giờ cũng bị cái sự nhiệt tình quá mức này làm cho bối rối, không biết phải mở lời trả lời từ đâu cho xuể.
Cái đám bạn học này của Tiểu Bạch nhà bà quả thực là quá mức nhiệt tình và năng nổ rồi, bà chỉ đành cười trừ rồi vội vàng lên tiếng giải đáp từng câu hỏi của bọn họ.
Hạ Tiểu Bạch thực sự là vô cùng lo sợ mẹ ruột của mình trong lúc vui vẻ quá đà sẽ lỡ mồm nói hớ cái điều gì đó, làm sụp đổ hoàn toàn cái hình tượng nữ thần của cậu, thế nên cậu chỉ đành dùng một chất giọng nhẹ nhàng, nũng nịu lên tiếng giải vây:
"Thôi được rồi các cậu ơi, tha cho mẹ tớ đi, mẹ tớ hiện tại đang mang bầu đấy, cần phải nghỉ ngơi."
Khương Tĩnh Vân thì lại tỏ ra hoàn toàn không bận tâm cho lắm, dù sao bà vốn dĩ cũng là kiểu người vô cùng ưa chuộng sự náo nhiệt, vui vẻ. Nhìn thấy con gái yêu dấu của mình lên thành phố đi học mà lại có thể kết giao được với nhiều người bạn tốt, đối xử chân thành và yêu quý cậu đến thế này, trong lòng người làm mẹ như bà cũng cảm thấy vô cùng hạnh phúc và an lòng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn