Chương 322: Mỹ nhân ly biệt
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~30 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Leo Arnaud ngồi bên cạnh vẫn luôn tìm cách để xen vào câu chuyện. Thế nhưng gã cứ ngồi nghe Hạ Tiểu Bạch cùng Benjamin thao thao bất tuyệt nào là Viêm Hoàng, Xi Vưu, Thương Trụ rồi lại đến Chu Thiên Tử... Mấy cái kiến thức lịch sử cứ nổ ra bùm bùm chát chát khiến đầu óc gã lùng bùng, hoàn toàn chẳng hiểu cái mô tê gì cả.
Bản thân gã đối với lịch sử nước Pháp của mình thì cùng lắm cũng chỉ biết chút ít về Thánh nữ Jeanne d'Arc, hay là ông vua Louis XVI - người đã có trải nghiệm thực tế để "tối ưu hóa" chiếc máy chém mà thôi.
Thế là suốt cả bữa ăn, Leo Arnaud cùng Sở Thu Hy chỉ biết nghệt mặt ra nhìn nhau đầy bất lực, hoàn toàn không có cách nào xen mồm vào nổi.
Sở Thu Hy trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khủng hoảng và nguy cơ tột độ. Xem ra Tiểu Bạch nhà cô còn băng tuyết thông minh, học sâu hiểu rộng hơn những gì cô tưởng tượng nhiều. Cái "Kế hoạch nuôi dưỡng phế vật tiên nữ" do chính cô vạch ra chẳng phải là đang có nguy cơ tan thành mây khói rồi sao!
Mãi cho đến mười hai giờ đêm.
Hạ Tiểu Bạch cùng Benjamin đã chém gió từ thời Tam Hoàng Ngũ Đế xuyên suốt cho đến tận thời Nguyên - Minh - Thanh, thế mà hai người trông vẫn có vẻ như muốn tiếp tục đàm đạo tiếp.
Sở Thu Hy rốt cuộc không nhịn nổi nữa, vươn đôi bàn tay ngọc ngà sang lay lay cái cổ tay trắng muốt của Hạ Tiểu Bạch: • Tiểu Bạch, hai người đã buôn dưa lê đủ chưa thế hả?
• Thời gian không còn sớm nữa đâu, đừng quên là chúng ta về nhà còn có chính sự phải làm đấy nhé.
Gã Leo Arnaud ở bên cạnh lúc này đã trực tiếp gục mặt xuống bàn, thiếu điều muốn ngủ lăn quay ra vì quá mệt mỏi và buồn ngủ. Trong khi đó, Hạ Tiểu Bạch và Benjamin trông vẫn vô cùng tinh anh, phấn chấn, đúng chuẩn là hai con mọt lịch sử gặp được tri kỷ của đời mình.
Bản thân hai người họ mải mê trò chuyện đến mức cũng chẳng thèm để ý xem đã trôi qua bao nhiêu tiếng đồng hồ rồi. Cho đến khi bị Sở Thu Hy lay lay cánh tay, Hạ Tiểu Bạch mới vô thức rút điện thoại ra nhìn giờ và giật mình phát hiện ra đã muộn đến mức này.
Hạ Tiểu Bạch không kìm được liền đưa bàn tay ngọc lên khẽ che bờ môi đỏ, khẽ ngáp một cái thật dài. Dung nhan ngọt ngào khuynh thành lúc này lộ ra vài phần ngái ngủ, quay sang nhìn Benjamin nói: • Anh trai Benjamin này, thời gian quả thực là không còn sớm nữa rồi. Hôm nay chúng ta tạm thời dừng lại ở đây nhé.
Benjamin cho dù trong lòng có vạn phần không nỡ, vô cùng muốn mở miệng nói lời giữ người đẹp ở lại thêm chút nữa. Thế nhưng anh ta lại tự nhủ, cô gái trước mặt này nhất định là một cô nàng ngoan ngoãn có lối sống cực kỳ khoa học và điều độ, chắc chắn là không có thói quen thức khuya thức hôm rồi. Nếu không thì làm sao làn da của cô ấy lại có thể được bảo dưỡng một cách trắng muốt, không một tì vết như vậy được cơ chứ.
Thế nên anh ta cũng chỉ biết ngậm ngùi, tiếc nuối đáp: • Vậy... Được rồi.
• Đúng rồi... Hạ tiểu thư, chúng ta có thể kết bạn WeChat với nhau được không? Người Hoa Hạ các bạn chẳng phải là vô cùng thích kết bạn WeChat với những người bạn mới hay sao?
Hạ Tiểu Bạch đương nhiên là không mở miệng từ chối. Dù sao thì Benjamin cũng là vị tam công tử của gia tộc Rothschild đình đám thế giới, xét về giá trị lợi dụng thì tuyệt đối là cực kỳ lớn lao. Cho dù sau này không dùng đến, thì việc có được một mối quan hệ xã giao đỉnh cấp như thế này cũng là một sự lựa chọn vô cùng tồi đâu.
Leo Arnaud vốn đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, vừa nghe thấy Benjamin đòi xin WeChat của Hạ Tiểu Bạch thì lập tức giật bắn mình, vội vàng ngồi bật dậy thẳng lưng: • Tiểu Bạch tiểu thư, liệu cô có thể cho tôi xin ké một cái WeChat luôn được không?
Hạ Tiểu Bạch vẫn duy trì thái độ thân thiện mà không hề từ chối. Dù sao thì cái tài khoản WeChat mà cậu đem ra cho hai gã này quét cũng chỉ là cái tài khoản clone (acc phụ) do hệ thống ban thưởng mà thôi.
Sở Thu Hy ở bên cạnh thì đã tức đến mức phồng cả hai má lên, dùng toàn bộ cơ thể để biểu đạt sự bất mãn tột độ của mình. Hũ giấm chua siêu to khổng lồ đang đổ lật lăng lóc trong lòng!!!!
Hạ Tiểu Bạch nhìn thấy rõ mồn một cái biểu cảm ghen tuông ấy thì trong lòng thầm cười khổ, cũng vội vàng thu liễm lại nụ cười trên môi.
Sau khi thanh toán hóa đơn xong xuôi, nhóm bốn người liền rảo bước rời khỏi nhà hàng. Hạ Tiểu Bạch chỉ lén liếc mắt nhìn qua cái con số trên tờ hóa đơn thanh toán một cái mà suýt chút nữa trái tim đã bay thẳng ra khỏi lồng ngực. Quả nhiên là cái số tiền mà người bình thường có cày cuốc cả đời đi chăng nữa, thì cũng không có cửa để mang ra thách thức với cái đống tiền tiêu vặt lẻ tẻ của đám đại công tử đỉnh cấp thế giới này.
Dưới màn đêm buông xuống, vầng trăng sáng tỏ treo cao giữa không trung. Đêm muộn ở Hoa Hạ vẫn duy trì một vẻ vô cùng náo nhiệt và sầm uất. Những tấm biển quảng cáo của các cửa hàng trên phố tỏa ra ánh đèn neon rực rỡ, càng làm tô điểm thêm cho cuộc sống về đêm vô số hơi thở sôi động. Những người bộ hành trên đường vẫn nườm nượp qua lại, bắt đầu mở màn cho cuộc sống ban đêm thuộc về chính họ.
Benjamin vô cùng lịch lãm và ga-lăng, hướng về phía Hạ Tiểu Bạch mà làm một cái lễ tiết vô cùng quý phái của giới quý tộc phương Tây: • Ngày hôm nay được cùng đàm đạo với Hạ tiểu thư nhiều điều như vậy, quả thực là đã một lần nữa giúp cho tôi có thêm được không ít những kiến giải vô cùng độc đáo về nền văn hóa Hoa Hạ.
• Hạ tiểu thư đối với tôi mà nói vừa là người thầy, lại vừa là người bạn tri kỷ, sau này chúng ta nhất định phải thường xuyên liên lạc và giao lưu nhiều hơn nhé.
Hạ Tiểu Bạch đưa đầu ngón tay khẽ gạt đi mấy lọn tóc mây bị làn gió đêm thổi làm cho hơi chút lòa xòa: • Anh trai Benjamin có thể yêu thích lịch sử của đất nước Hoa Hạ chúng tôi như vậy, bản thân tôi thực ra cũng cảm thấy có chút vui mừng và vinh hạnh.
Benjamin như chợt nhớ ra điều gì, liền nhịn không được mà tò mò hỏi thêm một câu: • Đúng rồi, không biết Hạ tiểu thư có biết đánh cổ tranh (đàn tranh Hoa Hạ) không nhỉ?
Hạ Tiểu Bạch khẽ khom cái đầu nhỏ nhắn gật nhẹ một cái, bờ môi anh đào khẽ mở, dịu dàng cất lời: • Dạ... Cũng biết một chút ít gọi là lông bông thôi ạ...
• Cổ tranh vốn dĩ có nguồn gốc phát nguyên từ thời kỳ Chiến Quốc của Hoa Hạ, là một trong những viên ngọc quý báu nhất trong kho tàng nhạc cụ dân tộc của chúng tôi. Nó ẩn chứa những hàm ý văn hóa vô cùng thâm sâu và rộng lớn, thậm chí còn được người đời ca tụng với danh xưng là 【Piano của Hoa Hạ】đấy ạ.
• Nó vừa vô cùng điêu luyện trong việc thể hiện những giai điệu uyển chuyển, trữ tình, lại vừa có thể bộc lộ ra những chương nhạc vô cùng hào hùng, khí thế bàng bạc. Xét về độ tinh tế thì tuyệt đối là không hề thua kém gì so với đàn Piano của phương Tây các anh đâu.
Benjamin nghe xong thì hai mắt lại một lần nữa sáng rực lên như đèn pha: • Nếu như lần sau có cơ hội được gặp lại nhau, tôi nhất định phải thỉnh cầu Hạ tiểu thư đích thân gảy cho tôi nghe một khúc nhạc cổ tranh Hoa Hạ tuyệt mỹ mới được.
• Để lần sau nhé!
Nói đoạn, cậu nở một nụ cười rạng rỡ như sương mai với Benjamin rồi liền dứt khoát quay người bước đi.
Cái nụ cười khuynh quốc khuynh thành ấy lọt vào trong mắt Benjamin, lập tức giống như một tảng đá lớn ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, làm dấy lên vô vàn những gợn sóng lăn tăn, dạt dào xao xuyến. Nụ cười ấy phảng phất như gom hết thảy mọi vẻ đẹp của gió trăng trên đời, không cần trăng mà tự sáng tỏ. Giống như một cái giật mình tỉnh giấc giữa phù sinh oanh liệt, chỉ còn lại bóng mộng tiên trần.
Hạ Tiểu Bạch không thèm đứng lại bắt chuyện thêm với Benjamin nữa, cậu dứt khoát quay ngoắt người đi thẳng. Bởi vì ngay vào cái khoảnh khắc này, cái vòng eo thon thả, thon gầy của cậu đã bị cái bàn tay đầy mùi giấm chua của Sở Thu Hy hung hăng véo mạnh một cái rõ đau rồi. Đau đến mức cậu thiếu điều muốn trào cả nước mắt ra ngoài tại chỗ. o(╥﹏╥)o Benjamin cùng Leo Arnaud đứng chôn chân tại chỗ, ngơ ngẩn nhìn theo cái bóng lưng thướt tha, cất bước rời đi xa dần của bạch mỹ nhân.
Tại cái vị trí mà cậu vừa đứng lúc nãy, lúc này vẫn còn đang vương vất lại một làn hương thơm ngọt ngào, thoang thoảng đầy dịu nhẹ của mỹ nhân. Gió lành thổi qua rặng trúc, phát ra những tiếng xào xạc, lác đác vui tai.
Chỉ thấy từ đằng xa, cái bóng dáng mảnh mai, thướt tha kia với mái tóc mây dài bồng bềnh tựa như làn gió cuốn tuyết bay (lưu phong hồi tuyết), có chút rối bời trong gió. Cái làn da trắng muốt tựa như bạch ngọc không một chút tì vết kia dưới sự nhuộm màu của ánh trăng bạc, trông lại càng giống như một vị thánh nữ thanh cao sắp sửa cưỡi gió bay về trời (phi thăng).
Benjamin khẽ thở dài một tiếng đầy cảm thán, nhỏ giọng lầm bầm: • Hạ tiểu thư quả thực đúng là một vị thánh nữ nhận được sự thiên vị, sủng ái và chiều chuộng lớn nhất của tạo hóa mà.
• Không biết đến khi nào thì mình mới có thể được diện kiến, gặp lại vị Đông Phương đệ nhất mỹ nhân này một lần nữa đây. Đúng là khiến cho người ta phải mong mỏi và tràn ngập sự kỳ vọng mà.
Leo Arnaud đứng bên cạnh lúc này đang cực kỳ bực bội và ngứa mắt mà lườm Benjamin một cái sắc lẹm. Cái gã khốn này ngày hôm nay có thể nói là đã khiến cho gã bị bẽ mặt, mất sạch sành sanh thể diện trước mặt gái đẹp rồi. Dám ngang nhiên bóc phốt cái vụ gã mở mồm chê bai công ty của Sở Thu Hy không đủ tư cách hợp tác, làm cho gã mất điểm trầm trọng trong mắt Hạ Tiểu Bạch.
• Benjamin! Chẳng phải cậu đang cắm đầu theo đuổi cô nàng Sở Thu Hy kia cơ mờ! Sao bây giờ lại còn dám nhảy vào tranh giành vị bạch thiên sứ này với tôi hả!
Benjamin có chút dửng dưng, không thèm để tâm đến thái độ giận dữ của Leo Arnaud, chỉ khinh bỉ nở một nụ cười hửng hờ, bất khía: • Ơ hay, thế chẳng phải chính cậu trước đó vừa mới tuyên bố dõng dạc là bản thân hoàn toàn không có một chút hứng thú nào với mấy cô nàng mỹ nhân phương Đông cơ mờ?
• Tiểu Bạch chính là một vị đại mỹ nhân phương Đông chính hiệu đấy nhé. Mà tôi dám khẳng định, cô ấy chắc chắn là vị mỹ nhân xinh đẹp và xuất sắc nhất của phương Đông lúc này luôn. Có ca tụng cô ấy là Đệ nhất mỹ nhân thế giới thì cũng chẳng có gì là quá đà cả!
Leo Arnaud nghiến răng nghiến lợi, trong chốc lát bỗng bị nghẹn họng đến mức á khẩu không thốt nên lời... Mặc dù đúng là trước đó gã có từng mạnh mồm tuyên bố cái câu thối tha đó thật... Thế nhưng ngặt nỗi cái cô nàng Hạ Tiểu Bạch này trông thực sự là quá mức xinh đẹp và nổi bật rồi, trên người cô ấy lại còn luôn tỏa ra một thứ hào quang thánh thiện, thoát tục giống như một vị thiên sứ hạ phàm vậy.
Cái làn da trắng muốt như tuyết của cô ấy hoàn toàn không hề lép vế hay thua kém chút nào so với những người phụ nữ phương Tây bọn gã cả. Đã vậy cái dung nhan hoàn hảo không góc chết kia quả thực đúng là một tuyệt tác của tạo hóa, đẹp đến mức tuyệt thế khuynh quốc, đẹp đến mức điên đảo chúng sinh, đẹp đến mức khiến cho bất kỳ đấng nam nhi nào nhìn vào cũng phải ngạt thở, nín thở. Đẹp đến mức khiến gã đắm chìm vào trong đó, muốn dứt ra mà không tài nào dứt nổi.
ლ(•̀ _ •́ ლ) Một cái liếc mắt, một nụ cười mỉm, cho đến từng cử chỉ hành động giơ tay nhấc chân nhỏ nhất, tất thảy đều toát lên cái phong thái của một cô gái vô cùng thanh cao, nhã nhặn và quý phái. So với mấy cái cô nàng công chúa hoàng gia của các vương thất phương Tây thì còn xuất sắc và đẳng cấp hơn gấp vô số lần.
Leo Arnaud nghiến răng ken két, gằn giọng nói: • Mấy cái loại phụ nữ phương Đông tầm thường khác làm sao có thể đem ra đặt lên bàn cân để so sánh với Tiểu Bạch tiểu thư cho được chứ! Cô ấy chính là thiên sứ, là thánh nữ! Là đứa con cưng được Thượng đế tối cao hết mực sủng ái nên mới được ban tặng cho cái nhan sắc đỉnh cấp thế này đấy!
Benjamin hừ lạnh một tiếng đầy cảnh cáo: • Cậu tốt nhất là nên tự tỉnh táo lại mà nhớ cho kỹ đi, cậu hiện tại đã chính thức đính hôn với em gái ruột của tôi rồi đấy nhé!
• Bình thường cậu ở bên ngoài chơi bời lêu lổng, bao nuôi gái gú thế nào tôi đều nhắm mắt làm ngơ, mắt nhắm mắt mở bỏ qua cho cậu. Thế nhưng nếu như ngày hôm nay cậu còn dám cả gan nhảy vào tranh giành Tiểu Bạch với tôi, tôi lập tức sẽ đem toàn bộ chuyện này báo cáo lại cho những người đứng đầu gia tộc biết tay.
• Nên nhớ cái cuộc hôn nhân liên minh gia tộc lần này có ý nghĩa vô cùng quan trọng và sống còn đối với sự phát triển của cả hai đại gia tộc chúng ta đấy!
Leo Arnaud trong chốc lát bỗng bị dội cho một gáo nước lạnh, lập tức câm nín, á khẩu. Đứa em gái ruột của Benjamin thì cũng chính là cô nàng biểu muội (em họ) của gã chứ đâu. Cô nàng đó xét duyệt qua thì đúng là cũng có chút nhan sắc thật, ở trong cái vòng tròn giới thượng lưu phương Tây thì cũng được coi là một mỹ nhân có chút tiếng tăm vang dội.
Thế nhưng nếu đem cô ta ra đặt cạnh một Hạ Tiểu Bạch thì quả thực là một trời một vực, xách dép còn không xứng nữa là. Đã vậy cái cô nàng em họ kia của gã suốt ngày chỉ biết động một tí là lại nổi trận lôi đình, tính khí đại tiểu thư đỏng đảnh, ương bướng khó chiều vô cùng. Làm sao có thể đem ra so sánh với một Hạ Tiểu Bạch vừa ôn nhu đáng yêu, lại vừa hiểu chuyện, ngọt ngào động lòng người cho được.
Benjamin cũng lười chẳng buồn đứng đây để tiếp tục tranh chấp hay đôi co với gã Leo Arnaud làm gì nữa, anh ta phủi phủi áo quay người đi thẳng: • Tôi cũng lười chẳng buồn đứng đây để nói lời vô nghĩa với cậu làm gì nữa. Sáng sớm ngày mai tôi còn phải đáp chuyến bay sớm bay thẳng đến Yến Kinh để tiến hành đàm đạo, bàn bạc chuyện hợp tác làm ăn lớn với Ngũ Đại Gia Tộc bên đó nữa đây.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn