Chương 326: Chương 236: Đối tượng xem mắt của Triệu Phi Phi?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch không trả lời câu hỏi đó, cậu cũng chẳng muốn làm hư Đào Na Na.
Triệu Trình, Chu Thanh, Phùng béo cùng mấy nam sinh khác cũng vây quanh lại.
"Cho nên nói, người ở trong xe thể thao không phải là con trai?"
"Chỉ là cô bạn thân vừa trắng vừa giàu vừa đẹp của nữ thần họ Hạ thôi sao?"
Hạ Tiểu Bạch chớp chớp đôi mắt đẹp, nở nụ cười ngọt ngào đến ngây ngất:
"Mọi người nhìn tớ giống đứa con gái đã có bạn trai rồi lắm à?"
Triệu Trình đắc ý nhìn mọi người nói:
"Đấy, tớ đã bảo Hiểu Bạch sẽ không có bạn trai đâu mà các ông cứ nhất quyết không tin." rồi quay sang cậu, "Hiểu Bạch, tối nay tụi mình đi uống trà sữa đi?"
Mặc dù Hạ Tiểu Bạch rất muốn "bào" Triệu Trình một bữa miễn phí, nhưng hôm nay cậu thực sự có việc bận.
"Không được rồi, tối nay tớ có việc cần tìm giảng viên Phi Phi."
Phùng béo nhìn Hạ Tiểu Bạch đẹp như tranh vẽ, vội vàng tiến lên lấy lòng:
"Kẻ đăng bài đúng là đáng ghét quá đi mất. Hay là để bọn tớ lùng ra danh tính thằng chả rồi cho một trận nhớ đời nhỉ? Cho gã biết mặt, sau này bớt làm anh hùng bàn phím đi."
Mấy ông con trai cũng thuộc dạng thích hóng biến, lập tức nhao nhao phụ họa, ai cũng muốn ghi điểm trước mặt người đẹp.
"Tôi thấy được đấy!"
"Tôi cũng đồng ý, để tôi tài trợ cái bao tải!"
"Đúng đúng đúng, dám bôi nhọ nữ thần của tụi này, đúng là chán sống rồi mà."
Triệu Trình nhìn lũ bạn bằng ánh mắt đầy khinh bỉ:
"Vừa nãy không biết là những ai bảo Hiểu Bạch được phú nhị đại bao nuôi, chẳng khác gì mấy đứa hám tiền đâu nhỉ?"
Hạ Tiểu Bạch chỉ khẽ lắc đầu, đôi mày thanh tú nhẹ nhàng như nước mùa thu. Gương mặt mộc mạc mà diễm lệ thoáng hiện nụ cười nhàn nhạt:
"Không cần đâu, cứ mặc kệ họ đi. Người ta thường bảo cây ngay không sợ chết đứng."
"Mình đã không làm thì việc gì phải đi giải thích."
Theo góc nhìn của cậu, việc ngó lơ chuyện này là cách xử lý tốt nhất. Bạn càng giải thích, đám người kia lại càng có cớ để thêu dệt. Bạn mặc kệ, họ chẳng có chỗ nào để bới móc, lâu dần tự khắc sẽ mất đi hứng thú thôi.
Phùng béo cũng gật đầu lia lịa:
"Không hổ danh là nữ thần của tớ. Thần thái tự tại, không màng thế sự này thật đáng để chúng ta học tập."
Mấy nam sinh khác cũng gật gù, rồi quay sang nói với mấy bạn nữ đang đứng xem xung quanh:
"Mấy bà nhìn nữ thần mà học tập kìa."
"Đừng có vì chút chuyện nhỏ nhặt bằng hạt vừng hạt đậu mà cứ nhao nhao hết cả lên."
"Ích kỷ nhỏ mọn phát bực, lắm lúc đau cả đầu."
Mấy bạn nữ cực kỳ khó chịu lườm đám con trai:
"Hừ, tụi này chống mắt lên chúc các ông cả đời không có bạn gái đấy, hừ!"
Chẳng mấy chốc trời đã sập tối.
Vừa tan học là Hạ Tiểu Bạch lập tức đi tìm Triệu Phi Phi ngay. Tiếc là khi cậu đến văn phòng thì cô ấy đã rời đi từ lúc nào. Thế thì hỏng việc rồi. Cậu đã vỗ ngực cam đoan với Diệp Trường Ca là hôm nay sẽ cho cô ấy câu trả lời, bất kể thành công hay thất bại.
Hạ Tiểu Bạch cũng không ngờ hôm nay Triệu Phi Phi lại không có tiết dạy. Sau khi dò la tin tức, cậu biết được Triệu Phi Phi có thói quen đến một quán trà sữa sau khi tan làm.
Hạ Tiểu Bạch đành phải vội vàng rời khỏi trường, đi tới một quán trà sữa gần đó.
Khi cậu nhìn thấy một bóng dáng thon thả đang đứng gọi đồ ở phía không xa, với vóc dáng chuẩn chỉnh như ma quỷ cùng đôi chân dài trắng muốt trên đôi giày cao gót, chỉ cần nhìn lưng thôi cậu đã nhận ra ngay đó là Triệu Phi Phi.
Chờ đèn giao thông chuyển màu, Hạ Tiểu Bạch băng qua đường bước vào quán trà sữa. Lúc này Triệu Phi Phi đã lấy được trà sữa và bánh ngọt, đang ngồi ở vị trí sát cửa sổ mở máy tính xách tay ra làm việc, có vẻ như đang bận xử lý chuyện gì đó.
Hạ Tiểu Bạch vừa định tiến lên chào hỏi thì bỗng thấy một chiếc Porsche đỗ ngay trước cửa. Một gã đàn ông đầu tóc bóng lộn, vuốt keo gọn gàng theo kiểu "bác sĩ chu đáo, con người chất lượng cao" vội vã bước vào quán, suýt chút nữa là đụng trúng Hạ Tiểu Bạch, may mà cậu kịp thời né được.
Gã này tầm ba mươi tuổi, mặc bộ vest hàng hiệu Armani, chân đi giày da cá sấu màu đen, cổ tay đeo một chiếc đồng hồ Rolex đắt tiền, trông đúng chuẩn một người đàn ông thành đạt. Ánh mắt gã lúc này hoàn toàn dán chặt vào Triệu Phi Phi, rõ ràng là đến vì cô ấy.
Hạ Tiểu Bạch không tiến lên ngay mà chọn đứng một góc âm thầm quan sát (bản tính hóng hớt của con gái trỗi dậy).
Triệu Phi Phi đang nhìn chăm chú vào chiếc MacBook, cô đang xử lý một vài công việc của câu lạc bộ bách hợp, bởi vì gần đây câu lạc bộ mới kết nạp thêm một nhóm các cô gái trẻ trung, xinh đẹp.
Gã đàn ông đi đến gần Triệu Phi Phi mới từ từ giảm tốc độ, rồi giả vờ tỏ ra vô cùng ngạc nhiên:
"Ơ kìa?! Phi Phi, sao em lại ở đây?"
"Thế này thì trùng hợp quá rồi."
"Xem ra chúng ta có duyên thật đấy."
Hạ Tiểu Bạch đứng xem mà suýt chút nữa thì nghẹn họng. Chiêu bắt chuyện này lỗi thời quá rồi ông chú ơi. Nếu dùng cách này mà tán được cô nàng "sát gái" bách hợp như Triệu Phi Phi thì Hạ Tiểu Bạch thà để người ta "đè" một trận còn hơn.
Quả nhiên... không ngoài dự đoán của Hạ Tiểu Bạch. Triệu Phi Phi chỉ liếc mắt nhìn gã một cái, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Cô hoàn toàn ngó lơ gã đàn ông thành đạt bóng bẩy này, tiếp tục bận rộn với công việc của mình.
Gã kia lập tức rơi vào cảnh gượng gạo, đứng đực ra đó một hồi, rồi lại dày mặt kiên trì nói tiếp:
"Phi Phi, có phải công việc bận rộn quá không?"
"Dạo này em chẳng buồn trả lời tin nhắn của anh gì cả."
"Mẹ đã bảo tụi mình nên trò chuyện, tìm hiểu nhau nhiều hơn mà."
Khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Phi Phi có vẻ càng thêm mất kiên nhẫn. Cô ngước mắt lên nhìn gã nói:
"Trùng hợp lắm sao? Sao tôi lại thấy anh cứ bám theo tôi suốt từ trường học tới đây thế nhỉ?"
"Với lại, tôi đã nói rồi, tôi không có hứng thú với anh."
"Nếu không có việc gì thì làm ơn đừng đứng chắn trước mặt tôi."
Mặc dù thái độ của Triệu Phi Phi rất tệ nhưng gã đàn ông vuốt keo kia lại không hề tức giận, vẫn dùng ánh mắt si tình nhìn cô nàng quyến rũ, nóng bỏng trước mặt. Một nữ thần xinh đẹp gợi cảm như vậy, dù có bị mắng gã cũng cam lòng. Nếu mà dễ theo đuổi như thế thì người ta đã gả cho người khác lâu rồi. Gã tin rằng chỉ cần mình kiên trì thì sớm muộn gì cũng ôm được người đẹp vào lòng.
"Phi Phi, tuổi tác hai đứa mình cũng không còn nhỏ nữa, cũng đến lúc phải tìm một nửa rồi."
"Nếu chúng ta ở bên nhau, anh nhất định sẽ vô cùng cưng chiều em."
Triệu Phi Phi thực sự chịu hết nổi cái gã Thẩm Đắc Kiện này rồi. Đến cả hứng thú thả thính cô cũng chẳng có, lần nào gặp mặt cũng không thèm cho gã một sắc mặt tốt, vậy mà cái gã này cứ bám lấy cô không buông, thật là dai như đỉa đói.
Triệu Phi Phi quyết định làm căng, cô dùng bàn tay thon thả vỗ mạnh xuống mặt bàn rồi đứng bật dậy:
"Thẩm Đắc Kiện, tôi đã nói là tôi không bao giờ thích anh rồi, anh mau từ bỏ ý định đó đi!"
Hành động của Triệu Phi Phi ngay lập tức thu hút sự chú ý của không ít người xung quanh. Thẩm Đắc Kiện giơ tay định bắt lấy cánh tay trắng ngần của Triệu Phi Phi nhưng đã bị cô trực tiếp né tránh.
Hạ Tiểu Bạch bất lực lắc đầu, lại là một câu chuyện "liếm cẩu" theo đuổi nữ thần đây mà. Mấy cái kịch bản kiểu này thường thì kẻ bám đuôi đến cuối cùng sẽ chẳng có cái nịt.
Cậu khẽ nâng cổ tay lên nhìn chiếc đồng hồ tinh tế trên cổ tay trắng muốt của mình. Thời gian đã là năm giờ rưỡi chiều. Bản thân cậu cũng có chút sốt ruột, muốn mau chóng hoàn thành việc chị Trường Ca giao cho để còn về nhà ân ái với Sở Thu Hy.
Hạ Tiểu Bạch bèn bước thẳng về phía Triệu Phi Phi:
"Giảng viên Phi Phi, cô có rảnh không ạ?"
Triệu Phi Phi dời tầm mắt sang người đẹp mặc váy trắng đang đứng sau lưng Thẩm Đắc Kiện. Cơn giận dữ ban nãy vừa nhìn thấy em tiểu tiên nữ đột nhiên xuất hiện đã lập tức tan biến sạch sành sanh. Bởi vì người vừa đến thực sự quá đỗi xinh đẹp, đó chính là cô nàng trong mộng mà cô hằng ao ước bấy lâu nay.
Bóng hình ấy có dáng người uyển chuyển, thướt tha, vóc dáng mảnh mai, làn da trắng mịn như tuyết. Gương mặt tinh tế đến độ hoàn hảo, đôi lông mày cong cong như lá liễu, mái tóc dài như thác nước đen tuyền, chiếc váy trắng tinh khôi càng tôn lên vẻ thanh khiết, thánh thiện của cậu.
"Hiểu Bạch, sao em lại ở đây? Chẳng lẽ là cố ý đến tìm tôi sao?"
Nhìn vào ánh mắt của Hạ Tiểu Bạch, Triệu Phi Phi liền nhận ra đối phương dường như có việc muốn tìm mình. Đối với nàng hoa khôi có khí chất tiên tử nhất trường này, Triệu Phi Phi đã sớm rung động từ lâu. Thậm chí cô đã nhiều lần không kìm lòng được mà muốn hẹn đối phương ra ngoài để "giao lưu chuyên sâu" một phen. Nhưng nghĩ đến việc hai người hình như chưa thân thiết lắm, sợ đường đột quá sẽ làm em ấy sợ hãi, nên cô định đợi quen thuộc hơn một chút rồi mới xuống tay.
Hạ Tiểu Bạch cũng không giấu giếm, khẽ gật đầu:
"Em đúng là có chuyện muốn bàn với giảng viên Phi Phi, nên mới đặc biệt đuổi theo đến đây."
Nhận được sự xác nhận của Hạ Tiểu Bạch, Triệu Phi Phi càng thêm mở cờ trong bụng. Chẳng lẽ sức hút của mình lại nhanh chóng thu hút được em hoa khôi thanh thuần này rồi sao?
Triệu Phi Phi liền dời ánh mắt sang khuôn mặt của Thẩm Đắc Kiện. Cái gã này đứng ở đây đúng là chướng mắt, cản trở cô tán tỉnh tiểu tiên nữ. Cô mím đôi môi đỏ mọng quyến rũ, dùng giọng điệu lạnh lùng nói.
"Xin lỗi, tôi có hẹn rồi."
"Tốt nhất là anh nên biến khỏi mắt tôi ngay lập tức, nhanh chóng, lập tức, nếu không thì đừng trách tôi không khách khí."
Thẩm Đắc Kiện nhìn vẻ mặt lạnh lùng tức giận của Triệu Phi Phi mà trong lòng vẫn say đắm như cũ. Quả nhiên là con gái đẹp thì ngay cả lúc tức giận nhìn cũng thấy đẹp. (ᵒ̴̶̷̤໐ᵒ̴̶̷̤) Giờ gã có chút oán hận cái kẻ đang đứng sau lưng mình, dám đến phá hỏng buổi hẹn hò của gã với nữ thần! Gã phải dạy cho đứa con gái này một bài học mới được, người lớn đang yêu đương, trẻ con cấm có được xen vào phá đám.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn