Chương 342: Nữ tổng tài băng sơn
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~19 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch cũng thu dọn máy tính xách tay, ánh nắng ban trưa tràn vào trong phòng, cậu vươn đôi tay mềm mại trắng ngần như ngó sen làm một cái lười biếng. Dưới ánh nắng rực rỡ, làn da trắng muốt trước ngực cậu thấp thoáng ẩn hiện, kết hợp với gương mặt xinh đẹp thoát tục như tiên tử. Cả người cậu trông thanh thuần bao nhiêu thì thanh thuần bấy nhiêu, tràn ngập khí chất tiên tiên bấy nhiêu.
"Mấy ngày nay cứ cắm đầu vào học, cái lưng tớ sắp gãy ra rồi đây này."
"Vợ Thu Hy đã có lời mời tớ đi dạo, đương nhiên là tớ phải cung kính nghe theo rồi."
Sở Thu Hy cũng không nhịn được mà bước tới, dùng bàn tay nhỏ nhắn bóp nhẹ vào đôi gò bồng đảo căng đầy thấp thoáng của cậu một trận.
"Chà, cảm giác mềm mại này đúng là mười lần như một, thích thật đấy."
Hạ Tiểu Bạch đỏ bừng khuôn mặt thanh nhã thoát tục, lập tức ra tay đáp trả cô. Ở nhà Sở Thu Hy ăn mặc cũng quyến rũ không kém, chiếc áo thun mỏng gần như dính chặt vào thân hình mảnh mai. Làm nổi bật những đường cong cơ thể đáng tự hào một cách trọn vẹn nhất, dưới chiếc váy ngắn bò là một đôi chân dài trắng nõn nà.
"Của Thu Hy cảm giác chẳng phải cũng thuộc hàng siêu cấp sao, nào, để tớ kiểm tra chút xem."
Hai mỹ nữ cứ như vậy nô đùa ầm ĩ một trận trong phòng, mãi đến khi tóc tai rối bời, gương mặt ửng hồng mệt nhoài mới chịu ngồi xuống cạnh giường. Những trận đùa nghịch như thế này đã trở thành một phần trong cuộc sống hằng ngày của hai người.
Sở Thu Hy dùng đầu ngón tay gạt vài sợi tóc dính bên khóe môi ra, gương mặt tuyệt mỹ ửng hồng, đôi mắt đẹp cũng long lanh ngấn nước.
"Được rồi, phải ra ngoài thôi, tối nay về tớ mới xử lý thật nặng cô nàng tiên nữ xinh đẹp cậu đấy."
Vừa nói, Sở Thu Hy còn giơ giơ những ngón tay thon dài của mình lên như để thị uy.
Hạ Tiểu Bạch cũng không chịu thua kém mà lè chiếc lưỡi thơm nhỏ nhắn ra trêu lại:
"Để xem ai sợ ai nha."
Sở Thu Hy thay bộ váy công sở để đi làm, mái tóc dài xõa trên bờ vai trắng như tuyết. Một bộ đồ công sở màu đen bên trong mặc chiếc sơ mi trắng, phía dưới là chân váy ôm màu đen, để lộ đôi chân thon dài xinh đẹp. Dưới chân đi đôi giày cao gót màu trắng, cả người toát ra một phong thái gọn gàng, dứt khoát. Khuôn mặt tuyệt mỹ trang điểm nhẹ, kết hợp với biểu cảm lạnh lùng như băng giá. Tạo cho người đối diện cảm giác về một nữ hoàng nơi công sở cao sang, không thể chạm tới.
Hạ Tiểu Bạch nhìn Sở Thu Hy trong dáng vẻ một nữ tổng tài băng sơn. Dù đã thấy vài lần rồi nhưng cậu vẫn có chút không quen mắt.
"Thu Hy, ở công ty lúc nào cậu cũng giữ cái vẻ mặt như kiểu lãnh cảm thế à?"
Đôi mắt dưới hàng lông mày lá liễu của Sở Thu Hy liếc xéo cậu một cái.
"Lãnh cảm cái gì chứ, đây là khí chất, là uy phong của tớ đấy biết chưa."
"Cậu cũng biết tớ ở công ty kinh nghiệm còn non, chỉ được tính là hàng hậu bối."
"Thế nên tớ buộc phải tỏ ra cao ngạo lạnh lùng một chút thì nhân viên mới kiêng nể và sợ tớ được."
Hạ Tiểu Bạch lúc này đã đưa tay vuốt ve chiếc cằm trắng ngần, giống như một con sói già đang nhìn ngắm con mồi, đánh giá Sở Thu Hy từ trên xuống dưới. Nếu mà chơi trò đóng vai nhân vật... Để Thu Hy đóng vai nữ tổng tài băng sơn thì đúng là hết nước chấm luôn rồi. ψ(`∇´)ψ Sở Thu Hy nhìn cô bạn gái xinh như tiên tử của mình lại bày ra bộ mặt dê xồm giống hệt mấy gã đàn ông. Cô cũng đến cạn lời.
"Đừng có nghĩ ngợi lung tung nữa, cậu cũng mau chải chuốt một chút rồi chuẩn bị ra ngoài thôi."
"Hai giờ chiều là tớ phải họp rồi, bây giờ đã gần một giờ rưỡi rồi đấy."
"Đúng rồi Tiểu Bạch, cậu muốn lần đầu tiên xuất hiện ở công ty tớ với tư cách là cô bạn thân của tớ,"
"Hay là muốn xuất hiện với tư cách là vị hôn phu của tớ đây?"
Hạ Tiểu Bạch chẳng cần suy nghĩ, lập tức trả lời ngay tắp lự:
"Đương nhiên là vị hôn phu của cậu rồi!"
Sở Thu Hy nhìn bộ dạng cuống cuồng của cậu thì buồn cười vô cùng.
"Được rồi, vậy cậu nịt ngực lại chút đi, rồi thay đồ nam vào."
"Tớ quả thật cũng muốn thông báo cho cả công ty biết mình đã có vị hôn phu rồi."
"Để đỡ bị mấy kẻ khác suốt ngày đến làm phiền."
Đôi mắt đẹp của Hạ Tiểu Bạch thoáng chút thắc mắc.
"Cậu là con gái của ông chủ tập đoàn cơ mà, ai gan to bằng trời dám đến công ty làm phiền cậu chứ?"
Bờ môi đỏ mọng gợi cảm của Sở Thu Hy khẽ thở dài một tiếng.
"Còn không phải là con trai của mấy ông lão nguyên lão trong công ty sao."
"Đặc biệt là hai bố con nhà lão họ Phùng ấy."
"Lão bố thì thay mặt con trai đến tận nhà dạm ngõ cầu hôn."
"Còn gã con trai thì cứ hở ra là lại mò đến văn phòng của tớ để làm phiền."
Hạ Tiểu Bạch hỏi:
"Chống lưng của bọn họ to tát đến thế cơ à?"
Sở Thu Hy gật đầu:
"Lão Phùng Đào đó nắm giữ đến một nửa huyết mạch của tập đoàn chúng tớ."
"Lão ta không chỉ là cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn,"
"Mà đối tác hợp tác lớn nhất của tập đoàn tớ lại chính là nhà thông gia của bên vợ Phùng Đào nữa kìa."
"Chính vì thế nên tớ mới dốc hết sức muốn hợp tác với gia tộc Rothschild, nhằm thoát khỏi sự phụ thuộc quá mức vào bọn họ."
Hạ Tiểu Bạch nghe vậy cũng hiểu ra, thương trường đúng là như chiến trường. Ngay cả nội bộ bên trong cũng đầy mùi khói súng. Cậu chỉ đành nịt phẳng lì khuôn ngực nở nang của mình lại. Mặc vào một bộ đồ mùa thu cực kỳ đẹp trai, đôi chân dài miên man diện chiếc quần dài trông lại càng thêm thon thả, cao ráo. Trông chẳng khác nào một anh chàng oppa chân dài vạn người mê (Hạ Tiểu Bạch tự nghĩ thế). Trên bờ môi chúm chím thoa một chút son dưỡng, tỏa ra ánh nhìn bóng bẩy quyến rũ.
Mà lúc này Hạ Tiểu Bạch còn khoanh hai tay trước ngực, bày ra bộ dạng ngông nghênh đứng ở đó. Đôi môi mỏng khẽ bặm lại, ánh mắt rực sáng, ngẩng cao đầu ưỡn ngực, giống hệt như một chú công kiêu ngạo!
"Thu Hy, tớ có đẹp trai không?" ┏(`ー´)┛ Sở Thu Hy nhìn chằm chằm vào "chàng trai" khôi ngô đang ở ngay sát sạt trước mắt, ngắm nhìn gương mặt trắng trẻo tuấn tú như tranh vẽ của cậu. Sở Thu Hy lại một lần nữa đỏ mặt, chỉ biết dùng đôi mắt long lanh như nước mùa thu, đắm đuối nhìn cậu.
"Tiểu Bạch mặc đồ nam đúng là một mỹ nam tử nha, vừa đẹp trai lại vừa xinh đẹp nữa."
Nhờ lời khen ngợi của Sở Thu Hy, Hạ Tiểu Bạch mới tìm lại được một chút lòng tự trọng của đấng nam nhi.
"Tớ lúc nào mà chẳng đẹp trai cơ chứ."
Sở Thu Hy "phụt" một tiếng bật cười, khẽ che miệng:
"Có đẹp trai thì cũng là kiểu đẹp trai hơi ẻo lả thôi."
"Biết sao được, dù có trang điểm để che bớt những đường nét thanh tú trên khuôn mặt thì cậu nhìn vẫn quá là xinh đẹp."
"Cậu ấy à, cứ yên phận làm một cô tiên nhỏ đi, đừng có ảo tưởng làm trai đẹp nữa, dù sao thì cậu bây giờ đến 'chú voi con' cũng chẳng có nữa rồi." ヾ(❀╹◡╹)ノ~ Hạ Tiểu Bạch: "..............." (´╥ω╥`) Sở Thu Hy đưa Hạ Tiểu Bạch ra ngoài, bước lên chiếc xe Ferrari 718 của cô.
"Tiểu Bạch, lát nữa đến công ty rồi thì cậu đừng có mà mê hoặc nhân viên của tớ làm họ không yên tâm làm việc được đấy nhé."
"Bất kể là nam hay nữ đều không được đâu đấy."
Hạ Tiểu Bạch bất lực bặm môi:
"Yên tâm đi, toàn là mấy tên con trai với mấy cô con gái đó tự chủ động đến bắt chuyện với tớ thôi đấy chứ."
"Tớ có bao giờ chủ động tìm họ đâu."
Sở Thu Hy cười rạng rỡ nói:
"Có một người bạn gái xinh đẹp tuyệt trần, nam nữ đều đổ rạp thế này, đúng là một nỗi niềm đau đầu mà."
Chiếc xe thể thao lao nhanh một mạch đến trước cổng công ty. Hai người vừa bước vào bên trong. Đã có một chị gái tiếp tân lập tức nhanh chóng đón tiếp.
"Quản lý Sở... mời đi lối này ạ."
Hạ Tiểu Bạch chỉ đành đi bên cạnh Sở Thu Hy hướng về phía thang máy chuyên dụng dành cho cấp cao của công ty.
Sở Thu Hy lên tiếng, giọng nói trong trẻo, lạnh lùng như tiếng chuông gió:
"Cô có thể quay về vị trí được rồi, tôi tự đi là được."
Chị gái tiếp tân gật đầu, đồng thời cũng lén nhìn trộm chàng trai đang đứng cạnh Sở Thu Hy một cái. Chỉ mới nhìn một cái thôi. Cô đã không kìm được máu mê trai mà che miệng thầm thét lên:
"Trời ơi, một anh chàng hệ cún con vừa đáng yêu lại vừa đẹp trai quá đi mất!"
‧˚₊̥(∗︎⁰͈꒨⁰͈)‧˚₊*̥ Mà khoan đã! Anh chàng đẹp trai xinh xắn này sao lại đi bên cạnh quản lý Sở nhỉ? Phải biết rằng toàn bộ công ty ai cũng biết quản lý Sở chính là một mỹ nhân băng sơn, xưa nay chưa từng gần gũi với đàn ông bao giờ mà.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn