Chương 343: Phùng Luân
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~20 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch dời tầm mắt sang chị gái tiếp tân này. Đối phương chắc là lớn hơn cậu một hai tuổi, nhìn qua có vẻ mới tốt nghiệp chưa lâu. Cô mặc một bộ đồ công sở màu trắng, chân đi tất đen, mang một đôi giày cao gót đế siêu nhọn cũng màu đen nốt. Hình ảnh này nhìn đúng chuẩn là một nữ nhân viên văn phòng chính hiệu. Được một chị gái xinh đẹp khen ngợi mình đẹp trai, Hạ Tiểu Bạch cảm thấy có chút lâng lâng. Gương mặt trắng trẻo lập tức hiện rõ vẻ đắc ý.
(∩՞ټ՞∩) Meo~~ Sở Thu Hy nhìn bộ dạng vênh váo của cậu, chẳng biết là nên tức giận hay nên buồn cười nữa. Chẳng nhẽ cậu lại thích được người ta khen đẹp trai đến thế sao? Cô cũng lườm Hạ Tiểu Bạch một cái, bờ môi đỏ mọng khẽ hờn dỗi nói:
"Sao nào, có phải thấy chị gái này xinh đẹp lắm đúng không?"
"Muốn ôm về nhà chơi đùa một chút không hả?"
Hạ Tiểu Bạch bấy giờ mới sực tỉnh, Thu Hy vẫn còn ở ngay bên cạnh, không được phép đắc ý đến quên cả trời đất.
"Vợ Thu Hy ơi cậu lại đùa tầm quốc tế rồi, dù có ôm về nhà thì tớ cũng chỉ ôm một mình vợ Thu Hy thôi nha."
Vừa nói, Hạ Tiểu Bạch vừa định giơ tay lên ôm lấy vòng eo con kiến của Sở Thu Hy. Nhưng Sở Thu Hy đã đỏ mặt né tránh. Dù sao đây cũng là công ty của cô, để nhân viên nhìn thấy thì cô cảm thấy da mặt mình không dày đến mức ấy.
Chị gái tiếp tân chứng kiến cảnh này thì hoàn toàn ngơ ngác, há hốc mồm. (=°Д°=) Cô vừa nhìn thấy cái cảnh tượng chấn động gì thế này!!! Anh chàng hệ cún con này vậy mà lại dám ôm eo đại tiểu thư nhà họ Sở của bọn họ. Đại tiểu thư tuy né tránh, nhưng không những không hề tức giận, mà lại còn lộ ra bộ dạng thẹn thùng e ấp vô cùng đáng yêu nữa chứ. Chưa kể, vừa rồi anh chàng đẹp trai này còn gọi quản lý Sở là vợ Thu Hy kìa!!!!! Trời đất ơi!!!! Σ(° △ °|||)_
"Cô nhìn đủ chưa, không phải tôi bảo cô quay về vị trí rồi sao?"
Sở Thu Hy một lần nữa cất giọng lạnh lùng nói với chị gái tiếp tân đang hết hồn chim én này.
Chị gái tiếp tân lúc này mới sực tỉnh, đại tiểu thư nhà họ Sở đang đứng ngay đây mà. Cô vội vàng hơi cúi người nói "Em xin lỗi ạ", rồi mới giẫm trên đôi giày cao gót chạy "lộc cộc" rời đi.
Cô nàng quay trở lại quầy tiếp tân, bàn tay trắng ngần vỗ vỗ lên ngực thở phào hồng hộc. Phải bình tĩnh một lúc lâu cô mới tiêu hóa hết được cảnh tượng vừa nhìn thấy ban nãy. Mấy chị gái tiếp tân khác thấy vậy cũng xúm lại tò mò:
"Tiểu Tuyết có chuyện gì thế? Không phải là bị quản lý Sở mắng đấy chứ?"
Một chị gái tiếp tân khác lên tiếng:
"Chắc là không đâu."
"Quản lý Sở nhìn thì có vẻ rất cao ngạo lạnh lùng thật đấy,"
"Nhưng con người cô ấy rất tốt, không phải kiểu người thích gây sự vô cớ đâu."
"Ít nhất thì tớ chưa bao giờ bị quản lý Sở mắng cả."
Mấy chị gái tiếp tân khác cũng lần lượt gật đầu:
"Tụi tớ cũng chưa từng bị mắng bao giờ."
Lý Tiểu Tuyết lắc lắc đầu bảo:
"Vừa nãy các cậu không nhìn thấy đi bên cạnh quản lý Sở có một anh chàng hệ cún con à?"
"Đẹp trai siêu cấp luôn ấy!"
Mấy chị gái tiếp tân trầm ngâm suy nghĩ một lát. Vừa rồi đúng là có thấy một chàng trai đi bên cạnh quản lý Sở thật. Nhưng họ không nhìn rõ diện mạo, vì lúc nãy ai nấy đều đang bận rộn cả.
"Chắc là chỉ vô tình đi ngang qua thôi chứ? Bên cạnh đại tiểu thư họ Sở làm sao có thể có đàn ông được."
"Đúng vậy đúng vậy, quản lý Phùng xuất sắc đẹp trai như thế mà đại tiểu thư còn chẳng thèm ngó ngàng tới kìa."
"Đàn ông đến công ty tán tỉnh quản lý Sở đầy ra đấy, toàn là cậu ấm giàu có thôi."
"Trong đó thiếu gì mấy anh chàng oppa vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, thế mà quản lý Sở có bao giờ cho họ sắc mặt tốt đâu."
Giữa lúc họ đang rôm rả bàn tán, lại có một bóng người bước vào sảnh lớn của công ty. Người này cao khoảng một mét tám, mặc một bộ âu phục cùng quần tây đen cao cấp, đôi chân rất dài, đúng chuẩn hình mẫu oppa chân dài. Diện mạo cũng vô cùng anh tuấn, chỉ có điều trông hơi yếu ớt, sắc mặt có chút nhợt nhạt. Gã thấy mấy chị gái tiếp tân đang túm tụm nói chuyện liền bày ra bộ dạng nghiêm túc bước tới:
"Mấy người các cô đang làm gì đấy? Không cần làm việc à? Tiếp đón khách hàng kiểu gì thế?"
Mấy chị gái tiếp tân thấy người tới liền vội vàng cung kính đồng thanh chào:
"Chào quản lý Phùng ạ."
Trong số đó không thiếu những khuôn mặt đầy vẻ mê trai.
"Quản lý Phùng đẹp trai quá!"
Một cô gái trong số đó mặt ửng hồng, không nhịn được mà thốt lên. Xem bộ dạng của cô ta thì rõ ràng là cố tình, muốn thu hút sự chú ý của Phùng Luân, đúng là một cô nàng trà xanh chính hiệu.
Phùng Luân cũng dời tầm mắt sang chị gái tiếp tân vừa khen gã đẹp trai kia. Đối phương quả thật trông cũng có vài phần nhan sắc. Thân hình cũng rất nuột nà, hai chiếc cúc trên cổ áo mở hờ, đôi gò bồng đảo trắng ngần thấp thoáng ẩn hiện, đôi chân dài được bọc trong lớp tất đen trông vô cùng thon thả và mảnh mai. Trong mắt Phùng Luân lóe lên một tia tham lam, nhưng cũng chỉ là thoáng qua mà thôi. Vẻ mặt gã lập tức sa sầm xuống:
"Ở công ty đừng có mà mê trai!"
"Cô tên là gì!"
Cô nàng trà xanh biết mình đã gây được sự chú ý với Phùng Luân liền vội vàng đáp:
"Em tên là Ngô Mỹ Mỹ, vừa mới tốt nghiệp, tháng trước mới vào công ty ạ."
Phùng Luân gật đầu:
"Được rồi, tôi nhớ tên cô rồi!"
Bờ môi gợi cảm của Ngô Mỹ Mỹ lộ ra vẻ đắc ý, nếu mà bám lấy được quản lý Phùng, chịu hy sinh thân xác một chút thì sau này cô ta có thể leo cao hơn trong công ty, thậm chí chuyển lên tổng bộ tập đoàn cũng là chuyện hoàn toàn có thể. Đến lúc đó mức lương và không gian thăng tiến sẽ còn cao hơn nữa. Ở chốn công sở thế này, đôi khi nhan sắc của phụ nữ còn có tác dụng hơn cả năng lực thực sự.
Trầm ngâm một lát. Phùng Luân mới nhớ ra vừa rồi hình như họ có nhắc đến chủ đề về Sở Thu Hy, liền lên tiếng hỏi:
"Vừa nãy tôi nghe các cô hình như đang thảo luận về quản lý Sở."
"Hôm nay quản lý Sở đến công ty rồi à?"
Mấy chị gái tiếp tân nhìn nhau ngơ ngác. Họ đương nhiên biết rõ quản lý Phùng bấy lâu nay vẫn luôn theo đuổi đại tiểu thư họ Sở. Trong tập đoàn cũng có tin đồn rằng hai nhà Phùng - Sở sẽ liên hôn với nhau để củng cố nội bộ tập đoàn và đạt được sự phát triển tốt hơn. Dù sao bố của Phùng Luân là Phùng Đào chính là cổ đông lớn thứ hai của tập đoàn. Hơn nữa bên nhà mẹ đẻ của Phùng Luân lại còn là đối tác lớn nhất của tập đoàn nữa. Cuộc liên hôn Phùng - Sở có thể nói là màn bắt tay giữa hai thế lực hùng mạnh.
Cô nàng trà xanh Ngô Mỹ Mỹ liền lập tức nhanh nhảu trả lời:
"Dạ đúng ạ, quản lý Sở đã đi làm rồi."
"Hơn nữa... hơn nữa..."
Phùng Luân thấy bầu không khí có chút là lạ liền thiếu kiên nhẫn hỏi gặng:
"Hơn nữa cái gì!"
Ngô Mỹ Mỹ chỉ đành khẽ thở dài nói:
"Hơn nữa quản lý Sở còn dắt theo bạn trai về đây nữa ạ."
"Vâng, chắc chắn là bạn trai của cô ấy rồi."
"Không tin anh cứ hỏi Tiểu Tuyết mà xem?"
Cô ta dời tầm mắt sang chị gái tiếp tân vừa đón tiếp Sở Thu Hy lúc nãy.
"Cái gì! Cô nói bậy! Quản lý Sở làm sao có thể có bạn trai được!"
Phùng Luân quát lớn thành tiếng.
Ngô Mỹ Mỹ lộ vẻ ấm ức tủi thân bảo:
"Vừa nãy Tiểu Tuyết tận mắt nhìn thấy mà."
Lý Tiểu Tuyết chỉ đành đem chuyện mình nhìn thấy kể lại từ đầu đến cuối một cách thành thật:
"Những gì em nhìn thấy chỉ có bấy nhiêu thôi, còn những chuyện sâu xa hơn thì em không biết rõ ạ."
"Nhưng em có thể nhìn ra được quản lý Sở rất có cảm tình với anh chàng đẹp trai đó, thậm chí ánh mắt còn tràn ngập sự nuông chiều nữa."
"Được gọi là vợ mà cô ấy cũng chẳng hề bận tâm chút nào."
Trong mắt Phùng Luân tràn ngập vẻ không thể tin nổi, gã đã theo đuổi Sở Thu Hy lâu như vậy rồi. Đương nhiên gã biết rõ con người của Sở Thu Hy, rất có thể cô thuộc kiểu người lãnh cảm, không có hứng thú với đàn ông. Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là gã rất có hứng thú với cơ thể của cô là được. Nếu có thể cưới cô về nhà thì không chỉ có được người đẹp, mà toàn bộ tập đoàn sau này cũng sẽ thuộc về gã!!! Làm sao có thể để cho thằng đàn ông khác cướp mất được! Tuyệt đối không đời nào!!?
"Nếu các cô dám lừa tôi thì cứ đợi đấy mà xem."
Nói xong gã hậm hực đi thẳng về phía tầng lầu có văn phòng của Sở Thu Hy.
Suốt dọc đường, Sở Thu Hy dẫn theo Hạ Tiểu Bạch đi xuyên qua các khu vực trong công ty. Trên đường đi, không ít người nhìn thấy bên cạnh Sở Thu Hy có một anh chàng mặt trắng siêu cấp đẹp trai đi cùng. Mọi người thay nhau lộ ra ánh mắt kinh ngạc, nghi ngờ rồi xì xầm bàn tán sau lưng. Thế giới này chẳng bao giờ thiếu những kẻ thích hóng hớt ăn dưa cả.
Sở Thu Hy vốn dĩ đã chuẩn bị sẵn tâm lý thông báo Hạ Tiểu Bạch là vị hôn phu của mình. Cô cũng chẳng thèm bận tâm đến việc những người này bàn tán sau lưng, chỉ đưa tay vuốt ngược mái tóc dài rồi bước vào trong văn phòng của mình. Cô thư ký nhỏ đã sắp xếp sẵn đống tài liệu cô cần xem ngày hôm nay ở trong văn phòng. Trên bàn còn mua sẵn món tráng miệng ngọt ngào mà cô thích ăn vào buổi trưa.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn