Chương 382: Đối đầu gay gắt
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~14 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Lời của ông cụ vừa dứt, bầu không khí trong sân như hạ xuống vài độ.
Một cơn gió lạnh lướt qua, ngoại trừ Hạ Quang Thần và Sở Vân Chính, tất cả những người còn lại đều vô thức rùng mình.
Hạ Tiểu Bạch khẽ xoa cánh tay trắng nõn, đôi môi đỏ mọng như cánh hồng nhấp một ngụm trà xanh nóng do chính mình pha.
Ông cụ và Sở Vân Chính nhìn thẳng vào mắt nhau, mùi thuốc súng lập tức lan khắp nơi.
Ông cụ lại lên tiếng, giọng đầy khiêu khích:
"Nói đi."
"Dựa vào đâu mà Tiểu Bạch nhà ta phải gả cho con gái cậu?"
"Tại sao không phải con gái cậu gả vào nhà họ Hạ?"
"Hay là nhà họ Hạ chúng ta không bằng nhà họ Sở các cậu?"
"Sính lễ?"
"Chút sính lễ đó ta không thèm."
"Cả đời này, ta thiếu rất nhiều thứ."
"Nhưng duy chỉ có tiền là chưa từng thiếu."
"Ta chưa bao giờ hứng thú với tiền."
Sở Vân Chính cũng nổi giận, đập mạnh xuống bàn, trừng mắt nhìn Hạ Quang Thần.
"Tôi thấy ông chưa từng trải đời."
"Trên đời này làm gì có ai không cần tiền?"
"Hay là ông định sư tử há miệng?"
Ông vỗ tay một cái.
Một vệ sĩ đặt chiếc vali hợp kim màu bạc trước mặt Hạ Quang Thần.
"Tách."
Chiếc vali mở ra.
Bên trong chất đầy từng xấp tiền mặt màu đỏ, nhìn sơ cũng phải một triệu tệ.
"Một triệu."
"Đủ chưa?"
Hạ Quang Thần lười cả đáp, ánh mắt chỉ toàn vẻ khinh thường.
Sở Vân Chính vuốt cằm.
Ông biết người có thể sở hữu căn nhà thế này ở Yến Kinh thì một triệu chắc chắn chưa đủ.
Ông lại vỗ tay.
Ba vệ sĩ tiếp tục đặt thêm ba chiếc vali lên bàn rồi mở ra.
Bên trong vẫn là từng xấp tiền mặt đỏ rực.
"Tổng cộng bốn triệu."
"Đủ chưa?"
Hạ Quang Thần cười lạnh.
"Chỉ thế thôi?"
"Ta đưa cậu bốn triệu."
"Bảo con gái cậu lập tức gả vào nhà họ Hạ chúng ta, thế nào?"
Sở Vân Chính bắt đầu thấy đau đầu.
Ông búng tay lần nữa.
Sáu chiếc vali cuối cùng được đặt lên bàn rồi đồng loạt mở ra.
Lại thêm sáu vali tiền mặt.
"Tổng cộng mười triệu."
"Ông cụ, biết đủ thì dừng đi."
"Ông chỉ là ông nội của Tiểu Bạch."
"Coi như tôi biếu ông dưỡng già."
"Cha của Tiểu Bạch đã đồng ý rồi."
"Ông đừng cố chấp nữa."
Hạ Quang Thần đập bàn quát lớn:
"Nó dám!"
"Không có sự đồng ý của ta..."
"Hạ Văn Hải không có tư cách quyết định!"
Ông lập tức lấy điện thoại Eben 8848 trong túi quần ra gọi cho Hạ Văn Hải.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
Giọng Hạ Quang Thần âm trầm:
"Văn Hải!"
"Có phải con đã đồng ý để Tiểu Bạch gả vào cái nhà họ Sở gì đó không?"
"Hay là con cho rằng nhà họ Hạ chúng ta không bằng nhà họ Sở?"
Đầu dây bên kia, Hạ Văn Hải lập tức toát mồ hôi lạnh.
Lần trước là do Sở Vân Chính chuốc rượu, uống say quá nên ông lỡ miệng đồng ý.
"Không... không có đâu cha."
"Hôn sự của Tiểu Bạch..."
"Cha và Tiểu Bạch quyết định là được."
"Không liên quan tới con..."
Nói xong, Hạ Văn Hải lập tức cúp máy rồi tắt nguồn.
Giữ mạng quan trọng hơn.
Khóe miệng Hạ Quang Thần nhếch lên.
"Thấy chưa?"
"Văn Hải nói giao cho ta và Tiểu Bạch quyết định."
"Mang mười triệu của cậu cút đi."
"Về nhà tắm rửa sạch sẽ cho con gái cậu rồi gả vào nhà họ Hạ."
"Đến lúc đó ta sẽ cho cậu mười triệu dưỡng già."
"Cậu có biết ngoài kia có bao nhiêu cô gái muốn gả vào nhà họ Hạ không?"
"Con gái cậu được gả vào đây..."
"Nên mua cây kẹo mút rồi trốn vào góc cười thầm mới phải."
Sở Vân Chính không ngờ ông nội của Tiểu Bạch lại cứng đầu đến vậy, mềm cứng đều không ăn.
Theo lẽ thường, người bình thường nhìn thấy mười triệu tiền mặt đã cười tít mắt từ lâu, thậm chí còn muốn tự mình gả cho Sở Vân Chính này.
Xem ra...
Chỉ còn cách dùng chiêu cuối để uy hiếp.
Con rể à, đừng trách ba vợ đe dọa ông nội con nhé.
Ông chống tay lên bàn rồi từ từ đứng dậy.
Tám vệ sĩ cũng đồng loạt tiến lên phía sau lưng, ai nấy đều mang vẻ hung thần ác sát.
"Ông cụ!"
"Tôi cho ông cơ hội cuối cùng."
"Nhận mười triệu này dưỡng già."
"Để Tiểu Bạch gả vào nhà họ Sở!"
Hạ Quang Thần cười khẩy.
"Hạ Quang Thần ta từ nhỏ đã không biết sợ."
"Có giỏi thì động tay thử xem."
"Ta cam đoan..."
"Hôm nay cậu không bước nổi ra khỏi nhà họ Hạ!"
Sở Vân Chính khẽ nhíu mày.
Hạ Quang Thần...
Cái tên này sao nghe quen thế nhỉ...
Hình như mình từng nghe ở đâu rồi...
Đúng lúc ông định lên tiếng, bên ngoài sân vang lên một tiếng quát đầy giận dữ.
"Thằng khốn nào dám cua cháu gái cưng của tao hả?!"
"Mẹ kiếp!"
"Hôm nay ông đây phải xử nó!"
Hạ Tiểu Bạch quay đầu nhìn sang.
Người vừa tới chính là chú ba Hạ Văn Xuyên.
Phía sau còn có chú tư Hạ Văn Niên.
Vừa bước vào sân, hai người đã nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch trong chiếc váy xanh, xinh đẹp tuyệt trần như trước.
Khuôn mặt lập tức rạng rỡ.
Cả hai đều đi nhanh về phía cô.
"Tiểu Bạch, về Yến Kinh sao không báo chú ba một tiếng?"
"Đúng vậy."
"Để chú tư ra sân bay đón chứ!"
"Về lúc nào cũng nên báo một câu."
Một làn gió nhẹ lướt qua gương mặt thanh tao tuyệt mỹ của Hạ Tiểu Bạch, làm vài sợi tóc khẽ tung bay, càng tăng thêm vẻ thoát tục.
Cô mỉm cười dịu dàng.
"Chú ba, chú tư."
"Thật ra tối qua cháu mới về."
"Về muộn quá nên không báo mọi người."
"Mong hai chú đừng trách."
Hạ Văn Xuyên ngắm nhìn Hạ Tiểu Bạch.
Ngay cả góc nghiêng cũng hoàn mỹ không tì vết, dịu dàng khuynh thành.
Ông cười ha hả.
"Ban đêm lại càng phải để bọn chú đi đón."
"Cháu xinh đẹp thế này..."
"Lỡ gặp người xấu thì sao?"
Hạ Văn Niên cũng gật đầu lia lịa.
"Đúng vậy, đúng vậy."
"Chỉ cần cháu gái mở miệng."
"Vì Tiểu Bạch, chú tư có lên núi đao xuống biển lửa cũng không từ!"
Sở Vân Chính nhìn hai người, đầu đầy dấu hỏi.
Tại sao hai ông chú này lại nịnh Tiểu Bạch đến thế...
Dù là chú cháu thì cũng đâu cần cưng chiều quá mức như vậy?
Thậm chí còn chiều hơn cả cha ruột của con bé.
Trông chẳng khác gì mấy anh simp theo đuổi nữ thần.
Chẳng lẽ...
Hai người này có sở thích đặc biệt?
Đến cháu gái ruột cũng thích sao?!
Nghĩ đến đây, Sở Vân Chính lập tức kinh hãi.
Lúc này, Hạ Văn Xuyên cũng đưa mắt nhìn sang Sở Vân Chính.
"Ông chính là kẻ muốn cháu gái cưng của tôi gả vào nhà ông?"
"Tôi nói cho ông biết."
"Bây giờ giao thằng con trai nhà ông ra đây để tôi thiến nó thì còn kịp."
"Nếu không..."
"Đừng trách nhà họ Hạ chúng tôi vô tình!"
Hạ Văn Niên cũng tức giận nói:
"Tiểu Bạch là thiên kim duy nhất của nhà họ Hạ!"
"Một thằng nhóc vô danh tiểu tốt..."
"Có tư cách gì xứng với sự cao quý và xinh đẹp của cháu gái tôi?"
"Đúng là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn