Chương 358: Sự sắp xếp sau khi tốt nghiệp
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~31 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Khương Tĩnh Vân vốn là kiểu người rất thích trò chuyện, thời gian qua ở trong căn biệt thự có thể nói là đã cuồng chân cuồng tay lắm rồi. Dọn lên thành phố lớn sinh sống cũng chẳng tốt đẹp, như ý giống trong tưởng tượng của bà cho lắm. Cái hồi còn ở thị trấn nhỏ, lúc nào buồn chán bà lại có thể chạy sang tìm mấy người hàng xóm láng giềng để buôn chuyện, tán dóc.
Lúc nào trong người cảm thấy bí bách thì lại thong thả đi bộ ra bờ đê ven sông của thị trấn để tản bộ, hóng gió sông, tận hưởng một cuộc sống miền thôn quê dân dã, an nhàn. Thế nhưng kể từ khi dọn lên thành phố lớn này, cứ hễ bước chân ra khỏi cánh cổng biệt thự là bà chẳng quen biết lấy nổi một ai. Nếu như không phải là vì muốn có cơ hội thường xuyên qua lại để thăm nom Tiểu Bạch, rồi có người bầu bạn, trò chuyện với dì Liễu Liễu, thì bà đã sớm dọn đồ đạc để chuyển về lại thị trấn nhỏ từ lâu rồi.
Hạ Tiểu Bạch bấy giờ cũng chỉ biết đứng ngoan ngoãn ở một bên cười xòa phụ họa theo, tuyệt đối không dám để lộ ra bất kỳ một biểu cảm thiếu kiên nhẫn hay khó chịu nào cả. Khương Tĩnh Vân nhìn vào cái bộ dạng khép nép đó của con gái thì trong lòng cảm thấy vô cùng buồn cười, bà thật chẳng thể ngờ nổi cái con bé này ở trước mặt người ngoài lại có thể giả vờ giả vịt, giữ kẽ giỏi đến cái mức độ ấy.
Đứa con gái này do một tay bà nuôi nấng nên bà là người thấu hiểu tính nết của cậu nhất, tuy không đến mức lười chảy thây ra đấy nhưng lối sống hằng ngày thì cũng chẳng khác gì một chú heo con là mấy. Ở nhà nếu không cắm đầu vào chơi trò chơi điện tử thì cũng là nằm ườn ra sàn nhà với một tư thế vô cùng khó coi, vừa nốc Coca-Cola vừa nhai bim bim, sống một cuộc đời chẳng khác gì một con cá ươn bất động.
Có lẽ cái lối sống này cũng có một phần liên quan đến việc cậu đã từng làm một đứa con trai suốt mười tám năm trời. Bà thực sự hy vọng sau khi biến thành con gái, cậu có thể dần dần sửa đổi được mấy cái thói quen xấu xí đó đi.
Hạ Tiểu Bạch cứ như vậy mà lặng lẽ bị đám bạn học gạt sang một bên làm rèm thưa, cậu có ý định muốn quay lưng rời đi trước nhưng ngặt nỗi lại thấy ngại, không nỡ. Cả đám người cứ thế đứng túm tụm lại buôn chuyện rôm rả suốt mười mấy phút đồng hồ, đến lúc giải tán ai nấy đều lộ ra vẻ mặt vô cùng tiếc nuối, thèm thuồng như vẫn chưa thỏa mãn.
Mấy cô nàng trong lớp thậm chí còn xin bằng được số tài khoản WeChat của Khương Tĩnh Vân, mục đích của bọn họ cũng chẳng có gì khác ngoài việc muốn học hỏi, xin bí quyết chăm sóc, bảo dưỡng làn da và cách giữ gìn vóc dáng thanh xuân của bà. Dù sao thì đám con gái ở phương diện này lúc nào cũng là dễ tìm được tiếng nói chung nhất, và đám tư bản cũng là dễ dàng lợi dụng cái tâm lý này nhất để dụ dỗ con gái xuống tiền mua sắm mỹ phẩm.
Ví dụ như đám con trai bọn họ, chỉ cần sở hữu độc một chai sữa tắm hay kem dưỡng duy nhất là đã có thể bôi quẹt, dùng chung cho toàn bộ cơ thể từ đầu đến chân rồi. Thế nhưng con gái thì lại khác hoàn toàn, lòng bàn tay có khi là dùng một loại riêng, mu bàn tay lại là một loại khác, cánh tay lại phải dùng một sản phẩm khác nữa, cho đến tận bàn chân cũng là một loại sản phẩm hoàn toàn khác biệt.
Ít nhất là hằng ngày Hạ Tiểu Bạch ngồi quan sát Sở Thu Hy dưỡng da là đã thấy như vậy rồi, đống mỹ phẩm dưỡng da của cô sơ sơ cũng phải có tới bảy tám loại khác nhau. Cứ mỗi một chiếc hũ nhỏ xíu xiu thôi mà cái giá của nó đã lên tới hàng trăm, thậm chí là cả ngàn tệ rồi.
Khương Tĩnh Vân nhìn vào cái dáng vẻ có chút sốt ruột, đứng ngồi không yên của con gái, bà liền mỉm cười nhẹ nhàng nói với đám đông:
"Được rồi các cháu, đứng ở đây trò chuyện nãy giờ chân mẹ cũng có chút mỏi rồi, mẹ muốn cùng con gái yêu tìm một chỗ để tâm sự riêng tư một chút nha."
Đào Na Na cùng mấy cô nàng nghe vậy liền hiểu ý gật gật đầu:
"Dạ vâng ạ, vậy thì tụi cháu xin phép không quấy rầy không gian riêng tư của hai chị em nữa ạ, bái bai hai người nha."
Triệu Trình đứng ở bên cạnh nhìn với ánh mắt vô cùng lưu luyến, không nỡ rời đi, gã giơ tay lên vẫy vẫy chào tạm biệt Khương Tĩnh Vân và Hạ Tiểu Bạch.
"Hẹn gặp lại cậu vào ngày mai nhé Tiểu Bạch! Sáng mai tớ sẽ mua trà sữa mang đến lớp cho cậu."
Hạ Tiểu Bạch bấy giờ khuôn mặt thanh nhã, thoát tục cũng nở một nụ cười nhẹ nhàng, giơ bàn tay ngọc ngà lên vẫy vẫy đáp lễ bọn họ:
"Hẹn gặp lại mọi người vào ngày mai nhé."
Nhìn theo bóng dáng của đám bạn học đã hoàn toàn khuất dạng, Hạ Tiểu Bạch suýt chút nữa là mệt đến mức muốn lăn đùng ngay ra nền đất để làm một con cá ươn cho rảnh nợ. Khương Tĩnh Vân nhìn cái bộ dạng ỉu xìu đó của cậu thì không khỏi tức giận mắng yêu:
"Chẳng phải mới chỉ đứng có một lúc thôi sao, thế mà đã kêu mệt mỏi đến cái mức này rồi à?"
Hạ Tiểu Bạch vội vàng kéo tay mẹ ruột đi tới một chiếc chòi nghỉ mát vô cùng yên tĩnh và thơ mộng nằm ở cách cổng trường học không xa lắm rồi ngồi xuống, cái dáng ngồi của cậu bấy giờ suýt chút nữa là đã có thể học theo cái tư thế nằm bò trườn kinh điển của Cát Ưu rồi.
Bàn tay ngọc ngà của cậu khẽ vỗ vỗ vào cái bụng bấy giờ đã bắt đầu phát ra những tiếng kêu "ngon ngót" vì đói, cậu nhanh chóng vặn mở chiếc bình ủ giữ nhiệt ra, bên trong tức thì tỏa ra những luồng hơi nước nóng hổi, nghi ngút khói của món canh vịt bách thảo hầm. Chiếc mũi tinh tế, nhỏ nhắn của cậu chỉ cần khẽ hít hà một hơi thôi, ngửi thấy thứ hương thơm nồng nàn, đậm đà của nước canh vịt tỏa ra là đã đủ để cậu nhận biết ngay đây chính là món canh hầm chuẩn vị Quảng Đông chính hiệu rồi.
Khương Tĩnh Vân dịu dàng lên tiếng nói:
"Nồi canh này là một tay mẹ đứng bếp ninh lửa nhỏ từ thèm sáng sớm cho tới tận chiều muộn đấy nhé, tính ra là đã được hầm sùng sục suốt bảy tiếng đồng hồ rồi đấy."
"Mẹ không chỉ cất công chọn lựa loại vịt mái già được nuôi thả tự nhiên ở dưới quê đâu, mà bên trong còn được bổ sung thêm hơn mười loại dược liệu đại bổ khác nữa đấy."
"Phụ nữ mà chịu khó uống thứ nước canh này vào sẽ giúp bổ máu, làm ấm người, cực kỳ có lợi cho sức khỏe luôn."
"Sau này có đến kỳ kinh nguyệt thì cũng sẽ không phải chịu cảnh đau bụng kinh hành hạ nữa."
Khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Tiểu Bạch tức thì xuất hiện vài vạch đen xì, mặc dù bản thân cậu cho đến tận bây giờ đã làm con gái được một khoảng thời gian khá dài rồi, thế nhưng mỗi khi nghe nhắc đến cái chuyện "bà dì" ghé thăm hằng tháng là trong lòng cậu vẫn sinh ra một cảm giác vô cùng bài xích và kháng cự như cũ. Thậm chí còn cảm thấy vô cùng ngượng ngùng và xấu hổ nữa chứ.
Khương Tĩnh Vân bấy giờ cũng tinh ý chú ý đến biểu cảm biến đổi trên khuôn mặt của con gái, bà liền chủ động đưa tay ra ôm chầm lấy cánh tay trắng ngần, mịn màng của cậu, nhẹ nhàng lên tiếng an ủi.
"Con gái yêu... Mẹ từ trước tới nay vẫn luôn chưa có cơ hội hỏi han con thật kỹ, con đã sống dưới thân phận của một đứa con trai suốt mười tám năm trời, đột nhiên đùng một cái lại phải biến thành con gái, liệu trong lòng con đã thực sự thích nghi được với cuộc sống mới này chưa?"
"Nếu như ở trong lòng có ẩn chứa bất kỳ nỗi khổ tâm hay điều gì khó nói, con cứ việc thoải mái tâm sự với mẹ xem sao."
Hạ Tiểu Bạch bấy giờ cũng chỉ biết cắm cúi đầu, tự mình múc từng thìa canh vịt hầm đưa lên miệng húp, nếu như bảo bản thân đã hoàn toàn thích nghi được với cuộc sống này thì rõ ràng là một lời nói dối trắng trợn rồi.
Dù sao thì cậu cũng đã từng làm một đấng nam nhi đại trượng phu suốt mười mươi tám năm trời, bỗng nhiên vào một buổi sáng đẹp trời nọ, vừa mở mắt tỉnh giấc dậy liền bàng hoàng phát hiện ra "cậu em trai" thân thương của mình đã không cánh mà bay, bản thân thì hoàn toàn biến đổi thành một đứa con gái đích thực. Từ cái việc đứng tiểu tiện một cách hiên ngang... chuyển sang phải ngồi xổm tiểu tiện... rồi thì cứ đều đặn mỗi tháng lại có vài ngày cơ thể tự động chảy máu không ngừng.
Lại còn phải nuôi tóc dài thướt tha, mỗi khi diện váy ngắn bước đi ra ngoài đường là lại phải cảm nhận một thứ cảm giác trống trải, lồng lộng gió ở ngay phía dưới thân mình nữa chứ.
Khương Tĩnh Vân nhìn thấy con gái cứ im lặng không chịu hé răng nửa lời, bà cũng biết ý mà không gặng hỏi thêm nữa, liền chủ động đưa tay ra giúp cậu vặn mở một chiếc bình ủ giữ nhiệt khác đựng sẵn cơm tẻ cùng thức ăn ra.
"Con lo mà ăn uống cho hẳn hoi đi, nhớ giữ lại một ít canh hầm để lát nữa Thu Hy đi làm về còn có cái mà húp nhé."
"Mau ăn cơm đi con, toàn là mấy món ruột mà con khoái ăn nhất từ nhỏ tới giờ đấy, có cánh gà sốt Coca-Cola với cả đậu phụ Ma Bà này."
Hạ Tiểu Bạch nhìn vào đống thức ăn thơm ngon, hấp dẫn do chính tay mẹ ruột vào bếp nấu nướng, nước dãi trong khoang miệng tức thì không tự chủ được mà tuôn ra ồ ạt. Trước đây, thường là chỉ có vào những dịp lễ Tết được cùng bố mẹ thu xếp hành lý để trở về quê cũ thì cậu mới có được cái diễm phúc được thưởng thức những món ăn ngon do chính tay mẹ ruột nấu nướng mà thôi.
Cậu bấy giờ cũng chẳng thèm giữ gìn hình tượng thục nữ gì nữa, cứ thế mà há mồm to ra, và từng ngụm cơm lớn vào trong miệng một cách vô cùng ngon lành và mãn nguyện, bên khóe môi anh đào nhỏ nhắn bấy giờ còn dính cả vài hạt cơm nguội nữa chứ.
Khương Tĩnh Vân ngồi bên cạnh chăm chú nhìn vào cái dáng vẻ ăn uống như hổ đói của Hạ Tiểu Bạch, trong lòng thầm nghĩ cho dù đứa nhỏ này bấy giờ có biến đổi thành con gái đi chăng nữa thì nó vẫn mãi là đứa con trai cưng ngày nào của bà mà thôi. Cái nết ăn uống này trông chẳng khác gì cái dáng vẻ của ông bố gã mỗi khi đi làm về đói cồn cào ruột gan, lao vào mâm cơm ăn lấy ăn để cả. Khương Tĩnh Vân cứ như vậy mà lặng lẽ ngồi ở một bên ngắm nhìn Hạ Tiểu Bạch tập trung ăn uống.
Nhìn thấy đứa con của mình ăn uống một cách ngon lành và hạnh phúc như thế, trong lòng một người làm mẹ như bà cũng tràn ngập một thứ cảm giác hạnh phúc và an lòng đến lạ kỳ. Khương Tĩnh Vân không kìm được lòng liền chủ động giơ bàn tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu, động tác vô cùng nhu mì và dịu dàng.
Cái cảnh tượng này vô tình làm bà nhớ lại khoảng thời gian hồi Hạ Tiểu Bạch còn nhỏ xíu, hằng ngày vẫn thường hay nằm gọn lỏn trong lòng ngực của bà để nũng nịu, đòi hỏi bế bồng, cái thời điểm đó trên người cậu bấy giờ vẫn còn sở hữu một chú "voi con" nhỏ nhắn cơ mà. Có một lần bố của cậu tiến lại gần để trêu chọc, đùa giỡn với cậu, liền bị chú "voi con" của cậu không kiêng nể gì mà phun thẳng một bãi nước tiểu ướt nhom nhem lên khắp cả mặt mũi của ông ấy.
Đứa nhỏ Tiểu Bạch nằm trong lòng bà bấy giờ cũng chỉ biết ngây ngô nở một nụ cười toe toét vô cùng đáng yêu, trong vòm miệng nhỏ nhắn bấy giờ mới chỉ kịp mọc ra đúng hai chiếc răng cửa nhỏ xíu, dáng vẻ ngày đó nhìn qua có biết bao nhiêu là đáng yêu, ngộ nghĩnh cơ chứ.
Hạ Tiểu Bạch do ăn uống có chút vội vàng nên suýt chút nữa là bị nghẹn ứ ở cổ họng, bàn tay ngọc ngà của cậu vội vàng vỗ vỗ vào trước ngực mấy phát, liền vớ lấy chai nước khoáng ở bên cạnh nốc một ngụm lớn để xuôi cơm. Khương Tĩnh Vân thấy thế liền không khỏi cằn nhằn mắng:
"Con ăn uống thì cứ thong thả từ tốn thôi chứ... Thật là, cái nết ăn uống cái kiểu này trông chẳng khác gì lão bố của con cả."
Hạ Tiểu Bạch bấy giờ cười híp cả mắt, hớn hở đáp lời:
"Thế thì mới là chuyện bình thường chứ mẹ? Con dù sao thì cũng là giọt máu, là hạt giống do chính tay bố gieo trồng ra mà lại."
Nói đoạn, Hạ Tiểu Bạch mới sực nhớ ra bản thân bấy giờ đang có một chuyện vô cùng quan trọng cần phải đem ra để bàn bạc, xin ý kiến của cả bố và mẹ.
"Đúng rồi mẹ ơi, hôm trước ông nội có gọi điện cho con, bảo là ông có ý muốn hướng con dọn lên trên Yên Kinh để lập nghiệp và phát triển tương lai."
"Tấm bằng tốt nghiệp đại học năm tư của con chắc là đến tháng sau là đã có thể thuận lợi cầm được trong tay rồi."
"Thế nên là con cũng đang có ý định muốn tuân theo sự sắp xếp của ông nội, dọn lên trên Yên Kinh một chuyến để lăn lộn, trải nghiệm xem sao."
Khương Tĩnh Vân nghe vậy thì trong lòng cũng cảm thấy hoàn toàn không có vấn đề gì lớn cả, con gái mình có cơ hội được tiếp cận với một môi trường phát triển tốt hơn thì người làm mẹ như bà đương nhiên là phải cảm thấy vô cùng vui mừng và ủng hộ rồi. Thế nhưng ngặt nỗi bà lại không biết trong lòng của Hạ Văn Hải bấy giờ đang có suy nghĩ như thế nào, dù sao thì mối quan hệ giữa ông ấy và ông nội của Tiểu Bạch cho đến tận bây giờ vẫn còn tồn tại một khúc mắc, rạn nứt rất lớn chưa thể tháo gỡ.
"Mẹ thì thế nào cũng được cả thôi, con gái mình có cơ hội được làm một vị thiên kim đại tiểu thư danh giá thì người làm mẹ này đương nhiên là phải cảm thấy vô cùng nở mày nở mặt rồi."
"Thế nhưng cái chuyện đại sự này thì con vẫn cần phải tự mình ngồi lại để bàn bạc, xin ý kiến của bố con một chút xem sao."
"Đúng rồi, tuần sau bố con sẽ sắp xếp công việc để lặn lội chạy qua đây một chuyến đấy."
"Tụi mẹ đang có dự định sẽ tổ chức một buổi tụ tập ăn uống tại biệt thự, làm một bữa lẩu hoặc là đồ nướng BBQ gì đó."
"Đến lúc đó, người lớn của cả hai nhà sẽ cùng ngồi lại một chỗ để bàn bạc, thảo luận kỹ lưỡng về cái chuyện đính hôn của hai đứa con."
Hạ Tiểu Bạch nghe vậy cũng biết ý gật gật đầu:
"Dạ vâng, thế thì tốt quá rồi ạ, con và Thu Hy từ lâu cũng đã hẹn ước với nhau rồi, cứ đợi đến khi nhận được bằng tốt nghiệp một cái là hai đứa sẽ dắt tay nhau đi đăng ký kết hôn, làm giấy chứng nhận ngay lập tức."
"Còn về cái chuyện tổ chức hôn lễ hoành tráng thì tụi con cũng không có gì phải vội vã cả, cứ để thong thả đợi cho đến khi sự nghiệp của cả hai đứa dần dần đi vào quỹ đạo ổn định rồi mới tính tiếp cũng chưa muộn ạ."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn