Chương 337: Nỗi lòng không nỡ của hai ông bố
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~21 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch cũng nhận ra ánh mắt tràn ngập sự cảm thông của Sở Thu Hy. Rõ ràng, trong đôi mắt cô ấy đang thoáng hiện một tiếng thở dài thầm kín.
Hạ Tiểu Bạch dĩ nhiên hiểu thừa Sở Thu Hy đang tiếc nuối vì cậu hoàn toàn không có cái "vũ khí đàn ông" kia. Mấy phần lòng dạ nam nhi ít ỏi còn sót lại trong cậu bỗng chốc trào dâng một nỗi buồn đau đau đớn như dòng sông ngược dòng.
Sở Thu Hy khẽ đưa bàn tay nhỏ nhắn lên vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Tiểu Bạch, bờ môi đỏ nhỏ nhẹ dỗ dành:
"Tiểu Bạch đừng buồn mà, tớ không bận tâm chuyện đó đâu."
"Tụi mình cứ ôm ấp thân mật với nhau thế này cũng tốt lắm rồi."
Hạ Tiểu Bạch nghe vậy thì nước mắt suýt chút nữa là trào ra. Nhớ năm xưa, "cậu em trai" của cậu cũng từng có thời oai phong lẫm liệt lắm chứ bộ.
Sở Vân Chính lúc này nhìn Hạ Văn Hải, vô cùng nghiêm túc nói:
"Để Tiểu Bạch về ở rể nhà họ Sở chúng tôi thì thế nào?"
Hạ Văn Hải nghe xong liền đứng phắt dậy, đôi mắt trợn ngược, tức giận lườm Sở Vân Chính:
"Cái gì cơ?!" (╯°Д°)╯︵ ┻━┻
"Anh muốn Tiểu Bạch nhà tôi đi ở rể nhà anh á?"
"Cứ cho là tôi có gật đầu đi chăng nữa, thì ông già nhà tôi với mấy lão anh em của tôi cũng đời nào chịu để yên!"
Sở Vân Chính cũng trợn mắt nhìn lại Hạ Văn Hải:
"Ý của chú là chỉ cần thuyết phục ông nội và các chú của Hạ Tiểu Bạch thì chú sẽ đồng ý chứ gì!"
"Cứ yên tâm, tiền bạc đối với tôi không thành vấn đề!"
Trong lòng Hạ Văn Hải thực ra có chút chột dạ. Dẫu sao thì Tiểu Bạch nhà ông bây giờ cũng là con gái, gả đi thì cũng hợp tình hợp lý thôi, lại còn được húp trọn món tiền sính lễ hời nữa chứ. Thế nhưng ông thừa biết, Tiểu Bạch là cô con gái duy nhất của nhà họ Hạ suốt mấy trăm năm qua. Ông nội cậu và toàn thể gia tộc họ Hạ tuyệt đối sẽ không bao giờ đồng ý chuyện này.
Nếu ông dám gật đầu gả Tiểu Bạch đi, e là người đầu tiên bẻ gãy chân chó của ông chính là ông già ở nhà, thậm chí có khi còn gõ đầu ông cho sưng vêu lên ấy chứ. (((o(゚▽゚)o))) Hạ Văn Hải liền bảo:
"Đây hoàn toàn không phải là chuyện tiền nong, mà là chuyện bất khả thi."
"Anh không biết Tiểu Bạch có vị trí quan trọng thế nào đối với nhà họ Hạ chúng tôi đâu."
"Người nhà họ Hạ không một ai đồng ý chuyện này cả."
Sở Vân Chính nhíu mày hỏi:
"Chẳng lẽ Tiểu Bạch là đứa cháu trai duy nhất trong thế hệ này của nhà họ Hạ các chú à?"
Ông ta khẽ thở dài một tiếng:
"Nếu đúng là như vậy thì quả thực là tôi đã đường đột quá rồi."
Hạ Văn Hải lắc đầu:
"Cái đó thì không phải, Hạ Tiểu Bạch vẫn còn mấy người anh trai nữa."
Sở Vân Chính nghe vậy liền vỗ tay đét một cái, nói:
"Thế thì đúng rồi còn gì nữa, chú còn phải lo lắng cái nỗi gì!"
"Tiểu Bạch là con trai của chú, chẳng lẽ ông già với anh em của chú lại dám nhảy vào phản đối chuyện chú làm chủ hay sao?"
"Tôi nói cho chú biết nhé, Thu Hy nhà tôi mà rước Tiểu Bạch nhà chú về, tiền sính lễ chắc chắn sẽ cực kỳ khủng."
"Đảm bảo không dưới chín chữ số đâu."
"Huống hồ bản thân Thu Hy nhà tôi cũng có một khoản tiền tiết kiệm không hề nhỏ. Anh thông gia chắc chắn là không muốn suy nghĩ lại chút nào sao?"
Hạ Văn Hải vì muốn bảo toàn cái mạng nhỏ của mình nên quyết không thèm suyển chuyển. Chỉ cần Tiểu Bạch làm cho ông nội cậu vui lòng, thì đừng nói là chín chữ số, ngay cả mười hay mười một chữ số cũng chẳng là cái đinh gì.
Ông bày ra vẻ mặt chính trực, hiên ngang nói:
"Hơ hơ, anh Sở này, anh nhìn tôi giống cái loại người vì tiền tài vật chất mà đem bán con trai mình lắm sao?!"
"Chuyện này miễn bàn tiếp đi nhé."
Sở Vân Chính không ngờ Hạ Văn Hải lại cứng đầu cứng cổ đến mức này, trong lòng nhất thời có chút bất lực. Ông ta đành nghiến răng nghiến lợi bảo:
"Mấy người khác trong nhà họ Hạ của chú không đồng ý chứ gì?"
"Nếu như tôi có bản lĩnh thuyết phục được họ để Tiểu Bạch đến ở rể nhà họ Sở thì tính sao?"
Trong lòng Hạ Văn Hải tràn ngập sự khinh bỉ. Nếu cái gã này mà thuyết phục được ông già và những người khác trong nhà họ Hạ đồng ý cho Tiểu Bạch đi ở rể, ông sẵn sàng chặt đầu mình xuống cho gã ngồi làm ghế luôn cũng được.
"Hơ hơ, nếu anh Sở thực sự có thể lo liệu êm xuôi được ông cụ nhà tôi và mấy lão anh em, thì dĩ nhiên tôi cũng chẳng phản đối làm gì."
Sở Vân Chính bật cười hơ hơ, nốc liền một mạch hai ly rượu, rồi vỗ đùi một cái đét:
"Chính miệng chú Hạ nói đấy nhé, quân tử nhất ngôn không được nuốt lời đâu đấy!" 乁(˙ ω˙乁) Hạ Văn Hải cũng cạn thêm một ly rượu:
"Đại trượng phu một lời nói ra, xe bốn ngựa cũng khó đuổi theo. Tuyệt đối không bao giờ lật lọng."
Sở Thu Hy cũng bất lực nhìn ông bố của mình:
"Bố ơi, con gái lớn thì phải gả chồng thôi mà, bố đừng làm khó chú Hạ nữa."
"Bản thân con còn chẳng nề hà chuyện gả vào nhà họ Hạ nữa là."
Sở Vân Chính nốc liên tù tì bảy tám ly rượu liên tiếp, ợ lên một tiếng rõ to, trông điệu bộ như sắp nôn đến nơi rồi. Trong đôi mắt ông ta lộ rõ vẻ nghẹn ngào, không nỡ.
"Con gái ngoan của bố, bố làm tất cả cũng là muốn tốt cho con thôi mà, bố không nỡ để con đi lấy chồng."
"Ông già này thực sự không nỡ gả con đi đâu~~ Hu hu." o(╥﹏╥)o Nói đoạn, người đàn ông cao to vạm vỡ ấy bỗng nhiên rơi nước mắt lã chã. Những ký ức từ ngày con gái chào đời cho đến tận bây giờ cứ thế ùa về trong tâm trí ông ta giống như một thước phim quay chậm.
Ông không khỏi nhớ lại tiếng khóc chào đời của con gái năm đó. Lần đầu tiên được làm bố, ông đã vui sướng bế sinh linh nhỏ bé mới lọt lòng vào lòng. Lúc ấy, ông vui mừng hớn hở chẳng khác nào một đứa trẻ vừa được người ta cho kẹo.
Rồi lần đầu tiên ông tự tay thay bỉm, pha sữa cho con gái. Lần đầu tiên nhìn thấy con chập chững tập đi, những bước chân nhỏ bé loạng choạng. Lần đầu tiên dắt bàn tay nhỏ nhắn của con gái đi dạo phố mua sắm. Lần đầu tiên đưa con đến trường đi học. Lần đầu tiên biết có thằng nhóc ranh dám bén mảng đến tán tỉnh con gái mình, liền bị ông cho một trận nên thân.
Và rồi khi ông biết tin con gái đã dọn đến ở chung với một đứa con trai, khoảnh khắc ấy trái tim ông như vỡ ra thành từng mảnh vụn. Đứa con gái mà ông đã nâng niu chăm bón suốt mười chín năm trời, cuối cùng lại bị một thằng nhóc rước đi mất.
Sở Thu Hy cũng chỉ biết bất lực vỗ vỗ vào lưng Sở Vân Chính. Nhìn thấy ông già này khóc lóc thảm thiết như vậy, trong lòng cô cũng dâng lên một cảm giác chẳng mấy dễ chịu.
"Con chỉ là đi lấy chồng thôi chứ có phải đi đâu xa xôi đâu mà bố phải đau lòng đến mức ấy cơ chứ."
Sở Vân Chính sụt sịt mũi, nhìn con gái bằng ánh mắt tội nghiệp:
"Bố là vì không nỡ xa con mà, hu hu~~" Sở Thu Hy đành phải ôm Sở Vân Chính vào lòng, khẽ vuốt ve mái tóc đã bắt đầu điểm bạc của ông ta:
"Để con đưa bố vào nhà vệ sinh rửa mặt cho tỉnh rượu nhé, đừng khóc nữa mà."
"Đã nửa đời người rồi mà còn khóc nhè như trẻ con vậy..."
Bên này, ông bố Hạ Văn Hải của Hạ Tiểu Bạch cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Nghĩ đến cảnh đứa con mà mình vất vả nuôi nấng sắp sửa lập gia đình, trong lòng ông cũng dâng trào muôn vàn niềm thương nhớ khôn nguôi.
"Tiểu Bạch ơi bố cũng muốn ôm một cái, hu hu!"
Hạ Tiểu Bạch nhìn dáng vẻ khóc lóc ỉ ôi của bố mình thì chỉ biết đưa bàn tay trắng ngần lên quệt ngang trán ngán ngẩm:
"Mẹ ơi, mẹ có thể dìu bố về phòng hộ con được không..."
Thế nhưng khi cậu hướng mắt nhìn về phía chỗ ngồi của mẹ mình? Lúc này cậu mới ngớ người phát hiện ra mẹ và dì Liễu Liễu đã biến đâu mất tiêu từ đời thuở nào rồi............? (='Д'=)
"Tiểu Bạch ôm bố một cái đi nào! Hu hu."
Hạ Văn Hải người ngợm nồng nặc mùi rượu, cứ thế định nhào tới ôm chầm lấy Hạ Tiểu Bạch.
Hạ Tiểu Bạch hoàn toàn cạn lời............
Bố làm như con trai bố là con gái thật không bằng ấy! Lại còn đòi ôm ấp nữa............ Trông có tởm lợm không cơ chứ!
Cậu đành phải túm lấy cổ áo ông kéo tuột vào phòng, rồi thẳng tay ném ông lên giường. Hạ Tiểu Bạch nhìn dáng vẻ đau lòng của bố thì cũng khẽ mỉm cười bất lực. Cuối cùng, cậu cũng chiều theo ý nguyện của ông, cúi xuống ôm ông một cái thật chặt.
"Thôi được rồi, bố ngoan nào, đừng khóc nữa nhé."
Hạ Văn Hải tiện tay túm ngay lấy gấu áo của Hạ Tiểu Bạch quẹt một bãi nước mũi rành rành........ Phụt.
"Con gái ơi hu hu........ Bố thực sự không nỡ gả con đi chút nào........" ˃̣̣̥᷄⌓˂̣̣̥᷅ Lời của ông còn chưa kịp dứt. Hạ Tiểu Bạch đã dứt khoát vung bàn tay trắng ngần lên, chặt ngay một phát chí mạng vào gáy, khiến ông ngất lịm đi ngay tại chỗ................... ˋ(° ▽、°) (o( ̄▽ ̄///(Chặt!!) Hạ Tiểu Bạch nhìn bãi nước mũi dính trên gấu áo mình................ Bờ môi nhỏ khẽ thở dài một tiếng tai hại. Cậu kéo chăn đắp cẩn thận cho bố." Bố à, bố cứ an tâm đánh một giấc thật ngon lành đi nhé." Hạ Tiểu Bạch định bụng đi lên lầu tắm rửa một cái rồi thay một bộ quần áo sạch sẽ khác. Đúng lúc này, cậu bắt vừa vặn gặp Sở Thu Hy đang vừa cằn nhằn vừa từ trong nhà vệ sinh bước ra, tay vẫn còn đang lau vệt nước loang lổ. Trên chiếc váy xinh đẹp của cô lúc này bám đầy những vết nôn mửa dơ dáy. Hai cô gái nhìn nhau, đều đồng loạt bất lực lắc lắc cái đầu nhỏ. Hạ Tiểu Bạch:"Bố vợ sao rồi cậu?" Sở Thu Hy: "Ông ấy á........ Đang 'thăng thiên' ngủ say sưa luôn trong nhà vệ sinh rồi." Sở Thu Hy: "Thế còn chú Văn Hải thì sao?" Hạ Tiểu Bạch: "Bố tớ thì đang ngủ một giấc vô cùng thanh thản."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn