Chương 339: Thú nhận.......
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~20 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Trên gương mặt đoan trang, xinh đẹp của Hoàng Liễu Liễu tràn ngập vẻ bàng hoàng, không thể tin nổi vào tai mình nữa. Bờ môi nhỏ của cô há hốc ra, ngón tay run run chỉ vào Hạ Tiểu Bạch và con gái mình — Sở Thu Hy.
"Hai... hai đứa là bách...?"
Sở Thu Hy có chút ái ngại khẽ lè chiếc lưỡi nhỏ tinh nghịch. Rồi cô tiến đến nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng ngần của Hoàng Liễu Liễu, dùng giọng nũng nịu nói:
"Mẹ ơi........... Mẹ sẽ không phản đối tụi con đấy chứ?"
Hoàng Liễu Liễu mím chặt bờ môi đỏ, nhìn vào ánh mắt van nài của con gái. Lại nhìn sang Hạ Tiểu Bạch ở bên cạnh, đôi mắt long lanh như nước mùa thu kia của cậu thực sự rất giống với chị Khương năm đó.
Khương Tĩnh Vân mỉm cười nhẹ nhàng bảo:
"Chị và Văn Hải đều đã đồng ý rồi."
"Coi như đây là cách để bù đắp cho những tiếc nuối, dở dang năm xưa của tụi mình."
"Liễu Liễu, em thấy thế nào?"
Hoàng Liễu Liễu khẽ thở dài một tiếng:
"Em............ Em thì thế nào cũng được."
"Thế nhưng còn về phía Vân Chính..............."
Sở Thu Hy đưa bàn tay nhỏ nhắn vỗ vỗ lên khuôn ngực đầy đặn đầy tự tin:
"Mẹ ơi, chuyện này mẹ không cần phải lo đâu."
"Đợi đến lúc con và Tiểu Bạch gạo nấu thành cơm, kết hôn xong xuôi rồi thì bố có muốn ngăn cản cũng chẳng kịp nữa."
"Huống hồ nếu tính theo số phiếu tán thành."
"Phe mình hoàn toàn áp đảo một mình bố, bố có không đồng ý cũng bắt buộc phải chịu thôi."
Hoàng Liễu Liễu không kìm được mà bất lực nở một nụ cười, cô đưa bàn tay nhỏ nhắn lên xoa xoa đỉnh đầu con gái.
"Con đúng là chiếc áo bông lọt gió của bố con mà."
Khuôn mặt đẹp tựa tranh vẽ của Sở Thu Hy thoáng chút thẹn thùng đỏ ửng.
"Con vẫn đối xử tốt với bố mà, nhưng với điều kiện là bố không được ngăn cấm con và Tiểu Bạch ở bên nhau."
Hoàng Liễu Liễu dời tầm mắt chăm chú nhìn vào Hạ Tiểu Bạch, làn da của cậu mịn màng mơn mởn, ngay từ đầu cô đã thấy cậu có nét rất giống con gái rồi. Làn da đó còn đẹp và mịn màng hơn cả con gái thông thường, trắng bóc như tuyết vậy. Tay chân thì thon thả mảnh mai, so với con gái thì chỉ có hơn chứ chẳng kém cạnh chút nào. Có điều khuôn ngực thì hơi phẳng lặng quá, bù lại thì vòng ba lại nở nang và rất săn chắc.
Các đường nét thanh tú trên khuôn mặt cũng giống hệt như con gái, môi hồng răng trắng, lông mày thanh tú mắt phượng, chiếc mũi nhỏ nhắn cao ráo, một đôi mắt to tròn long lanh, khẽ gợn lên những tia sáng cuốn hút.
Bị một người phụ nữ chín chắn, quyến rũ và xinh đẹp như thế đăm đăm nhìn mình, huống hồ đối phương lại còn là mẹ của Thu Hy, Hạ Tiểu Bạch nhất thời cảm thấy ngượng ngùng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.
Hoàng Liễu Liễu nhìn dáng vẻ thẹn thùng của cậu thì cũng khẽ bật cười một tiếng.
"Lại đây…… Để dì Liễu Liễu nhìn ngắm thật kỹ Tiểu Bạch nhà mình nào."
Hạ Tiểu Bạch còn chưa kịp phản ứng gì, thì ngón tay của Hoàng Liễu Liễu đã khẽ nâng chiếc cằm trắng ngần của cậu lên. Đôi mắt đẹp chăm chú ngắm nghía kỹ lưỡng diện mạo của cậu.
"Nhìn kỹ thế này, quả thực là một mầm non mỹ nhân hiếm có khó tìm."
"Không biết đến lúc con mặc váy, nuôi tóc dài ngang lưng thì sẽ xinh đẹp đến nhường nào nữa đây."
Sở Thu Hy cũng hơi hất cao chiếc cằm đầy kiêu hãnh của mình lên nói:
"Mẹ ơi, không phải con khoác lác đâu, chứ dáng vẻ Tiểu Bạch khi mặc đồ con gái tuyệt đối là cô gái xinh đẹp nhất trên đời này luôn đấy."
"Mẹ đừng có nghi ngờ con mắt nhìn người của con gái mẹ, đúng chuẩn là một tiểu tiên nữ hạ phàm luôn đó nha."
Hoàng Liễu Liễu cũng gật đầu đồng tình:
"Thế thì mẹ thực sự rất mong chờ đấy."
"Dẫu sao cũng là con gái của chị Khương mà, chắc chắn là đã thừa hưởng trọn vẹn nhan sắc của chị Khương rồi."
"Chỉ tiếc là đứa nhỏ này ngực phẳng lặng quá."
Nói đoạn, cô hướng mắt nhìn về phía khuôn ngực phẳng lỳ của Hạ Tiểu Bạch rồi khẽ thở dài một tiếng.
Sở Thu Hy bật ra những tiếng cười hì hì tinh nghịch:
"Mẹ không biết đấy thôi, Tiểu Bạch chỉ là đang dùng vải quấn chặt lại thôi mà."
"Kích thước thật sự của cậu ấy còn đầy đặn, nảy nở hơn cả con nữa đấy."
Hoàng Liễu Liễu một lần nữa lộ ra ánh mắt bàng hoàng, không thể tin nổi:
"Nói như vậy thì mẹ lại càng mong chờ được nhìn thấy dáng vẻ mặc đồ con gái của Tiểu Bạch rồi."
Khương Tĩnh Vân cũng bất lực cười bảo:
"Thời gian không còn sớm nữa đâu."
"Chúng ta mau chóng dọn dẹp rồi đi ngủ thôi."
"Nhà chị vẫn còn một phòng ngủ dành cho khách, Liễu Liễu em cứ cùng với Vân Chính ngủ ở bên đó nhé."
Sở Thu Hy lên tiếng:
"Bố con đang nằm ngủ lăn lóc như heo ở ngay ngoài phòng khách kìa."
"Mấy người phụ nữ chân yếu tay mềm tụi mình làm sao mà khênh ông ấy vào phòng nổi chứ."
"Mấy anh vệ sĩ thì đã được cho giải tán đi ngủ ở khách sạn hết rồi."
"Chú Văn Hải thì cũng say khướt mướt, về phòng ngủ từ đời nào rồi."
Hoàng Liễu Liễu hướng mắt nhìn sang Sở Vân Chính đang nằm ngủ say sưa trên ghế sofa ngoài phòng khách. Nghe thấy tiếng ngáy vang trời lở đất của ông ta, cô chỉ biết bất lực lắc đầu ngao ngán.
"Lần nào lão ấy uống say ngủ nghê tiếng ngáy cũng y hệt như lợn bị chọc tiết vậy."
"Thế nên ngày thường em có bao giờ cho lão uống say đâu, chỉ cho nhấp môi vài ly cho vui thôi."
Khương Tĩnh Vân cũng bất lực đưa tay lên quệt ngang trán:
"Cái lão đàn ông nhà chị thì cũng có khác gì đâu."
"Cứ hễ uống say ngủ say như chết là bắt đầu kéo gỗ ầm ầm."
"Nhưng đàn ông ở bên ngoài xã hội cần phải tiếp khách, giao lưu nên chị cũng phần nào hiểu được."
Hoàng Liễu Liễu vô cùng đồng tình với quan điểm đó, cô cười hớn hở nói:
"Hay là tối nay tụi mình cùng sang phòng khách ngủ chung đi."
"Như vậy thì có thể tránh được việc phải nghe tiếng ngáy tra tấn của hai cái ông chú này rồi."
Sở Thu Hy mím mím bờ môi đỏ:
"Như vậy liệu có ổn không mẹ?"
Hoàng Liễu Liễu bảo:
"Có gì mà không ổn chứ, hồi trước tụi mẹ đi học ở chung một phòng ký túc xá chẳng phải đều như thế này suốt sao?"
"Với lại mẹ cũng chỉ muốn cùng chị Khương hàn huyên tâm sự về những chuyện xảy ra trong suốt những năm qua mà thôi."
Sở Thu Hy khẽ thở dài một tiếng:
"Hy vọng là đúng như vậy."
"Tiểu Bạch, tụi mình cũng về phòng ngủ thôi nào."
Nói đoạn, cô liếc nhìn ông bố đang nằm ngủ say sưa như heo trên ghế sofa, chỉ biết bất lực lắc đầu ngán ngẩm. Cô đưa bàn tay nhỏ nhắn ra dắt lấy bàn tay trắng ngần của Hạ Tiểu Bạch bước lên tầng hai.
Sáng sớm ngày hôm sau.
Buổi sáng mùa thu, làn gió heo may nhè nhẹ mang theo những luồng không khí se se lạnh mát mẻ, bầu trời tỏa ra những tia sáng dịu dàng, trong trẻo mà bồng bềnh như sương khói. Thỉnh thoảng lại có vài chú chim nhỏ ríu rít, líu lo bên bậu cửa sổ báo hiệu một buổi sáng mới đã bắt đầu.
Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy đã thức dậy từ sớm, hiện đang vừa đánh răng rửa mặt vừa đùa giỡn trong nhà vệ sinh.
"Tiểu Bạch, sao bàn chải đánh răng của tớ lại biến đâu mất tiêu rồi, tối qua dùng xong tớ nhớ rõ là đã đặt ở đây mà."
"Tớ nhớ tối qua cậu để nó ở ngay bậu cửa sổ đấy, chắc là bị cái gì quệt trúng hoặc bị gió thổi rơi xuống dưới rồi."
"Cái của tớ vẫn còn đây này, hai đứa tụi mình dùng chung một cái là được rồi mà."
Hai cô gái sửa soạn xong xuôi bước ra. Hạ Tiểu Bạch vẫn trung thành với phong cách ăn mặc của con trai, dẫu sao thì chuyện này cũng không thể để cho cái ông chú thô kệch kia biết được. Hai người quấn quýt ngọt ngào như đường mật, tay trong tay dắt nhau đi xuống phòng khách dưới nhà.
Họ phát hiện ra Hoàng Liễu Liễu và Khương Tĩnh Vân đều đang thắt tạp dề quanh eo, cùng nhau chuẩn bị bữa sáng trong bếp. Sở Vân Chính và Hạ Văn Hải thì đang vừa xem bản tin buổi sáng vừa ngồi khoe khoang, chém gió với nhau.
Sở Vân Chính khẽ vặn vẹo cái cổ, cười lớn nói:
"Ha ha, tối qua uống một bữa thật đã đời, ngủ một giấc thảnh thơi thoải mái gì đâu."
"Mặc dù bây giờ đầu hơi váng vất một chút, nhưng mà vẫn vui quá xá là vui."
Hạ Văn Hải ngáp một cái rõ dài:
"Tôi cũng lâu lắm rồi mới được uống rượu một bữa sướng như thế này đấy, ở nhà bà xã quản nghiêm khắc quá mà."
"Đúng rồi bà xã ơi, tối qua sao em lại không ngủ ở trong phòng thế?"
Khương Tĩnh Vân thản nhiên mỉm cười đáp:
"Chẳng có gì đâu ạ, tối qua em với Liễu Liễu nói chuyện cả đêm, muốn tranh thủ ôn lại chuyện cũ chút thôi mà."
"Tụi em đã kể cho nhau nghe rất nhiều chuyện từ thời còn trẻ đấy."
Hạ Văn Hải khẽ nhíu mày đầy tủi thân nói:
"Tĩnh Vân à, không ôm em ngủ là anh thấy bồn chồn, chẳng an tâm chút nào đâu đấy."
Sở Vân Chính vỗ vỗ vào bả vai của Hạ Văn Hải, lên giọng lên mặt:
"Kìa chú Hạ ơi, không phải tôi lên mặt dạy đời chú đâu, chứ đàn ông đại trượng phu mà không có vợ bên cạnh ôm ấp là ngủ không ngon giấc hay sao?"
"Thế thì mất mặt đàn ông quá đi nha."
"Hai người họ là bạn thân thiết, khó khăn lắm mới có cơ hội gặp lại nhau sau bao nhiêu năm xa cách, thì cứ để họ thoải mái tâm sự đi chứ."
"Như vậy mới giúp thắt chặt tình cảm, thúc đẩy sự hòa thuận giữa hai gia đình chúng ta chứ lị."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn