Chương 349: Hạ Tài Tuấn
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hạ Tiểu Bạch cùng Sở Thu Hy bước vào quán bar, bên trong đã vô cùng náo nhiệt. Âm nhạc cuồng nhiệt như gột rửa tâm trí của mỗi người, trong không khí vương vấn mùi nước hoa thoang thoảng của phụ nữ hòa quyện với đủ loại hương rượu nồng nàn. Bầu không khí đầy đam mê và kích động dường như đã biến quán bar này thành một thiên đường để giải tỏa mọi cảm xúc.
Từng gã đàn ông diện những bộ đồ bảnh bao, lộng lẫy qua lại không ngớt, rúc vào lòng những cô nàng nóng bỏng, tận hưởng cuộc sống xa hoa, chơi bời nơi phố thị về đêm. Đây là một quán bar cực kỳ sang trọng, ở giữa còn có khu vực dành cho DJ và thậm chí là cả biểu diễn múa cột. Mấy gã đàn ông không ngừng vung vẩy những xấp tiền giấy trong tay, khiến cho các cô nàng múa cột chỉ diện chiếc váy ren mỏng manh, ẩn hiện làn da trắng ngần phải làm ra đủ loại động tác khêu gợi, quyến rũ lòng người.
Xung quanh còn có từng phòng VIP riêng biệt dành cho những vị khách thích sự riêng tư.
Quán bar này không chỉ có khu vực náo nhiệt, ồn ào mà còn có cả khu vực yên tĩnh được ngăn cách bằng một lớp kính cách âm dày dặn. Bên trong đó vọng ra những bản nhạc cổ điển Tây Âu vô cùng êm dịu, các góc xung quanh đều được trang hoàng một cách tinh tế, nhã nhặn. Những chiếc đèn chùm tinh xảo cùng tranh treo tường càng tô điểm cho toàn bộ không gian thêm phần nghệ thuật và thẩm mỹ.
Bàn tay ngọc ngà của Sở Thu Hy dắt theo bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của Hạ Tiểu Bạch đi tới trước quầy pha chế ở khu yên tĩnh. Lúc này, các nhân viên pha chế tại quầy cũng đang bận rộn khuấy và lắc cocktail một cách vô cùng điêu luyện, thuần thục. Đủ loại hương rượu ngào ngạt bay ra khiến Sở Thu Hy chỉ mới hít nhẹ một hơi đã có chút thèm thuồng, không nhịn nổi nữa.
"Tiểu Bạch ơi, làm một ly cocktail nhé?"
Hạ Tiểu Bạch đương nhiên sẽ không từ chối yêu cầu của Sở Thu Hy, cùng lắm thì lát nữa cậu làm tài xế đưa cô nàng say khướt về nhà thôi. Điều đáng tiếc duy nhất là bản thân cậu uống rượu vào chẳng có tí cảm giác gì gọi là say cả.
"Vậy thì... làm một ly đi."
Sở Thu Hy dĩ nhiên nhìn ra được nỗi đắn đo của Hạ Tiểu Bạch, cô khẽ mỉm cười rạng rỡ bảo:
"Cứ yên tâm đi, quán bar của tụi mình có rất nhiều loại cocktail nồng độ thấp, chỉ tầm ba bốn độ thôi hà."
Nói đoạn, cô nhìn sang một cô nàng nhân viên pha chế bên cạnh:
"Phiền cô cho tụi tôi hai ly cocktail loại nhẹ nhàng thôi nhé, còn pha chế kiểu gì thì cứ để cô tự quyết định đi."
"Tôi thì thích vị trái cây hơn một chút."
"Tiểu Bạch, cậu muốn vị chủ đạo là gì nào?"
Hạ Tiểu Bạch chỉ suy nghĩ một lát rồi mở miệng nói:
"Tớ muốn vị coca."
Cô nàng pha chế nhìn sang Hạ Tiểu Bạch, bỗng đờ người ra một chốc, đôi mắt sáng rực lên. Cuối cùng cô ấy cũng mỉm cười đáp lại:
"Dạ không vấn đề gì ạ."
"Vị mỹ nhân này cần vị trái cây, còn anh chàng đẹp trai hệ cún con này cần vị coca, đều là phiên bản nồng độ nhẹ."
"Em sẽ kiểm soát nồng độ cồn dưới 5 độ, như vậy được không ạ?"
Sở Thu Hy giơ tay ra làm một ký hiệu OK với cô ấy.
Cô nàng pha chế nở nụ cười nhẹ nhàng, lấy ra hai chiếc ly thủy tinh pha lê và hai viên đá lớn, con dao trên tay khéo léo gọt đẽo từng chút một, biến viên đá thành hình cầu hoàn hảo. Hạ Tiểu Bạch chăm chú quan sát từng bước pha chế rượu của cô ấy. Cậu rất hiếm khi uống rượu, chứ đừng nói đến chuyện lui tới mấy chỗ quán bar như thế này. Mấy lần có kinh nghiệm trước đây cũng là do bị bọn Chu Thanh, Triệu Trình kéo đi cho đủ tụ mà thôi.
Những ngón tay thon dài của cô nàng pha chế dùng kỹ thuật điêu luyện cầm chiếc thìa bạc nhanh chóng khuấy động viên đá trong ly, phát ra những tiếng kêu "tùng leng, tùng leng" trong trẻo, hòa cùng tiếng nhạc cổ điển êm dịu nghe vô cùng lọt tai. Cô ấy nhẹ nhàng nhấc mấy chai rượu ngoại đã chuẩn bị sẵn lên, từ tốn và đều tay rót vào ly thủy tinh. Khi rượu ngoại đã đầy được hai phần ba ly, cô ấy mới từ từ nâng tay lên dừng lại.
Sau đó, cô ấy lại thả thêm đủ loại trái cây cắt thành từng miếng nhỏ với màu sắc sặc sỡ vào bên trong. Cuối cùng, cô ấy dùng một chiếc tăm hình thanh kiếm xiên qua một quả anh đào đỏ mọng rồi gác ngang lên miệng ly, lịch sự đưa đến trước mặt Sở Thu Hy.
Ly cocktail vị coca của Hạ Tiểu Bạch thì đơn giản hơn nhiều, chỉ mất vài phút là đã làm xong và đưa đến trước mặt cậu.
"Xin mời hai vị thưởng thức ạ."
Sở Thu Hy giơ ly rượu lên, đôi mắt đẹp long lanh như ngọc lưu ly nhìn chằm chằm vào Hạ Tiểu Bạch, có thể nói là tình ý đầy tràn. Bàn tay trắng ngần của Hạ Tiểu Bạch cũng nâng ly lên nâng ly với cô, vừa định ngửa cổ uống thì đã bị bàn tay ngọc của Sở Thu Hy giữ lại. Sở Thu Hy dịu dàng, ngọt ngào nói:
"Tiểu Bạch, tụi mình uống rượu giao bôi đi."
Hạ Tiểu Bạch cũng mỉm cười, cùng Sở Thu Hy uống một ly rượu giao bôi theo đúng nghĩa đen. Thực ra trong lòng cậu còn muốn uống "rượu mớm môi" trực tiếp từ miệng của Sở Thu Hy hơn cơ.
Trong khi đó, ở một phòng VIP hạng sang bên kia của quán bar, mấy gã công tử bột ăn mặc bảnh bao, sang trọng đang vừa uống rượu vừa hát hò nghêu ngao. Trên mặt bàn bày la liệt đủ loại rượu ngon có giá trị không hề rẻ, tùy tiện lấy ra một chai cũng bằng cả tháng lương của người bình thường. Có những chai đắt đỏ thậm chí lên đến hơn một trăm ngàn tệ một chai. Xung quanh họ là vài cô nàng tiếp rượu trẻ trung ngồi vây quanh, cô nào cô nấy làn da mịn màng, ăn mặc lộng lẫy, xinh đẹp và thanh thuần hút mắt.
"Cậu Hạ ơi, mấy cô em trẻ trung này đều là sinh viên ưu tú của trường đại học gần đây đấy nhé."
"Tôi phải nhờ vả mối quan hệ của bạn bè mãi mới gọi được họ đến đây tiếp rượu cho cậu đấy."
"Nhan sắc, vóc dáng đều chuẩn chỉnh cả chứ?"
Hạ Tài Tuấn đặt một tay lên bờ vai trắng ngần của một cô gái xinh đẹp, bàn tay kia thì bắt đầu không an phận mà mò mẫm, ôm eo cô nàng kéo vào lòng. Khuôn mặt xinh xắn của cô gái thoáng hiện vẻ ngượng ngùng, rụt rè, cô cố tình né tránh bàn tay dê xồm của gã.
"Anh ơi... em chỉ đến đây để tiếp rượu thôi ạ..."
Hạ Tài Tuấn tức thì khẽ nhíu mày, mặt mày đầy vẻ khó chịu, hậm hực.
"Phùng Luân, cái con bé này đến đây để diễn hài đấy à? Đã đi tiếp rượu rồi mà còn bày đặt bài xích không cho tôi chạm vào."
"Biến biến biến, không muốn thì cút xéo đi cho rảnh nợ."
"Thằng này không thiếu đàn bà."
Phùng Luân tức thì nổi giận, lườm cháy mặt cô nàng sinh viên đại học kia rồi quát tháo:
"Không muốn làm thì cút ngay!"
"Biết bao nhiêu người xếp hàng muốn đến đây hầu hạ cậu Hạ mà còn không có lượt kia kìa, không thiếu một đứa như cô đâu."
Nói xong, gã liền đẩy hai cô nàng tiếp rượu đang ở trong lòng mình sang bên cạnh Hạ Tài Tuấn.
"Hai đứa tụi em qua hầu cậu Hạ uống rượu cho thật chu đáo vào."
Ngô Mỹ Mỹ vốn chẳng thích cái bầu không khí xô bồ, dâm ô này tẹo nào, nhưng vì mục đích muốn leo lên cao nên cô cũng chỉ đành gượng cười nịnh nọt rót rượu cho Phùng Luân. Điều quan trọng nhất là cô vừa nghe ngóng được một nguồn tin mật, cái gã Phùng Luân này mẹ kiếp lại là một tên bị bất lực, yếu sinh lý. Biết được cái tin động trời này xong cô suýt chút nữa là hộc máu mồm mà chết. Lần đầu tiên đi đào mỏ đại gia mà lại đào trúng ngay một gã "liệt dương" thì đúng là xui xẻo đến tận mạng rồi.
o(╥﹏╥)o Cô rót một ly rượu XO rồi dâng đến tận tay Phùng Luân:
"Cậu Phùng đừng giận mà, uống ly rượu này cho hạ hỏa đi anh."
Phùng Luân vắt chéo chân đón lấy ly XO từ tay cô, nhìn Ngô Mỹ Mỹ một lượt rồi gật đầu vô cùng mãn nguyện. Quả nhiên là phụ nữ đã ra ngoài đi làm có kinh nghiệm lăn lộn xã hội thì lúc nào cũng lanh lợi, hiểu chuyện hơn hẳn mấy con bé sinh viên đại học chưa từng bị xã hội vả cho tỉnh người này.
"Mỹ Mỹ qua đây ôm tớ uống rượu nào."
Gã một tay kéo tuột Ngô Mỹ Mỹ vào lòng, rồi cúi xuống hôn chụt một phát lên bờ môi đỏ quyến rũ của cô ta.
Ngô Mỹ Mỹ cũng giả vờ thẹn thùng, nũng nịu nói:
"Cậu Phùng đáng ghét quá đi à, nhưng mà người ta thích lắm đấy nhé."
Hạ Tài Tuấn nhìn cái điệu bộ nũng nịu, lẳng lơ kia của Ngô Mỹ Mỹ thì bỗng dưng cũng nổi lên chút hứng thú. Phong thái của người phụ nữ chốn công sở rõ ràng là có sức cám dỗ, mời gọi hơn hẳn mấy con bé sinh viên xanh non, non nớt ngoài kia. Đặc biệt là lớp trang điểm quyến rũ, gợi cảm, bờ môi đỏ mọng mướt mát, vóc dáng thon gọn được bó sát trong chiếc váy ôm trọn vòng ba, đôi chân dài miên man được bọc trong lớp tất đen huyền bí, dậm trên đôi giày cao gót đế đỏ sang chảnh.
Lại thêm cái chất giọng nũng nịu ngọt như mía lùi kia nữa, cho dù biết tỏng là cô ta đang giả vờ đi chăng nữa thì vẫn cứ là kích thích, hớp hồn vô cùng.
"Cậu Phùng, con ghệ này của cậu được phết đấy nhỉ, đúng là có gu, rất đậm đà."
Phùng Luân cười khà khà bảo:
"Cậu Hạ thích à? Để tôi bảo cô ấy qua hầu cậu uống rượu nhé."
Ngô Mỹ Mỹ có chút sững sờ, đứng hình mất vài giây. Cô không ngờ bản thân mình lại bị Phùng Luân đem đem tặng cho người đàn ông khác một cách dễ dàng, coi như một món hàng như vậy. Mặc dù cái gã cậu Hạ này trông cũng khá là đẹp trai, phong độ, nhưng dù sao cũng là người lạ hoắc lạ huơ, chưa biết rõ lai lịch thế nào nên trong lòng cô không khỏi dấy lên cảm giác bất an, lo sợ.
"Cậu Phùng... Người ta dù sao cũng là người phụ nữ của anh mà, em chỉ muốn hầu rượu một mình anh thôi."
Phùng Luân đương nhiên là cũng muốn giữ lại Ngô Mỹ Mỹ để chơi bời một phen, thế nhưng vì sự nghiệp đại sự trước mắt, chỉ rách một đứa đàn bà thì gã vẫn hoàn toàn sẵn sàng từ bỏ. Gã chỉ đành đưa đầu ngón tay lên khẽ nhéo nhéo cái chóp mũi nhỏ nhắn của Ngô Mỹ Mỹ, dịu dàng rót mật vào tai cô nàng:
"Mỹ Mỹ ngoan, không phải em luôn muốn có một cơ hội phát triển tốt hơn sao?"
"Em có biết cậu Hạ đây là người của nhà họ Hạ không, thế lực của gia tộc họ phải nói là cực kỳ khổng lồ và bành trướng đấy."
"Chỉ cần em làm cho cậu ấy cảm thấy vui vẻ, thỏa mãn, thì cái loại túi xách hàng hiệu gì mà em chẳng có được?"
"Tôi cũng có thể đảm bảo, sẽ nâng đỡ cho em thăng tiến một cách nhanh nhất trong công ty."
Ngô Mỹ Mỹ chớp chớp hàng lông mi dài cong vút, do dự một lát rồi tò mò hỏi nhỏ:
"Chẳng nhẽ cậu Hạ đây còn đỉnh hơn cả cậu Phùng anh sao?"
Trong số những tay công tử bột mà cô từng quen biết bấy lâu nay, cậu Phùng đã là cái tên sừng sỏ và đỉnh nhất rồi. Dù sao thì bố gã cũng là đại gia sở hữu khối tài sản lên đến vài tỷ tệ cơ mà.
Phùng Luân lắc đầu cười khổ:
"Tôi đứng trước mặt cậu Hạ đây thì cũng chỉ có tư cách làm chân chạy việc, làm đàn em mà thôi."
"Người ta là người của nhà họ Hạ đấy? Đó mới thực sự là một con quái vật khổng lồ bệ vệ."
"Cho dù là toàn bộ tập đoàn nhà họ Sở đem đặt trước mặt nhà họ Hạ thì cũng chỉ là hạt cát bấu víu, không đáng để nhắc tới."
"Nhà họ Hạ không chỉ có tiền núi tiền biển, mà quan trọng hơn cả là họ nắm giữ quyền lực tối cao."
"Chỉ cần có được sự hậu thuẫn chống lưng của nhà họ Hạ, tôi thậm chí có thể một tay nuốt trọn toàn bộ tập đoàn nhà họ Sở này luôn đấy!"
Ngô Mỹ Mỹ nghe xong thì há hốc cả khuôn miệng đỏ mọng quyến rũ vì quá đỗi kinh ngạc, cô không ngờ dã tâm của cậu Phùng lại có thể lớn đến nhường này. Cô lại càng tò mò hơn, cái gã cậu Hạ này thực sự sở hữu quyền lực và tầm ảnh hưởng kinh khủng khiếp đến thế sao? Bởi vì trong mắt cô, chủ tịch Sở Vân Chính đã là một ngọn núi lớn sừng sững không thể vượt qua rồi, vậy mà lại có người có thể lung lay được cả tập đoàn nhà họ Sở của ông ấy sao?
Hạ Tài Tuấn nghe những lời tâng bốc nịnh bợ của Phùng Luân thì trong lòng thấy vô cùng sướng tai, vô cùng hưởng thụ. Bố gã dù sao cũng là một trong những người phụ trách quản lý sản nghiệp của nhà họ Hạ tại khu vực Tô Nam này. Việc thâu tóm toàn bộ tập đoàn nhà họ Sở để sáp nhập vào dưới trướng của nhà họ Hạ, xét cho cùng cũng là một nhiệm vụ hoàn toàn nằm trong tầm tay của bọn họ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn