Chương 344: Người anh em, tớ thấy cậu hơi bị thận hư đấy
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~22 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Thấy Sở Thu Hy trở về, cô thư ký xinh đẹp liền lên tiếng báo cáo:
"Quản lý Sở, toàn bộ tài liệu dạo này chị cần em đã sắp xếp hết trên bàn rồi ạ."
"Nếu còn có chỗ nào thiếu sót xin chị cứ dặn dò."
"Cuộc họp cũng đã được lên lịch vào lúc hai giờ trưa..."
"Chỉ là..."
Sở Thu Hy thấy cô nàng có vẻ ngập ngừng, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại hỏi:
"Nhưng mà có chuyện gì?"
Cô thư ký do dự một lát rồi mới nói tiếp:
"Trong công ty đang có tin đồn..."
"Tập đoàn định giao chiếc ghế tổng giám đốc của công ty bên này cho quản lý Phùng đảm nhiệm."
"Quan trọng nhất là quản lý Phùng vừa mang về cho công ty một hợp đồng lớn nhất trong năm nay."
"Tổng giá trị lên đến hơn ba tỷ tệ."
Sở Thu Hy nghe vậy tuy cười lạnh một tiếng, nhưng trong lòng cũng tràn ngập cảm giác bất lực. Chuyện này cô đã biết từ tối qua rồi. Ai bảo người ký hợp đồng này lại là bên nhà mẹ đẻ của Phùng Luân chứ. Chẳng cần gã phải có năng lực gì, cứ dựa vào quan hệ là nắm chắc trong tay. Mặc dù vậy, mèo trắng hay mèo đen, cứ bắt được chuột thì đều là mèo tốt. Dù sao gã cũng đã mang lại lợi ích thực tế cho công ty. Bản thân cô chẳng có lý do gì để nói ra nói vào, ngay cả bố cô cũng không giúp được gì.
Bố cô còn đương chức thì may ra còn áp chế được mấy ông lão nguyên lão cùng vào sinh ra tử ngày trước, chứ một khi ông lui về sau thì... Bản thân cô nếu không tự lập ra bản lĩnh, sớm muộn gì cũng bị bài xích ra rìa tập đoàn.
Sở Thu Hy chỉ khẽ "ừ" một tiếng:
"Tôi biết rồi."
"Nhưng mà cái ghế tổng giám đốc đó tôi cũng không dễ dàng từ bỏ vậy đâu."
"Cô cứ đến phòng họp chuẩn bị trước đi, lát nữa tôi qua."
Cô thư ký xinh đẹp gật gật đầu, ánh mắt thoáng chút lo lắng. Cô vừa định bước ra khỏi văn phòng, ngay khi đến cửa thì đối mặt ngay với một bóng người cao ráo, mảnh khảnh. Cô hơi ngẩng đầu lên, người xuất hiện trước mắt lập tức khiến cô đứng hình vì quá đỗi đẹp trai. Cái mùi hương thanh mát như vị bạc hà thoảng qua, ngay lập tức bao trùm lấy Đàm Tiểu Nhã, cô ngốc nghếch nhìn anh chàng hệ cún con đang ở sát sạt trước mặt. Trông đáng yêu quá đi mất!!! Nhất thời cô nói năng có chút lắp bắp:
"Anh... Anh ơi... Đây là văn phòng của quản lý Sở chúng tôi, anh không được tự tiện vào đâu..."
Sở Thu Hy thấy cô thư ký của mình bày ra bộ mặt mê trai thì bất lực vô cùng. Vừa rồi trên suốt dọc đường đi, mấy cô gái trong công ty ai nấy cũng đều như thế này cả, mà lại còn bất chấp tuổi tác nữa chứ. Ngay đến cả cô lao công ngoài năm mươi tuổi, nhìn thấy Hạ Tiểu Bạch cũng không nhịn được mà đứng sững sờ tại chỗ nhìn đắm đuối. Xem ra sau này đúng là không thể dắt cái tên này đến công ty được nữa rồi.
"Được rồi Tiểu Nhã, anh ấy là vị hôn phu của tôi, cô ra ngoài đi."
Đàm Tiểu Nhã "vâng" một tiếng rồi ôm tài liệu bước ra ngoài. Nhưng vừa đi được hai bước, cô dường như mới nhận ra một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng!!!
"Vị hôn phu?!"
"Cái gì cơ!!!!!" ヽ(ຶ▮ ຶ)ノ!!!
Cô vừa định quay đầu lại thì phát hiện cửa văn phòng đã đóng chặt. Bên trong còn vọng ra những âm thanh đầy ám muội. Nhưng thực tế thì là Hạ Tiểu Bạch đang bóp vai giúp Sở Thu Hy. Sở Thu Hy mặt đầy vẻ thoải mái hưởng thụ, tay cũng không quên xem xét tập tài liệu trên bàn.
Hạ Tiểu Bạch hít hà một hơi bên cổ Sở Thu Hy, lồng ngực tràn ngập hương thơm cơ thể dịu dàng của người đẹp.
"Xem nhiều tài liệu thế này cơ à, hay là cậu dạy tớ đi."
"Biết đâu tớ lại giúp được gì cho cậu đấy."
Sở Thu Hy dời đôi mắt đẹp nhìn Hạ Tiểu Bạch một cái, cô không phủ nhận chuyện cô nàng tiên tử này vô cùng thông minh lanh lợi. Thế nhưng kế hoạch của cô là phải nuôi hư cậu thành một nàng tiên lười biếng, chỉ thích ăn ngon ngủ kỹ cơ. Cậu chỉ cần ăn mặc thật xinh đẹp, nằm trên giường chơi đùa với cô là đủ rồi. Làm sao có thể bắt cậu làm việc được chứ.
"Không cần đâu, thật ra cũng chỉ bận rộn mấy ngày nay thôi, bình thường tớ cũng rảnh rỗi lắm."
Hạ Tiểu Bạch chỉ đành "ồ" một tiếng, cậu phát hiện ra Thu Hy cứ luôn tìm cách từ chối mỗi khi cậu muốn giúp đỡ. Chẳng nhẽ Thu Hy thực sự sợ cậu bị mệt sao? Hạ Tiểu Bạch càng nghĩ càng thấy cảm động, thế là càng ra sức bóp vai cho Sở Thu Hy nhiệt tình hơn.
"Vợ Thu Hy ơi, có dễ chịu không?"
Sở Thu Hy ửng hồng khuôn mặt tuyệt mỹ:
"Dễ chịu lắm á~" Cô thư ký đứng nép sau cửa văn phòng nghe thấy cảnh này, trong đầu đã tự động bổ sung ra một đống tình tiết trong phim ảnh. Tuy cô chưa có bạn trai nhưng phim ngắn xem cũng không ít, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên vội vàng rảo bước rời đi.
"Trời đất ơi, thật không thể tin nổi."
"Anh chàng cún con này dẻo miệng quá đi mất, đến tảng băng bắc cực chắc cũng phải tan chảy luôn."
Đúng lúc này, Phùng Luân cũng đùng đùng nổi giận đi về phía bên này. Gã tình cờ chạm mặt cô thư ký đang đỏ mặt. Cô thư ký vội vàng chặn gã lại, tên này đã chẳng phải lần đầu tiên mò đến văn phòng làm phiền quản lý Sở rồi.
"Quản lý Phùng, anh đến đây làm gì thế?"
Phùng Luân nghiến răng nói:
"Tôi đường đường là một quản lý, việc gì phải trả lời một đứa thư ký quèn như cô?"
Đàm Tiểu Nhã cũng chẳng thèm nể nang gì cái tên Phùng Luân này, chỗ dựa của cô chính là Sở Thu Hy. Chỉ cần vị trí của Sở Thu Hy còn vững vàng thì trong công ty này cô chẳng ngán một ai cả.
"Hì hì, tôi thấy anh lại định đến làm phiền quản lý Sở nhà tôi chứ gì."
"Tôi khuyên anh nên từ bỏ đi là vừa, quản lý Sở đang bận ân ái với vị hôn phu ở trong phòng kìa."
"Anh ấy à, hết hy vọng rồi nha." ¯_(⍤o⍤)_/¯ Phùng Luân có chút không thể chấp nhận nổi, nhan sắc của Sở Thu Hy làm sao có thể để cho gã đàn ông khác hưởng dụng được chứ! Gương mặt nghiêng nước nghiêng thành kia, cộng thêm thân hình chuẩn không cần chỉnh, kết hợp với khí chất cao quý bẩm sinh. Tuyệt đối không phải là mấy em hoa khôi đại học ở bên ngoài có thể so bì được.
Hai người đứng giằng co mất hai phút. Xung quanh đã có không ít người vây lại, bắt đầu rôm rả hóng hớt xem kịch hay. Lý trí bảo Phùng Luân tuyệt đối không được nổi giận lôi đình ở đây, nếu không sẽ biến thành trò cười cho thiên hạ. Gã hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cảm xúc để trông bản thân có vẻ bình tĩnh hơn rồi hỏi:
"Còn mười phút nữa là cuộc họp bắt đầu rồi, sao quản lý Sở còn chưa ra ngoài?"
"Cuộc họp hôm nay cực kỳ quan trọng, còn có cả việc sắp xếp điều động nhân sự nữa đấy."
Đàm Tiểu Nhã còn đang định nói thêm gì đó thì cửa văn phòng của Sở Thu Hy liền mở ra. Cô cùng bước ra ngoài với Hạ Tiểu Bạch. Cô cũng phát hiện ra trước cửa văn phòng đang có khá đông người đứng túm tụm, mặt mũi ai nấy đầy vẻ hóng hớt đang xem náo nhiệt. Không chỉ có vậy. Cái tên Phùng Luân mà cô ghét cay ghét đắng nhất công ty cũng đang đứng lù lù ở đây. Vẻ mặt vốn dĩ đang thanh cao lạnh lùng của Sở Thu Hy lại càng trở nên băng giá hơn, hoàn toàn không thèm cho tên này một sắc mặt tốt nào.
Phùng Luân dời tầm mắt sang chàng trai đang đi bên cạnh Sở Thu Hy. Gã cũng chăm chú đánh giá một lượt. Phải công nhận rằng cái tên này đúng là có tư cách để làm một kẻ ăn bám thật. Trông chẳng khác nào một đứa con gái. Làn da trắng bóc như phụ nữ vậy, à không... Phải nói là còn trắng mịn hơn phụ nữ rất nhiều. Chiều cao thì thấp hơn gã cả một cái đầu, tay chân thì nhỏ nhắn, eo thì thon gọn, xét một cách toàn diện thì rõ ràng là chẳng bằng một góc của gã.
Gã cũng không hiểu nổi mắt nhìn người của Sở Thu Hy kiểu gì mà lại đi chấm một anh chàng hệ cún con như thế này.
Phùng Luân thẳng thừng bước đến trước mặt Hạ Tiểu Bạch, dùng ánh mắt bề trên nhìn xuống cậu. Tuy trên mặt nở nụ cười nhưng trong mắt lại ẩn giấu một tia hiểm độc.
"Chào cậu, tôi nghe mọi người nói cậu là bạn trai của Thu Hy."
"Bạn của Thu Hy cũng chính là bạn của tôi."
"Làm quen một chút nhé, tôi tên là Phùng Luân, cũng là người đang theo đuổi Thu Hy."
Sở Thu Hy thấy tên này dám lên giọng lên mặt với ông xã Tiểu Bạch của mình thì lập tức không nhịn nổi nữa. Cô vừa định lên tiếng mắng cho một trận thì đã bị Hạ Tiểu Bạch cản lại. Hạ Tiểu Bạch trao cho Sở Thu Hy một ánh mắt bảo cô cứ yên tâm, cậu dù sao cũng là nhân vật chính có hệ thống chống lưng cơ mà. Không ngờ cái tình tiết ra oai vả mặt kinh điển trong mấy bộ tiểu thuyết đô thị lại có ngày vận vào người mình. Đúng là phải thả tim cho tác giả một cái rồi. (๑•̀ㅂ•́)و✧
"Thu Hy, cái tên này chính là kẻ suốt ngày làm phiền cậu đấy à?"
"Trông thì to con lớn xác đấy, nhưng tớ thấy gã có vẻ hơi bị thận hư rồi thì phải."
Phùng Luân đờ người ra, dạo này sau lưng gã cứ hay đổ mồ hôi trộm, đúng là có chút suy nhược thật, nhưng gã chưa bao giờ nghĩ mình bị thận hư cả.
"Cậu bảo ai thận hư hả? Đừng có mà ngậm máu phun người!"
Những người xung quanh vẫn đang hăng hái hóng hớt xì xầm bàn tán, người vây lại xem ngày một đông hơn. Khóe môi đỏ hồng của Hạ Tiểu Bạch khẽ nhếch lên, cậu chìa bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của mình ra. Cậu muốn thử xem cái tên có vẻ ngoài thận hư này rốt cuộc nặng nhẹ được bao nhiêu cân lượng. Cảm giác gã này còn yếu hơn cả Chu Thanh nhiều, vừa nãy nhìn cái dáng gã đi đứng đã thấy có chút bủn rủn, không vững rồi.
Phùng Luân thấy gã mặt trắng này dám chủ động bắt tay với mình. Cũng tốt, nhân cơ hội này bắt gã phải bẽ mặt trước bàn dân thiên hạ một phen. Cái loại nhóc ranh hệ cún con mà cũng đòi tranh giành người phụ nữ của bổn công tử, đúng là tự lượng sức mình.
Hai bàn tay nắm chặt vào nhau, mục đích của cả hai đều giống nhau: Định bóp nát tay của đối phương. Hạ Tiểu Bạch dạo gần đây đã nắm rõ cái sức mạnh quái dị trên người mình. Đến cả lão đại giang hồ cậu còn đánh cho đến mức phải bán tháo tài sản chạy lấy người, thì cỡ một tên Phùng Luân này chắc chắn chẳng bõ dính răng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn