Chương 328: Triệu Phi Phi cũng muốn dọn vào căn hộ?!
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~21 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Hai bóng hình thon thả, thướt tha dạo bước chậm rãi trên con đường lâm viên thanh tịnh dưới ánh hoàng hôn buông xuống. Làn gió thu lãng đãng cuốn theo vài chiếc lá rụng, vô tình đậu lại trên mái tóc bồng bềnh tung bay theo gió của hai cô gái.
Hạ Tiểu Bạch chốc chốc lại đưa mắt quan sát Triệu Phi Phi nóng bỏng và quyến rũ bên cạnh. Đôi giày cao gót màu đen cùng cặp đùi thon dài, trắng nõn nà cứ ẩn hiện theo từng bước đi của cô ấy. Mấy lọn tóc mây buông lơi bên hông khẽ đung đưa, lay nhẹ trong gió, càng làm nổi bật khuôn mặt trắng ngần, mịn màng, tô điểm thêm vài phần quyến rũ, kiều diễm.
Triệu Phi Phi cũng nhận ra Hạ Tiểu Bạch dường như đang nhìn trộm mình. Khuôn mặt xinh đẹp của cô thoáng hiện lên một vệt ửng hồng, trông lại càng thêm phần mê hoặc, đôi mắt đẹp thì long lanh nước.
Hạ Tiểu Bạch thấy bộ dạng này của cô thì liền cảm thấy có chút mơ hồ, khó hiểu:
"Chị Phi Phi, mặt chị hình như hơi đỏ kìa. Chị không khỏe ở đâu à?"
Triệu Phi Phi giơ bàn tay nhỏ nhắn lên sờ mặt, đúng là có chút nóng bừng thật. Dù là người đã từng trải qua trăm hoa nghìn liễu, nhưng khi đối diện với em tiểu tiên nữ đẹp nghiêng nước nghiêng thành thế này, cô cũng không khỏi có chút ngượng ngùng.
Cô vừa căng thẳng vừa mong đợi hỏi:
"Được rồi, ở đây cũng không có người qua lại nữa đâu."
"Hiểu Bạch, em có chuyện gì muốn nói với tôi thế? Bất kể yêu cầu gì tôi cũng đều đồng ý hết."
Hạ Tiểu Bạch khẽ hít một hơi sâu, khuôn ngực vốn đã đầy đặn của cậu lại càng thêm phần hút hồn người đối diện.
Mắt Triệu Phi Phi nhìn thẳng tắp, suýt chút nữa là chảy cả nước miếng, đôi chân dài miên man cũng vô thức khép chặt lại.
Hạ Tiểu Bạch nhìn thẳng vào mắt Triệu Phi Phi bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc, lên tiếng:
"Thực ra, em chính là Hạ Tiểu Bạch."
Triệu Phi Phi vừa định gật đầu hưởng ứng thì ngay sau đó liền đực mặt ra:
"Tôi biết em tên là Hạ Tiểu Bạch mà."
"Bởi vì tôi cũng có một đứa học trò bên lớp múa tên là Hạ Tiểu Bạch... Trông cũng khá giống em."
"Nhưng con bé đó tóc ngắn, ngực phẳng lỳ."
"Hơn nữa tính cách lại hoạt bát, vô cùng đáng yêu."
"Lắm lúc tôi thực sự không kìm lòng nổi mà muốn... hì hì cô ấy một trận."
Hạ Tiểu Bạch đứng hình toàn tập... Trên đầu cậu phủ đầy những vạch đen xám xịt.
(ー_ー)!! Cái bà cô này đúng là cái đồ bách hợp sát gái, cứ thấy gái đẹp là hai mắt sáng rực lên ngay được.
"Chị Phi Phi, nếu em bảo em chính là đứa Hạ Tiểu Bạch mà chị quen thì chị có tin không?"
Triệu Phi Phi càng thêm hồ nghi. Ánh mắt cô dán chặt vào "cặp thỏ lớn" của Hạ Tiểu Bạch:
"Không tin, con bé kia chỉ có bức tường trường học thôi, còn em là hai quả đu đủ lớn cơ mà."
"Nghỉ một cái Tết mà lớn được đến mức này á? Có tiêm hoóc-môn cũng chẳng nhanh thế được, trừ khi là đi nâng ngực."
"Chưa kể tính cách hai người hoàn toàn khác nhau."
"Hạ Tiểu Bạch mà tôi biết có tính cách bộc trực, cực kỳ đáng yêu."
"Còn Tiểu Bạch em đây xét về mặt tính cách hay tu dưỡng đều dịu dàng, ngoan ngoãn."
"Đúng chuẩn một tiểu thư khuê các xuất thân cao quý luôn."
"Mỗi cử chỉ động tác đều toát lên khí chất tiên nữ thanh tao."
"Một cái liếc mắt, một nụ cười lại càng có khả năng hớp hồn người khác hơn."
Hạ Tiểu Bạch cũng thừa biết Triệu Phi Phi sẽ không dễ dàng tin tưởng như vậy. Cậu đành phải đem những chuyện mà chỉ có hai người bọn họ biết kể ra một lượt. Ví dụ như quá trình bị Triệu Phi Phi phát hiện ra thân phận con gái trong nhà vệ sinh của phòng tập múa, rồi cả những chuyện ở câu lạc bộ bách hợp nữa.
Triệu Phi Phi nghe xong thì ngẩn thối cả người, đôi mắt đẹp ngập tràn sự kinh ngạc:
"Em... sao em lại biết những chuyện vốn chỉ có tôi và Tiểu Bạch biết chứ?!"
"Thảo nào hai người lại giống nhau đến thế, lại còn cùng họ Hạ nữa! Em chắc chắn là chị gái của Hạ Tiểu Bạch đúng không?!"
"Cái con bé ngực phẳng kia đem hết mọi chuyện kể cho em nghe rồi chứ gì!"
Hạ Tiểu Bạch giơ tay nắm lấy cánh tay mềm mại, thơm ngát của Triệu Phi Phi:
"Em chính là Hạ Tiểu Bạch, chị không tin thì thôi vậy, dù sao em cũng đã thành thật khai báo rồi."
"Sau này đừng có bảo em lừa chị đấy nhé."
Trong đôi mắt đẹp của Triệu Phi Phi lóe lên một tia tinh quái:
"Được thôi, trừ khi em chứng minh cho tôi xem."
Hạ Tiểu Bạch có chút hoang mang: "Chị muốn em chứng minh thế nào?"
Triệu Phi Phi nhìn chằm chằm vào "cặp đu đủ lớn" của Hạ Tiểu Bạch:
"Hạ Tiểu Bạch mà tôi biết rõ ràng là một chiếc sân bay phẳng lặng."
"Làm sao có thể vừa nghỉ Tết xong là biến thành quả đu đủ lớn thế này được."
Hạ Tiểu Bạch hơi kiêu ngạo vênh cái chóp mũi nhỏ nhắn của mình lên đáp:
"Em thuộc kiểu tích lũy lâu ngày rồi bùng nổ, không được à?"
Triệu Phi Phi dang hai bàn tay nhỏ ra, dùng giọng điệu ung dung nói:
"Tích lũy lâu ngày rồi bùng nổ á? Em bảo là đi nâng ngực thì tôi còn tin được vài phần."
Hạ Tiểu Bạch có chút cuống cuồng lên:
"Bổn cô nương đây mà thèm phải đi nâng ngực à? Hàng thật tự nhiên trăm phần trăm đấy nhé."
Đôi môi đỏ mọng quyến rũ của Triệu Phi Phi khẽ cong lên một độ cong đắc ý như đã đạt được mục đích:
"Trừ khi em có thể chứng minh cho tôi thấy."
Hạ Tiểu Bạch cũng bộc trực đáp luôn:
"Chị muốn em chứng minh thế nào?"
Cậu vừa dứt lời thì liền phát hiện ra có gì đó sai sai. Sao cảm giác như mình vừa sập bẫy của bà cô này thế nhỉ...
Triệu Phi Phi nắm lấy bàn tay mềm mại của Hạ Tiểu Bạch, chỉ tay về phía một nhà vệ sinh công cộng ở cách đó không xa:
"Đến đằng kia chứng minh cho tôi xem."
"Cấm có được kêu cứu đấy nhé."
Năm phút sau...
Hạ Tiểu Bạch với vẻ mặt đầy uất ức bước ra ngoài, hai tay thì hộ trước ngực, khuôn mặt tuyệt mỹ đỏ bừng lên một mảng, đôi môi anh đào mọng nước mím chặt lại. Cậu trông cứ như vừa phải chịu một nỗi uất ức cực kỳ đáng xấu hổ, đáng thương vô cùng.
Triệu Phi Phi thì lại tỏ ra vô cùng thỏa mãn, trong lòng bàn tay dường như vẫn còn lưu lại cảm giác vừa nãy. Mặc dù là cách một lớp quần áo nhưng cảm giác mềm mại tự nhiên đó đúng là tuyệt vời làm sao.
"Cặp thỏ lớn" cô từng chạm qua rất nhiều, đồ giả hay hàng thật tự nhiên cô chỉ cần chạm một cái là biết ngay, cảm giác của cả hai có sự khác biệt rõ rệt. Dù sao thì số lượng các cô gái bại dưới tay cô cũng thực sự không hề nhỏ.
Lúc này Triệu Phi Phi vẫn không tài nào tin nổi, cô nàng tóc dài thướt tha, vóc dáng chuẩn chỉnh trước mặt này lại chính là đứa Hạ Tiểu Bạch kia. Nhưng như thế này thì cuộc trò chuyện của hai người cũng có thể thoải mái hơn một chút rồi.
"Thế nên Tiểu Bạch này, em hẹn chị ra đây chẳng lẽ là muốn tỏ tình với chị sao?"
"Chị biết thừa là em cũng thích con gái nhé~" Hạ Tiểu Bạch có chút cạn lời, vừa mới sàm sỡ mình xong mà giờ đã muốn mình tỏ tình với cô ấy rồi, nghĩ hay ho thế không biết.
"Em nói cho chị biết nhé, Em đã có vợ là Thu Hy rồi, sẽ không thích thêm cô gái nào khác nữa đâu."
"Chị bớt thèm khát cơ thể của em đi."
Triệu Phi Phi có chút thất vọng, cô đúng là có biết chuyện của Hạ Tiểu Bạch và Sở Thu Hy, nhưng trong lòng vẫn muốn ôm một tia hy vọng.
"Thế em hẹn chị ra đây làm gì? Không lẽ thực sự là vì chuyện học tập đấy chứ?"
Hạ Tiểu Bạch khẽ lắc lắc đầu, cậu ngước nhìn ánh trăng bạc đang dần nhô lên ở phía xa. Một làn gió mát lướt qua khuôn mặt trắng ngần của cậu, làm vài lọn tóc khẽ tung bay, mang đến một khí chất siêu phàm thoát tục.
Cậu quay sang nhìn Triệu Phi Phi hỏi:
"Chị chắc là có quen chị Trường Ca đúng không?"
"Chính là người phụ nữ xinh đẹp mà lần trước ở câu lạc bộ bách hợp em đã nhìn thấy ở trong phòng cùng với chị ấy."
Triệu Phi Phi gật đầu:
"Em nói Trường Ca á, tất nhiên là quen rồi, gái đẹp là tôi không bao giờ quên được đâu. Mà sao thế? Em cũng quen cô ấy à?"
Hạ Tiểu Bạch khẽ gật đầu:
"Chị ấy là bạn của em, cũng là bà chủ nhà luôn. Hiện tại em và Thu Hy đang sống ở căn hộ của chị ấy."
Triệu Phi Phi như vừa phát hiện ra vùng đất mới:
"Em bảo Trường Ca, Thu Hy và cả em đều đang sống chung một căn hộ á?!"
Hạ Tiểu Bạch cũng không giấu giếm mà gật đầu:
"Đúng vậy."
"Còn có một bạn nữ sinh đại học tên là Thang Dung Dung nữa, cũng rất xinh đẹp."
Triệu Phi Phi liền đặt bàn tay nhỏ nhắn lên bờ vai thon mịn màng của Hạ Tiểu Bạch: "Cái đó... chị có thể dọn vào sống cùng được không?"
Hạ Tiểu Bạch ngớ người luôn, cô ấy mà dọn vào sống cùng thì chẳng khác nào thả hổ về rừng, sói lạc vào bầy cừu sao!
"Chắc... chắc là cũng được thôi, nhưng mà hình như... hết phòng trống rồi thì phải."
Triệu Phi Phi thừa sức nhìn ra cái tính toán nhỏ nhen trong lòng của Hạ Tiểu Bạch:
"Sao thế? Sợ chị nẫng mất cô vợ Thu Hy của em à?"
"Yên tâm đi, chị không có sở thích cướp người yêu của bạn đâu."
"Có tán thì chị cũng tán em tiểu tiên nữ này cơ."
"Dù sao thì Thu Hy cũng khó tán đổ quá."
"Chỉ cần tán đổ em tiểu tiên nữ này rồi thì Thu Hy chẳng phải cũng thuộc về chị sao."
Hạ Tiểu Bạch cạn lời...: "Em lười phí lời với chị quá."
"Lý do em hẹn chị Phi Phi ra đây hoàn toàn là vì chị Trường Ca thôi."
Triệu Phi Phi chớp chớp đôi mắt đẹp: "Trường Ca cô ấy làm sao à?"
Hạ Tiểu Bạch khẽ thở dài một tiếng rồi hỏi: "Chị Phi Phi, chị bao nhiêu tuổi rồi?"
Triệu Phi Phi khẽ nhíu đôi lông mày thanh tú, phồng má hờn dỗi: "Chẳng lẽ em không biết là không được tùy tiện hỏi tuổi của con gái à..."
Hạ Tiểu Bạch: "Được rồi, không hỏi tuổi chị nữa."
"Thế em hỏi chị Phi Phi nhé, chị đã bao giờ nghĩ đến chuyện tìm một cô bạn gái cố định chưa, kiểu nghiêm túc chứ không phải chơi bời qua đường ấy."
"Chị Trường Ca bảo rất thích chị, muốn hẹn hò chính thức với chị đấy."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn