Chương 348: Chương 378: Người của nhà họ Hạ?
Biến thành mỹ thiếu nữ gì đó thì sao cũng được mà · Loli-con :) · 390 chương · ~27 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Hệ thống dưỡng thành tuyệt thế tiên tử?
Bà cô già Đông Tuệ Tú và gã đeo kính gọng vàng Hạng Tử Bình đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc:
"Chẳng nhẽ cậu Phùng đây lại quen biết người của Ngũ đại gia tộc sao?"
Phùng Luân gật đầu cái rụp:
"Tôi tình cờ quen biết trong một dịp ngẫu nhiên, tôi đã phải tốn không ít công sức mới bấu víu được vào người ta đấy."
Những ai hơi tiếp xúc với giới thượng lưu một chút thì đều biết rõ. Thế lực đứng đầu chóp bu ở Hoa Hạ chính là Ngũ đại gia tộc. Lần lượt là nhà họ Hạ, nhà họ Vương, nhà họ Nhậm, nhà họ Lý và nhà họ Đông Phương. Có thể Ngũ đại gia tộc này không phải là những kẻ giàu nứt đố đổ vách nhất ở Hoa Hạ, nhưng tuyệt đối là những kẻ nắm giữ quyền lực tối cao nhất. Ngay cả gia tộc Rothschild có muốn mở rộng làm ăn lớn ở Hoa Hạ đi chăng nữa, thì cũng phải nhìn sắc mặt của Ngũ đại gia tộc mà hành sự.
Phùng Luân cứ nghĩ đến chuyện Sở Thu Hy thà ở bên một anh chàng hệ cún con... chứ nhất quyết không chịu chấp nhận gã, là lại tức đến mức nghiến răng nghiến lợi. Chẳng nhẽ cái thằng nhóc hệ cún con kia dẻo mỏ chiều chuộng lắm, khiến Sở Thu Hy cảm thấy vô cùng thỏa mãn hay sao! Nghĩ đến Hạ Tiểu Bạch... gã lại càng nghiến răng ken két. (▼皿▼#) Gã hận không thể lao đến xử lý cho tên đó một trận ra trò ngay lập tức vì cái tội dám tung tin đồn nhảm là gã bị thận hư.
Phùng Luân thực sự không tài nào hiểu nổi, dựa vào cái vóc dáng mảnh khảnh, chân tay nhỏ nhắn, eo thon gọn của cái thằng nhóc hệ cún con kia, thì làm sao có thể sở hữu một luồng sức mạnh quái dị đến nhường ấy chứ. Gã cũng bắt đầu tự hoài nghi không biết bản thân mình có thực sự bị yếu sinh lý hay không nữa.
Thế là gã quyết định ngày mai phải đến khoa nam học của bệnh viện để khám một chuyến xem sao...
Hạng Tử Bình không nhịn được tò mò liền hỏi:
"Đúng rồi cậu Phùng, cho hỏi nhân vật lớn trong Ngũ đại gia tộc mà cậu quen biết là thuộc gia tộc nào thế?"
Phùng Luân vô cùng đắc ý dõng dạc nói:
"Nhà họ Hạ!"
"Tuy đối phương cũng chỉ là người của nhánh phụ chứ không phải là bên gia tộc chính ở Yến Kinh,"
"Thế nhưng người ta lại là người chịu trách nhiệm chính quản lý toàn bộ sản nghiệp của nhà họ Hạ ở khu vực bên này."
"Trong Ngũ đại gia tộc, nhà họ Hạ tuyệt đối là gia tộc có thế lực cường đại và hống hách nhất."
Lúc nói chuyện, cái mũi của gã cứ vểnh ngược cả lên trời, bày ra bộ dạng cực kỳ vênh váo, tinh tướng. Hạng Tử Bình cũng vô cùng kích động reo lên:
"Hóa ra lại là nhà họ Hạ! Toàn bộ vùng Tô Nam này của chúng ta đều nằm trong phạm vi thế lực kinh tế của nhà họ Hạ cả."
"Mấy lão đối thủ sừng sỏ của tập đoàn bấy lâu nay cũng luôn muốn bám gót nhà họ Hạ mà đều thất bại thảm hại đấy thôi."
"Nếu công ty chúng ta có thể bắt tay hợp tác được với nhà họ Hạ, cậu Phùng chắc chắn sẽ được tổng bộ tập đoàn trọng dụng cho mà xem."
Phùng Luân cũng gật gật đầu đắc chí: "Tôi muốn mượn cơ hội này để được điều thẳng về tổng bộ tập đoàn luôn."
"Sau đó sẽ dựa vào thế lực của nhà họ Hạ để nhổ tận gốc toàn bộ vây cánh của phe cánh họ Sở trong nội bộ tập đoàn."
"Cuối cùng là một tay thâu tóm toàn bộ tập đoàn nhà họ Sở này."
"Cho dù là Sở Vân Chính thì cũng không đời nào dám đối đầu với một nhà họ Hạ khổng lồ như thế đâu."
Càng nói Phùng Luân lại càng thấy phấn khích, gã không kìm được mà bật cười ha hả thành tiếng, ánh mắt và biểu cảm trên khuôn mặt cực kỳ ngông cuồng, ngạo mạn. Trong đầu gã thậm chí đã mường tượng ra cái cảnh Sở Thu Hy vì sản nghiệp của gia đình mà phải quỳ sụp xuống chân cầu xin gã tha thứ như thế nào rồi! Đến lúc đó gã nhất định phải dạy dỗ, uốn nắn cô nàng mỹ nhân băng giá này cho thật ra trò mới được.
Hạng Tử Bình và Đông Tuệ Tú cũng không ngờ dã tâm của Phùng Luân lại có thể lớn đến nhường ấy. Gã đã dám làm cái điều mà bố gã bấy lâu nay thèm khát nhưng không bao giờ dám làm. Tuy nhiên, chỉ cần bấu víu được vào cái đùi lớn nhà họ Hạ này thì có khi tất cả những điều này thực sự sẽ trở thành hiện thực không biết chừng.
"Cậu Phùng! Hai đứa tôi tuyệt đối sẽ kiên quyết đứng chung một chiến tuyến với cậu!"
Cả hai đồng thanh lên tiếng bày tỏ lòng trung thành.
Phùng Luân cũng vô cùng mãn nguyện gật gật đầu, bản thân gã quả thực phải tự bồi dưỡng cho mình vài tên tay sai thân tín đáng tin cậy mới được.
"Mấy tên tay sai thân tín của bố tôi đều già cả rồi, toàn là mấy lão già chỉ chực chờ đến ngày nghỉ hưu để dưỡng già thôi, nhìn thì oai phong thế chứ chẳng được cái nước mẹ gì cả."
"Sau này tôi còn phải trông cậy nhiều vào hai ông đấy."
Phùng Luân ngồi chễm chệ trên chiếc ghế xoay giám đốc, tiếp tục vẽ ra viễn cảnh tương lai:
"Nếu tôi thuận lợi thâu tóm được tập đoàn nhà họ Sở, phần lợi ích của hai ông chắc chắn sẽ không thể thiếu được đâu."
"Chỉ cần hai ông toàn tâm toàn ý theo tớ làm việc, tiền tài! Gái xinh! Trai đẹp! Muốn cái gì là có cái đó."
Bà cô già Đông Tuệ Tú từ lâu đã ôm mộng có tiền để bao nuôi vài anh chàng hệ cún con về hầu hạ, cơm bưng nước rót cho mình rồi. Giống hệt như cái tên Hạ Tiểu Bạch kia vậy, mặt mũi trắng trẻo mịn màng, trông thì đáng yêu ra phết, nhìn xa thì giống trai đẹp mà nhìn gần thì lại chẳng khác nào mỹ nữ. Thế là cô ta lại càng kích động hưởng ứng nhiệt tình hơn.
Màn hình chuyển cảnh.
Hạ Tiểu Bạch đang ngồi trên băng ghế sofa trong văn phòng của Sở Thu Hy, ngơ ngác nhìn cô đang lúi húi thu dọn đồ đạc. Cậu có chút lo lắng hỏi han:
"Thu Hy ơi, cậu ngồi vào cái ghế tổng giám đốc rồi thì sau này có bị bận rộn nhiều hơn không đấy?"
Sở Thu Hy sải bước đi tới, dùng đôi bàn tay ngọc ngà nâng lấy khuôn mặt trắng ngần của cậu lên rồi đặt một nụ hôn ngọt ngào lên bờ môi hồng hào.
"Bận rộn hơn là cái chắc rồi, nhưng tớ vẫn sẽ luôn tranh thủ thời gian để ở bên cạnh Tiểu Bạch nhà tớ mà."
"Cố gắng như vậy cũng là để kiếm thật nhiều tiền, sau này mới có thể cùng Tiểu Bạch đi du lịch vòng quanh thế giới chứ lị."
Hạ Tiểu Bạch nghe vậy thì cũng âm thầm hạ quyết tâm trong lòng, vợ của cậu đã nỗ lực, cố gắng đến nhường ấy rồi. Với tư cách là một người từng là đấng nam nhi đại trượng phu như cậu thì làm sao có thể lười biếng, bỏ bê được cơ chứ, cậu cũng phải cố gắng để chứng minh giá trị của bản thân mình mới được.
Sở Thu Hy dọn dẹp xong xuôi đồ đạc liền quay sang hỏi:
"Đúng rồi Tiểu Bạch, lát nữa tụi mình ăn cơm xong thì đến quán bar đổi gió, tâm sự yêu đương một chút nhé?"
"Cũng lâu lắm rồi tớ không đến quán bar để thư giãn đầu óc, sẵn tiện tớ cũng có thể đi thị sát cái quán bar đó luôn."
"Chứ đợi đến khi tớ chính thức tiếp quản cái ghế tổng giám đốc rồi thì e là càng hiếm có cơ hội đi chơi thế này nữa."
Hạ Tiểu Bạch cũng vui vẻ gật đầu đồng ý ngay lập tức.
Hai người cùng nhau đi xuống bãi đỗ xe của công ty. Hạ Tiểu Bạch nhìn chiếc xe thể thao sang xịn mịn của Sở Thu Hy liền đề xuất:
"Hay là để tớ lái xe chở cậu đi nhé?"
Sở Thu Hy chớp chớp đôi mắt đẹp ngỡ ngàng:
"Tiểu Bạch cậu mà cũng biết lái xe á? Không phải trước đây cậu từng bảo là mình chưa có bằng lái xe cơ mà?"
Khuôn mặt trắng ngần của Hạ Tiểu Bạch khẽ nở một nụ cười hì hì đắc ý, cậu từ tốn thọc tay vào túi quần rồi rút tấm bằng lái xe hạng C1 của mình ra khoe.
"Tèn ten! Đây là bằng lái C1 tớ mới thi đỗ gần đây đấy nhé, cứ yên tâm giao xe cho tớ lái đi."
"Bổn công tử bây giờ đã là người có bằng lái đàng hoàng rồi đấy nha."
Sở Thu Hy có chút hoài nghi, cái cô nàng tiên tử này lén lút đi học rồi thi bằng lái từ bao giờ mà cô lại hoàn toàn không hay biết gì thế này nhỉ. Nhưng cô cũng không nghĩ ngợi nhiều làm gì, dù sao ở cái thời đại này thì việc thi lấy một cái bằng lái xe là chuyện hết sức bình thường.
(Hì hì, bốn phần thi tớ đều một phát ăn ngay, toàn đạt điểm tối đa một trăm phần trăm luôn đấy nhé [vẻ mặt vô cùng tự hào])
"Tiểu Bạch này, xem ra cậu giả làm con trai đến mức nghiện luôn rồi đấy à, còn tự xưng là bổn công tử cơ đấy?"
Hạ Tiểu Bạch cũng có chút tinh tướng đón lấy chiếc chìa khóa xe, xoay một vòng điệu nghệ trên đầu ngón tay trắng trẻo của mình. Cậu vô cùng lịch lãm đưa tay ra làm một động tác mời quý cô theo đúng chuẩn quý ông thượng lưu hướng về phía Sở Thu Hy.
"Mời vợ Thu Hy lên xe nào." ꉂ(ˊᗜˋ*) Sở Thu Hy cũng ung dung, thanh lịch ngồi vào hàng ghế phó lái, Hạ Tiểu Bạch chu đáo đóng cửa xe lại cho cô rồi mới vòng qua ngồi vào ghế lái. Sở Thu Hy mở lời dặn dò:
"Tiểu Bạch mới lấy bằng lái xe nên cứ chạy chậm một chút cũng không sao đâu nhé, cứ từ từ mà đi thôi."
Hạ Tiểu Bạch vỗ vỗ ngực mình, tự tin mỉm cười trấn an:
"Cứ yên tâm đi mà, tớ là tay lái lụa chính hiệu đấy nhé."
"Kỹ năng lái xe của tớ đảm bảo thuộc hàng thượng thừa luôn."
Hạ Tiểu Bạch gạt cần số sang số D, nhả phanh chân rồi nhấn nhẹ chân ga, chiếc xe thể thao sang trọng từ từ lăn bánh khởi hành. Sở Thu Hy cũng chăm chú đổ dồn toàn bộ sự chú ý vào góc nghiêng thần thánh khi đang tập trung lái xe vô cùng nghiêm túc của Hạ Tiểu Bạch. Nhìn từ góc nghiêng trông cậu vừa đẹp trai, vừa có nét đáng yêu hệ cún con lại vừa thanh tú, không biết có thể hớp hồn được bao nhiêu cô gái ngoài kia nữa đây.
Nghĩ lại thì hồi bản thân cô chủ động tỏ tình với cậu, cô cũng chẳng hề hay biết cậu thực chất lại là con gái.
Hai người tìm đến một quán cơm niêu đất, gọi một phần cơm niêu thơm phức. Sở Thu Hy vì đang trong chế độ giảm cân nên chỉ ăn lấy lệ hai miếng cho có vị. Một mình Hạ Tiểu Bạch xử lý sạch sành sanh toàn bộ phần cơm còn lại, hai bên má cậu nhét đầy thức ăn phúng phính phồng rộp lên trông giống hệt như một chú sóc nhỏ đáng yêu vậy.
"Cơm niêu của cái quán này vẫn cứ là ngon nhức nách như ngày nào, trước đây tớ với Triệu Trình, Chu Thanh mấy đứa có đến đây ăn vài lần rồi."
"Ngặt nỗi giá cả ở đây cũng chẳng rẻ rúng gì cho cam, với khoản tiền sinh hoạt phí ít ỏi của tớ thì không thể thường xuyên lui tới đây ăn uống được."
Sở Thu Hy dùng một tay chống cằm, đôi mắt đẹp nhìn đắm đuối không chớp mắt vào cái dáng vẻ ăn uống như một chú chuột túi siêu cấp đáng yêu của Hạ Tiểu Bạch. Bất thình lình, cô khẽ đưa đầu ngón tay lên quệt đi một hạt cơm còn dính bên khóe miệng của Hạ Tiểu Bạch rồi thản nhiên bỏ tọt vào khuôn miệng nhỏ nhắn của mình. Cô nhìn cái tướng ăn ngấu nghiến như hổ đói của Hạ Tiểu Bạch, vừa bực mình vừa buồn cười nói:
"Ăn từ từ thôi chứ, có ai giành ăn với cậu đâu cơ chứ."
Hạ Tiểu Bạch cũng ngước lên hỏi:
"Thu Hy thực sự là không ăn nữa thật à? Bụng không thấy đói sao?"
Sở Thu Hy khẽ lắc lắc đầu, mái tóc dài mượt mà cũng đung đưa theo từng cử động của cô.
"Không ăn đâu, lát nữa tớ mua hai quả táo ăn là được rồi."
"Tiểu Bạch ơi, tớ thật sự là vô cùng ghen tị với cậu luôn đấy."
"Ăn bao nhiêu cũng không sợ bị béo lên tẹo nào, răng rợ thì lúc nào cũng trắng bóc như sứ, còn tớ thì đến cả cà phê bây giờ cũng chẳng dám uống nữa rồi đây này."
Hạ Tiểu Bạch cũng chẳng biết phải giải thích thế nào cho cô hiểu, dù sao cậu cũng là người có hệ thống gian lận chống lưng cơ mà. Đương nhiên rồi, có được cái lợi này thì cậu cũng phải đánh đổi bằng một cái giá cực kỳ đắt đỏ, đó chính là việc cái "cậu nhỏ" đại điểu của cậu đã bị hệ thống tịch thu vĩnh viễn không thời hạn rồi.
Sau khi Hạ Tiểu Bạch ăn xong và thanh toán tiền hóa đơn, hai cô nàng lại tiếp tục lên xe phóng đến một quán bar hạng sang nằm ở khu vực gần đó. Đây cũng chính là quán bar do Diệp Trường Ca và Sở Thu Hy chung vốn mở ra.
Cùng lúc đó. Phùng Luân cũng hẹn cô nàng tiếp tân mới quen hồi sáng nay tên là Ngô Mỹ Mỹ cùng đến quán bar này chơi. Bởi vì gã đã có hẹn trước với người của nhà họ Hạ tại địa điểm này. Gã thậm chí còn tính sẵn trong đầu là nếu tình thế bắt buộc cần thiết, gã hoàn toàn có thể dâng hiến luôn cô nàng Ngô Mỹ Mỹ này ra để làm quà tặng lấy lòng đối phương.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn