Chương 1272: Làm ơn đấu tay đôi đi, làm ơn đấy
Man Di Nhập Học Học Viện · Calibus · 1307 chương · ~26 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Toàn chương Unclean Torrent.
Hàng triệu vong hồn cuồn cuộn che kín mọi tầm mắt, gào thét những tiếng khóc than ai oán đầy oán hận và bi thương, điên cuồng tấn công vào tâm trí tôi.
Bản đồng ca của những kẻ đã khuất len lỏi vào sâu trong não bộ thông qua ý niệm. Chỉ cần nhận thức được nó thôi cũng đủ khiến đầu óc tôi đau như búa bổ, ý thức mờ mịt và cơn buồn nôn trào dâng.
Tôi cứ tưởng chúng sẽ lao vào tấn công trực diện, hóa ra lại là một quyền năng thuộc hệ nguyền rủa sao?
So với quy mô hoành tráng bên ngoài thì sát thương thực tế có vẻ hơi mơ hồ... nhưng dẫu sao, hiệu quả nguyền rủa của nó là không thể bàn cãi.
Một lời nguyền có thể xuyên qua cả kháng ma lực của tôi để gây ra tầm ảnh hưởng thế này thì kẻ tầm thường chỉ cần kẹt vào đây một giây thôi cũng đủ hóa điên ngay lập tức.
Mà một khi đã mất đi lý trí thì dẫu có còn thở cũng chẳng khác nào một cái xác không hồn.
"... Ồn ào chết đi được. Hàng triệu đứa tụ tập lại mà chỉ biết sủa bậy làm người ta nhức đầu thôi sao? Lũ rác rưởi thảm hại. Thật lãng phí quân số."
Tất nhiên, đối với tôi thì đây vẫn là loại nguyền rủa có thể cắn răng chịu đựng được. Đến mức thay vì ôm đầu gào thét thảm thiết, tôi vẫn có thể nhếch môi cười khẩy đầy khiêu khích.
[Đánh giá vội vàng quá đấy. Ta còn chưa kịp phô diễn thứ gì ra hồn mà.] Thế nhưng, Garmeric dường như chẳng mảy may bận tâm đến lời mỉa mai của tôi, hắn chỉ dang rộng hai tay sang hai bên, thản nhiên nở một nụ cười nhẹ.
"Lời nguyền từ tiếng khóc than kia chỉ là tác dụng phụ thôi sao?"
Cũng phải, một quyền năng có quy mô hoành tráng thế này làm sao có thể chỉ dừng lại ở việc tạo ra dăm ba tiếng ồn chọc điên người khác được. Giờ mới là lúc bắt đầu màn kịch chính đây.
[Nhưng để khách quý phải chờ đợi lâu thì thật thất lễ. Dù khâu chuẩn bị vẫn chưa hoàn tất... nhưng diễn trước khúc dạo đầu chắc cũng không sao nhỉ.]
"Tên khốn nhà ngươi vẫn chưa tỉnh ngộ ra à. Ngươi không biết nói chuyện một cách bình thường được sao?"
[... Nào, bữa tiệc xin phép được bắt đầu.] Garmeric dang rộng đôi cánh rồng xương như muốn phô trương thanh thế, khóe miệng hắn ngoác rộng tận mang tai.
Giữa dòng sông vong hồn đang bao phủ khắp đất trời, một bộ phận bóng ma tách ra như những nhánh sông nhỏ, cuộn xoáy quanh nửa thân trên của hắn như một bộ giáp hộ thân.
[Hãy cố gắng vùng vẫy và tận hưởng nó đi nhé.] Ngay sau đó, cơn sóng thần vong hồn ập thẳng về phía tôi.
Kéeee!
Chúng không phải là những vong hồn tầm thường.
Khác với những linh hồn thông thường chỉ có hình dạng bán trong suốt như nòng nọc với hai hốc mắt và cái miệng trống rỗng, lũ này lại có nửa thân trên rõ ràng, mang dáng dấp của những bộ xương khô.
Thậm chí chúng còn được trang bị vũ khí là những thanh thương kiếm đen kịt như mảnh kính vỡ.
Kéeee!
Số lượng vong hồn như thế ít nhất cũng phải lên tới hàng trăm con. Chỉ cần một cái phẩy tay của Garmeric, chúng đã ùa tới từ mọi hướng như sóng xô bờ cát.
"Hừ. Nói năng tinh tướng cho cố vào rồi cuối cùng vẫn là dùng số lượng đè người à?"
Kenaz. Tôi vung mạnh cánh tay phải, tạo ra một cơn bão lửa quét sạch bốn phương tám hướng.
Dù số lượng có đông đến mấy thì chung quy cũng chỉ là lũ tép riu yếu ớt.
Dù vũ khí của chúng trông có vẻ hơi bất thường, nhưng chỉ cần dùng một đòn diện rộng quét sạch là xong chứ gì. Chẳng lẽ không đúng sao?
"Vong hồn thì dẫu có mọc thêm tay thì vẫn là vong hồn mà thôi. Chỉ cần thiêu rụi trước khi chúng chạm vào người thì chẳng có gì đáng―" Kéeee!
Hử?
Tiếng khóc than ai oán không những không lịm đi mà trái lại còn áp sát tới gần hơn. Tôi giật mình, liếc mắt về hướng phát ra âm thanh gần nhất, Khàaa!
Bức tường lửa bị xuyên thủng liên tiếp như những tờ giấy mỏng, vô số vong hồn từ phía sau đồng loạt ùa ra.
"Cái quái gì thế này. Nhiệt độ cao đến mức có thể nung chảy hắc thiết trong nháy mắt mà chúng vẫn chịu đựng được sao...?"
Tôi lập tức phun mạnh Nghiệp Hỏa, mượn lực phản chấn để lách người né tránh trong gang tấc.
Nhánh sông vong hồn vồ hụt tôi gầm rú lên những tiếng đầy tiếc nuối và oán hận, lướt qua rồi chìm nghiễm vào đám đông vong hồn ở phía đối diện.
Kéeee!
Để rồi ngay sau đó, chúng lại từ một hướng khác vọt ra, tiếp tục lao về phía tôi.
[Thật ngu ngốc. Trừ phi là lũ tử linh có thực thể xác thịt, chứ linh hồn không có thực thể làm sao có thể bị thiêu rụi bởi lửa được chứ?] Garmeric, kẻ đã lùi ra xa từ lúc nào, khẽ cười khẩy đáp lại lời lẩm bẩm của tôi. Thái độ của hắn cứ như thể việc dùng lửa thiêu vong hồn là một chuyện phi lý nhất trên đời vậy.
"Lại sủa bậy bạ gì thế? Từ trước đến giờ ta vẫn thiêu rụi chúng ngon lành đấy thôi."
Tất nhiên, dưới góc nhìn của tôi thì lời hắn nói mới là nhảm nhí.
Cái thế giới này đến cả con người còn có thể dùng nắm đấm bay lượn trên trời, vung kiếm chém đứt cả thời không, rồi lũ thằn lằn khổng lồ biết dùng ma pháp phun lửa bay vèo vèo nữa cơ mà.
Trong một thế giới điên rồ như thế, việc dùng lửa thiêu vong hồn lại bị coi là bất khả thi sao? Nghe thế mới là kỳ quặc đấy chứ?
[Chà... Có lẽ vì đó là ngọn lửa do thần linh ban phát nên mới có thể tịnh hóa lũ vong hồn thấp kém. Nhưng đó là với điều kiện không có một thần tính đồng cấp nào can thiệp vào mà thôi.]
"À, ra là lũ này được triệu hồi bằng quyền năng của ngươi, nên ngọn lửa pha chút thần tính của ta không có tác dụng chứ gì?"
[Không ngờ ngươi lại hiểu nhanh đến thế. Phải chăng toàn bộ chức năng não bộ của ngươi đều đã dồn hết vào việc chiến đấu rồi sao?]... Tên khốn nhà ngươi, hắn vừa khéo léo mỉa mai tôi là kẻ đầu óc ngu si tứ chi phát triển, chỉ biết động não khi đánh nhau đúng không?
"Một lời nhận xét vô cùng chuẩn xác."
Chuẩn xác cái nỗi gì hả Hersella kia.
Đúng là tôi thuộc kiểu người IQ tăng vọt khi lâm trận thật, nhưng điều đó không có nghĩa là ngày thường tôi sống như một kẻ thiểu năng không biết suy nghĩ nhé?
Mà khoan, trước hết thì...
"Sao ngươi lại nói chuyện được thế? Chẳng phải mỗi khi ta thức tỉnh thần tính thì ngươi sẽ bị mất ý thức sao?"
Đáng lẽ ra, mỗi khi tôi hiển lộ hào quang và ánh sáng của thần hạch, ý thức của Hersella phải bị đẩy lùi về phía sau, rơi vào trạng thái cưỡng chế ngủ say, hoặc dẫu có tỉnh táo thì cũng không thể thốt ra nổi một lời mới đúng chứ.
"Đến giờ này còn ngạc nhiên cái gì chứ. Lần trước ta cũng đã nói chuyện với ngươi rồi còn gì."
"Ơ... nghe cũng có lý nhỉ...? Mà ngươi làm cách nào hay thế?"
Nhưng giờ đây, điều đó đã không còn là quy luật bất biến nữa rồi.
"Chẳng phải đây là minh chứng cho thấy đẳng cấp của ta đã thăng tiến một bậc sao. Trước đây ta phải ngủ say là vì sự chênh lệch về đẳng cấp khiến linh hồn ta bị đẩy sâu vào cõi vô thức mà thôi."
Hersella trả lời bằng giọng điệu vô cùng tự tin. Rằng nhờ bản thân đã mạnh lên so với trước nên dẫu tôi có thức tỉnh thần tính, cô ấy vẫn có thể duy trì tỉnh táo mà không bị chìm vào giấc ngủ.
"Ừm..."
Đạt được đẳng cấp đủ để không bị thần tính của tôi đè bẹp sao? Về mặt lý thuyết thì nghe có vẻ hợp lý đấy... nhưng tôi vẫn thấy lấn cấn thế nào ấy. Cô ấy đã làm cái quái gì mà đòi thăng tiến chứ?
Rõ ràng dạo gần đây cô ấy đâu có tham gia trận chiến ra hồn nào vì thực lực chưa đủ để đối đầu sòng phẳng với các cường giả cấp bán thần. Thế thì bằng cách nào mà...
... Không lẽ, cô ấy đã âm thầm húp trọn phần thần tính dư thừa mà tôi hấp thu không hết ở phía sau sao?
Rồi lượng thần tính húp trộm tích tiểu thành đại đó cuối cùng cũng chạm tới điểm tới hạn và bắt đầu khai hoa kết trái...?
Thôi đi, làm gì có chuyện đó chứ. Thần cách cấp bán thần làm sao có thể dễ dàng ăn hôi như thế được.
Tôi đã phải trầy da tróc vẩy biết bao nhiêu để khai mở được một thần cách, nếu có kẻ chỉ cần ngồi mát ăn bát vàng húp thần tính ké mà cũng chạm tới đẳng cấp bán thần thì thế gian này bất công quá, tôi sống sao nổi nữa.
Chắc chắn không thể có chuyện đó.
Thế giới này không thể bất công đến mức ấy được. Việc Hersella mạnh lên tới mức chịu đựng được áp lực từ thần tính của tôi chắc chắn phải có một nguyên nhân khác―
"Bớt nghĩ ngợi lung tung đi. Tốc độ phản ứng của ngươi đang chậm lại kìa!"
"À, phải rồi."
Như thể ngắt nguồn một chiếc máy, có lẽ do bản năng muốn trốn tránh cơn đau đầu, tôi dập tắt những suy nghĩ vẩn vơ ngoài lề và tập trung trở lại vào vấn đề thực tế trước mắt.
Kéeee!
Kéeee!
Vượt qua bức tường lửa―và đúng như lời Garmeric nói, chúng đi qua mà không hề tổn hao một sợi tóc, nháy mắt đã áp sát ngay trước mặt tôi.
Dù trong lúc trò chuyện hay nghĩ ngợi vẩn vơ, cơ thể tôi vẫn tự động né tránh hoặc đỡ gạt những đòn công kích dồn dập của chúng, nhưng đó chẳng qua chỉ là sự vận hành của bản năng phòng thủ đã ăn sâu vào máu thịt.
Vì không có sự chỉ đạo trực tiếp từ lý trí nên tôi không thể làm gì khác ngoài việc né tránh và phòng ngự theo phản xạ.
Rắc!
Cho đến tận bây giờ.
Kéeee!
"Câm mồm đi."
Thanh trường kiếm phóng ra chém đôi nửa thân trên của con vong hồn đang lăm lăm ngọn thương lao tới.
Ánh sáng xanh bạc rạch đôi khối khói xám đen, luồng sáng lan tỏa khắp cơ thể nó như dòng nước mát thấm vào mảnh đất khô cằn nứt nẻ.
Xoẹt xoẹt...
Phải rồi, quả nhiên chiêu này có tác dụng.
Con vong hồn hóa thành tro bụi rồi tan biến. Trong khi những cú đấm đá chỉ có thể tạm thời đánh tán chúng trong chốc lát, thì thanh Durandal lại có thể hoàn toàn tiêu diệt tận gốc linh hồn của chúng.
Có thể nói, nhát chém từ chân ngân―thứ kim loại thần thánh chuyên tịnh hóa tà ma―đã chứng minh được hiệu quả vượt trội ngay cả với những vong hồn miễn nhiễm với vật lý.
Giá như nắm đấm cũng có tác dụng thì tốt biết mấy... Tiếc là không được như mơ. Điều này đồng nghĩa với việc tôi phải vung kiếm chém từng con một trong biển vong hồn vô tận này.
"... Mà thôi, cùng lắm thì chém sạch toàn bộ là xong chứ gì!"
[Ngươi nói không sai... nhưng ngươi nghĩ ta sẽ khoanh tay đứng nhìn sao?] Garmeric cười khẩy, vỗ cánh lao thẳng về phía tôi.
Hai tay hắn vẫn lăm lăm thanh kiếm gai và cây đại liêm, trong khi móng vuốt sắc nhọn khổng lồ của con rồng xương bám đầy luồng tử khí đen ngòm, bóng loáng đầy nguy hiểm.
Kéeee!
Đã vậy, lũ vong hồn dưới quyền kiểm soát của Garmeric cũng điên cuồng lao vào bao vây xung quanh tôi, bất chấp việc đồng bọn đang liên tục bị tiêu diệt.
Đội quân của Cái chết―vừa là một cá thể thống nhất vừa là một binh đoàn vĩ đại―đang điên cuồng tràn tới từ mọi ngả đường.
"Thế nên rốt cuộc vẫn là trò chiến tranh tiêu hao à? Nhàm chán thật đấy!"
Ý đồ của hắn đã rõ như ban ngày.
Dùng thực lực của bản thân để kiềm chế một phần hành động của tôi, rồi dùng lũ tốt thí vô giá trị kia để bào mòn thể lực của tôi từng chút một.
[Sức mạnh to lớn nhưng tiêu hao quá nhiều chính là nhược điểm chí mạng của ngươi. Đến giờ ngươi vẫn chưa khắc phục được điều đó đúng không?] Một thủ đoạn tuy cũ rích và hèn hạ nhưng lại vô cùng hiệu quả.
Nếu chỉ có lũ vong hồn lao vào thì dẫu có tốn chút thời gian tôi vẫn dư sức dọn sạch, nhưng một khi có thêm Garmeric quấy rối thì tôi buộc phải tiêu tốn một lượng năng lượng khổng lồ để đối phó với cả hai bên.
[Ta rất mong chờ đấy. Để xem ngươi có thể vùng vẫy được bao lâu trước đại quân này và ta.]
"Cái đó thì còn phải hỏi, dĩ nhiên là cho đến khi cái đầu chó của ngươi lìa khỏi cổ rồi!"
Lưỡi kiếm vung lên rạch đôi dòng sông vong hồn, nắm đấm tung ra va chạm dữ dội với chân trái của con rồng xương rồi cả hai cùng bị bật ngược trở lại.
Ngay khi tôi mượn lực phản chấn lùi lại phía sau, hàng trăm vong hồn lập tức lao tới chém loạn xạ vào khoảng không trước mặt, những mũi thương kiếm từ các hướng khác sượt qua tay chân tôi, để lại vài vệt máu đỏ.
Trận chiến sinh tử một chọi hàng triệu.
Tôi đã phải vắt kiệt sức lực gom góp đủ mọi chủng tộc ở Naraka chỉ để tránh rơi vào tình cảnh này, thế mà bao công sức đổ sông đổ bể, xung quanh tôi lúc này vẫn ngập tràn tầng tầng lớp lớp kẻ thù không sao đếm xuể.
Mà thôi, có bao giờ đời tôi được suôn sẻ đâu chứ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn