Chương 238: 237. Thăm bệnh (3)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~37 phút đọc · Tạo 14/09/2026
201-end
'... Cái gì thế. Mình nghe nhầm ở đâu à.'
Hỏi cơ thể đã đỡ hơn chút nào chưa sao?
Theo đúng kịch bản ban đầu thì phải thốt ra những lời hoàn toàn khác chứ.
Kể từ sau Chương 1 dẫu các hành vi có phần xoa dịu đôi chút, thế nhưng Flora theo thói quen vào thời điểm này thường sẽ gào lên thé tóe cơ mà.
Chính vì vậy tôi đã chuẩn bị tâm lý đón nhận cơn giận của đứa con nít này rồi tống nó về...
'Chỉ số thân thiết cũng đã tăng lên rồi sao?'
[Flora Bagrand] [Chỉ số thân thiết: 68%] Nhìn vào bảng màu không bị phủ lên một gam màu khác, chứng tỏ sự kiện không hề bị rơi vào một trạng thái biến dạng như dạo đó.
Rốt cuộc là có chuyên gì cơ chứ.
Thật là cực kỳ hoảng hốt.
Thế nhưng trước mắt vẫn phải đưa ra câu đáp lại cái đã. Tôi chọn lấy một tùy chọn lựa chọn.
[3. Em có thể quay về ngay cũng được. Em đâu có muốn ở lại đây đúng không.] ☑
"Không cần phải bận tâm đâu nên em cứ quay về đi. Em cũng đâu có lý do gì để nhất thiết phải tìm đến thăm tôi đúng không?"
Dẫu có nâng tông giọng lên một chút nhưng thì đã làm sao chứ.
Việc đứa con nít này không hề muốn hiện diện trong phòng bệnh này là sự thật, và nó cũng chẳng có lý do gì riêng biệt để mò đến tìm tôi cả.
Nếu chi tiết này tồn tại là do thiết lập hệ thống thì về phía tôi cứ dứt khoát chặt đứt là xong.
"A. Người giám hộ tôi cũng không cần thiết."
Soạt.
"...?!'"
"K... Karsein?"
"Như em thấy đấy, vị hôn thê của tôi đang trợ giúp cực kỳ chu đáo rồi."
Đằng nào em cũng đâu có muốn đến thăm bệnh tôi.
Đằng nào em cũng đâu có lý do gì để tìm đến.
Đằng nào vị hôn thê cũng đang túc trực với tư cách người giám hộ rồi nên đâu có rắc rối gì.
Đến đây bài tủ ba bước để đẩy Flora ra xa đã được hoàn tất trọn vẹn.
Thế này thì nó sẽ sớm nổi giận rồi quay lưng rời đi mà thôi.
Tôi thản nhiên ngoảnh mặt sang hướng khác.
Thế nhưng, xem ra đó lại là sự tính toán sai lầm của tôi.
"... Có đấy."
"Cái gì?"
"Có lý do để tìm đến đấy!"
Vút!
Một vật thể từ bàn tay nhỏ bé bay thẳng về phía tôi.
Lực ném hoàn toàn không có nên việc chộp lấy là điều không mấy khó khăn.
... Thứ này, chẳng phải là thứ dạo đó sao?
◆ Thuốc làm dịu dị ứng Kelvia [Thuốc làm dịu dị ứng Kelvia do Flora chế tạo. Làm giảm tác động của dị ứng sau khi hấp thụ.] Vật phẩm mà Flora định bụng trao cho tôi khi mò đến phòng tôi dạo trước.
Nó từng giải thích rằng vì tồn tại hủ tục trao quà cho thủ khoa Hội nghị Mô phỏng, nên nếu có ai đó tặng thứ đó cho tôi thì hãy trưng dụng thứ này.
Flora dán ánh mắt nhìn tôi như muốn thông báo nếu không nhận thì nó sẽ nhất quyết không chịu về.
'... Mò đến đây chỉ để trao duy nhất thứ này thôi sao?'
Thế nhưng chẳng hiểu sao nó lại từng bước tiến lại gần.
Soạt.
Cái trò gì nữa đây?
Tự dưng lại túm chặt lấy tay tôi làm cái quái gì thế.
Tôi dán ánh mắt nhìn Flora với một nét mặt hoàn toàn không thấu hiểu nổi nguyên do, thế nhưng đứa con nít này lại chẳng mảy may bận tâm đến tôi.
"Karsein là người của Công tước gia Bagrand!"
"G... Gì cơ?"
"Là người trong gia đình của tụi này đấy!"
Dựng ngược gai nhọn toàn thân, nó gào lên như thế về phía Harnier.
... Rốt cuộc câu đó mang ý nghĩa gì cơ chứ?
Xét theo logic thông thường thì hoàn toàn không thể thấu hiểu nổi.
'Chẳng lẽ Harnier đã làm ra điều gì sai trái sao?'
Mang suy nghĩ đó tôi liếc nhìn Harnier, thế nhưng Harnier cũng nhẹ nhàng lắc đầu vẻ hoàn toàn không hay biết.
Ting!
▶ Chỉ số thân thiết của Flora gia tăng! ◀ [Chỉ số hiện tại: 70%] Đù mạ.
Cái con bé này bị làm sao thế không biết.
Rốt cuộc là vì cái trò gì mà lại trở nên như thế chứ.
Sau đó Flora vẫn tiếp tục gầm ghè dán ánh mắt sắc lẹm về phía Harnier.
Chẳng những thế nó còn thốt ra những lời lẽ hoàn toàn không thể thấu hiểu, rồi ôm chặt lấy tay tôi dính chặt không rời.
Trước một Flora đang gào lên thé tóe, tôi thản nhiên thốt ra một câu:
"Nếu có bất mãn thì cứ xả vào tôi này, tự dưng lại đi vô lý trút giận lên vị hôn thê của tôi làm cái quái gì thế?"
Theo lẽ thường nếu phát sinh bất mãn thì nguyên do chỉ có thể xuất phát từ tôi.
Dẫu không rõ nguyên do vì sao mũi tiễn lại chĩa về phía Harnier, nhưng việc buông lời chỉ trích một người vô tội rõ ràng là một cảnh tượng chẳng mấy dễ nhìn.
Chính vì vậy tôi mới thốt ra một câu như thế...
"Anh là người của Công tước gia Bagrand cơ mà! Cái đồ đần độn ngốc nghếch này!"
"Cái gì?"
"Hức...! Ghét anh lắm. Ghét anh tuyệt đối luônnn─!"
Flora gào lên trong sự tức giận tột cùng rồi hốt hoảng lao ra khỏi phòng bệnh.
Thế nhưng đi được nửa đường nó bất chợt khựng lại, dán ánh mắt sắc lẹm nhìn tôi một cái rồi dùng ngón tay chỉ thẳng vào bình thuốc.
"Lo mà uống thuốc cho đàng hoàng đi! Karsein cái đồ đần độn ngốc nghếch này!"
"..."
Rầm. Bịch bịch bịch.
"Thật tình chứ. Việc tôi là người của Công tước gia Bagrand thì liên quan cái quái gì cơ chứ."
Hoàn toàn không tài nào thấu hiểu nổi. Cái đứa con nít đó.
Vốn dĩ tôi đâu có tâm trí ngồi nghe những lời vô lý đó, nay nó tự ý rời đi như thế hóa ra lại là điều may mắn.
▶ Đã hoàn thành điều kiện! ◀ [Trò chuyện với Flora Bagrand 1/1] Dù sao cốt truyện cũng hoàn toàn không gặp bất kỳ rắc rối nào.
◆ Thuốc làm dịu dị ứng Kelvia [Thuốc làm dịu dị ứng Kelvia do Flora chế tạo. Làm giảm tác động.]
"... Mấy thứ này chắc sau này phải cất vào ngăn kéo thôi."
Lỡ làm Harnier dỗi rồi giật mình bỏ đi thế này thì phải vội gọi cô ấy quay lại mới được.
Soạt.
"Ừm? Dike?"
A. Giờ mới nhớ ra người của lãnh địa cũng có thể tìm đến thăm bệnh.
Những vị khách phía bên này dẫu sao cũng chẳng có vấn đề gì.
"Vô tình nghe lén rồi đúng không. Đừng bận tâm. Tôi không trách cậu đâu."
"Vâng. Tôi xin lỗi ạ."
Dike gãi gãi gò má, dán ánh mắt nhìn về hướng Flora vừa lao ra ngoài, đoạn cất lời thốt với tôi một câu:
"Mấy cái trò nũng nịu tầm cỡ đó chỉ thuần túy ở mức độ đáng yêu mà thôi."
"Cái gì?"
"Bản thân tôi cũng có em gái nên mới thấu hiểu hoàn cảnh này, tôi xin mạn phép đưa ra lời khuyên như thế ạ."
Tên Dike này lại thốt ra cái trò gì mà tôi hoàn toàn không thể thấu hiểu thế này?
Mà thôi, bảo là có em gái nên từng trải qua kinh nghiệm tương tự thì chắc là nắm bắt được điều gì đó sao?
Mang suy nghĩ đó tôi khẽ ngoảnh đầu sang hướng khác.
'Cái đó mà gọi là nũng nịu sao?'
Dán ánh mắt nhìn về hướng Flora vừa đi qua, tôi hồi tưởng lại những gì vừa bùng nổ trong phòng bệnh.
And ngay lập tức phủ nhận hoàn toàn.
'Hoàn toàn là lời nói nhảm nhí.'
Cái gì cơ? Nũng nịu sao?
Đứa con nít đó sao?
Thật tình chứ. Bản thân bực bội rồi gào lên thé tóe mà lại bảo là nũng nịu sao.
"Dike. Cậu đánh giá Flora quá cao rồi đấy. Mấy cái trò đó tuyệt đối không phải là nũng nịu đâu."
"Lãnh chủ đại nhân. Thế nhưng..."
"Nhìn việc cậu vì muốn cứu em gái mà cất công đi tìm dâu tây Chatelaine thì có vẻ mối quan hệ giữa cậu và em gái khá là êm đẹp, thế nhưng tôi thì hoàn toàn không phải như thế."
Trái lại còn là mối quan hệ tồi tệ nhất nữa là đằng khác.
Vỗ nhẹ lên vai Dike vài cái rồi dặn cậu ta đứng chờ một chút, tôi bước lướt qua cậu ta để đi tìm Harnier.
"Ưm..."
Dike lại một lần nữa đưa tay gãi đầu.
Một mình thì thầm rằng Chuyện đó rõ ràng là như thế mà.
Chẳng mấy chốc phòng bệnh của tôi lại một lần nữa đón nhận những vị khách tiếp theo.
Bắt đầu từ đám lính canh bao gồm Dike và Frict, cho đến phía lãnh địa Chatelaine và Lusmayer gửi đến đống đồ ăn chúc chóng bình phục, đống quà tặng dành cho thủ khoa Hội nghị Mô phỏng cứ thế chất đống tại một góc phòng bệnh.
Dĩ nhiên trong số đó cũng bao gồm cả các thành viên trong gia đình.
"Ban đầu ta đã lo lắng biết nhường nào... Nhìn thấy con tỉnh lại thế này ta mới trút bỏ được sự bất an."
Công tước phu nhân Isabella tìm đến trao những lời chúc chóng bình phục rồi rời đi.
"Trở về dinh thự Công tước ta có chuyện cần truyền đạt. Ta sẽ kiên nhẫn chờ cho đến khi con hoàn toàn bình phục."
Cô chị cả Arina để lại lời nhắn có chuyện cần trao đổi nên sẽ kiên nhẫn chờ đợi.
Đằng nào trong cốt truyện thăm bệnh của gia đình thì điều kiện cốt lõi chỉ thuần túy là việc có tiến hành trò chuyện hay không, nên những diễn biến thế này không có gì là khó khăn cả.
Tại đây cũng chẳng có chi tiết nào cần đặc biệt lưu ý.
Chỉ cần không chọn phải những tùy chọn lựa chọn thi thoảng bật ra gây chọc giận đối phương, thì đây là một cốt truyện hoàn toàn có thể hoàn thành trọn vẹn chỉ trong vòng một ngày.
Tuy nhiên.
Cho đến tận thời điểm này tôi vẫn chưa thể hoàn thành cốt truyện này.
▶ CHƯƠNG 3 - Cốt truyện I: Cuộc thăm bệnh của gia đình đang tiến hành. ◀ ▶ Bạn bắt buộc phải gặp gỡ toàn bộ các thành viên trong Công tước gia Bagrand. ◀ [Isabella Bagrand 1/1] [Arina Bagrand 1/1] [Claire Bagrand 0/1] [Flora Bagrand 1/1] Duy nhất một người.
Bởi lẽ con người duy nhất còn thiếu để hoàn thành cốt truyện vẫn chưa xuất hiện.
Claire vốn dĩ là nhân vật dễ dàng chạm mặt nhất mỗi khi cốt truyện thăm bệnh bùng nổ.
Hệt như mọi khi, Cô ta sẽ là nhân vật đầu tiên lao đến xả ra những câu thoại kiểu như:
"Này, tự dưng cậu lại đi thương tích đầy mình thế này hả?!"
để buông lời mắng chửi Karsein.
Thế nhưng một Claire như thế cho đến tận lúc này vẫn biệt vô âm tín.
Từ buổi sáng trải dài cho đến giữa trưa, rồi ánh mặt trời dần khuất bóng nhường chỗ cho buổi tối gõ cửa, Claire vẫn tuyệt nhiên không tìm đến phòng bệnh.
Cạch. Cạch.
Dùng ngón tay trỏ gõ nhịp xuống mặt bàn, Harnier bất chợt lên tiếng hỏi nhỏ:
"Người anh đang kiên nhẫn chờ đợi là Công nữ Claire đúng không?"
Chẳng hiểu sao cô ấy lại nhận ra ngay lập tức.
Dù sao số người còn lại cũng chỉ có bấy nhiêu. Mối quan hệ xã hội của Karsein vốn dĩ cũng hạn hẹp hệt như tôi ngoài đời thực mà thôi.
Tôi khẽ gật đầu thừa nhận.
"Có thể cô ấy đang bận rộn với công việc đấy. Cửa hàng thời trang (boutique) của Công nữ Claire vốn dĩ có lượng khách hàng khá sôi động cơ mà. Chính vì vậy việc hẹn gặp vào ngày mai chẳng phải sẽ tốt hơn sao?"
"Hừm..."
Tôi lén lút liếc ánh mắt về phía bảng tiến trình.
Trên bảng tiến trình cốt truyện hoàn toàn không tồn tại thời hạn hay đồng hồ đếm ngược bắt buộc phải hoàn thành.
'Chi tiết đó nói cách khác nghĩa là chỉ cần hoàn thành là xong. Dẫu có dời ngày sang hôm sau thì cũng không gặp rắc rối quá lớn.'
Đúng rồi. Có vẻ như bản thân tôi đã suy nghĩ quá đỗi khắt khe.
Cứ khăng khăng đòi chờ đợi Claire thì bản thân tôi cũng chẳng việc gì phải ngồi chờ đến mức này.
"Chúng ta dùng bữa tối nhé?"
"Được thôi. Từ nãy đến giờ anh cũng chẳng chịu ăn uống..."
Đột nhiên Harnier khựng lời rồi ngoảnh đầu về phía sau.
Chẳng hiểu có chuyện gì thì tiếng bước chân ở đâu đó đang lại gần.
Tiếng giày cao gót vang vọng ngoài hành lang.
Nghe âm thanh thì đây không phải là loại giày gót cao dành cho nam giới.
Nhìn việc âm thanh ngày càng tiến lại gần phòng bệnh này chứng tỏ đây là khách tìm đến tôi. And việc người đó là nữ giới nghĩa là.
Ting!
▶ Claire đã tìm đến thăm bệnh. ◀
"Xem ra bữa tối phải hoãn lại một chút rồi nhỉ?"
Harnier nhếch môi mỉm cười rạng rỡ.
Đúng rồi. Đâu còn ai khác ngoài duy nhất một người.
Là Claire.
Tôi gật đầu chấp thuận, và cô ấy – người đang đảm nhận vai trò người giám hộ lúc này – đã nhanh hơn một bước mở cửa bước ra ngoài đón tiếp Claire.
Cùng với lời chào hỏi ngắn gọn là câu nói bổ sung rằng tôi đang trong trạng thái tỉnh táo. Nghe thấy thế tôi tưởng cô ta sẽ lập tức bước vào trong.
"N... Này... Tiểu thư Harnier. Xin chờ một chút."
"Hả? Ơ ơ?"
"Xin hãy ra đây một chút..."
Thế nhưng hình bóng của Harnier lại dần tan biến khỏi cánh cửa phòng bệnh đang mở.
Thoạt nhìn trông hệt như cô ấy đang bị ai đó nắm tay kéo đi.
Nhờ đó dẫu âm thanh giọng nói vang vọng nhưng nội dung bài trò chuyện lại không thể lọt vào tai tôi.
Cứ thế kéo khoảng cách ra xa khỏi tầm tai của tôi, vài lời đối thoại bắt đầu diễn ra.
Nếu có thể trưng dụng ma lực để mở rộng giác quan thì mấy chi tiết đó tôi thừa sức nghe thấy...
'Mà thôi, lúc này cơ thể đang trong tình trạng thế này.'
Tôi quyết định kiên nhẫn chờ đợi. Bản thân tôi cũng chẳng có tâm trí muốn nghe lén bài trò chuyện với Harnier làm gì.
Chẳng mấy chốc bài trò chuyện xem chừng đã khép lại, tiếng bước chân lại một lần nữa tiến lại gần.
"Karsein. Công nữ bảo có chuyện muốn trao đổi riêng chỉ với hai người thôi đấy."
"... Vâng?"
"Tôi xin phép rút lui một chút nhé? Hừm hừm."
Ơ kìa, tự dưng lại mỉm cười rồi rút lui cái kiểu gì thế kia─ Soạt.
A. Cánh cửa đã bị khép chặt mất rồi.
"..."
Bên trong phòng bệnh lúc này chỉ còn lại duy nhất tôi và Claire.
Trong tích tắc bầu không khí gượng gạo bắt đầu bao trùm.
Claire cúi gằm mặt xuống đến mức thậm chí không thể nhìn thấy đôi mắt.
'Hà. Thà rằng cứ cằn nhằn mắng chửi hệt như mọi khi có phải hơn không.'
Thế này làm tôi cảm thấy như sắp có chuyện gì bùng nổ nên có chút căng thẳng đấy.
'Không phải đâu. Dù sao trong đợt thăm bệnh cũng chưa từng xuất hiện cờ tử vong (dead flag).'
Nói một cách chuẩn xác thì là tại thời điểm này tôi chưa từng trải qua cờ tử vong, nhưng trừ khi bản thân bị phát điên chứ tôi tuyệt đối không thể đưa ra những tùy chọn lựa chọn sai lầm như thế được.
Tôi bình tĩnh cất tiếng hỏi Claire:
"Nếu tìm đến để trao quà thì cứ để đại ở đâu đó đi? Cô ở lại đây chắc cũng thấy tốn thời gian đúng không?"
Món quà mừng thủ khoa Hội nghị Mô phỏng không chỉ áp dụng cho giới quý tộc mà còn áp dụng cho toàn bộ gia đình. Nếu trưng dụng chi tiết này để chủ động mở lời rồi chốt hạ bài trò chuyện thì xem ra sẽ khá ổn thỏa.
Tuy nhiên, diễn biến lại chuyển hướng hoàn toàn khác so với dự đoán của tôi.
▶ Tùy chọn lựa chọn đã biến mất. ◀
'... Ơ?'
Tại sao tùy chọn lựa chọn lại biến mất chứ?
Đang chìm vào sự thắc mắc đó.
Bất chợt Claire ngẩng phắt đầu lên.
Bốp!
Cô ta sải bước tiến lại phía tôi rồi giáng một đòn cốc thẳng vào đầu tôi.
"Cái con mụ này, cô làm cái trò gì đấy?"
"Cái gì cơ? Chỉ trao quà rồi về sao? Tốn thời gian sao? Cái tên này!"
Không. Cái con mụ này bị phát điên rồi sao.
Tự dưng lại tung đòn xiết cổ (headlock) làm cái quái gì thế.
"Cậu đấy hả? Người chị này vì lo lắng nên mới tìm đến thăm mà cậu chỉ thốt ra được những lời đó thôi sao?"
"Khặc! Cái con mụ điên này siết cổ thật đấy à!"
"Mụ điên sao? Mụ điêêên sao? Cậu phải ăn đòn nhiều hơn nữa! Không thể để yên được!"
"Này, Claire! Tôi là bệnh nhân...! Hự!"
Cứ thế bị Claire ver đòn ăn đập.
Trước mắt tôi chẳng mấy chốc đã hiển thị thông báo hệ thống:
'Cái này mà là điều kiện hoàn thành sao?'
▶ Đã hoàn thành CHƯƠNG 3 - Cốt truyện I: Cuộc thăm bệnh của gia đình! ◀ ▶ Bạn đã gặp gỡ toàn bộ các thành viên trong Công tước gia Bagrand. ◀ [Isabella Bagrand 1/1] [Arina Bagrand 1/1] [Claire Bagrand 1/1] [Flora Bagrand 1/1] ▶ Đã hoàn thành Phụ tuyến ẩn: Náoloạn nhỏ tại phòng bệnh! ◀ ▶ Phần thưởng bổ sung được tiến hành. ◀ [???] Đù mạ. Từ Flora cho đến cô ta, cái vận xui ngày hôm nay rốt cuộc là bị làm sao thế không biết?
Thực sự là không thể nào thấu hiểu nổi.
Tuy nhiên...
Claire của thời điểm hiện tại đã xuất hiện đôi chút khác biệt.
Duy nhất chi tiết đó là thứ tôi có thể nhận ra rõ mồn một.
Trải qua những lượt đón tiếp khách tìm đến, một ngày tại phòng bệnh lại tiếp tục trôi qua.
Ngày hôm nay cũng bắt đầu không khác mấy so với ngày hôm qua.
Vào buổi sáng, gia y của Công tước gia là Shayden tìm đến để chẩn đoán cho Karsein.
Chứng kiến quang cảnh đó, Harnier ực một tiếng nuốt ngụm nước bọt rồi nhớ lại những lời Mina từng thốt ra: - Tiểu thư. Khi vị hôn phu bị thương hoàn toàn bình phục xuất viện, chẳng phải tiểu thư nên tạo ra một màn bất ngờ trao tặng món quà sao?! Làm như thế sự cảm động mới tăng lên gấp bội chứ!
Bấy lâu nay gánh trên mình muôn vàn khoản nợ từ Karsein nên cô hoàn toàn không biết phải tặng món quà gì, liền tìm đến Mina để xin lời tư vấn, và Mina đã chớp lấy cơ hội này để bảo rằng nhất định phải tự tay chi trả sòng phẳng.
Cô dặn tuyệt đối không được dùng mấy món quà cũ kỹ thường nhật, mà bắt buộc phải trao "món quà chân chính" thì mới có thể chi trả khoản nợ đó.
Sau khi nắm được bản chất của món quà chân chính, Harnier dĩ nhiên đã bàng hoàng đến mức trố mắt kinh ngạc.
- L... Làm sao có thể tặng món quà như thế được chứ...!
- Ơ kìa. Đã là quan hệ hôn hôn thì chi tiết đó là điều hiển nhiên mà! Nói chung là trong suốt thời gian thăm bệnh tiểu thư nhất định phải quấn quýt dính chặt lấy nhé. Nhất định phải làm thế đấy nhé?
Rốt cuộc làm cách nào để tặng món quà thế đó cơ chứ.
Đến tận lúc này khuôn mặt cô vẫn nóng bừng lên từng hồi.
Đúng lúc đó. Shayden sau khi hoàn tất chẩn đoán liền đưa ra phán quyết rằng lúc này đã có thể vận động bình thường.
"Ừm. Lúc này Công tử đã có thể vận động bình thường được rồi ạ."
"S... Sớm thế sao ạ?"
"Vâng. Đáng kinh ngạc là vết thương đã lành lại nhanh hơn rất nhiều so với dự kiến. Có lẽ là nhờ cơ thể được kiên trì rèn luyện bấy lâu nay."
"Bác sĩ đã bảo vậy rồi đấy. Giờ thì tôi ổn rồi đúng không?"
Trong lòng vẫn chưa sắp xếp xong cách thức để trao tặng món quà nên cô cảm thấy thời điểm này là quá sớm, thế nhưng quyết định này lúc này đã không thể đảo ngược.
Harnier cố nén khuôn mặt đang nóng bừng cất lời bảo Karsein:
"Này, Karsein."
"Vâng?"
"Anh đọc cái này đi."
Thời điểm đó rốt cuộc cũng đang dần tìm đến.
"Bản thông báo điểm số tôi đã nhận rồi mà... Ừm? Mọi người tham dự Hội nghị Mô phỏng bắt buộc phải tham dự toàn bộ sao?"

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn