Chương 171: 155. CHAPTER 2 - Tập V (2)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 200 chương · ~27 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200 Chíp - Chíp-
'... Buổi sáng rồi à.'
Tiếng chim sẻ ríu rít kêu đã giúp tôi nhận ra một ngày mới lại đến.
"Hà."
Tôi tự nhiên ngồi dậy.
Và lập tức kiểm tra bảng trạng thái ngay.
▶ Thiếu ngủ: 26 ◀ ▶ Mệt mỏi: 30 ◀
"Xem ra nó không giảm xuống thấp hơn mức này nữa nhỉ."
Dù gì thì từ đầu tôi cũng không nghĩ mình có thể chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ là nhắm mắt lại mà thôi, nhưng xem ra chỉ số trạng thái bất thường đó cũng không vì thế mà giảm xuống.
Do trước thềm sự kiện Episode V mà chỉ số trạng thái bất thường lại tăng lên khiến tôi tự hỏi không biết làm thế nào để hạ nó xuống, nhưng cơ thể của Karsein có vẻ đã được nghỉ ngơi kha khá.
Trong khi thực chất cơ thể tôi chỉ nhắm mắt lại chứ hoàn toàn không hề chợp mắt được chút nào.
"... Là vì chuyện lúc đó sao?"
Quả thực có một khoảng thời gian nghỉ ngơi mà tôi có thể đoán được. Chắc chắn là chuyện ngày hôm qua rồi.
Dù vô tình ngủ quên nhưng tôi đã ngủ trên đùi của Harnier suốt một khoảng thời gian dài tới 4 tiếng đồng hồ, thậm chí còn ngủ say đến mức mơ thấy mộng.
Có lẽ phải coi như cơ thể của Karsein đã giải quyết được tình trạng mệt mỏi và thiếu ngủ vào lúc đó rồi.
"Không ngờ việc vô tình ngủ quên lại mang lại kết quả thế này đây."
Lần sau hãy ngủ đàng hoàng rồi hãy dậy nhé. Đừng có lúc nào cũng cắm đầu vào công việc không thôi. Biết chưa?
Bất chợt, những lời cằn nhặt kiểu đó của Harnier dường như vang lên bên tai khiến tôi ngượng ngùng gãi gãi sau gáy.
"Dù muốn ngủ cũng có ngủ được đâu nên cô không được trách tôi đâu đấy, Harnier."
Dù sao thì với mức độ này thì cơ thể cũng không gặp phải trở ngại thể chất nào trong các hoạt động cả. Tôi tự nhiên đứng dậy khỏi giường ngủ, bước vào phòng tắm để rửa mặt sạch sẽ.
Sau khi tắm rửa xong, y như thói quen tôi vẫn làm mỗi ngày: Thức dậy. Tắm gác nhẹ nhàng. Rồi chạy bộ và tập thể dục. Từ lúc nào không biết, tôi đã phải tuân theo chuỗi routine cơ bản bắt đầu một ngày mới như thế.
Thế nhưng, hôm nay thì không giống vậy.
Sau khi trùm kín chiếc áo hoodie lên đầu, tôi lén lút kiểm tra tình hình bên trong khách sạn rồi định lẻn ra khỏi hành lang.
"Anh không được đi theo hướng đó đâu, thưa thiếu gia."
"Camilla?"
Dù gọi là buổi sáng, nhưng thời gian tôi thức dậy lại bám theo đồng hồ của người hiện đại nên vẫn còn rất sớm. Tức là đối với bọn họ thì đây vẫn là thời điểm rạng sáng.
Thế mà vào giờ rạng sáng ấy. Vào cái thời điểm mà ai nấy đều đang ngủ say sau một ngày mệt mỏi, Camilla lại chặn phắt tay tôi lại và nói như vậy.
"Ý anh là định ra ngoài đúng không ạ?"
Đáng lẽ ra đây là câu hỏi không nên trả lời.
Tuy nhiên.
[Camilla Deol] [Độ thân mật: 65%] Với mức độ thân mật này thì chắc cũng không có vấn đề gì lớn đâu nhỉ?
Kể cả không phải vì lý do đó đi nữa thì tôi cũng chẳng việc gì phải nói dối Camilla – người đã đứng về phía tôi cả.
"Phải. Vì có việc cần ra ngoài một lát."
"Ra ngoài nghĩa là... chuyện riêng tư ạ?"
"Đúng vậy. Chuyện riêng tư đến mức tôi muốn ra ngoài mà không cần thông báo cho gia tộc Công tước hay bất kỳ ai trong gia đình biết."
"Cả gia tộc Công tước..."
Trầm ngâm suy nghĩ một lát, Camilla nhanh chóng nhận ra ý nghĩa trong lời nói của tôi và bắt đầu dẫn đường.
"Nếu vậy thì anh càng phải đổi hướng gấp. Vì các cô hầu gái và người hầu nam thường xuyên tuần tra quanh khu vực lối đó nhất quả."
Quả nhiên là rất nhạy bén. Sau khi quan sát xung quanh, cô ấy dẫn tôi đi theo con đường ít người qua lại nhất như thể muốn tránh khỏi tầm mắt của đám hầu gái, người hầu nam, người ngoài lẫn chủ nhân của khách sạn này.
"Anh cứ đi theo lối này rồi rẽ ra cửa sau thì sẽ không bị ai phát hiện đâu. Nhưng... lúc trở về, anh có thể báo động trước ở khu vực cổng chính được không ạ?"
"Tại sao?"
"Nếu anh cứ thui thủi đi dạo bên ngoài rồi quay về thì tiểu thư Arina sẽ nổi nghi ngờ đấy. Có lẽ do dư âm từ sự cố mà thiếu gia gặp phải ngày hôm qua nên đại tiểu thư đã ra lệnh cho tôi phải bám sát theo thiếu gia mỗi khi anh ra ngoài."
"Hừm. Vậy sao?"
Bảo là nếu có chuyện tương tự xảy ra thì phải báo cáo cho cô ta ngay cơ mà. Dù gì thì tôi cũng chẳng đời nào tự nguyện nói ra nên chắc là cô ta muốn nghe từ Camilla đây mà.
Đúng là phong cách của Arina.
Tôi bảo Camilla cứ làm theo ý mình rồi bước ra khỏi khách sạn.
Và nhân tiện, tôi kiểm tra lại bảng chỉ số của mình sau một thời gian dài.
■ Karsein Bagrand ■ - 18 tuổi Lv. 47 ▶ SP sở hữu sẽ tự động được sử dụng vào chỉ số???! ◀ ▶ Sức mạnh: 5. 77 ▶ Nhanh nhẹn: 7. 02 ▶ Sức bền: 7. 28 ▶ Thể lực: 5. 35 ▶ Miễn dịch: 1. 50 ▶???: 47%
'Tăng lên khá nhiều rồi đây.'
Quả nhiên, nếu tiếp nhận mọi thứ theo hướng thực tế hơn một chút thay vì chỉ chăm chăm nghĩ đây là game thì hệ thống cũng cho phép điều đó sao? Nhờ routine lặp đi lặp lại mang lại một lối sống khá lành mạnh nên dẫu cho lượng chỉ số tăng trưởng sau một level nhất định có phần chững lại, chúng vẫn tăng lên đều đặn.
Với mức độ này thì có lẽ thử sức một lần cũng được rồi nhỉ.
Tinh!
▶ Địa điểm này là khu vực ──. ◀ ▶ Bạn vẫn muốn tiến vào chứ? ◀ Bảng trạng thái hiện lên ngay khi tôi đến gần ranh giới được vạch sẵn ở một địa điểm cố định.
Thực ra, nơi này vốn không phải là khu vực mà tôi có thể tiến vào ở thời điểm hiện tại. Không. Phải nói chính xác là nơi không được phép tiến vào mới đúng.
Không phải cứ khu vực nào xuất hiện độ nguy hiểm thì đều giống nhau cả.
Có những phồn địa tồn tại giới hạn thời gian, và có những phồn địa sẽ xuất hiện các lựa chọn.
Cũng có những trường hợp không thể xuất hiện trừ khi kích hoạt một trigger đặc biệt để tiến hành một tiểu ngoại truyện (sub-episode).
Nhưng tất cả những điều đó chỉ là mối đe dọa gián tiếp, chứ không thuộc về mối đe dọa trực tiếp. Nói một cách trần trụi thì đây chính là nơi phải chịu mối đe dọa trực tiếp.
Tuy nhiên.
Tôi chẳng hề bận tâm mà bước chân vào đó.
Vút!
Chỉ mới đặt chân vào phồn địa được vài giây ngắn ngủi.
Ngay lập tức, một chiếc rìu đã lao thẳng về phía tôi.
Khoảnh khắc trúng đòn đó có lẽ Karsein đã chết tươi rồi cũng nên.
Quỹ đạo của chiếc rìu mang theo sát khí sắc bén nhắm thẳng vào chân tôi.
Nhưng mà.
Keng!
Tôi không hề lơ lả việc rèn luyện đến mức ngay cả một vật thể chậm chạp thế này mà cũng không gạt ra được.
Chỉ số căng tràn. Ngay cả khi không nhờ sự trợ giúp của hệ thống thì mắt thường của tôi cũng có thể nhìn thấy rõ mồn một.
Vừa gạt văng chiếc rìu thì những kẻ đang ẩn nấp liền xuất hiện.
"Hố, tao cứ tưởng con thỏ đen thui nào mò tới. Hóa ra là một con chó hoang à?"
"Thì sao chứ. Dù gì cũng chỉ là một con chó hoang mà thôi."
"Này đại gia. Bây giờ vẫn chưa muộn đâu đấy? Phọt hết đồ đạc có giá trị ra đây rồi cút đi. Tao sẽ cho mày toàn thây bước về nhà."
▶ Bọn cướp miền Đông đã xuất hiện! ◀ ▶ Bắt buộc phải chiến đấu. ◀ Đám cướp bóc với thân hình vạm vỡ cục mịch.
Đúng như những gì bảng hệ thống hiển thị, chúng chính là những thực thể kẻ địch sẽ xuất hiện khi đặt chân đến đây.
Đây cũng là một dạng trigger trong game, là trigger sinh ra kẻ địch nảy sinh khi tiến vào một phồn địa cụ thể hoặc thực hiện một hành động nhất định.
Điều đó có nghĩa là gì?
Tôi vốn đã biết trước khi bước chân vào đây là những tên đàn ông này sẽ tấn công mình.
Và tôi cũng nhận thức rõ rằng sức mạnh của mấy tên đó khá mạnh do mức độ nguy hiểm thuộc cấp độ nguy hiểm, cũng như hiểu rõ rằng nếu không bước chân vào phồn địa này thì hoàn toàn có thể lờ đi mà đi qua được. Vì tôi đã học thuộc lòng nó thông qua cơ chế "làm lại cho đến khi qua" (try-hard) mất rồi.
Tuy nhiên, tôi cố tình kích hoạt trigger này, và thông qua việc trực tiếp gạt văng chiếc rìu, tôi đã thu thập được một thông tin.
▶ Tùy thuộc vào chỉ số của người chơi, mức độ nguy hiểm của phồn địa này sẽ được giảm bớt. ◀ ▶ Mức độ nguy hiểm của khu vực này là cấp độ Chú ý. ◀ Quả nhiên là vậy sao.
"Thằng chó này, sao tự dưng lại đứng cười một mình thế hả?"
"Mất trí luôn rồi hay gì hả đại gia?"
"Đến lúc đó mà tè ra quần thì phiền lắm đấy nhé. Bộ đồ đó tao còn phải đem bán đấy, hiểu chưa."
Một tên đàn ông tiến đến gần tôi, vừa cười hề hề vừa quàng tay lên vai tôi.
"Biết điều thì... Biết điều thì đừng có run lẩy bẩy nữa mà nộp hết đồ đạc đang có rồi cút đi. Tao sẽ không làm gì kh..."
Xẹt!
Tộp, bộp.
"Á, áaaaaa!!"
Cánh tay của gã đàn ông rơi tự do xuống đất và dòng máu phun ra chậm hơn một nhịp.
Và tiếng thét của gã vang lên còn chậm hơn cả nhịp độ đó.
"Sao không xông lên tất cả một lượt luôn đi?"
Mức độ nguy hiểm của phồn địa diễn ra chiến đấu có thể được bù đắp phần nào bằng các chỉ số.
Với thông tin đó là đã quá đủ rồi.
Gia tộc Công tước bắt đầu rục rịch thức giấc.
Những người hầu đáng lẽ phải làm việc siêng năng, cùng với Isabella, Arina, Claire bắt đầu từ cả Flora nữa cũng ngái ngủ tỉnh dậy.
Điều đó có nghĩa là cũng đã đến lúc Karsein nên quay trở về.
'Thiếu gia... vẫn chưa về sao?'
Camilla bồn chồn lo lắng, nhìn chiếc đồng hồ quả lắc rồi nuốt khan một ngụm nước bọt.
Khoảng một tiếng đồng hồ.
Đó là khoảng thời gian trôi qua kể từ khi Karsein bước chân ra ngoài.
'Anh định bao giờ mới quay về đây... thưa thiếu gia?'
Cho đến lúc này thì cô ấy vẫn có thể câu giờ được phần nào.
Lấy cớ thời gian ngủ kéo dài nên đã câu giờ được bước một.
Mang cái đĩa có dấu vết cứ như đã ăn xong lên để kéo dài thời gian ăn uống là bước hai.
Những việc còn lại chỉ là thời gian tắm rửa và sắp xếp trang phục nhưng... chừng đó cũng đã dùng hết sạch rồi.
Đến thời điểm này thì gia tộc Công tước vẫn chưa hay biết gì về việc Karsein ra ngoài, nhưng xuất hiện bất cứ ai đến tìm vào lúc này cũng không có gì là lạ cả.
Đúng lúc đó.
Bộp.
Một bàn tay đặt lên vai Camilla.
Theo phản xạ quay đầu lại, lúc này Camilla mới có thể trút bỏ được gánh nặng trong lòng.
"Thiếu gia...!"
"Hừm. Có vẻ như tôi về muộn lắm à?"
"Anh còn dám nói câu đó cơ à...?"
Bản năng vô tình thốt ra ngoài, nhưng Camilla nhanh chóng lấy lại tinh thần và cầm lấy chiếc giỏ mà cô ấy đã chuẩn bị sẵn.
"Anh mau trở về phòng đi thôi. Về phần lý do thì cứ viện cớ theo kiểu muốn uống trà hoa, như thế thì chuyện ra ngoài sẽ..."
"Không. Không cần phải làm thế đâu."
"... Hả?"
"Ở đây có sẵn lý do xác đáng cho việc ra ngoài rồi."
Karsein vừa chìa bao kiếm ra vừa khẽ gõ gõ.
Nhắc mới nhớ... Thảo nào từ nãy cứ ngửi thấy thoang thoảng mùi máu tanh.
"Đi nào, Camilla."
"V, vâng ạ."
Ra là vậy.
Thiếu gia đã chuẩn bị sẵn sàng xuôi chèo mát mái hết rồi.
Camilla vứt những bông hoa trong chiếc giỏ vốn định dùng làm cái cớ xuống dưới gốc cây.
"Có kẻ định tập kích thương hội Rusmeyer sao?"
Arina cau mày thật sâu rồi hỏi, tôi liền nhấc mấy tờ lệnh truy nã lên và đưa cho cô ta xem.
"Chính là bọn chúng đấy. Nghe nói bọn chúng là đám cướp bóc ở miền Đông khiến người ta đau đầu vì mãi không bắt được, vừa hay tôi nghe được tin tức đó nên tiện đường ghé qua thôi."
"... Đừng bảo là, chỉ vì chuyện đó mà anh chạy ra ngoài đấy chứ?"
"Vậy cần phải có lý do nào khác nữa chắc? Dù gì đó cũng là lãnh địa của tôi mà."
Nhìn chằm chằm vào tờ lệnh truy nã một lúc lâu, Arina bỗng im lặng, một lát sau cô ấy liếc mắt đánh giá tôi từ đầu đến chân rồi hỏi.
"Ta hỏi để đề phòng thôi, người đi cùng anh là ai?"
"Thì là..."
Tôi vừa định đáp là đi một mình thì lập tức khựng lại.
Phải rồi. Lúc này có lẽ nên trộn lẫn thêm chút nói dối vào thì hơn.
"Tôi đi cùng với Radiel."
"... Radiel à. Nếu là thực lực của Đoàn trưởng Đoàn kỵ binh số 1 thì hoàn toàn có thể tin tưởng được."
Không hiểu sao Arina lại thở dài một hơi thật sâu.
Nếu bảo là đi một mình thì khéo lại rắc rối to mất thôi.
Thấy cơ hội đến, tôi liền dùng ngay cái cớ đã chuẩn bị.
"Dù sao thì, vì chuyện đó nên tôi có chuyện muốn nói."
"Nói đi."
"Nhìn vào bản báo cáo này thì chắc cô cũng biết, số lượng lãi lỗ thu được từ phía lãnh địa Rusmeyer sẽ khác nhau. Thế nên số tiền thực tế lọt vào tay tôi cũng sẽ không khớp với con số đó đâu. Hơn nữa ─" Thêm thắt chút gia vị về chuyện Rusmeyer vào một cách vừa vặn, Arina liền không nói thêm lời nào nữa.
Chỉ có điều.
Có một câu nói hơi khác đi một chút.
"Từ lần sau đừng có làm mấy chuyện nguy hiểm như thế nữa. Karsein."
Phát ra tiếng giày lộc cộc bước ra khỏi phòng, bên trên mái tóc đuôi ngựa màu đỏ của Arina.
Một bảng trạng thái đã hiện lên.
[Arina Bagrand] [Độ thân mật: 45%]... Cái quái gì thế này, sao độ thân mật lại tăng nữa vậy?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn