Chương 173: 172. CÁCH THỨC LỆCH PHA (4)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~22 phút đọc · Tạo 02/09/2026
1-200
"Hà..."
"Lại thở dài cái gì nữa đấy."
"Thật sự... cậu ổn chứ? Nhìn thế nào đi nữa thì chuyện này..."
Dù đã nói đến mức đó rồi mà Harnier vẫn cứ ôm nỗi lo rằng bản thân đang gây ra quá nhiều phiền phức, thế nên cô ấy vẫn chưa chịu đặt con dấu lên bản hợp đồng hợp tác.
Chà.
Con nhỏ này, tính ra cũng bướng bỉnh một cách kỳ lạ giống hệt như người đó.
Thay vì cứ đứng đó chần chừ lo lắng, chi bằng tôi ra tay trước cho rồi.
"Không có thời gian để suy nghĩ đâu."
"C-C-Cái gì cơ? Đợi đã nào, cướp lấy bằng vũ lực thế này là sao...!"
Bịch.
"Ồ. Dù đóng đại nhưng con dấu được đóng lên trông đẹp phết đấy chứ."
Vì tay của Harnier cứ run lẩy bẩy nên con dấu không được đóng chuẩn xác ngay chính giữa, nhưng với mức độ này thì chắc cô ấy không phàn nàn gì đâu.
"Ạ..."
Nhưng có vẻ như vị hôn thê của chúng ta vẫn còn rất lo lắng cho bản tờ giấy hợp đồng vừa được đóng dấu vô cùng xinh xắn kia, đến mức một tiếng thở dài cứ thế tuột ra khỏi khuôn miệng.
Thế này thì, chắc tôi phải nói vài câu để trấn an vị hôn thê đang bất an này mới được.
"Đừng lo lắng quá. Nói đúng ra thì tôi mới là kẻ nhận được sự giúp đỡ từ cô đấy."
"...""
Harnier. Chắc cô cũng đã cho điều tra và biết rõ tình hình đất đai ở Chatren đang gặp phải một số vấn đề rắc rối về thổ nhưỡng. Nếu vậy thì có một vùng đất bình thường khác làm vật đối chứng thì quả là tuyệt vời ông mặt trời, và chính cô là người đã giúp tôi giải quyết bài toán đó đấy. Nghĩa là cô không chỉ đơn thuần trở thành gánh nặng đâu."
Ngay khoảnh khắc đó, Harnier hít mạnh một hơi.
Rồi cô ấy phắt quay đầu ngơ ngác đi chỗ khác.
"... Cảm..."
"Hả?"
"Cảm ơn... anh đấy."
... Cảm ơn ư.
Lại thêm một từ vựng không tài nào thích ứng kịp bật ra nữa rồi.
'Những lúc thế này rốt cuộc phải phản ứng thế nào mới phải đây chứ.'
Chẳng lẽ phải bảo rằng vì việc quản lý hai vùng đất mang lại điều kiện phát triển tốt hơn so với việc tự mình chống chọi đơn độc ở Chatren, nên cô không cần phải bận tâm đến chuyện đó sao?
Hay là nên dứt khoát đáp rằng thay vì nói lời cảm ơn thì đôi bên đều thu được lợi ích tương đương, vậy nên chẳng có lý do gì phải nhận ơn huệ để mà cảm ơn cả?
Hoặc nếu không phải mấy cái đó, thì nên khẳng định rằng chính cái đề xuất hợp tác này đã đả thông huy đạo cho cái hoàn cảnh bế tắc chẳng khác nào ngõ cụt, thế nên việc tôi phải báo đáp lại mới là điều hiển nhiên chứ?
Chịu thôi.
Tôi chưa từng có trải nghiệm được ai đó cất lời cảm ơn bao giờ.
Nếu cứ ngồi vắt óc suy nghĩ xem phải đáp lại cái từ ngữ đơn giản mà xa lạ là "cảm ơn" ấy thế nào cho phải, thì trong đầu tôi chỉ toàn hiện lên hai chữ khó nhằn mà thôi.
Cuối cùng, tôi chỉ có thể thốt ra mấy câu thế này.
"Thì... cứ coi như đây là một vụ giao dịch đi."
"Hả?"
"Chúng ta được kết nối với nhau thông qua một bản hợp đồng hôn nhân mà. Giống như việc cô, Harnier, cung cấp cho tôi một vùng đất để làm vật đối chứng, đổi lại tôi sẽ gánh vác phần quản lý lãnh địa giúp cô. Cái này cũng được tính là một dạng giao dịch chứ sao."
Nghe vậy, Harnier đột ngột quay phắt đầu lại nhìn thẳng vào tôi.
Thế nhưng... khác với ban đầu, lần này cô ấy không hề né tránh ánh mắt. Đôi tròng mắt của Harnier đang nhìn sâu vào đôi mắt tôi một cách vô cùng rõ ràng và kiên định.
"..."
Nhìn chằm chằm vào đôi mắt tôi một lúc lâu, cô ấy mím chặt môi lại rồi đan hai bàn tay vào nhau.
Sau đó lại quay phắt đầu đi chỗ khác, thẫn thờ đờ đẫn nhìn vô định vào khoảng không trung.
Cô ấy không hề mở miệng phủ nhận, vậy có thể xem như là đã ngầm chấp thuận rồi nhỉ.
Đúng lúc tôi đang thầm thở phào nhẹ nhõm thì.
"... Từ...... đi."
"Hả?"
"... Đi...... ngủ đi chứ."
"Cô có thể phiền lặp lại lần nữa được không?"
Giọng nhỏ quá nên tôi chẳng nghe rõ được gì sất.
Phải nghe cho tường tận xem cô ấy đang nói cái quái gì chứ, thế là tôi đành áp sát tai về phía đó.
Đúng lúc ấy...
Vút!
"Ớ?"
Cả cái đầu bị kéo giật mạnh về phía trước.
Truyền đến từ phía sau phần đầu vừa bị kéo chính là một cảm giác mềm mại vô cùng. Chết tiệt, cái đầu này lại một lần nữa bị gối lên cái đùi êm ái đó rồi sao. Lại chuẩn bị bước vào khoảng thời gian ngượng ngùng khó xử này nữa rồi đấy à.
"N-Ngủ trước đi đã chứ! Ngày mai bắt đầu phải quản lý tận hai cái lãnh địa rồi mà ban nãy cậu có thèm chợp mắt đàng hoàng chút nào đâu!"
"Ạ, không... chuyện đó ơ..."
"Cứ nằm yên đấy! C-Cậu chẳng chịu ngủ nghỉ đàng hoàng tử tế gì cả... mà cứ cắm đầu vào làm việc thì tôi phải thấy thế nào đây hả?"
"Không. Cô không cần thiết phải bận tâm mấy chuyện đó l—" Sột soạt.
Có vẻ như không muốn nghe tôi đôi co thêm câu nào nữa, Harnier bất ngờ đưa lòng bàn tay che kín cả hai mắt tôi lại.
Và rồi cất lời bằng một giọng điệu trầm tĩnh hơn hẳn.
"Dù nó chẳng thấm tháp gì so với điều kiện giao dịch... nhưng hãy để tôi được nhân cơ hội này thỉnh thoảng cho anh ngủ trên đùi tôi thế này nhé."
Thỉnh cầu nhỏ nhoi ấy được đưa ra như một điều kiện giao dịch.
"Thậm chí tôi còn chẳng thể mang lại cho anh dù chỉ một chút ích lợi nào. Nếu nói đây là một cuộc giao dịch sòng phẳng thì chắc chắn tôi đã bị loại từ vòng gửi xe với tư cách là một thương nhân rồi."
"..."
"Thế nên... cứ yên lặng ngủ ở tư thế này trong vài tiếng đi nhé. Cứ coi như mỗi lần tôi tìm đến đây chính là khung giờ đi ngủ đi rồi cứ thản nhiên tận hưởng nó. Bởi vì đây là tất cả những gì tôi có thể làm cho anh lúc này."
Vì đôi mắt đã bị che khuất nên tôi chẳng thể nhìn thấu được biểu cảm lúc này của cô ấy ra sao.
Thế nhưng, đầu ngón tay tôi lại cảm nhận rõ mồn một từng đợt run rẩy nhè nhẹ truyền đến. Dù chỉ nghe qua chất giọng đang run bần bật kia là tôi đã đủ nhận ra rồi...
Trông Harnier giống như đang khẩn khoản nài nỉ một điều gì đó hơn là đưa ra một điều kiện giao dịch sòng phẳng.
'Ngượng chết đi được.'
Bảo tôi cứ nằm yên thế này đi.
Bảo tôi hãy tranh thủ nhắm mắt chợp mắt dù chỉ một chút.
Cô ấy bảo đây là tất cả những gì bản thân có thể làm với tư cách là một cuộc giao dịch.
Công bằng mà nói, gánh nặng đổ dồn lên phía tôi lúc này là chuyện có thật.
Việc quản lý đồng thời hai lãnh địa lại còn phải kéo tụt điểm số thăng hạng rõ rệt không phải là chuyện có thể đơn giản giải thích bằng việc cô ấy hoàn toàn đặt trọn niềm tin tưởng vào tôi.
Thông thường, nghe đến việc có kẻ làm không công cho mình lại còn gánh luôn cả điểm số thành tích thì người ta sẽ phải vui mừng hớn hở mà đồng ý ngay lập tức, nhưng với người phụ nữ này thì chắc chắn sẽ không suy nghĩ đơn giản thế đâu. Bản tính cô ấy vốn dĩ lương thiện đến mức ngốc nghếch mà.
Biết đâu đấy, trong đầu cô ấy lúc này lại đang nảy sinh những cảm xúc hoàn toàn khác biệt thì sao.
Nếu gạt đôi bàn tay mảnh khảnh đang che mặt này ra rồi trực diện nhìn vào biểu cảm của cô ấy lúc này, có lẽ tôi sẽ xác nhận được chính xác.
Nhưng mà, tôi lại chẳng muốn làm thế chút nào.
Dù sao thì việc ngả lưng chợp mắt trên chiếc đùi êm ái đang áp sát phần gáy phía sau kia cũng chẳng phải là một việc gì quá mức khó khăn.
Nếu việc đáp ứng thỉnh cầu nhỏ nhoi ấy có thể xoa dịu đi một phần cảm xúc đè nặng trong lòng cô ấy, thì đổi lại như thế cũng chẳng có gì gọi là tồi tệ cả.
'Cứ chợp mắt đúng một tiếng rồi dậy. Với khoảng thời gian đó thì chắc Harnier cũng chẳng thể phàn nàn gì thêm được nữa.'
Khi nhắm nghiền hai mắt lại, bất giác trong đầu tôi lại hoài niệm về những chuyện ở quá khứ.
-... Cảm ơn nhé.
'... Nghĩ lại thì, hình như trước đây mình cũng từng được ai đó cất lời cảm ơn rồi chứ bộ.'
Đúng một người.
Từng có người như thế.
Một đứa con gái mà tôi có thể đường đường chính chính gọi là bạn, đã từng nói lời cảm ơn với tôi.
Và vào khoảnh khắc đó, tôi cũng từng đáp lại y hệt như thế này.
Rằng mọi chuyện diễn ra thế này chỉ vì mỗi người đều đang hoàn thành tốt phần việc của mình mà thôi.
... Cả chuyện đoạn kết giống hệt nhau khi phải gối đầu lên đùi thế này nữa, có vẻ như mọi thứ trùng hợp đến kỳ lạ.
Hoàn cảnh chẳng có gì khác biệt mà lại thốt ra một câu trả lời y đúc.
'... Quả là một đáp án sai bét nhè.'
Vẫn khó nhằn như mọi khi.
Rốt cuộc phải đáp lại thế nào mới là đúng đắn, cho đến tận bây giờ tôi vẫn hoàn toàn mù tịt.
Cứ nhắm nghiền đôi mắt chìm đắm trong dòng suy tưởng về quá khứ như thế, chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ đã kéo đến lúc nào không hay.
Tích tắc. Tích tắc. Xoảng.
"..."
Âm thanh vang vọng của chiếc đồng hồ quả lắc kéo ý thức mông lung của tôi bừng tỉnh.
Vừa mở mắt ra, khung cảnh đập vào mắt quen thuộc đến mức thoáng chốc tôi cứ ngỡ bản thân đang ngủ gục trên đùi của Ji-eun.
Thay vì bức trần nhà quen thuộc thì một phần cơ thể đầy đặn nào đó đang che khuất tầm nhìn phía trên...
Cũng nhờ chi tiết đó mà tôi mất một lúc lâu mới nhận thức được rằng hóa ra nãy giờ chỉ là một giấc mơ.
Ting ting!
▶ Trạng thái bất thường: Thiếu ngủ đã được hồi phục. ◀ ▶ Trạng thái bất thường: Mệt mỏi đã được hồi phục. ◀ [Thiếu ngủ: 0, Mệt mỏi: 0] Dù không cần phải nhìn vào bảng trạng thái, nhưng chỉ cần nghe âm thanh phát ra từ chiếc đồng hồ quả lắc là tôi cũng lờ mờ đoán ra được phần nào... chỉ có điều tôi không thể ngờ bản thân lại đánh một giấc liền mạch suốt năm tiếng đồng hồ chứ không phải chỉ vỏn vẹn một tiếng.
Thế nhưng, điều khiến tôi bận tâm hơn lại là chuyện khác.
"Ưm..."
"... Sao mọi thứ cứ trùng hợp hệt như thế này cơ chứ."
Có phải vì ban nãy đã trải qua chuyện tương tự hay không nhỉ?
Thận trọng nhấc nửa thân trên lên, đập vào mắt tôi là hình ảnh Harnier đang tựa lưng vào ghế sô pha ngủ say sưa. Cảnh tượng ấy trông hệt như... khiến tôi bất giác liên tưởng đến thời điểm làm bài tập nhóm hồi xưa.
-... Cảm ơn nhé.
-Cảm...... ơn anh đấy.
"... Hà."
Nghe hai giọng nói chồng chéo lên nhau, tôi lại tự hỏi tại sao ngay cả điểm này mà chúng cũng chẳng có chút khác biệt nào thế không biết. Tôi toan rút một chiếc chăn trong không gian ra để đắp cho cô ấy, nhưng rồi lại thở dài buông thõng tay xuống.
Trong suốt khoảng thời gian bế thốc cơ thể đang say ngủ của Harnier đặt lên giường một cách cẩn thận, tôi đã chính thức từ bỏ việc suy nghĩ thêm nữa.
Quả nhiên, từ cảm ơn vẫn cứ ngượng ngùng làm sao.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn