Chương 236: 235. Thăm bệnh (1)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~37 phút đọc · Tạo 14/09/2026
201-end Sau khi trận chiến với Maph khép lại và Karsein ngã gục.
Chẳng mấy chốc, phía Hoàng thất nhận thấy điềm bất thường đã lập tức ập vào căn phòng.
"Trời ạ, lại chậm chân một bước rồi sao...!"
Hoàng tử thứ 2 Florence vội vã cảm nhận được sự bất thường liền ngoảnh đầu ngựa tức tốc đến nơi.
Không chỉ bên trong căn phòng mà ngay cả bên ngoài cũng đã xảy ra náo loạn, trên đầu mũi kiếm của ngài dính chặt máu tươi và đống tàn tích của ma thú.
Ngài không chút ngần ngại lập tức hạ lệnh gọi ngự y đến, đồng thời chỉ thị điều động binh lính đến đưa hai chị em Công tước gia Bagrand về cấp cứu.
Cạch.
Cánh cửa phòng bệnh mở ra, Hoàng cung y sải bước ra ngoài.
"Rốt cuộc mọi chuyện sao rồi ạ?"
Claire đứng trực trước phòng bệnh với trái tim phập phồng lo sợ vội vã cất tiếng hỏi.
Dẫu ngự y đã đến nơi nhưng sự bất an trong lòng cô vẫn không tài nào xua tan nổi.
Trận chiến đó đối với Karsein là một cuộc chiến vô cùng bất lợi.
Giá như có Claire ở lại yểm trợ và hỗ trợ tấn công thì không nói, chứ kể từ khi rơi vào thế 1: 1 thì việc nắm chắc chiến thắng là điều cực kỳ khó khăn.
Nói cách khác chiến thắng này chẳng khác nào một cuộc chiến gánh chịu muôn vàn rủi ro.
And thực tế sau khi khép lại trận chiến đó, Karsein đã rơi vào trạng thái ma lực bị thiêu rụi hoàn toàn.
Tuy nhiên, nét mặt của Hoàng cung y lại vô cùng rạng rỡ:
"Dẫu rơi vào trạng thái thiêu rụi ma lực vô cùng nguy hiểm, thế nhưng chỉ cần nghỉ ngơi đàng hoàng thì sẽ sớm hồi phục lại mà thôi."
"T... Thật sự là vậy sao ạ?"
"Vâng. Do cơ thể Công tử vốn dĩ được rèn luyện cực kỳ chuẩn mực nên tiểu thư không cần phải lo lắng."
Dẫu nguy cấp đến mức bắt buộc phải tiến hành phẫu thuật, thế nhưng cậu không còn là một Karsein yếu ớt trong quá khứ nữa.
Cơ thể được kiên trì nuôi dưỡng thông qua các bài rèn luyện không hề mong mỏng. Dẫu có đưa bất kỳ loại dược liệu nào vào cũng không gây ra sự phản ứng bất hòa, và lại cực kỳ vững chắc đến mức không cần phải bận tâm đến tác dụng phụ.
Cơ thể sở hữu sức sống dai dẳng của Karsein đã đẩy nhanh tốc độ hồi phục, và cho đến tận giai đoạn hoàn tất trị liệu cũng tuyệt đối không phát sinh bất kỳ rắc rối nào.
Bởi nếu là một người bình thường thì dẫu có trút hơi thở cuối cùng ở bất kỳ giai đoạn nào cũng chẳng có gì là kỳ quặc.
"Hà. Hóa ra là vậy."
Nghe báo phẫu thuật hoàn tất không gặp trắc trở, Claire lúc này mới thở phào trút ra một tiếng thở dài tháo phẫn.
Hoàng cung y dặn dò nếu xảy ra chuyện gì thì hãy gọi ông đến ngay, đoạn ông cười khà khà bảo rằng với một cơ thể thế này thì chắc cũng chẳng có rắc rối nào phát sinh đâu rồi quay lưng rời đi.
"..."
Nhận được sự cho phép bước chân vào phòng, hình bóng Karsein đang nằm trên giường bệnh lập tức lọt vào tầm mắt.
Kết quả phẫu thuật và tình trạng sức khỏe đều được báo là ổn thỏa.
Lại còn kèm theo những lời khen ngợi rằng đây là một cơ thể được chăm sóc cực kỳ chuẩn mực, nên chắc chắn sẽ tuyệt đối không có vấn đề gì.
Ấy thế mà Claire vẫn mang một tâm trạng vô cùng phức tạp.
Một cảm giác ngổn ngang và ngột ngạt không tài nào xua tan.
Bởi hình bóng của bản thân trong quá khứ cứ liên tục hiện về.
Cứ thế, Claire lặng lẽ ngắm nhìn Karsein đang chìm vào giấc ngủ suốt một hồi lâu.
Cốc cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên xé tan đống suy tư của Claire.
Chẳng hiểu sao nghe tiếng gõ cửa lại có vẻ hơi gấp giáp.
"Cho hỏi, nghe bảo Karsein bị thương nặng... tôi có thể vào trong được không?"
Tông giọng này.
Chỉ cần nghe qua là cô đã lập tức nhận ra.
'Là vị hôn thê sao.'
Lúc này người giám hộ ở đây chỉ có duy nhất một mình cô.
Chính vì vậy việc đề phòng người ngoài là điều hiển nhiên, thế nhưng đối với con người đó thì không cần thiết phải làm như thế.
Claire đứng dậy tự tay mở cửa.
Soạt.
Cánh cửa mở ra hé lộ mái tóc sắc tím lộng lẫy.
Vị tiểu thư xinh đẹp đang phô diễn một nét mặt đong đầy sự lo âu.
Chứng kiến quang cảnh đó, cô cảm thấy có chút may mắn.
"Cô vào đi."
"A, vâng. Cảm ơn cô nhé."
Nhớ lại hình bóng bản thân trong quá khứ, cô tự dặn lòng sẽ tuyệt đối không lặp lại những hành vi đó nữa.
Giờ đây cô đã hạ quyết tâm sẽ đối xử thật tốt với đứa em trai với tư cách một người chị đàng hoàng.
Trước hết là chăm sóc cậu với tư cách người giám hộ của Karsein. Cô định bụng sẽ bắt đầu từ điểm xuất phát đó.
Tuy nhiên Claire lại tự nhận thấy bản thân chẳng có tư cách đó.
Thay vì một người chị chỉ biết hành hạ và làm những trò tồi tệ thay vì bảo vệ em trai, thì công việc này nên để cho một người giám hộ chân chính chăm sóc cậu đảm nhận mới là điều chuẩn mực.
Sau khi kỳ Hội nghị Mô phỏng khép lại, những sự cố khổng lồ đã bùng nổ.
Theo bài báo cáo của Karsein, mối liên hệ giữa Chatelaine và phe phái Wagloo đã được chứng minh. Sự cản trở cố tình đối với Chatelaine và đòn dàn xếp ngầm nhằm tàn phá điểm số của Karsein đã bị đào xới lên.
Hơn thế nữa, kể từ thời điểm sự hiện diện của loại phân bón – bằng chứng quyết định đe dọa đến nền tảng của nhân loại – bị phơi bày, phía Hoàng thất đã lập tức ra quân khám xét.
Tuy nhiên Arcien và Florence – những người cảm nhận được luồng khí lạnh kỳ quặc sống lưng – đã vội vã ngoảnh đầu ngựa quay lại.
Việc điều động binh lực đi tìm kiếm phân bón theo đúng như lời Karsein thốt ra là không hề sai. Chi tiết nếu bọn chúng giở đòn vùng vẫy cuối cùng sẽ gây ra rắc rối cũng không hề sai.
Thế nhưng sau khi rút sạch binh lực đi thì mọi chuyện lại trở nên cực kỳ kỳ quặc.
Việc phe phái Wagloo ngoan ngoãn bước vào phòng giam tuy bị suy đoán là định giở trò câu giờ bào chữa, thế nhưng chi tiết đó lại gây ra cảm giác cực kỳ lấn cấn.
Bởi nếu bọn chúng thực sự có âm mưu đào tẩu khỏi hội trường báo cáo, thì hội trường lúc này lại trở thành một ngôi nhà trống không.
Chưa kể từng có những bản báo cáo gửi về rằng Bá tước Retelvik và phe phái Wagloo đang giở những trò mờ ám. Nếu không phải ngoan ngoãn chui vào phòng giam mà là quyết tâm gây ra đại sự thì sao?
And suy đoán đó đã hoàn toàn chuẩn xác.
Hai người họ ngoảnh đầu ngựa quay trở lại hội trường, và lập tức chứng kiến phân cảnh quái thú thực vật đang hoành hành khắp mọi tọa độ.
Sau đó theo chỉ thị của Florence, lực lượng tiến hành truy vết đám quý tộc thuộc phe phái Wagloo đã dễ dàng bắt kịp đống kẻ đào tẩu tại tọa độ bọn chúng tháo chạy, và rốt cuộc đã bắt giữ thành công.
Đó là những gì Harnier giải thích.
"Tuy nhiên rất tiếc là nhờ có một người nên phía chúng ta đã không thể bắt sống bọn chúng."
"Việc không thể bắt sống nghĩa là..."
"Vâng. Bá tước Retelvik vào phút cuối đã tự tay kích hoạt đòn tự sát. Tôi không rõ ông ta đã giở chiêu trò gì lên đám quý tộc khác, nhưng toàn bộ bọn họ đều dứt tuyệt hơi thở cùng một thời điểm."
Dứt tuyệt hơi thở cùng một thời điểm sao.
Mấy cái kẻ đó quả nhiên cũng tồn tại ẩn số nào đó.
'Cứ như thể cố tình bị diệt khẩu vậy.'
Mấy cái thứ này quả nhiên là nên tiến hành điều tra thì hơn...
"Anh lại định tiến hành điều tra chuyện này đúng không?"
Ờ... Nhận ra một cách thần kỳ đến ngơ ngác vậy sao.
Thế nhưng dẫu sao cũng phải thử thăm dò một chút xem sao.
Tôi đưa tay gãi gãi mái tóc phía sau rồi cất tiếng hỏi:
"... Không được sao ạ?"
"Đương nhiên rồi. Anh mà thử điều tra xem."
Ừm. Có vẻ như tuyệt đối không được phép rồi.
Thốt ra câu bảo cứ thử xem mà lại mỉm cười như thế thì lại càng đáng sợ hơn đấy.
"Công chúa Arcien và Hoàng tử Florence đã ra lệnh tiến hành điều tra kỹ lưỡng đến nơi đến chốn rồi, nên anh đừng có mơ mà tự ý động đậy."
Nếu được thì mấy thứ đó tôi tự tay quan sát vẫn hơn chứ. Chẹp.
'Mà thôi... dẫu sao chừng này cũng đã quá đủ rồi.'
Đúng vậy.
Tôi đã ngã gục sau khi hoàn tất trận chiến với Maph.
Chính vì vậy những diễn biến phía sau ra sao, kỳ Hội nghị Mô phỏng kết thúc thế nào và kết quả cốt truyện ra sao tôi hoàn toàn không nắm rõ.
Khi mở mắt ra thấy Harnier hiện diện ngay bên cạnh, tôi mới vội vã gặng hỏi những chi tiết đó.
Dù sao thì toàn bộ những diễn biến kể từ khi trận chiến với Maph bắt đầu cho đến khi tôi được di chuyển về phòng bệnh nay đã được xâu chuỗi chuẩn xác trong đầu tôi.
Hơn thế nữa.
■ Phần thưởng [Nhận được lãnh địa Chatelaine làm phần thưởng hoàn thành Chương 2.] Bảng trạng thái đã hiển thị dòng thông báo đó nên việc lo ngại chạm mốc Kết cục Tồi tệ (Bad Ending) cũng không còn nữa.
Lúc này trước mắt, việc tập trung phục hồi cơ thể thêm một chút có vẻ là lựa chọn tối ưu hơn.
"Hự."
"Anh đang làm cái trò gì đấy?"
"Nằm lề mề trong phòng bệnh mãi cũng thấy hơi chán rồi. Bắt buộc phải vận động cơ thể chút thôi."
Nói một cách chuẩn xác thì là phục hồi lại các cảm giác chiến đấu.
Chỉ riêng Chương 2 thôi mà tần suất xuất hiện của kẻ thù đã diễn ra khá dày đặc.
Ngay cả thời điểm giậm phải cạm bẫy kẻ thù cũng xuất hiện.
And tại lãnh địa, nhờ những sự kiện rải rác tìm đến mà các trận chiến cũng bùng nổ.
Thế nhưng bước sang Chương 3, tỷ trọng của các trận chiến sẽ còn gia tăng mạnh mẽ hơn nữa.
'Nguyên do thì... quá rõ ràng rồi. Việc các tình huống chiến đấu bùng nổ là điều tất yếu mà.'
Thời điểm đó tôi hoàn toàn không hay biết, nhưng Karsein từng sở hữu các tùy chọn lựa chọn quyền hạn để tự ý quyết định.
Tại mốc giai đoạn này, ba loại quyền hạn đã phơi bày bao gồm: Quyền hạn trưng dụng Trường đấu luyện.
Quyền hạn cai trị Lãnh địa Chatelaine.
And quyền hạn đối với một thứ còn lại.
Thời điểm đưa ra tùy chọn lựa chọn tôi bắt buộc phải chọn Trường đấu luyện chỉ vì hai tùy chọn còn lại không thể kích hoạt, thế nhưng sau khi bước chân vào Chương 3 tôi mới nhận ra đây thực chất là một chi tiết gài gắm (foreshadowing).
'Ừm ừm. Chính vì vậy lúc này bắt buộc phải tự tay vận động cơ thể trước.'
Quản lý các chỉ số.
Tích lũy kinh nghiệm chiến đấu.
And cả việc rèn luyện ma lực, không một tiêu chí nào được phép bỏ qua.
Dù ở khía cạnh nào cũng bắt buộc phải mài giũa đao kiếm cho thật sắc bén.
... Thế nhưng.
Chẳng hiểu sao nét mặt của vị hôn thê của tôi lại trở nên vô cùng đáng sợ.
"K. a. r. s. e. i. n?"
Tiếng cất lời ngắt nghỉ từng nhịp khiến tôi trố mắt giật mình sợ hãi cất tiếng hỏi:
"S... Sao thế ạ...?"
"Karsein. Từ bấy lâu nay anh là một bệnh nhân bị thương nặng nên mới phải nằm trên giường bệnh đúng không?"
"... Vâng."
"Thế thì nên nghỉ ngơi hay không nên nghỉ ngơi hả?"
Dẫu cô ấy phán một câu đanh thép khuyên nên nghỉ ngơi, nhưng lần này tôi cũng có lý lẽ của riêng mình.
"Tôi đã hoàn toàn phục hồi rồi mà. Cô nhìn xem. Hoàn toàn lành lặn rồi còn gì. Mấy thứ này chỉ cần ngủ vài tiếng đứng dậy là khỏi hẳn."
Sau khi đánh một giấc say nồng đứng dậy thấy cơ thể nhẹ nhõm thế này thì lý do gì phải ngồi yên một chỗ cơ chứ?
Bờ vai bị đâm thủng sao? Đã được bình Elixir cấp tốc phục hồi rồi. Nhìn kiểu gì thì thân thể tôi cũng hoàn toàn lành lặn.
Tuy nhiên... Vị hôn thê đang mỉm cười bất ngờ thốt ra một câu nói đầy ẩn ý:
"Thế ra, từ bấy lâu nay anh đã đánh một giấc say nồng rồi mới đứng dậy sao? Anh nghĩ bản thân đã chìm vào giấc ngủ bao lâu rồi hả?"
"Ờ..."
Có cảm giác điềm tồi tệ đang dấy lên thì phải.
"M... Một ngày sao?"
Lắc đầu qua lại.
Một câu trả lời ra hiệu cho tôi hãy suy nghĩ lại cho kỹ.
"Thế thì... là hai ngày sao?"
Vẫn báo là không phải.
Cô ấy đang đưa ra đòn cảnh báo tôi hãy vắt óc suy nghĩ kỹ lại thêm chút nữa.
Tôi ực một tiếng nuốt ngụm nước bọt rồi cất tiếng hỏi:
"B... Ba ngày sao?"
Tuyệt đối không có đồ vật nào bị đập phá.
Thế nhưng chẳng hiểu sao từ đâu đó âm thanh "rắc" như nứt vỡ lại vang vọng.
Nín thở lén lút liếc nhìn Harnier, tôi lập tức nhận ra nguyên do.
A. Âm thanh nứt vỡ đó là do tôi dám mạn phép chọc giận vị hôn thê nên tự tay rước họa vào thân đấy thôi.
Chát!
"Hự!"
"3 ngày ááááá?! 3 ngày cái trò gì mà 3 ngày. Là 5 ngày đấy, 5 ngày! Anh đã chìm vào giấc ngủ suốt 5 ngày trời đấy!!"
Đòn đập lưng đã được nâng cấp.
Đòn đập lưng chuyển sang hình thái liên hoàn dồn dập rơi xuống lưng tôi theo từng nhịp thốt ra của Harnier.
"Hự, c... chờ chút đã. Harnier. Tôi dẫu sao cũng là bệnh nhân... hự!"
"Nói cái gì cơơơ?! Vài tiếng là khỏi sao? Thốt ra cái câu cho nó có lý chút điii!"
Cùng với những lời cằn nhằn, đòn đập lưng liên hoàn đã tạo ra một lý do vô cùng dư dả để đưa tôi quay trở lại giường bệnh.
"Th... Thủ phạm là Harnier..."
"Anh thốt ra cái trò gì đấy!"
Chát!
.
.
.
Sau khi ăn đòn một trận, bộ não tôi lập tức bừng tỉnh.
5 ngày sao.
Trôi qua một khoảng thời gian dài đằng đẵng như thế mà chìm vào giấc ngủ thì việc cô ấy giận dữ là hoàn toàn dễ hiểu.
Kẻ điên nào vừa mới tỉnh dậy sau 5 ngày chìm vào giấc ngủ đã vội vã đòi đi rèn luyện cơ chứ?
... Và kẻ điên đó lại chính là tôi.
Soạt.
Đang ngượng ngùng quay mặt sang hướng khác, Harnier bất ngờ nhẹ nhàng ôm trọn lấy khuôn mặt tôi.
"Đừng có làm người khác phải lo lắng nữa."
"..."
"Bị thương đến mức này trở về, anh tưởng lòng người khác không bị đảo lộn chắc?"
Khác hoàn toàn so với lúc nãy.
Bằng một chất giọng cực kỳ nghiêm túc, cô ấy thốt ra lời thỉnh cầu.
Câu trả lời dĩ nhiên tôi có thể nặn ra bao nhiêu cũng được...
Thế nhưng thật kỳ lạ, ngay khoảnh khắc này tôi lại không thể thốt ra nổi nửa lời.
"Tôi sẽ liên tục giám sát ngay bên cạnh, nên đừng có mang những suy nghĩ khác mà hãy ngoan ngoãn nghỉ ngơi cho đàng hoàng. Biết chưa hả?"
... Tôi vẫn chưa thể thích ứng nổi.
Đối với những sự tử tế thế này.
Mỗi khi kỳ Hội nghị Mô phỏng diễn ra, một cơn sóng gió lớn luôn bùng nổ hệt như thường lệ, thế nhưng kỳ Hội nghị Mô phỏng lần này lại bị một cơn siêu bão càn quét sạch sẽ.
Một đợt mưa máu bùng nổ và tại một tọa độ nào đó trong hội trường báo cáo, đống ma thú ồ ạt tràn ra tạo nên một tình cảnh hỗn loạn, thế nhưng công tác dọn dẹp bãi chiến trường dẫu sao cũng đã được khép lại khá êm đẹp.
Chẳng mấy chốc tin tức bản thông báo điểm số đã cập bến vang vọng.
Isabella triệu tập Arina vào phòng.
"Nghe bảo mẫu thân cho gọi con ạ."
"Đúng vậy. Con ngồi xuống đi. Bản thông báo điểm số đã đến nơi, nhưng ta cũng muốn trao đổi vài điều khác nữa."
Ngồi xuống chiếc ghế sofa, Isabella trao bản thông báo điểm số sang.
Mang ý nghĩa bảo cô hãy tự tay kiểm tra điểm số của chính mình.
Soạt.
Cẩn trọng mở bản thông báo điểm số ra.
Dòng chữ phân cấp B ghi bên trong một lần nữa chốt hạ điểm số chung kết của cô.
"Do không nhận được sự trợ giúp từ Gia chủ mà bắt buộc phải tự tay chứng minh năng lực của bản thân, nên về cơ bản mức điểm trung bình của các thí sinh đều bị kéo tụt xuống từ hai đến ba phân cấp. Dẫu vậy các con đã hoàn thành bài thi cực kỳ xuất sắc đến mức không cần phải bận tâm lo lắng. Con đã vất vả rồi."
Nếu tính đến độ khó của kỳ thi lần này thì đây rõ ràng là một phân cấp chuẩn mực.
Nó chẳng khác nào một kỳ thi tử thần khi phần lớn điểm số của những người khác đều bị đập nát thảm hại hoặc chìm nghỉm xuống đáy sâu, nên phân cấp B là một thành tích cực kỳ cao.
Thứ hạng thực tế chắc chắn phía trên cô cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay vài người.
Nếu là một người khác thì ngay khoảnh khắc nhìn thấy bản thông báo điểm số hẳn đã nhảy nhót ăn mừng rồi.
Tuy nhiên.
Vẫn chưa đủ. Hoàn toàn chưa đủ.
[Việc tạo ra lợi nhuận tương đối và cân nhắc đến đời sống của cư dân có thể coi là một thành tựu xuất sắc. Dẫu gánh chịu những tổn thất dồn dập từ mưa lớn và thiên tai lũ lụt, lãnh địa vẫn phô diễn mức độ phát triển nhẹ.] [Tuy nhiên, phần điều tiết lưu lượng nước lại là một chi tiết đáng tiếc. Giá như công tác khảo sát tiền trạm được thực hiện chu toàn hơn, thay vì đắp đập ngăn chặn khắp bốn phương thì việc khơi thông cho dòng nước chảy về một hướng có thể đã giúp giảm thiểu tổn thất hơn nữa. Việc tổn thất gia tăng so với mọi năm là một chi tiết đáng tiếc.] Trong bản đánh giá tổng quan do chính tay Florence viết xuống,
"Tuy nhiên một người như con lại đi bỏ sót một chi tiết nhỏ nhặt như thế thật là điều ngoài dự đoán. Lần sau hãy tiến hành khảo sát cẩn trọng hơn nhé."
Isabella cũng chỉ ra chính xác chi tiết đó khiến Arina bắt buộc phải nuốt một ngụm đắng ngắt vào trong.
"Đây là phần thưởng phụ do phía Hoàng thất đặc biệt gửi tặng thêm. Nghe bảo là trao cho con vì những đóng góp tại hội trường báo cáo."
Dán ánh mắt nhìn vào phần thưởng dành cho người có đóng góp, Arina lại càng cảm thấy đắng ngắt trong khoảnh khắc.
Nhấp một ngụm trà nóng, Isabella cất lời khuyên bảo Arina:
"Những lệnh cấm đoán từng áp đặt lên Karsein lúc này xem ra có thể gỡ bỏ toàn bộ được rồi đấy."
"...! Mẫu thân. Người thốt ra điều đó mang ý nghĩa gì ạ."
trước một Arina đang hoảng hốt, Isabella dán ánh mắt trầm lắng rồi thản nhiên tiếp tục bài phát biểu:
"Trong quá khứ chính con từng thốt ra những lời đó đúng không, Arina."
"Những quyền hạn này lúc này đã sở hữu đầy đủ danh nghĩa chính đắng để quay trở về tay Karsein rồi. Chỉ cần nhìn vào điểm số tại kỳ Hội nghị Mô phỏng thôi chẳng phải đã quá rõ ràng rồi sao."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn