Chương 197: 196. Một bước lùi lại xa hơn (12)
Lại phải chung sống với lũ gia đình khốn kiếp · Tusk · 261 chương · ~39 phút đọc · Tạo 13/09/2026
1-200 Dưới ánh đèn chùm pha lê lấp lánh rực rỡ.
Nhân vật chính của bữa tiệc ngày hôm nay – Flora – bước những bước kiêu sa trên lớp thảm cao cấp, đánh dấu thời khắc buổi tiệc sinh nhật chính thức bắt đầu.
Đám quý tộc có mặt đồng loạt cất tiếng reo hò, trầm trồ thán phục. Chiếc đầm dạ hội do chính tay Claire – nhà thiết kế trực tiếp điều hành thương hiệu thời trang nổi tiếng – thủ bút chế tác hòa quyện hoàn hảo với không gian mùa xuân, ôm trọn lấy nét đẹp tươi tắn, rạng ngời và đầy sức sống của Flora, đẹp đến mức không tìm ra được điểm chê.
"Bộ đầm đó chẳng lẽ là thiết kế mới nhất của tiểu thư Claire hay sao?"
"Vâng ạ. Do chính tay chị hai của em tự tay cắt may đấy ạ. Trông có xinh xắn không ạ?"
"Hợp với tiểu thư đến mức hoàn hảo luôn ấy chứ."
"Giá mà khoảnh khắc này được lưu giữ lại bằng một bức chân dung thì tuyệt vời biết mấy."
"Tôi cũng đang định thuê họa sĩ đến vẽ đây ạ!"
Flora – nhân vật tâm điểm của buổi tiệc – sau khi hoàn thành màn chào hỏi ngắn gọn liền hân hoan hòa mình vào không gian tiệc tùng tưng bừng.
Thế nhưng, giữa khung cảnh đông đúc đó.
Lại có đúng một bóng hình vắng mặt.
"Nhân tiện, sao nãy giờ tôi không thấy tăm dạng của tên tiện dân đó đâu nhỉ?"
"Cứ ngỡ hắn sẽ bám riết lấy cơ hội này để leo lên trèo kéo như một thứ cỏ dại chứ, hóa ra lại trốn biệt tơ à."
"Chuyện quái gì đang diễn ra thế nhỉ? Hay là tiểu thư Flora đã âm thầm ra tay giải quyết hắn rồi?"
"Đâu phải đâu... Hừm hừm. Không có mặt thì càng nhẹ gat chứ sao, rảnh nợ!"
"Nói cũng đúng nhỉ? Hắn có xuất hiện ở đây lúc này thì cũng chẳng mang lại tích sự gì cho đời."
"Đúng thế. Vắng mặt hắn là phước ba đời cho bữa tiệc rồi. Dù biết rằng tự lượng sức mình mà cút xéo là điều hiển nhiên, nhưng thà không thấy mặt từ đầu còn hơn khiến người ta nơm nớp lo sợ."
Karsein.
Cho đến tận thời điểm này, hắn vẫn chưa chịu thò mặt ra.
Chính sự vắng mặt đó đã khiến hai vị tiểu thư tức điên lên vì giận dữ.
Dù mang danh nghĩa là con nuôi, nhưng xét trên pháp lý, hắn vẫn là một thành viên của công tước gia Bagrand. Đã ở vào vị trí đó, việc xuất hiện trong bữa tiệc sinh nhật của em gái để trình diện là trách nhiệm bắt buộc, thế nhưng ngặt một nỗi từ nãy đến giờ bóng dáng của Karsein hoàn toàn bặt vô âm tín.
"Rốt cuộc cái tên khốn này đã chuồn đi đâu mà đến giờ vẫn chưa chịu thò mặt về thế này không biết?"
"Điên mất thôi. Sống trên đời này không gây ra rắc rối một ngày chắc hắn ăn cơm không tiêu hay sao ấy? Ngay vào một ngày trọng đại thế này mà cũng..."
Đã mấy chục phút đồng hồ trôi qua, Arina và Claire lùng sục khắp sảnh tiệc, thi thoảng viện cớ chạy vào phòng khách rồi lén lút đẩy cửa kiểm tra từng căn phòng trống dọc hành lang.
Thế nhưng, kết quả thu về vẫn là con số không tròn trĩnh.
Đến nước này, Arina đành tặc lưỡi, hạ quyết tâm dứt khoát.
"Claire. Hết cách rồi. Cứ tiếp tục lục lọi từng phòng ngẫu nhiên thế này chỉ tổ làm sự việc lớn chuyện thêm thôi. Trước khi mọi chuyện vượt tầm kiểm soát, chúng ta buộc phải lựu chọn phương án tự mình tìm ra hắn."
"Chị hai? Ý chị là sao? Cứ cắm đầu đi tìm thế này thể nào cũng lọt vào tầm mắt của khách khứa xung quanh cho xem?"
"Thì phải kéo dài thời gian chứ sao. Dù có phải bịa ra vài lịch trình giả đi chăng nữa thì cũng phải làm."
"... Ạ há."
"Tình hình này chỉ còn cách nhờ mẹ kéo dài thời gian bằng một bài phát biểu, còn hai chúng ta sẽ trực tiếp đi lùng sục lôi cổ hắn về đây. Nếu thời gian vẫn không đủ, chị sẽ trực tiếp nhảy vào hỗ trợ. Đến lúc đó, nhiệm vụ của em là lùng sục thật nhanh vào."
"Em rõ rồi, chị hai. Cứ để tên khốn đó rơi vào tay em xem, tí nữa tiệc tàn em không cho hắn nát nhừ xương sườn thì em không mang họ Bagrand nữa."
Sau khi thông báo tình hình cho Isabella – người nãy giờ vẫn đang giữ vẻ mặt cứng đờ vì bực bội – vị phu nhân liền dứt khoát gật đầu.
"Xem ra việc đầu tiên có thể khẳng định chắc chắn là hắn chưa hề rời khỏi công tước gia phải không?"
"Vâng thưa mẹ. Số lượng xe ngựa và ngựa chiến trong chuồng hoàn toàn không có bất kỳ sự biến động nào cả."
"Bọn lính canh gác cổng cũng xác nhận là chưa từng nhìn thấy bóng dáng hắn bước chân ra ngoài."
"Thế thì cứ tiến hành theo đề xuất của Arina đi. Nhân tiện ta cũng đang có vài dự án thương mại cần giới thiệu với khách quý, mẹ sẽ cố gắng kéo dài thời gian hết mức có thể, hai con hãy nhanh chóng tìm cho ra Karsein đi."
Hai người chị đồng loạt gật đầu.
Không còn rón rén gõ cửa từng phòng như trước, hai cô nàng bắt đầu tiến hành chiến dịch lùng sục một cách triệt để, và chẳng mất quá nhiều thời gian để xác định vị trí của Karsein.
"Mẹ kiếp. Sao lại chui rúc vào cái xó xỉnh quái quỷ này thế hả. Mày rốt cuộc bị điên nặng đến mức nào rồi mà lại tự nhốt mình ở đây hả?"
"Thôi đi Claire. Mau theo tao ra ngoài ngay lập tức. Tao tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ nào dám làm hỏng tiệc sinh nhật của Flora đâu đấy."
Arina vốn dĩ muốn giáng cho hắn một trận đòn chí mạng để làm gương, nhưng vì bữa tiệc sinh nhật vẫn đang diễn ra nên cô ta đành cắn răng nhẫn nhịn cảnh cáo.
Ước gì hắn cứ trốn biệt tơ đừng bao giờ xuất hiện thì tốt biết mấy. Karsein lầm lũi cúi gằm mặt, cắn chặt đôi môi bước theo sau hai người chị.
Những gì đã tận mắt chứng kiến, những gì đã tận tai lắng nghe, và bản chất thực sự của sự việc.
Dẫu thừa biết rằng sự hiện diện của mình lúc này chỉ là một thứ thừa thãi, một gánh nặng ngáng đường trong bữa tiệc, nhưng cậu hoàn toàn không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc lê bước đi theo.
Và thời gian trôi qua.
Khoảnh khắc được mong chờ nhất cũng đã đến: Nghi thức tặng quà.
Flora ngập chìm trong tiếng hoan hô và những lời chúc tụng nồng nhiệt của giới quý tộc khi lần lượt đón nhận những món quà xa xỉ.
"Chúc mừng sinh nhật, Flora."
"Cục cưng út của chị, phải mau ăn chóng lớn nhé."
Thành viên trong gia đình cũng không ngoại lệ.
Tuyệt đối không có bất kỳ ai vắng mặt trong danh sách trao tặng quà chúc mừng cho cô bé.
Ngoại trừ đúng một người duy nhất.
"Cậu vừa mới thốt ra cái quái gì thế hả Karsein. Ý cậu là không chuẩn bị quà tặng ư?"
"Tai tôi vừa nghe nhầm cái gì chăng? Hay cậu đang chơi trò đùa cợt lố bịch gì thế hả?"
Karsein siết chặt hai hàm răng, khó nhọc cất tiếng trả lời.
"... Tôi xin lỗi. Tôi không thể chuẩn bị kịp quà tặng."
Làm gì có món quà nào tồn tại ở đây chứ.
Con búp bê phép thuật của Mireille đã bị người ta mua mất trong lúc cậu chưa kịp gom đủ tiền, còn món đồ dự phòng mà cậu định lấy ra làm quà thì đã bị phá nát và tống vào góc tủ từ đời nào.
Bầu không khí xung quanh lập tức tụt nhiệt độ, đông cứng lại.
Giữa lúc tất cả mọi người đều hân hoan tiến lên tặng quà chúc mừng nhân vật chính, việc một người anh trai trong gia đình lại đứng trơ mắt không có lấy một món quà trên tay là một sự mâu thuẫn lố bịch không thể chấp nhận được.
Bên dưới ánh nhìn sắc như dao cau của ba người phụ nữ, Karsein lúc này chẳng khác nào một con chuột nhắt đang run lẩy bẩy chờ chết.
Ngay sau khi buổi tiệc sinh nhật khép lại.
Karsein ngay lập tức bị Claire lôi xềnh xệch ra một góc khuất vắng người.
"Mẹ kiếp. Từ nãy đến giờ tao đã cố nhẫn nhịn lắm rồi đấy, khôn hồn thì mở miệng trả lời cho đàng hoàng vào, rõ chưa?"
"..."
"Nói! Cố tình trốn chui trốn lủi trong cái xó xỉnh rách nát không thèm bước ra, lý do quái quỷ gì khiến mày đến ngay cả một món quà sinh nhật tử tế cho em gái cũng không lo nổi hả?"
Mặc cho những lời chất vấn dồn dập, Karsein vẫn tuyệt đối ngậm chặt miệng không thốt nên lời.
Biết phải thốt ra điều gì đây?
Rằng cậu đã cất công đi tìm mua quà nhưng món quà đó thực chất đã bị hủy hoại từ trước?
Hay phải thú nhận rằng thứ cậu thực sự muốn trao tặng vốn dĩ là một thứ hoàn toàn khác?
... Nói ra thì được ích gì.
Dù có giải thích thế nào đi nữa, bọn họ cũng chỉ mặc định đó là những lời ngụy biện dối trá của một kẻ tiểu nhân mà thôi.
Karsein dứt khoát khóa chặt bờ môi lại, không hé nửa lời.
"Đồ óc chó chết tiệt này. Mày bị câm từ kiếp trước à? Tao bảo mày mở miệng ra cơ mà!"
"..."
"Hà, được lắm. Mày thì làm quái gì có cái gọi là suy nghĩ trong đầu. Ngay cả Flora còn rộng lượng lên tiếng thanh minh giúp mày, đúng là con bé có một người anh trai vô tích sự như mày là quá mức bất công rồi đấy!"
... Thanh minh ư?
... Quá mức bất công ư?
Siết chặt!
"Chỗ nào cho thấy là bất công?"
Sự uất ức kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc vượt ngưỡng chịu đựng, khiến Karsein vô thức thốt lên những lời thật lòng từ sâu thẳm tâm can.
Và hậu quả.
Chát!
Cái tát mà Claire đã kìm nén từ nãy đến giờ giáng xuống gương mặt cậu một cách thô bạo.
"Thứ rác rưởi khốn nạn này. Mày dám mở miệng bật lại tao cơ à? Vừa rồi mày vừa sủa ra cái câu gì thế hả?"
"..."
"Tiểu thư! Xin hãy giữ bình tĩnh!"
"Vẫn còn rất nhiều khách khứa đang nhìn xung quanh đấy ạ!"
Đôi mắt Claire đỏ ngầu vì giận dữ.
Sắc thái hằn học rực cháy hệt như những đốm lửa xanh không có dấu hiệu hạ nhiệt, chỉ đến khi Heron và Shayden lao vào ôm chặt giữ lại, khoảng cách giữa hai người mới được nới lỏng.
Thế nhưng, thử thách dành cho Karsein vẫn chưa dừng lại ở đó.
"Quả thực là một sự ích kỷ đến mức tột độ và kinh tởm. Dù chỉ là một món quà mọn mang tính hình thức, nếu mày cất công chuẩn bị thì đã chẳng biến bản thân thành trò cười thiên hạ thế này."
Sau Claire chính là Arina.
"Tao thực sự không thể hiểu nổi rốt cuộc trong đầu mày đang mưu tính cái quái gì mà cứ liên tục làm tổn hại đến uy danh của công tước gia Bagrand. Nhìn cái cách mày gây họa vào đúng ngày trọng đại thế này khiến tao tức đến mức nghẹt thở."
Arina lạnh lùng tuyên bố rằng dù biết rõ đó chỉ là những lời ngụy biện rẻ tiền, cô ta vẫn ban cho hắn đặc ân được mở miệng giải thích, khôn hồn thì nôn ra một lý do cho ra hồn đi.
Karsein nuốt ngược ngụm máu tanh trào ra trong cổ họng, lạnh lùng ngẩng đầu đối diện thẳng với Arina, cất giọng khàn đặc:
"Tôi... chẳng làm gì sai cả."
"Mày vừa nói gì?"
"Tôi nói là tôi không hề làm sai điều gì hết!"
Bốp!
"Khốn kiếp...!"
Không thể tiếp tục kìm nén giới hạn, Arina gân cổ nổi gân xanh, giáng thẳng một cú đấm trời giáng vào thẳng gương mặt của Karsein.
Cú đấm dồn nén toàn bộ cảm xúc, sức mạnh và cả ma lực xé rách lớp da thịt mỏng manh, khiến dòng máu tươi đỏ rực lập tức túa ra tuôn xối xả.
"Đồ ngu ngốc không thuốc chữa. Đến tận bước đường này mà trong mắt mày vẫn hoàn toàn không xuất hiện lấy một tia hối hận nào sao? Tự thấy nhục nhã đi là vừa. Mày nghĩ việc cứng đầu không chịu thừa nhận lỗi lầm của bản thân là biểu hiện của sự hiên ngang kiêu hãnh lắm chắc?"
"..."
"Thôi, dẹp đi. Có đánh cho mày thân tàn ma dại thì tâm trạng của Flora cũng chẳng khá lên được chút nào. Thật tội nghiệp cho con bé khi phải gọi một kẻ chuyên gia phá hoại như mày là anh trai."
Vị trí vừa mới bị tát nay lại tiếp tục hứng chịu thêm một đòn chí mạng, gò má Karsein tê dại đi hoàn toàn.
Thế nhưng, cảm giác đau đớn thể xác đó hóa ra lại chẳng đáng bận tâm.
Bởi vì nỗi đau đớn giày vò trong tâm can lúc này mới là thứ khoét sâu vào lồng ngực.
Gia đình.
Hai tiếng đó bỗng trở nên xa xỉ và tàn nhẫn đến mức dấy lên trong lòng cậu một sự hoài nghi sâu sắc.
Sâu thẳm trong lồng ngực Karsein, một thứ gì đó vừa chính thức đổ sụp, vỡ vụn và nứt toác ra thành những khe vực trống rỗng vô tận.
Cứ ngỡ rằng mọi chuyện sẽ dừng lại ở hai người chị đó.
Biết đâu những vết nứt trong tâm hồn Karsein sẽ dần được thời gian xoa dịu và chữa lành.
Nhưng không, nhát dao kết liễu cuối cùng đã được đóng đinh vào tim cậu.
"Con gọi mẹ có việc gì không?"
"... Con đến rồi đấy à."
Sau khi hứng trọn trận đòn lôi đình từ hai người chị, người cuối cùng mà cậu chạm mặt chính là Isabella.
Tiệc sinh nhật cũng đã tiến dần về những giây phút cuối cùng.
Chẳng mấy chốc nữa, nghi thức châm lửa thắp đuốc và pháo hoa rực rỡ sẽ chính thức bắt đầu.
Thế nhưng, trước thời điểm đó, Karsein có một cuộc gặp riêng độc quyền với Isabella.
Isabella trầm mặc nhìn cậu với ánh mắt đục ngầu, đoạn thở dài thườn thượt.
"Dù dòng máu chảy trong người chúng ta không cùng chung huyết thống, ta vẫn luôn coi con như một người con ruột thịt của mình. Thậm chí các thủ tục nhập tịch chính thức cũng đã hoàn tất. Thế nhưng, những gì con thể hiện trong ngày hôm nay thực sự khiến ta quá đỗi thất vọng."
Câu nói mở đầu của Isabella.
Chính là một lời than thở chứa đầy sự thất vọng tột cùng.
"Ta cứ đinh ninh ít nhất con sẽ chuẩn bị được một món quà sinh nhật tươm tươm. Hoặc chí ít cũng phải nhờ cậy người hầu mua giúp một thứ gì đó mang về. Dù cho đó chỉ là một món đồ mọn không có giá trị lớn đi chăng nữa... nhưng con nhìn lại hành động của mình xem, thế này thì quá đáng lắm rồi đấy."
Câu chữ bị ngắt quãng giữa chừng.
Dù không thốt ra những lời quá cay độc, nhưng hàm ý bên trong thì hoàn toàn không thay đổi.
Đó là lời quở trách hướng đến một kẻ mang tiếng đi dự tiệc sinh nhật mà đến hai bàn tay trắng không có lấy một món quà.
"Ta không mong đợi con chuẩn bị quà cáp cho sinh nhật của chính ta. Nhưng bắt đầu từ lần sau, bất kể là dịp gì cũng phải chuẩn bị quà tặng đàng hoàng cho ta. Nếu quá khó khăn, con có thể nhờ hai người chị giúp đỡ một tay."
Isabella bồi thêm một câu như đóng đinh vào sự tủi nhục:
"Nhưng có một điều duy nhất ta yêu cầu con tuyệt đối không được phạm phải: Đừng bao giờ làm tổn thương em gái con nữa, Karsein."
Dù Isabella có phần dịu dàng và ôn hòa hơn so với Arina hay Claire, nhưng cậu chưa từng mơ mộng sẽ nhận được những lời ngọt ngào từ bà.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nghe thấy lời dặn dò mang sắc thái than trách đó, Karsein không còn kìm nén nổi nữa, những giọt nước mắt uất ức kìm nén bấy lâu nay chính thức vỡ òa tuôn rơi.
'Làm tổn thương á? Chính tôi mới là kẻ đang chịu đựng tổn thương cơ mà?'
'Làm tổn thương Flora ư?'
Vừa mới chạm mặt nhau cách đây không lâu, hẳn Isabella phải thừa nhận rõ rành rành việc cậu vừa bị Claire và Arina hành hung tơi tả.
Dù vết thương trên mặt đã được Shayden chữa trị tạm thời, nhưng gò má sưng húp đỏ lựng vẫn rành rành ra đó, vậy mà Isabella hoàn toàn phớt lờ, không hề đả động lấy nửa lời.
Đó chính là nhát dao chí mạng khoét sâu vào vết nứt trong lòng cậu, tạo thành một cái hố đen không bao giờ lành lại.
Leng keng.
"Vâng, thưa phu nhân."
"... Heron. Đưa đứa trẻ này trở về phòng nghỉ ngơi đi."
Nhận thấy tâm lý của Karsein đã sụp đổ hoàn toàn, Isabella thở dài, ra hiệu cho người hầu đưa cậu rời khỏi đây vì bà hiểu rằng mọi cuộc trò chuyện tiếp theo đều trở nên vô nghĩa.
Karsein cúi gằm mặt, câm lặng đứng chết trân một chỗ, đoạn cất giọng nghẹn ngào thét lên với Isabella:
"Món quà sinh nhật... Tôi thực sự đã chuẩn bị nó để trao cho con bé mà..."
"... Con nói là đã chuẩn bị ư?"
"Thứ mà con bé thích nhất chính là..."
Rằng thứ con bé mong muốn nhất không phải là món quà nào khác, mà là việc tôi vĩnh viễn biến mất khỏi sảnh tiệc này, để mặc cho gia đình mắng mỏi miệng và chịu đựng những ánh nhìn khinh miệt từ đám quý tộc!
Cổ họng nghẹn đắng không tài nào thốt lên được thành lời.
Karsein bỏ chạy thục mạng trước khi Heron kịp bước đến kéo tay cậu lại.
Trái tim đã vỡ vụn của Karsein vĩnh viễn không bao giờ có thể hàn gắn lại được nữa. Những giọt nước mắt tủi nhục tuôn rơi đã bóp nát hoàn toàn khát vọng nhỏ nhoi thuở ban đầu: Khao khát được chính thức thừa nhận là một thành viên thực thụ trong gia đình.
Và hệ quả tiếp theo, với cái cớ phá hoại tiệc sinh nhật của Flora, Karsein chính thức phải gánh chịu hình phạt giam lỏng cấm túc (gisaeng-ryeong).
Kể từ thời điểm đó, Karsein hoàn toàn đánh mất cảm xúc, sống thui thủi như một cỗ máy vô hồn không hồn không vía.
▶ Hồi ức trong mảnh 메모리얼: <Con bê búp bị chà đạp> đã chính thức khép lại. ◀ ▶ Đã kích hoạt bộ đếm thời gian (timer). ◀
"Hạ... Haha ha."
Khi đoạn ký ức khép lại, giao diện trả về thực tại kèm theo chiếc đồng hồ đếm thời gian đang trôi đi, tôi bật cười khẩy một tiếng đầy tự giễu cợt.
Quả nhiên, dự cảm của tôi chưa từng sai lệch.
Việc con gấu bông đó bị dẫm đạp nát bấy dưới chân ai đó là sự thật tôi đã sớm nắm rõ.
Và việc nó bị ném vào xó tủ hệt như một món đồ bỏ đi cũng nằm trong phỏng đoán.
Thế nhưng, thâm tâm tôi vẫn luôn ôm ấp hy vọng rằng kịch bản sẽ không tàn nhẫn đến thế.
Rầm!
"Mẹ kiếp. Tại sao mấy cái ký ức khốn nạn này cứ phải bám riết lấy nhau để tái hiện lại y nguyên thế cơ chứ."
Hệt như cái cách mà tôi từng ngu ngốc ôm ấp hy vọng mong manh rằng mình có thể hòa nhập và trở thành một phần thực sự của cái gia đình khốn nạn đó, tôi chỉ cầu mong Karsein trong quá khứ đừng dẫm lên vết xe đổ của sự ngu ngốc ấy...
Thế nhưng, mọi thứ diễn ra đều trùng khớp đến từng chi tiết nhỏ.
Dòng máu lạnh băng bắt đầu chạy dọc sống lưng.
Cảm giác lạnh thấu xương buốt giá len lỏi qua từng thớ thịt, đánh thức toàn bộ giác quan trong cơ thể.
Nh nhờ vậy, tôi đã hoàn toàn tỉnh táo.
"Hộc, đúng vậy. Có lẽ chính từ khoảnh khắc đó... quyết tâm tột độ phải lập tức tống cổ bản thân thoát khỏi cái ổ quỷ này đã được nung nấu. Nghĩ đi nghĩ lại, trải qua bài học đắt giá này để tự rèn giũa cho bản thân một tinh thần thép cũng xem như là một khoản lãi lớn rồi nhỉ?"
Con người đó cuối cùng cũng đã thức tỉnh sau quãng thời gian u mê.
Thay vì tiếp tục chìm đắm trong những ảo tưởng hão huyền, việc vạch rõ một ranh giới dứt khoát thế này rõ ràng là phương án tối ưu hơn rất nhiều.
▶ Bộ đếm thời gian đã kết thúc. ◀ ▶ Cốt truyện VII: Sinh nhật của Flora chính thức tiếp diễn. ◀ ▶ Kích hoạt các tùy chọn lựa chọn tại khu vực hành lang. ◀
"Tiệc sinh nhật của Flora ư. Quá hoàn hảo."
Đúng lúc này, tôi sẽ chính thức bóc trần bộ mặt thật của mình, đồng thời vạch trần bản chất trơ trẽn của cô ta ngay tại đây.
Thẩy nhẹ.
"Thứ đồ rác rưởi thế này... từ đầu có xứng đáng được gọi là quà sinh nhật đâu cơ chứ?"
Soạt, xoẹt rách!
Hôm nay, tôi sẽ tự tay vẽ nên một món quà sinh nhật... đáng nhớ nhất cuộc đời dành tặng cho em gái cưng.
Hỡi Flora.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn