Chương 54: Chương 49: Câu Lạc Bộ Kỳ Quái (1)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~30 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 3 [49] Câu Lạc Bộ Kỳ Quái (1) Shirone trôi lơ lửng trong một không gian tối tăm.
Có nơi nhìn thấy vô số vì sao không thể đếm xuể, có nơi chỉ có bóng tối kéo dài vô tận.
Trong bóng tối, cậu cảm thấy như mình đang đứng yên một chỗ, một nỗi sợ hãi ập đến rằng mình sẽ chẳng bao giờ có thể thoát ra khỏi đây.
Từng ngôi sao một bắt đầu xuất hiện và tụ hội về một điểm duy nhất. Cảm giác như không gian đang co thắt lại.
Cậu run rẩy trước kích thước của những ngôi sao mà trí óc con người không thể hình dung nổi. Cậu không thể vẽ ra viễn cảnh về cuộc va chạm sẽ xảy ra tại điểm cuối cùng.
Thế nhưng va chạm đã không xảy ra. Những ngôi sao bắt đầu sụp đổ, để rồi cuối cùng bị phân rã thành cát bụi và bị hút vào bên trong.
Thời gian đang trôi ngược lại.
Khi nhận ra sự thật đó, nhục thân của Shirone cũng đã phân rã và biến mất.
Nhưng Shirone không biến mất.
Cậu không biết sự hiện diện cuối cùng cấu thành nên con người này là gì, nhưng cậu vẫn giữ nguyên ý thức và tiến vào điểm khởi đầu của thế gian.
Cậu nhìn thấy những sợi dây ánh sáng rung động và vặn vẹo như loài giun. Ở đó, ánh sáng, thời gian, trọng lực và vạn vật hữu dẫn lực được hợp nhất làm một.
Cuối cùng khi chạm đến điểm tận cùng, hay nói đúng hơn là khi hồi quy về điểm khởi đầu, cả thế gian tràn ngập ánh sáng.
Sự hiện diện cấu thành nên Shirone bắt đầu nhạt nhòa đi, và một cảm giác hợp nhất cực đoan ùa tới.
Đó là một sự hợp nhất giống như một vụ nổ khổng lồ.
"Ááááá!"
Shirone hét lên một tiếng rồi bật dậy khỏi giường. Bộ đồ ướt đẫm mồ hôi lạnh như thể vừa dầm mưa.
Xung quanh tĩnh mịch, khung cửa sổ nhòe đi trong ánh trăng nhuốm một màu thê lương. Có mùi sách quen thuộc tỏa ra. Trên bàn, những cuốn sách liên quan đến lý thuyết quang tử hóa nằm ngổn ngang.
"Phù. Lại là ác mộng sao..."
Cậu rót nước từ ấm ra uống ừng ực. Cậu mở cửa sổ, để làn gió mát của đêm đầu hạ hong khô mồ hôi lạnh. Sau đó cậu mới tỉnh táo lại để ngồi xuống ghế.
'Tại sao đêm nào mình cũng thế này? Có chuyện gì đã xảy ra với mình vậy?'
Kể từ sau khi trải nghiệm Chức Năng Bất Tử trong kỳ thi Tốc Xạ, ngày nào cậu cũng mơ những giấc mơ tương tự. Đó không hẳn là ác mộng, nhưng cảm xúc cảm nhận được trong mơ thì ác mộng cũng không thể sánh bằng.
"Ưưưư."
Shirone ôm lấy cơ thể đang run rẩy, vuốt dọc cánh tay. Cậu có cảm giác thứ gì đó cấu thành nên bản thân đang bị lệch lạc. Vấn đề là hiện tượng này không chỉ xuất hiện trong mơ mà còn cảm nhận được ở cả thực tại.
Một giác quan nào đó đang ở trạng thái nhạy cảm cao độ. Thế nhưng cậu hoàn toàn không biết giác quan đó đang tiếp nhận loại thông tin gì.
Không phải là khứu giác thính hơn, cũng không phải xúc giác trở nên nhạy bén. Thị giác hay thính giác cũng không có gì thay đổi.
Nhưng chắc chắn đã có một cơ quan cảm giác mới được sinh ra.
"Chẳng lẽ... là kiểu như ma quỷ sao?"
Tiếng đàn piano báo hiệu buổi sáng vang lên. Xác nhận hừng đông đang ló dạng ngoài cửa sổ, Shirone vào phòng tắm gột rửa cơ thể. Vì kỳ thi đánh giá thực hành của lớp cao cấp đã kết thúc nên từ hôm nay các tiết học bình thường sẽ được tiến hành. Khi hơi ấm chạm vào người, cảm giác kỳ lạ cũng dần tan biến. Nếu cứ ở trạng thái này cả ngày chắc cậu sẽ bị suy nhược thần kinh mất. Một mặt cảm thấy nhẹ nhõm, Shirone thu dọn cặp sách.
Khi kỳ thi qua đi, ngôi trường đã tìm lại bầu không khí tươi sáng vốn có. Những học sinh vừa mới cạnh tranh gay gắt giờ lại trở thành bạn bè, vui vẻ cười đùa tán gẫu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Chủ đề nóng hổi dạo gần đây chính là kỳ thi Tốc Xạ của Shirone. Khác với kỳ thi lý thuyết, đánh giá thực hành mang yếu tố thể thao nên việc ai đó phô diễn kỹ năng hoa mỹ khiến mọi người cuồng nhiệt là điều đương nhiên.
Thông thường, mỗi lớp sẽ có những học sinh nổi bật riêng, nhưng vì ấn tượng từ bài kiểm tra Tốc Xạ diễn ra vào ngày đầu tiên quá mạnh mẽ nên tất cả đều bị lu mờ dưới cái bóng của Shirone.
Một học sinh đạt tới mức 1. 200 điểm vô tiền khoáng hậu trong lịch sử trường ma pháp đã xuất hiện. Lại còn là hai người cùng lúc.
Khoảng cách điểm số giữa Shirone và Iruki chỉ vỏn vẹn 6 điểm, thêm vào đó là một màn lội ngược dòng phá vỡ mọi quy chuẩn thông thường. Một trận đấu kinh điển như thế lại diễn ra ngay ngày đầu, nên dù những người thi sau có thể hiện kỹ năng xuất chúng đến đâu thì cũng khó lòng tỏa sáng.
Shirone bỗng chốc trở thành ngôi sao. Dù cậu đã nổi tiếng ngay từ khi mới nhập học, nhưng đó chỉ là với danh nghĩa bạn trai của Amy, hay một hạt giống tiềm năng đầy hứa hẹn. Nhưng giờ đây, cậu đã là học sinh đại diện cho Học viện Ma pháp Alpheas theo đúng nghĩa đen.
Ngay cả khi đang tiến về phía giảng đường, Shirone cũng nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ các học sinh. Trong số đó có cả các tiền bối Lớp 4. Trong ngôi trường áp dụng chế độ vượt cấp, quan hệ tiền bối hậu bối vốn rất nghiêm ngặt vì việc thăng lớp khó khăn, nhưng với một Shirone đã lập nên kỷ lục lịch sử thì cậu có thể đuổi kịp họ bất cứ lúc nào, nên việc chỉ đối xử như một hậu bối thông thường cũng có chút gượng gạo.
Xét cho cùng, việc Amy công nhận Shirone là người đồng cấp từ sớm chính là một sự nhìn xa trông rộng xuất sắc.
Vì cứ phải chào hỏi những người đi ngang qua nên khi đến được tòa nhà lớp cao cấp, Shirone đã mệt lử.
"Ơ? Là tiền bối Shirone kìa. Em chào tiền bối ạ!"
"Tiền bối Shirone. Em là fan của tiền bối đấy. Từ giờ em đi theo tiền bối luôn có được không?"
Những nữ sinh Lớp 6 thân thiện tiến lại gần. Vốn dĩ đây là lớp có cái nhìn khó chịu nhất đối với việc vượt cấp của Shirone. Vì cậu đã nhảy vọt từ Lớp 7 lên Lớp 5 nên họ ở giữa không khỏi cảm thấy khó chịu. Thế nhưng hiện tại ngay cả các tiền bối Lớp 4 cũng đã coi cậu là đối thủ tương lai của lớp tốt nghiệp, nên họ chỉ còn cách quên đi chuyện cũ và thay đổi thái độ.
"Tiền bối. Tan học hôm nay anh làm gì thế? Lát nữa tụi em định tổ chức một buổi trình diễn ma pháp, anh cũng đến nhé?"
"Ngày nghỉ tụi em định đi chơi, tiền bối đi cùng đi. Em sẽ làm bạn đồng hành của anh."
"Xin lỗi nhé. Dạo này sức khỏe anh hơi không tốt."
Vì ngày nào cũng gặp ác mộng, lại thêm cảm giác rợn người bất chợt ập đến lúc tỉnh táo, nên cậu chẳng muốn đi đâu cả. Các nữ sinh cũng biết rõ sự hiện diện của "ngọn núi" không thể vượt qua mang tên Amy, nên họ không tỏ ra nuối tiếc mà chỉ hẹn lần sau rồi rời đi.
"Shirone, Shirone, Shirone! Shirone, Shirone!"
Ngay khi vừa mở cửa giảng đường, một người bạn cùng lớp đã kéo lấy Shirone. Chưa kịp đặt cặp sách xuống đã bị "bắt cóc", Shirone ngơ ngác nhìn đám bạn đang đổ dồn ánh mắt về phía mình.
"Sao thế? Có chuyện gì vậy?"
"Học kỳ cũng sắp kết thúc rồi, vào hội nghiên cứu (câu lạc bộ) đi. Tụi Lớp 5 định lập ra một cái đấy. Dù sao thì bài đánh giá thường kỳ cũng là chủ đề tự do mà. Vừa tiết kiệm thời gian lại vừa vui nữa. Thế nên vào đi."
"Hừm."
Shirone không thể trả lời ngay lập tức. Cậu đã nhận được rất nhiều lời mời, nhưng cậu nghĩ nếu có gia nhập câu lạc bộ nào thì đó phải là Câu Lạc Bộ Nghiên Cứu Khoa Học Tâm Linh Siêu Nhiên nơi Neid và Iruki đang ở đó.
"Shirone. Đừng thế, cân nhắc đi mà. Không phải cậu không vào câu lạc bộ là vì muốn tự học sao? Ở đây cũng có khối đứa giống cậu đấy. Nhưng vẫn phải làm bài đánh giá thường kỳ mà. Thế nên tụi này mới lập ra một cái tạm thời. Dù sao đây cũng không phải hạng mục có tính phân loại cao, cứ làm cho xong rồi giải tán là được. Như vậy cậu sẽ có nhiều thời gian tự học hơn."
"A ha. Cũng đúng nhỉ."
Đó chắc chắn là một chiến lược không tồi. Vì đánh giá thường kỳ có chủ đề tự do nên tính phân loại không cao bằng kỳ thi lý thuyết hay thực hành. Tuy nhiên, việc gia nhập một câu lạc bộ có sẵn rồi rời đi ngay sau khi xong bài đánh giá thì lại quá ích kỷ. Do đó, lời đề nghị cùng những học sinh chưa có câu lạc bộ lập ra một nhóm tạm thời để giải quyết bài đánh giá là một phương án hợp lý.
"Này! Các cậu định giở trò gì thế? Shirone là không được đâu! Shirone là của tôi!"
Neid hét lên khi giấu Shirone ra sau lưng. Đám học sinh nhìn cậu với vẻ mặt hoang mang. Đặc biệt là người bạn biết rõ tình cảnh của Neid đã mắng nhiếc thậm tệ.
"Nực cười thật. Cậu định kéo Shirone vào cái câu lạc bộ kỳ quái đó chứ gì? Shirone, tuyệt đối đừng vào đó nhé. Không vào câu lạc bộ của tụi tôi cũng được, thà vào chỗ khác còn hơn. Tôi đi học ở trường này chưa bao giờ nghe nói Neid làm bài đánh giá thường kỳ cả."
Câu Lạc Bộ Nghiên Cứu Khoa Học Tâm Linh Siêu Nhiên tuy tự hào với truyền thống lâu đời nhưng các hoạt động chính thức cực kỳ hiếm hoi. Thậm chí hầu hết học sinh còn không biết Neid có câu lạc bộ.
"Ủa? Neid, cậu có câu lạc bộ à?"
Neid nhanh chóng đảo mắt, vận dụng kỹ năng đối nhân xử thế đặc trưng của mình để thoát khỏi tình cảnh khó khăn.
"Hừ. Đương nhiên rồi. Cậu nghĩ một người nổi tiếng nhất trường như tôi lại không có lấy một câu lạc bộ sao? Dù sao thì Shirone là không được đâu, tôi đưa cậu ấy đi đây."
Neid nắm lấy cổ tay Shirone và hướng về phía cửa. Người bạn vừa mời Shirone vào câu lạc bộ hét lớn.
"Này, Shirone! Phải suy nghĩ thật kỹ đấy! Tuyệt đối đừng vào đó! Còn Neid, cậu cũng đừng có cản trở việc học của Shirone, cứ để cậu ấy vào chỗ nào thoải mái đi!"
"Ha ha ha ha! Nói vậy cũng vô ích thôi, trong đầu Shirone bây giờ chỉ có tôi thôi! Tụi tôi đã bước qua ranh giới cấm kỵ rồi!"
Gương mặt Shirone tái mét.
"Khoan đã, Neid. Cậu đang nói cái gì..."
Neid không cho cậu cơ hội thanh minh mà đóng sầm cửa lại. Đám học sinh trong giảng đường nhìn theo với vẻ mặt ngơ ngác.
"... Cậu ta vừa nói cái gì cơ?"
Người bạn vừa hét lên với Neid gãi đầu sồn sột.
"Hỏng rồi. Cái thằng Neid đó, có vẻ nó định kéo Shirone vào thật rồi. Không được để bị cuốn theo mới được."
"Không, hình như đã bị cuốn theo rồi thì phải? Mà cậu ta dắt Shirone đi đâu thế? Sắp đến giờ học rồi mà."
Ngay khi ra đến hành lang, Shirone đã hất tay Neid ra. Dù biết chỉ là đùa nhưng cảm giác rợn người vẫn không biến mất.
"Này! Rốt cuộc tại sao cậu lại nói mấy lời đó hả?"
"Ha ha ha! Đâu có sai đâu. Cậu là người duy nhất nhìn thấy chân tướng của Câu Lạc Bộ Nghiên Cứu Khoa Học Tâm Linh Siêu Nhiên mà."
"Chân tướng câu lạc bộ? Có cái gì để nhìn đâu cơ chứ."
Neid liếc nhìn những người đang đi lại trên hành lang rồi ấn Shirone ngồi xuống.
"Ngồi xuống đây cái đã."
"Được rồi. Đừng có cuống lên thế."
Shirone ngồi xuống và tựa lưng vào tường. Sau khi liếc nhìn trái phải một lần nữa, Neid hạ thấp giọng nói.
"Chỉ có mình cậu là người trực tiếp vào câu lạc bộ thôi đấy. Thế nên tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài."
"Tiết lộ hay không thì cũng có ai hỏi đâu?"
"Dù sao thì! Vốn dĩ đã không có thành viên nên ban điều hành đang bàn chuyện giải thể kìa. Phải sống kín tiếng hết mức có thể, nên đừng có hở ra chữ 'Siêu' nào trong 'Siêu nhiên' đấy."
"Biết rồi. Tôi cũng chẳng có ý định nói đâu."
Trong mắt Shirone, Câu Lạc Bộ Nghiên Cứu Khoa Học Tâm Linh Siêu Nhiên giống như đã lụi bại, nhưng với những thành viên ở thế giới ngầm biết rõ giá trị của nó, đây là câu lạc bộ mà họ luôn rình rập chờ thời cơ để thôn tính. Ngoài ra, các giáo viên cũng đang sốt sắng tìm cách giải thể nó cho bằng được.
"Mà này, cậu định gia nhập câu lạc bộ thật à?"
Chiến lược lập câu lạc bộ tạm thời vào cuối học kỳ thì Neid cũng đã biết từ lâu. Tuy đúng là một phương pháp hiệu quả nhưng cậu nghĩ nó không phù hợp với tình cảnh của Shirone.
"Tôi cũng có cân nhắc. Sao? Có lý do gì không được à?"
"Đương nhiên rồi. Tuy đánh giá thường kỳ không có tính phân loại cao nhưng làm câu lạc bộ với bất kỳ ai cũng là một sự thua thiệt. Hơn nữa cậu đang nhắm tới vị trí đứng đầu toàn trường mà. 1 điểm cũng là quan trọng đấy. Thà tự làm một mình hoặc vào một câu lạc bộ tử tế còn hơn là làm tạm bợ ở mấy chỗ đó."
Ở Lớp 4, nơi hướng tới lớp tốt nghiệp, thường xuyên xuất hiện những người đạt điểm tuyệt đối ở các môn nhất định, nên việc chênh lệch 1 điểm ở bài đánh giá thường kỳ đôi khi lại trở thành một biến số lớn.
'Hừm. Nhưng nếu tự làm bài đánh giá một mình thì mất thời gian quá.'
Sau khi suy nghĩ một hồi, Shirone nói.
"Neid. Liệu tôi gia nhập Câu Lạc Bộ Nghiên Cứu Khoa Học Tâm Linh Siêu Nhiên thì sao nhỉ?"
Gương mặt Neid rạng rỡ hẳn lên. Nếu Shirone gia nhập, câu lạc bộ sẽ là sự thành lập của bộ ba. Tuy lúc nào rảnh họ cũng đi cùng nhau, nhưng vì Iruki hay cúp tiết nên thường xuyên lâm vào cảnh thiếu quân số.
Thế nhưng Neid không thể vội vàng đồng ý. Trường ma pháp Alpheas được thành lập đã 45 năm. Đa số học sinh sẽ qua kỳ thi tốt nghiệp để ra ngoài xã hội, nhưng ở những góc khuất mà họ không biết tới, có một xã hội khác với những nhân vật đa dạng đang thực hiện những điều kỳ quái. Câu Lạc Bộ Nghiên Cứu Khoa Học Tâm Linh Siêu Nhiên chính là một nơi như thế.
"Hừm. Cậu chắc chứ? Thực ra câu lạc bộ của tụi tôi thiên về thế giới ngầm hơn. Vả lại khoa học tâm linh siêu nhiên là một lĩnh vực rất kén người. Nếu cậu vào thì tốt thật đấy, nhưng thành thật mà nói tôi không muốn rủ bạn bè vào đó chút nào."
Việc câu lạc bộ của Neid có bí mật gì đó, Shirone cũng đã có thể đoán được qua thái độ của bạn học trong giảng đường lúc nãy. Thế nhưng cậu không muốn chọn câu lạc bộ chỉ vì điểm số. Khoa học tâm linh siêu nhiên vốn là lĩnh vực cậu quan tâm từ nhỏ.
"Không hẳn chỉ vì lý do đó đâu. Thực ra... dạo này tôi thấy hơi lạ. Đang định hỏi các cậu xem sao. Tôi nghĩ nếu là khoa học tâm linh siêu nhiên thì có lẽ sẽ giải thích được chăng."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn