Chương 17: Chương 12: Khởi đầu hướng tới ước mơ (4)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~29 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 1 [12] Khởi đầu hướng tới ước mơ (4) Reina ngơ ngẩn nhìn Shirone đang thở dốc. Vì đây không phải thứ có thể gọi là diễn tấu nên không thể đánh giá nhạc cảm, nhưng năng lực thấu thị để nhận ra bản chất của cậu đã vượt xa trí tưởng tượng.
'Rốt cuộc là ai chứ? Tại sao một đứa trẻ như thế này lại làm gia nhân…….'
"A, ồn ào quá! Cái mụ phù thủy này!"
Shirone và Reina cùng lúc ngoảnh nhìn về phía hành lang.
"Đến rồi thì rửa chân đi ngủ đi, không thì đánh bản hát ru cũng được! Bị thảm bại ở đâu rồi về đây phát tiết hysteria [note93908] à!"
Mái tóc xơ xác. Đôi mắt lờ đờ nhắm một nửa. Rian vẫn còn đang ngái ngủ, vừa gãi bôm bốp vào cơ bụng sáu múi vừa bước vào phòng. Thế rồi cậu nghiêng đầu khi thấy Shirone đang ngồi cạnh chị gái mình.
"Ơ kìa? Shirone, ngươi làm gì ở đây thế?"
"À, chuyện là……"
Sẽ là chuyện lớn nếu Reina biết được sự thật cậu và Rian là bạn bè.
Nhưng Rian có vẻ không nghĩ xa được đến thế, cậu lầm bầm điều gì đó rồi đột nhiên ôm bụng cười ngặt nghẽo.
"Phụt ha ha ha! Không lẽ ngươi? Đến để lấy cái đó à?"
Sự xấu hổ không thể chịu đựng nổi khiến mặt Shirone nóng bừng lên. Nếu Reina biết được tội ác mà Rian đã gây ra, cô sẽ nhìn cậu như thế nào đây? Và cô sẽ cảm thấy nhục nhã đến mức nào?
"Không phải! Tôi chỉ ghé qua một chút thôi."
"Không phải cái gì? Chúc mừng nhé, Shirone. Cuối cùng ngươi cũng trở thành đàn ông rồi."
Rian chẳng hề kiêng dè. Tất nhiên, với những người trong gia đình, đồ lót cũng chẳng quan trọng gì hơn một chiếc khăn lau bát. Nhưng đối với Shirone, người đang ở thế bị động, đó là một áp lực ngàn cân không thể gánh vác nổi.
"Gì thế? Hai đứa quen biết nhau à?"
"Shirone ấy hả? Ừm, bạn em đấy."
"Rian! Ngài đang nói cái gì thế?"
"Ha ha ha! Không sao đâu. Cái mụ phù thủy này tính tình tuy quái gở nhưng mấy chuyện này thì bả chẳng thèm bận tâm đâu."
Liệu có thật là vậy không?
Cậu biết cô là người có tâm hồn nghệ thuật và tính cách cởi mở. Nhưng đây là tình huống nghiêm trọng nhất có thể xảy ra giữa quý tộc và bình dân.
"Hóa ra tên em là Shirone. Đừng lo lắng. Nếu là bạn của Rian thì tức là bạn chị rồi. Tuy nó là đứa em trai thảm hại nhưng không phải hạng người mang người khác ra làm trò đùa đâu."
Shirone vẫn không rời bỏ ánh mắt nghi ngờ. Ở vị trí người chịu trận, cậu có thể cảm thấy khó chịu, nhưng Reina trái lại còn đón nhận thái độ của Shirone một cách tích cực. Bởi lòng tin chân chính vốn nảy mầm trong sự hoài nghi.
"Mà em đặc biệt thật đấy. Bản nhạc lúc nãy em chơi thế nào vậy?"
"Gì cơ? Là Shirone đánh à? Cứ tưởng bà già này phát bệnh hysterie chứ."
Đôi lông mày của Shirone nhíu lại. Cậu không thể hiểu nổi tại sao lại có thể gán những từ như phù thủy hay hysterie cho một người chị xinh đẹp và dịu dàng như thế này.
"Rian, sao ngài lại nói dối tôi? Chị ấy là một người hiền lành và tốt bụng mà."
"Shirone, tuyệt đối đừng để bị lừa! Người phụ nữ này là phù thủy đấy! Có khi một ngày nào đó bả sẽ ăn thịt ngươi luôn không chừng!"
Rian nắm lấy vai Shirone và lắc mạnh. Biểu cảm của Rian nghiêm trọng đến mức không thể coi đó chỉ là trò đùa.
"Hì hì, xin lỗi em nhé. Thằng em chị vốn dĩ chưa trưởng thành. Nhưng có một người bạn như Shirone ở bên cạnh khiến chị thấy yên tâm hẳn. Dẫu nó là đứa em thảm hại và kém cỏi nhưng mong em quan tâm giúp đỡ nó nhé."
Rian đi tới bàn và rót nước. Dù sao thì giữa chị em với nhau, có nói gì cũng chỉ như gió thoảng bên tai.
"A, không ạ. Em thì có là gì đâu……"
Reina nhìn chằm chằm vào Shirone đang thẹn thùng gãi đầu. 17 tuổi đáng lẽ phải lớn rồi, vậy mà cậu bé này thật sự thuần khiết.
"Hì hì, em trông đáng yêu thật đấy."
"Đáng yêu thế thì chị đem về mà nuôi luôn đi. Nếu Shirone trở thành người nhà thì em đây càng mừng. Ư ha ha ha!"
Trước lời đùa cợt tinh quái của Rian, mặt Shirone đỏ rực như quả hồng chín. Dù vậy cậu không hề thấy khó chịu, có lẽ vì sâu thẳm bên trong cậu đã có cảm tình với cô.
"Trời ạ! Có vẻ thân thiết đến mức sẵn sàng gả cả chị gái đi cơ đấy."
"Chị nói cái gì thế? Tất nhiên Shirone chẳng khác gì anh em của em, nhưng hạng phù thủy như chị thì gả cho ai cũng được hết. Ngược lại là Shirone chịu thiệt thì có."
"À há, thế cơ à?"
Thân hình Reina bỗng vút bay lên. Khả năng bật nhảy dễ dàng vượt quá chiều cao một người khiến tinh thần Shirone choáng váng.
Đáp xuống trước mặt Rian, Reina nắm chặt lấy tai cậu em trai rồi kéo mạnh.
"Á á á á! Đau! Đau quá!"
"Bắt được rồi nhé, tên hung thủ kia!"
"Hung thủ gì chứ! Chị nói cái gì thế?"
"Kẻ đã đem đồ lót của chị ra làm trò đùa. Là em đúng không?"
"Không phải! Sao chị lại đổ oan cho người lương thiện!"
"Trên tầng hai này chỉ có hai người đàn ông hăng máu là em và Shirone, mà theo những gì chị quan sát, Shirone tuyệt đối không phải đứa trẻ làm chuyện đó. Vậy nên chỉ có thể là em thôi. Giờ thì nhận tội đi chứ? Tại sao em lại quan tâm đến đồ lót của người chị mà em vốn ghét cay ghét đắng thế nhỉ?"
Reina từng là một thiên tài kiếm thuật ngang ngửa với Rai. Chính vì thế, lực tập trung ở ngón tay cô thực sự kinh hồn.
Rian nhìn Shirone với cảm giác như đang bị nung trong lửa địa ngục. Tình cảnh này chỉ còn cách tự sát kéo theo đồng bọn. Dù sao cũng chết, nếu có thể cứu được một người thì vẫn có lợi hơn không sao?
"Phải, là tôi làm đấy! Vì thiếu đồ lót nên tôi định lấy mặc! Chị không cho em trai được một cái quần lót à! Á á á!"
Khi Reina kéo tai không nương tay, gã hộ pháp Rian chẳng thể làm gì khác ngoài việc nhón chân lên cam chịu.
"Giờ mà em còn nói được những lời đó à? Không khai thật thì cái tai này đứt lìa đấy."
"Giết đi, giết đi! Tôi chẳng còn gì để nói nữa đâu!"
Shirone đứng ngồi không yên. Dù ai là người chủ mưu thì đây cũng là việc cả hai cùng gây ra, cậu không thể để một mình Rian chịu khổ được.
"Cái đó, thật ra là do em làm ạ."
"Shirone, không được! Ngươi không biết mụ phù thủy này đáng sợ thế nào đâu! Mau chạy đi!"
"Rian định bày trò đùa nên mới thành ra như vậy. Ngài ấy không có ác ý đâu. Nhưng thật sự em xin lỗi ạ."
"Hừm, hóa ra là vậy sao."
Reina lim dim mắt nhìn qua lại giữa Shirone và Rian. Đoạn cô bật cười rồi gõ nhẹ vào đầu Rian.
"Á!"
"Biết ơn Shirone đi nhé, nhờ cậu ấy mà em giữ được mạng đấy. Còn một lần nữa thì lúc đó chị sẽ khiến em bị điếc thật luôn."
Rian vừa xoa đỉnh đầu vừa lầm bầm suốt. Rốt cuộc cái mụ phù thủy này hứng chí gì mà lại mò về nhà cơ chứ?
"Mà sao chị lại về? Chẳng phải đợt trước nghỉ phép rồi sao?"
"Hử? Em vẫn chưa nghe tin gì à? Tin về Rai ấy."
"Chị thấy em có bao giờ để tâm không?"
"Lần này Rai sẽ tham gia kỳ thi kiếm sĩ công nhận. Thế nên chị về để đón em ấy. Em ấy cùng xuất phát với ông nội từ vương thành, nhưng giữa đường ông bảo muốn đi gặp bạn một chút nên về sau."
"Kỳ thi công nhận?"
Đồng tử Rian rung động vì cú sốc. Cậu thừa nhận sự chênh lệch về thực lực. Vì anh trai là một thiên tài.
Nhưng khoảng cách đã giãn ra đến mức này rồi sao?
Chứng chỉ công nhận là ước mơ của tất cả những ai sống ở vương quốc Tormia, đồng thời là thước đo cho thứ bậc quý tộc.
Kỳ thi được tổ chức mỗi năm một lần, số lượng thí sinh lên đến cả ngàn người.
Thế nhưng, số người có thể đạt được chứng chỉ công nhận thậm chí không đến ba mươi người.
Để so sánh thì có chứng chỉ không công nhận. Đó là chứng chỉ do các cơ quan được vương cung chỉ định cấp phát, ví dụ như ở thành phố Creas thì điển hình là trường Ma pháp Alpheas.
Tốt nghiệp trường Ma pháp sẽ trở thành ma pháp sư bậc 10 không công nhận, sau đó thông qua hiệp hội hoặc bang hội để thực hiện các thành tựu khác nhau nhằm thăng cấp.
Sự khác biệt giữa công nhận và không công nhận chung quy nằm ở việc có được vương thành thừa nhận hay không. Do đó, trong số những người không công nhận vẫn tồn tại những cao thủ không thua kém gì hệ công nhận, nhưng vì con người luôn đổ xô về nơi có tiền tài và danh vọng, nên có thể nói trình độ tổng thể của hệ công nhận cao hơn rất nhiều.
Sự thật là hơn một nửa số người tham gia kỳ thi công nhận hàng năm là những người đã có chứng chỉ không công nhận đã cho thấy rõ sự khác biệt đó.
"Hừ, tốt số thật đấy. Đúng là thiên tài có khác. Ở nhà cũng được hậu thuẫn hết mình mà."
Reina nhìn Rian với ánh mắt thương cảm. Dù có tài năng hay không, cậu vẫn là đứa em trai út đáng yêu. Cô mong cậu sẽ không bị tổn thương bởi chuyện này.
"Chị phải đi chuẩn bị bữa tối đây. Là hải sản được mang từ vương cung về nên chị phải tự tay sơ chế. Shirone, rất vui được gặp em. Lần sau gặp lại nhớ chào nhau nhé."
"Vâng. Chị đi thong thả ạ."
Shirone nén lại sự tiếc nuối và cúi đầu. Cậu biết rằng mình sẽ rời khỏi dinh thự vào ngày mai, khả năng gặp lại Reina là không có. Thế nhưng, cảm giác phấn khích trong khoảnh khắc cùng cô chơi đàn piano có lẽ cậu sẽ không bao giờ quên.
"Rian này, về chị của ngài ấy."
"Hử? Chị ta làm sao?"
"Là…… chị ấy có bạn trai hay gì chưa?"
Shirone hối hận ngay khi vừa dứt lời. Cảm xúc giống như một con mãnh thú bị nhốt trong lồng sắt, một khi đã thả ra thì sẽ dẫn đến những kết cục không thể cứu vãn.
Rian chớp mắt một hồi lâu rồi nhe răng cười.
"Shirone, không lẽ ngươi?"
"A, không phải! Cứ quên đi! Tôi chỉ là……"
"Phụt ha ha ha! Chị ơi! Chị ơi!"
Rian chạy biến khỏi phòng, Shirone đỏ mặt rượt đuổi theo sau. Dường như cả thời gian xuống cầu thang cũng là lãng phí, Rian thò mặt ra ngoài lan can hét lớn.
"Chị ơi! Shirone hỏi chị có bạn trai chưa kì……"
"Aaa, thôi ngay!"
Shirone vất vả bịt miệng Rian rồi ôm ngang lưng cậu lôi vào phòng.
"Hử? Tiếng gì thế? Bạn trai?"
Các tì nữ đang làm việc trong bếp ngước nhìn lên tầng hai. Reina đang sơ chế hải sản mỉm cười nói.
"Mấy đứa trẻ đùa giỡn với nhau thôi mà. Xong rồi, giờ chỉ cần hấp lên là được. Ta đã loại bỏ độc tố rồi, mọi người hãy nấu theo công thức nhé."
"Vâng, thưa tiểu thư."
Khi bắt đầu vào việc nấu nướng chính thức, các tì nữ lại bận rộn tập trung làm việc.
Thế nhưng, riêng người đàn ông trẻ tuổi đang tổng quản công việc của dinh thự lại đang nhíu mày trước âm thanh vừa rồi.
Quản gia trưởng Louis.
Với khả năng tính toán thiên bẩm và tính cách thấu đáo tỉ mỉ, anh là người đã leo lên vị trí quản gia trưởng trẻ tuổi nhất trong lịch sử gia tộc. Anh đeo một cặp kính không gọng làm nổi bật ấn tượng lạnh lùng.
"Shirone sao?"
Các tì nữ có lẽ chưa từng nghe qua, nhưng cái tên đó đã in sâu vào tâm trí vị quản gia trưởng này. Đó là cậu thiếu niên làm thuê theo hợp đồng mà Temuran đã đưa đến để thực hiện công việc di dời đại thư viện.
"Tại sao lại cùng với thiếu gia út……?"
Đối với một người đã thề cống hiến cả cuộc đời cho sự hưng thịnh của gia tộc Ogent như anh, đây là vấn đề không thể bỏ qua. Rõ ràng đang có chuyện gì đó xảy ra mà anh không hề hay biết.
Đôi mắt anh lóe sáng, anh gọi một quản gia bình thường đến và đưa ra chỉ thị.
"Bảo phó quản gia đến phòng tôi ngay lập tức."
Từ sáng sớm tinh mơ, tiếng hô dũng mãnh đã vang vọng khắp đại diễn võ trường.
Rian luyện tập với cường độ cao hơn bình thường. Việc nghe tin Rai chuẩn bị tham gia kỳ thi công nhận giống như đổ thêm dầu vào ngọn lửa trong lòng cậu. Nhất định phải đuổi kịp. Với suy nghĩ đó, cậu lặp đi lặp lại những đường chém không biết mệt mỏi.
Kite nhìn điệu múa kiếm hào sảng của đệ tử và thầm khẳng định.
'Chắc chắn là đã tiến bộ.'
Thể lực, khí lực, kỹ thuật. Mọi mặt đều tiến bộ vượt bậc. Với thực lực cỡ này, việc trấn áp một băng nhóm sơn tặc quanh thành phố sẽ không có gì khó khăn.
Tuy nhiên, nếu xét đến cuộc đối đầu giữa những người đã học kiếm thuật bài bản, cậu vẫn còn cách một quãng rất xa. Vấn đề là Lược Đồ (Schema). Điểm mạnh nhất của Rian là sự đột phá liều lĩnh thì lần này lại đóng vai trò là điểm yếu.
Kiếm thuật của Rian mang tính bá đạo và mãnh liệt. Đôi khi cần phải làm tinh thần nguội lạnh để nhận ra bản chất, thế nhưng cậu chỉ chú trọng vào việc tiến về phía trước.
'Ai cũng có phương thức của riêng mình. Điểm yếu là thiếu sự điềm tĩnh chẳng đáng là bao so với hỏa lực rực cháy kia. Rõ ràng là chỉ có thể đi tiếp theo con đường này. Tuy nhiên, thật đáng tiếc.'
"Tha! Tha! Tha!"
Cậu vung chiếc côn nặng gấp đôi trường kiếm chỉ bằng sức mạnh cơ bắp. Tính cả sức cản của không khí, đây là sức mạnh đủ để cầm một thanh đại kiếm mà không gặp khó khăn gì. Nếu có thể lĩnh hội được Lược Đồ, ông đã sớm mong đợi xem hiệu quả đó sẽ được tối ưu hóa đến nhường nào.
"Dừng! Nghỉ giải lao 10 phút!"
Rian vừa thở hổn hển vừa quay lại chỗ Kite.
Kite tìm thấy ngọn lửa đam mê rực cháy trong ánh mắt đệ tử. Vào một ngày của một năm trước, cậu cũng đã có đôi mắt như thế này.
Lúc đó ngọn lửa ấy đã sớm lụi tàn, nhưng lần này thì khác. Rai sẽ đến vương cung. Ngọn lửa của Rian sẽ không bao giờ tàn lụi nữa.
"Thiếu gia út! Thiếu gia út!"
Một quản gia bình thường làm việc trong dinh thự hớt hải chạy đến. Khi đến trước mặt Rian đang giải khát, anh ta thậm chí không kịp ổn định hơi thở mà nói.
"Có chuyện lớn rồi ạ! Tiểu thư bảo thiếu gia mau chóng quay về dinh thự ngay lập tức!"
"Chị ta á? Đột nhiên có chuyện gì vậy? Nếu là vì anh trai thì ta không quan tâm. Bảo chị ấy tự lo đi."
"Không phải chuyện đó, mà là cậu thiếu niên làm thuê tên Shirone hiện đang đứng trước nguy cơ mất mạng ạ."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn