Chương 48: Chương 43: Limitless (2)
Đại Pháp Sư Toàn Năng · HwasaUnder · 1283 chương · ~28 phút đọc · Tạo 24/07/2026
Tập 2 [43] Limitless (2) Shirone đến sân tập huấn luyện hợp nhất từ sáng sớm. Ngày hôm nay vì bắt đầu giáo dục chuẩn bị cho kỳ thi nên buổi học diễn ra trong bầu không khí căng thẳng hơn thường lệ.
Môn thi khác nhau tùy theo từng lớp. Lớp 5 mà Shirone thuộc về là bài thi Nhắm mục tiêu, còn được gọi với cái tên Tốc Xạ (Speed Gun).
"Ư! Từ hôm nay chắc chết chùm với cái Tốc Xạ này mất. Đây là môn tôi thiếu tự tin nhất. Mấy đứa chuyên hệ mục tiêu sướng thật. Lợi thế hơn hẳn."
"Cũng không hẳn đâu. Vì hệ mục tiêu có lợi khi đối đầu với số ít tinh nhuệ mà. Mục tiêu đánh giá thực hành đổ ra như mưa ấy. Hay là chuyển sang hệ tấn công rồi cứ thế mà làm nổ tung hết nhỉ?"
"Làm vậy thì sẽ kiệt sức trước mất? Dù sao thì cũng chỉ có thể là hệ tấn công hoặc hệ mục tiêu thôi. Chắc chắn không có ai sử dụng hệ ly tâm đâu. Làm sao mà đuổi kịp đống mục tiêu đó chứ?"
"Nhắc mới nhớ, Iruki thì sao nhỉ? Lần này cậu ta lại sử dụng hệ ly tâm nữa à?"
"Ha ha! Chắc chắn rồi, trừ khi là đồ ngốc chứ ai lại làm vậy? Tôi cũng thấy tò mò về Shirone nữa. Cậu ấy mạnh khi thực chiến mà. Nhưng vì chuyên về hệ phòng thủ nên phải chờ xem cậu ấy chọn gì thôi."
Trong cuộc trò chuyện của các học sinh, thỉnh thoảng tên của Iruki và Shirone lại xen lẫn vào. Dù có những đứa trẻ điểm số tốt hơn họ nhưng kỳ vọng về việc sẽ cho thấy điều gì đó vào khoảnh khắc quyết định thì rõ ràng hai người họ là áp đảo.
Thế nhưng Shirone muốn khóc. Chẳng những không mạnh trong thực chiến mà hiện tại đến cả Quang tử thâu xuất cậu còn chưa thành công. Nếu không thể phát động ma pháp chủ động thì bài thi thực hành đương nhiên sẽ bị xử lý không điểm.
'Ư! Phải làm sao đây? Thật sự lo quá.'
Trong lúc Shirone đang chìm trong lo lắng, từ phía ngoài sân tập vang lên tiếng chó sủa gâu gâu. Các nữ sinh dành sự quan tâm trước rồi các nam sinh cũng chạy đến.
"Gì vậy? Sao nó vào được đây?"
"Chắc là chó sống ở trên núi. Nhưng sao nó lại sủa như thế?"
Khi lũ trẻ vây quanh, sự cảnh giác của con chó càng trở nên mạnh mẽ hơn. Nó nhe răng và đang gầm gừ.
Thông thường, bản tính của loài chó được cho là sẽ vẫy đuôi khi thấy người. Thế nhưng nếu nó bộc lộ tính bạo lực thì dù là chó cũng không thể không thấy khó chịu.
"Này! Cút đi! Đồ đen đủi!"
Lũ trẻ Lớp 7 bắt đầu ném đá. Những đứa trẻ lớp cấp trên cũng đứng nhìn nhưng không có ai ngăn cản. Họ nghĩ vì nó ghét con người nên chẳng khác gì thú dữ.
Nhưng Shirone thì khác. Sau khi nghe tiếng chó sủa hồi lâu, cậu nhận ra điều gì đó rồi chạy đến.
"Chờ một chút! Đừng ném đá."
Dù cho đến cách đây không lâu vẫn là bạn cùng khóa Lớp 7 nhưng giờ đây đã là tiền bối thực thụ nên lũ trẻ dừng động tác với vẻ mặt căng thẳng. Mark, thủ lĩnh của Lớp 7, đứng ra dàn xếp xung quanh.
"Này, này! Thôi đi! Tiền bối Shirone bảo thôi kìa!"
Shirone tiến lại gần để quan sát kỹ hơn. Khi đó Mark hoảng hốt chạy theo.
"Tiền bối, nguy hiểm lắm. Đây là chó rừng đấy."
"Dù lớn lên ở nơi hoang dã thì chó cũng không cắn người đâu. Ngược lại chúng sẽ bỏ chạy thôi."
"Nhưng nó đang sủa như thế kia mà?"
"Có lẽ theo tôi nghĩ là..."
Shirone tiếp cận mà không hề sợ hãi. Con chó phát ra âm thanh gầm gừ trầm đục đáng sợ nhưng không nỡ lao vào.
Shirone nhìn thẳng vào mắt con chó rồi lấn tới tận cửa rừng. Đúng như dự đoán, một chú chó con chưa lớn hẳn đang nằm rên rỉ trên bãi cỏ.
"Bị thương ở chân rồi. Đáng thương quá."
"Ơ? Đúng thật này. Các cậu ơi, ở đây có chó con, chó con này."
"Đừng gọi vội. Dù là chó nhưng khi con non gặp nguy hiểm thì không biết nó sẽ biến đổi như thế nào đâu."
"À, ra là vậy. Này! Đừng đến đây, đừng đến đây!"
"Thay vào đó, có ai biết dùng ma pháp hồi phục không? Nếu tiền bối Seriel đến thì tốt nhưng cứ tìm ở Lớp 5 trở xuống thôi."
"Không cần đến mức đó đâu, Maria biết làm đấy."
Maria, người theo học tại trường từ nhỏ, có đa dạng các loại ma pháp có thể triển khai. Hơn nữa kể từ khi gặp Thadd, tâm hồn trở nên thư thái nên cô cũng hòa đồng với bạn học, vừa nghe Mark gọi đã lập tức chạy đến.
"Ôi trời đất ơi! Sao lại bị thương thế này?"
"Chắc là bị cuốn vào cuộc chiến lãnh thổ nên bị cắn rồi. Có thể chữa được không?"
"Vâng, tiền bối. Tầm này thì đơn giản thôi ạ."
Khi Maria triển khai ma pháp hồi phục, vết thương của chú chó con liền miệng. Chú chó con tìm lại được sức khỏe bắt đầu chạy nhảy tung tăng trên thảm cỏ như chưa từng có chuyện gì. Lúc đó chó mẹ mới dừng sủa rồi dẫn con đi vào trong núi.
Việc cứu sống một sinh mệnh luôn là điều khiến trái tim thấy ấm áp. Những đứa trẻ từng ném đá cũng cảm thấy nghẹn ngào, đứng nhìn theo khu rừng một hồi lâu.
"Tiền bối thật tuyệt vời. Làm sao anh biết là có chó con ở đó vậy?"
"Hả? Ha ha! Ngày xưa tôi từng sống ở trên núi rất lâu mà."
Shirone nhớ lại giai thoại từng trải qua khi theo cha đi săn vào khoảng năm 11 tuổi.
Ngày hôm đó gặp may, một con gấu đỏ mà đến cả móng vuốt cũng là tiền đang vướng vào dây thừng vùng vẫy. Nếu là sức mạnh của gấu đỏ thì có thể làm đứt dây nên Vincent vội vàng nhắm mũi tên.
Shirone chờ đợi với trái tim hồi hộp. Nếu bắt được gấu đỏ thì tạm thời sẽ không phải lo về bữa ăn.
Thế nhưng mũi tên không có dấu hiệu bay đi. Thấy lạ nên cậu quay đầu lại, Vincent đã thu cung và chuẩn bị rời đi.
"Chà, bảo là gặp may quá cũng không được. Thôi quay về thôi, Shirone."
"Ơ? Sao không bắt ạ? Mẹ sẽ thích lắm mà."
Vincent ngồi xổm xuống rồi chỉ tay về nơi con gấu đang bị bắt giữ.
"Nhìn chỗ đó đi, Shirone."
Shirone quan sát kỹ lưỡng. Thấy một chú gấu con đang khóc rên rỉ bên cạnh gấu mẹ bị bắt giữ.
"Dù là thợ săn thì khi có con nhỏ cũng không bắt. Dù là động vật nhưng tình yêu đối với con cái thì con người hay muông thú cũng đều giống nhau."
"Nhưng như vậy là chúng ta về tay không mà. Ở kia có con mồi tuyệt vời như thế cơ mà."
Vincent xoa đầu Shirone với ánh mắt ấm áp.
"Con gấu đó có con của nó thì cha cũng có con vậy. Cùng là cha mẹ làm sao có thể ngó lơ được. Việc chiến đấu để sống thì con người hay muông thú cũng giống nhau. Thế nhưng không được làm vậy trước mặt con cái. Đó là luật bất thành văn áp dụng cho tất cả những sinh mệnh có sự sống."
Ngày hôm đó Shirone đã cảm nhận được tình phụ tử của Vincent. Ông ấy có lẽ không phải đã cứu con gấu mà là đang bảo vệ chính đứa con của mình. Cha sẽ luôn bảo vệ bản thân cậu đến bao giờ cũng vậy. Sự xác tín đó đã làm trái tim Shirone ấm áp.
Các học sinh cảm thấy cảm động trước giai thoại mà Shirone kể. Dù không biết đó là cha của Shirone nhưng độ lớn của cảm động thì không hề truyền đạt khác đi.
"Ra là vậy. Shirone thật sự ngầu quá."
"Đúng thế. Shirone thật dịu dàng."
Bạn học bắt đầu nhìn Shirone bằng ánh mắt khác. Một người vốn bị coi là cứng nhắc và chỉ biết đến ma pháp lại có trái tim ấm áp thế này là một sức hút đầy bất ngờ.
"Thật là một lý thuyết ngớ ngẩn. Thợ săn không để thú sống vì lý do đó đâu."
Trước lời nói dội gáo nước lạnh vào bầu không khí ấm áp, lũ trẻ ngoảnh lại lườm nguýt. Iruki đang chắp tay sau lưng nhìn về phía Shirone.
"Việc không giết thú có con nhỏ là để sau này con non lớn lên không có tính bạo lực đối với con người. Trong sinh học gọi đây là hiệu ứng khắc vết. Một khi đã nhận thức con người là kẻ thù tự nhiên thì con cái của chúng cũng sẽ thừa hưởng bản tính đó. Nếu như vậy thì việc săn bắn sẽ trở nên khó khăn. Còn nếu định tiêu diệt cả con non thì thú rừng sẽ tuyệt chủng. Có thể gọi đó là sự khôn ngoan của những thợ săn chỉ có thể săn bắn trong khu vực của mình không?"
Shirone nghẹn lời. Tất nhiên Iruki nói ra mà không biết câu chuyện nhưng phát ngôn của cậu ta là đang nhục mạ tình phụ tử của cha cậu.
"Sao cậu có thể nói như thế? Chắc chắn cũng có thợ săn như vậy. Nhưng phần lớn thợ săn thật sự thả thú đi vì lòng trắc ẩn đấy."
"Trái tim. Cảm xúc. Những thứ đó chỉ là để đóng gói thôi. Tôi đang nói về thực tế. Tôi không dùng lý tưởng ngớ ngẩn để mê hoặc người khác như cậu."
"Cái gì! Cậu nói xong chưa?"
Shirone bật dậy lườm Iruki trân trân. Đây là hiệp 2 của cuộc khẩu chiến diễn ra tại Hội nghiên cứu khoa học tâm linh siêu nhiên.
Các học sinh ngẩn người. Shirone không phải tính cách sẽ gây sự với bất kỳ ai còn Iruki thì không hòa đồng với bất kỳ ai. Khi hai người đó xung đột, sự căng thẳng tăng lên gấp bội.
"Gì vậy? Hai đứa đó có chuyện gì à? Trông như đã cãi nhau từ trước ấy?"
"Dè chừng nhau thôi. Dù sao thì hai người đó chắc chắn có tên trong danh sách ứng viên thăng cấp khóa tới mà."
Shirone dồn sức vào mắt lườm nguýt. Ngược lại Iruki dường như không có ý định chiến đấu, cậu ta nhìn đi nơi khác rồi làm việc riêng.
"Này, này! Hai cậu lại làm sao đấy? Yên ổn được một lúc rồi mà. Giáo viên đến rồi nên trước tiên quay về thôi."
Nhờ Neid ngăn cản nên đã không dẫn đến cuộc chiến lớn nhưng Shirone không thể không thấy khó chịu.
Cậu không thể hiểu nổi cách tư duy của Iruki. Từ việc nghiên cứu phương trình thổi bay thành phố cho đến thái độ coi thường sinh mệnh của loài thú, mọi mặt đều không vừa mắt.
'Hừ, từ giờ sẽ không thèm đối phó với cậu ta nữa.'
Buổi học bắt đầu và Etella đi lên núi. Trước hình ảnh khác với ngày thường của cô, các học sinh há hốc miệng kinh ngạc.
Có phải vì đang là kỳ thi thực hành không? Cô mặc bộ đồ luyện tập ngắn tay và để lộ cặp đùi giúp vận động thoải mái.
Điều gây sốc nhất là cô không đeo kính.
Các nam sinh mất đi ngôn từ trước hình ảnh người phụ nữ xinh đẹp đứng trước mắt. Chỉ với một chiếc kính mà ấn tượng có thể thay đổi đến mức này sao?
"Các em biết từ hôm nay có buổi giáo dục đặc biệt rồi đúng không? Do tình hình sân thực hành nên bài thi Tốc Xạ của Lớp 5 sẽ được tổ chức đầu tiên. Từ ngày mai khung giờ sẽ được chia theo từng lớp nên hãy tham khảo nhé. Vậy buổi học hôm nay chúng ta sẽ xem trợ giảng trình diễn trước rồi mới tiến hành. Sanuel, mời em qua đây."
Một người đàn ông đẹp trai với mái tóc vàng cao ráo bước ra trước mặt các học sinh. Tuổi tầm ngoài 20 và sở hữu mái tóc dài đến tận thắt lưng một cách hiếm thấy đối với nam giới.
"Trợ giảng đứng đây là cậu Sanuel đang chuẩn bị tốt nghiệp ở lớp tốt nghiệp. Chuyên ngành là Ma pháp ngôn linh và hôm nay đặc biệt đến để trình diễn ma pháp. Điều này cũng liên quan đến giáo dục tăng cường Linh vực nên các em hãy tập trung quan sát."
Oa oa oa oa oa!
Các nữ sinh chào đón Sanuel nồng nhiệt. Mỗi giờ học hợp nhất chỉ có đám con trai được rửa mắt, nay mỹ nam xuất hiện nên không thể che giấu sự phấn khích.
"Chào các em. Cảm giác như mới hôm trước còn học ở lớp cao cấp vậy mà thời gian trôi nhanh quá. Tuy thực lực còn kém cỏi nhưng anh sẽ cố gắng hết sức để hỗ trợ cho giáo dục."
Shirone tò mò quan sát Sanuel.
Đây là cơ hội để xác nhận thực lực của đối thủ ở lớp tốt nghiệp đang cạnh tranh với Amy. Đặc biệt chuyên ngành lạ lẫm là Ma pháp ngôn linh cũng khiến cậu thắc mắc.
Sanuel tiến vào Khu vực hình ảnh rồi triển khai Linh vực. Chỉ bấy nhiêu thôi học sinh đã thốt lên kinh ngạc. Một khối cầu đường kính 42 mét tương đương với Shirone đang bao quanh anh ta.
"Ma pháp ngôn linh là việc tăng cường ma lực bằng sức mạnh của ngôn từ. Vậy trước tiên anh sẽ triển khai Long Quyển Phong (Tornado) trong trạng thái không sử dụng ngôn linh. Long Quyển Phong."
Khi Sanuel nhấc hai tay lên, một cơn vòi rồng mạnh mẽ thổi bùng lên. Ở lớp cao cấp cũng không thiếu học sinh dùng được Long Quyển Phong. Thế nhưng anh ta triển khai dễ dàng như đang dùng ma pháp cơ bản.
"Hãy nhớ kỹ uy lực vừa rồi. Lần này anh sẽ tăng cường Long Quyển Phong bằng Ma pháp ngôn linh. Đúng như tên gọi, đó là việc sử dụng sức mạnh của ngôn từ. Bằng cách thưởng thức ý chí chứa đựng trong ngôn từ, tinh thần lực của pháp sư sẽ trở nên mạnh mẽ."
Sanuel hắng giọng rồi bắt đầu ngâm bài thơ gồm 8 câu.
"Hỡi đại địa cuồng nhiệt, ta mượn sức mạnh của ngươi nên hãy vuốt ve bàn tay. Bầu trời nhìn xuống và lịch sử vạn thế gói gọn trong khoảnh khắc. Khi uy lực của hư không ngự trị trong lòng bàn tay..."
Chưa kịp dứt một câu thơ, vẻ mặt bọn trẻ đã trở nên chán nản. Vì đang ngâm bài thơ kỳ lạ với ý nghĩa mơ hồ nên cơn buồn ngủ ập đến. Đâu đó nghe thấy tiếng ngáp nhưng Sanuel không thấy khó chịu mà hoàn thành bài thơ. Rồi lại giơ hai tay lên triển khai ma pháp.
"Long Quyển Phong."
Đoàngggg!
Trước cơn vòi rồng khổng lồ lao thẳng lên trời với tiếng nổ cực lớn, bọn trẻ đông cứng trong khi đón nhận cơn gió mạnh như muốn nghẹt thở. Ngọn gió mạnh đến mức hình ảnh của Sanuel lay động như ảo ảnh.
Sanuel mỉm cười nói.
"Đây chính là sức mạnh của ngôn linh. Ý chí của pháp sư được gửi gắm vào ngôn từ. Thưởng thức ý chí đó để tăng cường ma pháp. Nói ra, và khắc ghi. Đây chính là hệ thống cơ bản của Ma pháp ngôn linh. Vậy thì từ bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu phần chính thức."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn