Chương 66: Chương 61 Thanh mai trúc mã
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~23 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 1
"... Đây là... Frey Kellin, bạn Thuở nhỏ của tôi."
"hào mọi người! À, chuyện lúc nãy thực sự xin lỗi nhé. Tôi cũng chẳng biết làm sao với cái thói xấu này nữa, thật không bỏ được mà. Ha ha! Nếu các người mua gì, tôi sẽ tính giá thật rẻ cho, được chứ?"
So với việc vừa thốt ra những lời muốn làm chuyện này chuyện kia với bộ ngực của Angela, phản ứng hiện tại của Frey thật sự quá đỗi thản nhiên.
Nghe bảo cái thói lỡ mồm này chẳng phải lần một lần hai, quả nhiên trông Frey giống như một kẻ đã có thâm niên đầy mình. Trái ngược với người bình thường sẽ cảm thấy tội lỗi chỉ bằng việc nhìn vào, người phụ nữ tên Frey này vẫn vừa nói vừa dán chặt mắt vào ngực của Angela.
"Mà nói thật, nó to quá mức tưởng tượng luôn. Chẳng hiểu sao càng nhìn tôi lại càng thấy nó như đang nở ra thêm ấy nhỉ?"
"... Hừm, tôi nghe câu đó nhiều rồi."
Dù Angela đã quen với những ánh nhìn, nhưng điều đó không có nghĩa là cô cảm thấy thoải mái. Huống hồ đối phương lại là một người phụ nữ đang nhìn chằm chằm một cách không kiêng nể thế này, cô không thấy xấu hổ mới là lạ.
"Có cái kích cỡ nào vừa được với nó không vậy?"
Khả năng chọn lọc từ ngữ của Frey đúng là một thảm họa, khiến Angela không khỏi ngượng ngùng.
"Đến... Carus Combine thì sẽ có."
"À! Cái loại to như bát tô ấy hả? Đúng là phải tầm đó thì mới nâng đỡ nổi đống này một cách ổn định được. Oa, thực sự là... hay là cho tôi bóp thử một lần được không?"
Angela cứ ngỡ ánh nhìn thì chẳng làm được gì mình, nhưng hôm nay cô mới nhận ra rằng ngay cả ánh nhìn cũng có thể mang lại những cảm giác vô cùng kỳ lạ.
"... Tôi thấy hơi phiền đấy."
"Hộc."
Angela dùng cả hai cánh tay để che ngực lại. Thấy vậy, Frey trợn tròn mắt. Frey vừa nhận ra một sự thật chấn động.
Thông thường phụ nữ sẽ dùng hai bàn tay để che đúng không? Nhưng với bộ ngực khổng lồ này, phải dùng cả cánh tay mới che hết được. Bởi bàn tay thì làm sao mà che xuể.
Rốt cuộc trên đời này có loại ngực nào như thế chứ?
Chính là bộ ngực ngay trước mắt cô ta đây.
"Tôi thề tôi không phải là Les, nhưng nếu là vú của cô Angela đây thì tôi nghĩ thử một lần chắc cũng chẳng sao đâu."
"Frey, làm ơn dẹp ngay cái trò điên khùng đó đi."
Enoch toát mồ hôi hột. Cậu cứ ngỡ mình đã quen với những tình huống bộc phát nhờ Swoo, nhưng Frey lại là một kiểu người điên ở đẳng cấp hoàn toàn khác.
Lúc cậu đến đây một mình, Frey đâu có làm loạn đến mức này. Chỉ là lảm nhảm mấy câu đại loại như cậu đẹp trai thật đấy, hay nếu là cậu thì tôi sẵn sàng dâng hiến sự trinh trắng... mấy lời nhảm nhí kiểu vậy thôi.
Thế mà bây giờ Frey không chỉ dừng lại ở lảm nhảm, mà là đang làm loạn thực sự. Nỗi nhục nhã này dĩ nhiên do một tay Enoch – người dẫn họ đến đây – gánh chịu.
"Hừm... Thôi được rồi, phải làm ăn đã. Đây là lần cuối cùng, tôi thề đấy, cho tôi nhìn nốt một cái thôi rồi tôi thôi. Cô Angela, nhìn một cái thôi được chứ? Nếu cô muốn thì cứ nhìn lại ngực tôi cũng được. Dù chẳng có gì để nhìn đâu."
Đúng là... chẳng có gì để nhìn thật. Vốn dĩ Frey không cao, và vóc dáng của cô ta cũng nhỏ nhắn. Ngực dĩ nhiên cũng nhỏ theo.
Dù không thể so với Swoo, nhưng để gọi là bạn của Enoch thì có vẻ Frey hơi thiếu hụt một chút. Nếu phải so sánh, chắc cô ta chỉ nhỉnh hơn Giám đốc Yoo Se-na một tẹo.
"Thế tôi nhìn nhé?"
"N-Nhìn thôi thì... ừ, được thôi."
"Cảm ơn cảm ơn cảm ơn rất nhiều."
Frey đã thực hiện đúng lời hứa. Sau khi nhìn một cách đắm đuối vào ngực của Angela lần cuối cùng, cô ta mới tiếc nuối rời mắt đi. Tầm ngắm tiếp theo của cô ta chính là Swoo.
"Hộc..."
"Chào cô."
"Cái... ờ... ừ. Chào...?"
Lại là cái gì đây. Sinh vật nhỏ bé này rốt cuộc là thứ gì vậy. Tại sao trên đời lại có người xinh đẹp đến nhường này chứ. Trên khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay kia, làm sao những đường nét ngũ quan lại có thể hài hòa và xinh đẹp đến thế được?
Bộ ngực của Angela lập tức biến mất khỏi trí não của Frey. Giờ đây tâm trí cô ta chỉ còn tràn ngập nhan sắc của cô gái tóc xám.
"Ta là Swoo."
"Ờ... tôi là Frey..."
Cái miệng của Frey cứ há ra thụt vào. Lúc nhìn ngực Angela thì cô ta tuôn ra đủ mọi lời lẽ hùng hồn, vậy mà khi nhìn mặt Swoo, cô ta lại chẳng thốt nên lời. Đó là một vẻ đẹp vượt xa mọi sự đánh giá hèn mọn.
"Enoch, cái tên khốn kiếp này!"
Thế là Frey quay sang mắng Enoch.
"Cậu thực sự phải đóng thêm thuế đi, cái tên trộm vặt khốn kiếp."
"Tự nhiên lại lên cơn điên gì nữa đấy...?"
"Việc cậu không nhận ra điều đó chính là một tội ác đấy."
Ngay cả một người dị tính bình thường như Frey cũng cảm thấy ghen tị nổ mắt khi thấy Enoch đi cùng hai mỹ nhân này. Vậy thì những gã đàn ông khác sẽ nghĩ sao? Việc Enoch còn sống đến tận bây giờ đúng là một phép màu.
"Dẹp mấy lời nhảm nhí đó đi và cho tôi xem hàng đi."
"Được thôi."
Vì chính phủ không thu thêm thuế của cậu, nên tôi sẽ là người chém đẹp cậu. Với tâm trạng đó, Frey đứng dậy.
Dĩ nhiên cô ta không định làm thật. Frey không phải hạng người độc ác đến mức đi chém đẹp bạn thuở nhỏ của mình. Cô ta vừa buộc lại mái tóc vàng xơ xác vừa rút ra một bản danh mục viết tay.
"Muốn xem cái gì đây?"
"Trước tiên tôi định mua số lượng lớn vali, phải mua từ bao nhiêu chiếc thì cô mới giảm giá cho tôi?"
"Ba mươi chiếc."
"Có giao hàng không?"
"Hừm, phải bốn mươi chiếc mới giao. Nếu mua năm mươi chiếc thì tôi miễn phí vận chuyển luôn."
"Được, vậy lấy năm mươi chiếc loại có bánh xe. Khi nào thì giao được?"
Trước sự chi tiêu hào phóng của Enoch, Frey chớp mắt ngơ ngác.
"Gì vậy? Cậu vừa trúng mánh à?"
"Hừm."
Khóe môi Enoch khẽ nhếch lên.
"Chuyện đó cứ thong thả vừa xem hàng tôi vừa kể cho nghe."
"Cái tên này sao nay ra vẻ thế nhỉ? Cậu vừa chạy một cái ủy thác lớn lắm hả? Nên dạo này mới biệt tăm biệt tích đúng không?"
"Nếu gọi là lớn thì cũng có thể coi là vậy. Nhưng chuyện tôi không đến đây không phải vì lý do đó. Chỉ là, ừm..."
Ánh mắt Enoch hướng về phía Swoo và Angela. Đó là cái nhìn dò hỏi xem liệu có thể kể chuyện của họ cho Frey nghe không.
Swoo và Angela đồng loạt gật đầu. Nếu Enoch đã phán đoán đây là người đáng tin, thì hai cô cũng tin tưởng theo. Chẳng cần phải tính toán phức tạp làm gì.
"Vì tôi đang bị nhiều tập đoàn truy đuổi nên không thể quay lại South Peak được."
"Cậu này, tôi biết thế nào cậu cũng gây chuyện mà. Thế cậu đã làm cái trò gì mà bị truy đuổi thế?"
"Thời gian qua tôi làm nhiều việc quá nên khó mà chọn ra một việc cụ thể để kể. Nhưng nếu phải nói một cái, thì chắc là vụ bắt cóc Giám đốc tập đoàn."
Đối với một kẻ như Enoch, đây quả thực là một kỳ tích kinh thiên động địa. Frey nín thở kinh ngạc, lén lút nhìn sang hai người phụ nữ đi cùng Enoch.
"Là ta làm với cậu ta đấy, không liên quan đến chị Angela đâu."
"Ờ... th-thì ra là vậy sao?"
"Ừ."
A, quả nhiên nói chuyện với Swoo thật là khó khăn. Làm người thì cũng phải xinh đẹp vừa vừa thôi chứ. Frey tặc lưỡi rồi quay lại nhìn Enoch.
"Thế bây giờ đã an toàn chưa?"
"Thực ra lúc đó cũng không hẳn là quá nguy hiểm. Vì bọn tôi luôn ẩn mình mà. Cứ coi như tình hình bây giờ cũng giống như lúc đó vậy. Nguy hiểm thì có, nhưng chỉ cần cẩn thận là ổn... Phải, tình hình là thế đấy."
"Bảo là ẩn mình đến mức bọn chúng không nhận ra, chắc đó cũng là một tập đoàn hạng xoàng thôi đúng không? Bên nào thế?"
"Lu-Chen."
"Ha ha ha! Đúng là cái đồ nhát gan như cậu thì chỉ dám đụng vào mấy tập đoàn hạng xo—" Cử động của Frey bỗng khựng lại.
"... Hả?"
"Bọn tôi đã bắt cóc Giám đốc của Lu-Chen Biotech."
Frey chậm rãi ngẩng đầu lên.
"Tôi có nghe nhầm không? Cậu bảo là Lu-Chen à? Cái tập đoàn Lu-Chen Bio-tech đó sao? Một trong ba Mega-Corp?"
"Phải, chắc cô cũng thấy trên bản tin rồi chứ. Viktor Krall. Kẻ bắt cóc hắn chính là bọn tôi."
Cảm thấy một tình huống thú vị sắp diễn ra, Swoo lập tức phát tán vệt Nhiễu để hưởng ứng lời của Enoch.
Xẹt xẹt— Cùng với tiếng rè nhỏ, cơ thể Enoch bị bao phủ bởi vệt Nhiễu.
Viền mắt Frey bỗng chốc đỏ hoe. Không chỉ viền mắt, mà cả gò má và cổ cô ta cũng đỏ rực lên. Đôi vai run lên bần bật, cô ta mím chặt môi.
"Hức... hộc... Cậu, Enoch, cậu... thế là cậu đang bị Lu-Chen truy đuổi sao? Hức..."
Enoch, người nãy giờ vẫn mải ngắm đồ, giật mình quay lại khi nghe tiếng thở kỳ quái của Frey. Đôi mắt vô tâm của Enoch chạm phải đôi đồng tử đẫm lệ của Frey.
"... Frey?"
"E-Enoch à..."
"Không."
"Có phải... cậu đến để... n-nói lời từ biệt... hức... đúng không...? Hả...?"
"Cái quái gì thế."
"Oaaa..."
Đầu Frey gục xuống. Đôi vai Frey run rẩy dữ dội hơn trước. Tiếng thở dốc ban nãy giờ đã chuyển thành tiếng nấc nghẹn ngào thảm thiết.
Enoch ngơ ngác nhìn sang Swoo và Angela. Nhưng chẳng ai giúp cậu cả. Cả hai cô đều đang mang vẻ mặt đầy hào hứng quan sát tình hình hiện tại.
"E-Enooooch..."
"Không, tự nhiên cô lại khóc lóc cái gì thế."
"Tôi... tôi cũng muốn đi... v-vùng đất hoang..."
"Cô rốt cuộc là đang nói cái quái gì vậy?"
"Quả nhiên là tôi không được... hức... hự...!"
Frey dùng cả hai tay bịt chặt miệng lại. Cô cố gắng hết sức để kìm nén tiếng khóc.
Liệu có lý do gì khiến Frey phải tỏ ra như vậy không?
Dĩ nhiên là có. Enoch luôn xua đuổi tất cả phụ nữ tìm cách tiếp cận mình. Nghe bảo vì trong quá khứ cậu ta từng bị "hoa tầm gửi" lừa một vố đau đớn, và Frey dĩ nhiên nắm rõ sự thật đó. Bởi họ là bạn thuở nhỏ của nhau mà.
Vì vậy, Frey đã luôn nỗ lực để hiện diện trước mắt Enoch với một dáng vẻ khác.
Không phải là một kẻ đào mỏ, mà là một người bạn thân thiết, phóng khoáng!
Tại sao phải tốn công như vậy?
Bởi vì Frey thích Enoch!
"Ồ..."
"Ôi chao ôi chao."
Đi đến kết luận đó, Swoo và Angela nhìn nhau với khuôn mặt tràn đầy sự thú vị. Một cô bạn thuở nhỏ vốn dĩ phóng khoáng, mạnh mẽ như đàn ông, hóa ra lại là một thiếu nữ có trái tim mỏng manh và yếu mềm hơn bất kỳ ai?
Tình huống này không thể không thú vị được. Nếu khéo léo đưa đẩy một chút, biết đâu Frey còn tỏ tình luôn không chừng?
"Ta vừa mới tìm ra con đường ra vùng đất hoang đấy."
Chỉ cần Swoo thốt ra một câu đó thôi, chắc chắn một tình cảnh cực kỳ, cực kỳ vui vẻ sẽ diễn ra.
Trong lúc Swoo còn đang cân nhắc nên nói hay không, thì Enoch chỉ biết đứng đó toát mồ hôi hột. Cái con nhỏ này chưa bao giờ khóc lóc như thế này, chẳng biết trong thời gian mình vắng mặt đã xảy ra chuyện gì. Hay là Frey đang run sợ trước viễn cảnh mất đi người bạn đồng hương duy nhất còn sót lại...
Trước mắt, Enoch chậm rãi đưa tay ra xoa đầu Frey. Cậu nhớ lại ngày xưa mỗi khi làm vậy cô đều rất thích. Nhưng lần này, đó lại là một nước đi sai lầm.
"Oaaaaaaa!"
Những ký ức về quá khứ bên cạnh Enoch ùa về khiến Frey không thể kìm nén được nữa. Cô ta khóc thét lên rồi lao vào lòng Enoch mà ôm chặt lấy.
"Oa."
"Trời đất ơi!"
Swoo và Angela không thể kìm nén được sự cảm thán trước màn kịch hay này.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn