Chương 21: Chương 16 Enoch
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~30 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 1 Enoch
"Ơ kìa."
Bàn tay Swoo đưa ra đã không kịp chạm tới Enoch.
Anh đã ngất đi trước khi kịp nắm lấy tay cô.
... Là ngất thật đúng không?
Chắc không phải là chết rồi chứ?
"Ưm..."
Chiếc đuôi của cô cuộn vào phía trong.
Dù biểu cảm vẫn tĩnh lặng, nhưng đó là minh chứng cho thấy cô đang cảm thấy bất an.
Cũng phải thôi, vì tình trạng của Enoch nếu nói giảm nói tránh thì cũng chỉ có thể dùng từ kinh khủng.
Cô biết theo đúng cốt truyện thì anh sẽ không chết.
Nhưng nơi này là thực tế chứ không phải trò chơi.
Trong thực tế, nếu mất nhiều máu đến mức này thì con người sẽ chết.
Phụt- Để đề phòng, Swoo tiêm thêm một liều bơm máu nữa, rồi nhìn Enoch vẫn đang chảy máu ròng ròng mà trầm ngâm suy nghĩ.
Cô nghĩ mình nên đi đón người trợ giúp đang trên đường tới, nhưng Enoch lại quá to lớn để cô có thể cõng trên lưng.
Còn nếu cứ thế kéo lê đi thì anh sẽ chết thật mất.
'Chỉ còn cách dùng ma pháp thôi.'
Cô không hề nghĩ rằng việc đó là bất khả thi.
Rồng là bậc thầy ma pháp thế này thế nọ, ma pháp được hiện thực hóa bằng niềm tin thế kia thế kia...
Swoo ngồi xổm xuống, đặt tay lên cơ thể Enoch.
Cô hồi tưởng lại mạch ma pháp Gió vừa học được cách đây không lâu.
Như lúc bao phủ luồng gió cát quanh mình, cơ thể của Enoch cũng theo cách đó... nhưng chẳng phải là hơi nặng sao?
'Hay là thử thay đổi mạch điện xem sao nhỉ.'
Hàng trăm triệu lớp mạch điện trong đầu Swoo được tháo dỡ từng chút một.
Trong khi đang tìm kiếm mạch điện thể hiện hướng và cường độ của gió...
"Ô kìa?"
Cô dừng lại và ngẩng đầu lên.
"Này nhóc."
Thứ đầu tiên cô nhìn thấy không phải là một khuôn mặt.
Thứ Swoo thấy là một bộ ngực.
Chỉ toàn là ngực.
Ngoài ngực ra chẳng thấy gì khác.
Dù cô muốn nhìn mặt người đó nhưng cũng bị bộ ngực che khuất tầm mắt.
Nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ.
Dù không nhìn mặt, Swoo vẫn biết "con quái vật ngực khủng" trước mặt là ai.
Bộ ngực tàn nhẫn đó, bộ đồ làm mát màu đen dạng Leotard bó sát cơ thể, và chủ nhân của giọng nói ngọt ngào như muốn làm tan chảy màng nhĩ, không thể nào nhầm được.
Người mà cô hằng chờ đợi, đồng thời là người trợ giúp thứ hai của Enoch sau Miko trong trò chơi.
Angela Meier.
"Em không sao chứ?"
Cô ấy ngồi xổm xuống trước mặt Swoo.
Đằng sau hàng lông mi dài là đôi mắt màu ngọc bích long lanh đẹp đến mức quá đáng, khiến Swoo không thể thốt nên lời mà chỉ biết nhìn Angela chăm chằm.
"Giờ ổn rồi, chị sẽ giúp em."
Angela mỉm cười rạng rỡ và vén lọn tóc sang một bên.
Mái tóc vàng dịu dàng lấp lánh dưới ánh trăng rủ xuống.
"Nhóc tên là gì thế?"
"Swoo."
"Ra là Swoo à. Cái tên đáng yêu y như khuôn mặt em vậy. Thế Swoo này, anh trai này tên là gì?"
"Enoch."
"Enoch, Enoch. Một cái tên đầy ý nghĩa ở Eden nhỉ. Em có muốn biết tên chị không?"
"Có."
Angela vừa dẫn dắt cuộc trò chuyện một cách mượt mà vừa chuẩn bị đủ loại dụng cụ.
Cô ấy không cần phải lục túi hay mở túi xách.
Bởi tất cả những gì trồi ra từ cẳng tay của cô ấy đều là dụng cụ sơ cứu.
"Chị tên là Angela Meier. Thế nào? Tên chị có hợp với chị không?"
"Có, đẹp y như mặt chị vậy."
Trước câu trả lời trực diện của Swoo, Angela tròn mắt ngạc nhiên một chút rồi khẽ cười và tiếp tục công việc.
"Swoo ăn nói cũng đáng yêu quá nhỉ?"
Lời nói thì dịu dàng và tử tế nhưng cử động tay của cô ấy thì hoàn toàn không phải vậy.
Với những động tác gọn gàng và dứt khoát như một cỗ máy, Angela đã gắp sạch sáu viên đạn ra trong nháy mắt.
"Chị giỏi lắm đúng không?"
"Tuyệt vời thật."
Angela mỉm cười hài lòng, khử trùng vết thương thêm một lần nữa, rồi nhét một thứ trông như bông trắng vào đó.
Nhìn thoáng qua thì giống kẹo bông, nhưng đó chính là thuốc cầm máu.
Loại thuốc cầm máu đáng sợ sẽ hút máu rồi nở to ra để bịt chặt vết thương một cách tàn nhẫn.
Chắc chắn là khi tỉnh dậy Enoch sẽ phải hét lên đau đớn.
"Em có biết phòng khám nào gần đây không?"
"Có."
"Swoo vừa đẹp lại vừa thông minh nữa. Nhưng để chị đưa hai đứa đi nhé. Vì anh trai này to lớn và nặng lắm, Swoo cõng không nổi đâu."
Swoo gật đầu và chỉ về phía chiếc xe của Enoch mà cô đã thấy lúc nãy.
"Xe ở đằng kia kìa."
"Có cả xe nữa sao? Đi xe thì nhanh thôi. Nhưng Swoo này, nếu sau này có người khác rủ rê như thế này thì em nhất định phải từ chối ngay nhé. Biết chưa?"
"Chị đang bảo em từ chối chị đấy à?"
"Chị là người tốt nên không sao."
"Ừm."
Angela xoa đầu Swoo rối rít rồi tiêm thêm cho Enoch hai liều bơm máu nữa.
Tiếp đó, cô ấy thuần thục vác Enoch lên vai, rồi lau sạch vệt máu bắn trên má Swoo.
"Em có muốn nắm tay chị đi không?"
"Ưm, không cần đâu."
Nhưng lời từ chối chẳng có ý nghĩa gì.
Angela đã nắm lấy tay Swoo và còn đan chặt các ngón tay vào nhau.
Swoo cũng không rút tay ra mà cứ thế bước đi.
Vì đó là bàn tay của nhân vật cô yêu thích, và cảm giác tay cũng không tệ chút nào.
"Swoo không bị thương ở đâu chứ?"
Angela nheo mắt cười nhìn xuống Swoo.
Không nhìn thấy khuôn miệng của cô ấy đâu cả.
Bộ ngực chẳng khác nào vũ khí giết người đã che khuất toàn bộ phần hàm dưới của cô ấy.
"Không bị thương."
"Thế thì tốt rồi."
"Chị không hỏi gì khác sao?"
"Em muốn chị hỏi gì nào?"
Swoo chớp mắt và nghiêng đầu.
"Hẳn là có nhiều chuyện kỳ lạ lắm, chị không tò mò chút nào sao?"
"Chuyện những Fixer đã chán ngấy ánh đèn neon và dấn thân vào những phi vụ nguy hiểm để tìm đường đến với ánh trăng là chuyện thường tình mà."
Thế nhưng...
Angela bỏ lửng câu nói và dừng bước.
"Đó có phải là Kalchas không? Tên Fixer, Kalchas Adler."
Swoo đảo mắt một vòng rồi trả lời.
"Đúng vậy."
"Trời đất ơi?"
Trước cái tên Kalchas, Angela tròn mắt kinh ngạc, nhưng cô ấy nhanh chóng trở lại với nụ cười thường ngày.
Angela vốn sống bằng nghề tình báo và hacking.
Cô ấy đã quá quen với việc kiểm soát cảm xúc và vẻ mặt.
Dù vậy, lúc này cô ấy không cần phải gồng mình che giấu biểu cảm.
Bởi việc Kalchas Adler trở thành một cái xác cũng không phải là chuyện quá gây sốc.
Angela đã biết từ sớm việc gã định dùng những lính đánh thuê vô danh để thực hiện những phi vụ nhằm tiếp cận vào những góc khuất của ba tập đoàn lớn.
Tình báo và hacking. Lượng thông tin khổng lồ thu thập được từ đó chính là lý do khiến Angela có thể tồn tại được cho đến bây giờ.
"Chị giúp em 'dọn dẹp' nhé?"
"Dọn dẹp sao?"
"Ừm."
Angela cười gượng và lắc đầu.
"Thôi bỏ đi, Swoo coi như chưa nghe thấy gì nhé?"
Việc giết người và xử lý xác chết được gọi chung là 'dọn dẹp'.
Angela nghĩ rằng Swoo không hiểu điều đó, vì đây vốn là từ lóng chỉ dùng giữa những lính đánh thuê.
Thực tế cô cũng không hiểu thật.
Dù biết từ lóng đó nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện hậu sự sau khi giết người.
Trong game, khi xử lý xác chết, người ta chỉ việc vứt chúng vào thùng rác. Thế là xong việc dọn dẹp.
'Nhưng nơi này là...'
Thực tế.
Thậm chí cô còn giết cả một tên Fixer mà trong game không thể giết được.
Nếu chỉ ném bừa vào thùng rác thì chắc chắn sẽ xảy ra rất nhiều rắc rối.
Vì vậy, cô phải hoàn thành việc dọn dẹp một cách thật sạch sẽ.
"Dọn dẹp..."
Swoo, người đã thực sự hiểu lời Angela, gật đầu.
"Ta có thể tự làm một mình."
"... Em biết phải xử lý ở đâu không?"
"Nghề chính của Enoch là dọn rác mà."
Vậy thì cho đến lúc Enoch tỉnh dậy?
Cô có nơi nào để cất giấu cái xác không?
Nếu là lính đánh thuê bị Kalchas nắm thóp thì khả năng cao là một lính vô danh không có nơi ở riêng.
'Đó là chuyện quá riêng tư để mình hỏi sâu thêm.'
Cuối cùng Angela gật đầu.
Thấy cô tự tin như vậy nên cô ấy nghĩ chắc hẳn phải có cách gì đó rồi.
"Vậy chị chỉ giúp em đưa cái xác lên xe thôi. Như vậy được chứ?"
"Được. Thế nhưng, Angela này."
"Ơi?"
"Sao chị không hỏi tại sao ta lại giết ông ta? Kalchas là một Fixer nổi tiếng mà."
Angela khựng lại một chút rồi dịu dàng đáp lại.
"Vì chị thông minh nên chị đã biết từ sớm Kalchas là người xấu rồi."
"Vậy tại sao chị lại giúp Enoch? Chị không sợ Enoch cũng là người xấu sao?"
Swoo mở to mắt hỏi.
Cô đã tò mò chuyện này từ lâu rồi.
Angela là nhân vật đã cứu Enoch đang hấp hối mà không đòi hỏi bất kỳ sự đền đáp nào, còn đưa anh đến tận phòng khám.
Sau đó cô ấy biến mất tăm không một dấu vết.
Khi gặp lại và hỏi lý do, cô ấy nói vì đang thực hiện nhiệm vụ nên bắt buộc phải đi, nhưng nếu vậy thì việc cứu sống Enoch ngay từ đầu đã là một mâu thuẫn.
Trong cộng đồng người chơi, người ta nói đủ thứ: vì Enoch đẹp trai, vì cô ấy ghét Kalchas từ đầu, vì cô ấy định tống tiền Enoch nhưng thấy anh nghèo rớt mồng tơi nên bỏ rơi, v. v...
Có rất nhiều lời bàn tán về Angela, nhưng sự thật thì chẳng ai biết.
Angela – người sẽ chết ở giai đoạn giữa cốt truyện – đã không hề tiết lộ lý do cho đến tận phút cuối.
"Hừm... Em thấy chị đáng ngờ sao?"
"Không, không hề đáng ngờ."
"Vậy thì?"
"Ta chỉ tò mò về suy nghĩ của Angela thôi."
Angela dừng bước trầm ngâm một lát rồi cười gượng trả lời.
"Đây là một thế giới mà người ta giết nhau chẳng cần lý do gì mà."
"Ừm."
"Trong một thế giới như vậy, việc cứu một người mà không cần lý do thì cũng đâu có gì quá lạ thường đúng không?"
Một làn gió mát thổi qua.
Mái tóc vàng của Angela tung bay trong gió, tô điểm cho khung cảnh dưới ánh trăng.
Trong không gian đó, Angela đang mỉm cười như thể không có gì phải hổ thẹn với hành động của mình.
"Ra là vậy."
Swoo khẽ mỉm cười và siết chặt bàn tay đang nắm lấy tay Angela.
Không phải vì Enoch đẹp trai, cũng không phải vì ghét Kalchas, càng không phải vì tiền.
Angela chính là người vẫn giữ được trái tim của con người ngay cả trong thế giới này.
"Ngầu thật đấy."
"A ha ha... Em làm chị thấy nhột quá đấy."
Angela e thẹn vặn vẹo cơ thể rồi tiếp tục bước đi. Bước chân của cô ấy thật nhẹ nhàng.
"Cảm ơn chị đã giúp đỡ."
"Có gì đâu, chuyện nhỏ mà."
Việc đưa một người bị trúng đạn lên xe.
Và tống một cái xác bị nổ đầu vào cốp xe.
Tuy đây không phải là bối cảnh phù hợp cho một cuộc hội thoại như vậy, nhưng bầu không khí giữa hai người thì lại rất ấm áp.
"Chào buổi sáng."
"... Cô là."
"Swoo."
"... Phải rồi, là cô."
Enoch tỉnh dậy, khó khăn ngồi dậy với cơ thể đau nhức.
Thực sự... toàn thân anh đều đau đớn. Tìm chỗ không đau còn nhanh hơn.
Cũng phải thôi, anh bị trúng tới bảy phát đạn cơ mà.
Không đau mới là chuyện lạ.
Enoch nhìn quanh và nheo mắt lại.
"Đây là đâu?"
"Phòng khám Melchis."
Đó là một phòng khám anh chưa từng nghe tên.
Enoch theo bản năng đưa tay sờ vào hông.
Nơi anh luôn giắt khẩu súng lục và con dao.
Dĩ nhiên là chẳng có gì ở đó cả.
Enoch nuốt một hơi dài rồi quay sang nhìn Swoo.
"Cô... đã đưa tôi đến đây sao?"
"Angela đã giúp ta."
"Angela? Đó lại là ai nữa?"
"Một người tốt. Chị ấy cũng giới thiệu nơi này cho ta."
Rõ ràng là đang đối thoại nhưng Enoch cảm thấy như mình đang nói chuyện với một người không cùng ngôn ngữ.
Anh đưa tay day thái dương đang đau nhức và thở dài.
"Trước mắt thì cảm ơn cô... Nhờ cô mà tôi mới giữ được mạng."
"Ừm."
"Angela... người đó giờ ở đâu?"
"Chị ấy nói là đang dở phi vụ nên đã đi gấp rồi."
"Tôi còn chưa trả thù lao mà cô ấy đã đi rồi sao?"
"Ừ, Angela là người tốt nên không nhận thù lao đâu."
"... Trên đời này làm gì có hạng người như vậy. Chắc chắn cô ta đang mưu cầu—"
"Không phải."
Swoo ngắt lời Enoch và nhíu mày.
"Angela thực sự là một người tốt."
"... Được rồi. Nếu sau này có gặp lại, tôi sẽ gửi lời cảm ơn đến cô ấy."
"Ừm."
Gương mặt Swoo rạng rỡ hẳn lên.
Nhìn Swoo như vậy, Enoch khẽ mấp máy môi.
Anh có rất nhiều điều muốn hỏi. Quá nhiều điều là đằng khác.
Chuyện của Kalchas đã ra sao, việc dọn dẹp đã xong xuôi chưa, danh tính của Swoo là gì, và 'thứ đó' đã làm nổ đầu Kalchas lúc gã đang chạy trốn rốt cuộc là loại vũ khí gì.
Và cô muốn gì ở anh.
"Cô..."
"Cậu có tiền không?"
Swoo hỏi với đôi mắt sáng rực trước khi Enoch kịp hỏi gì.
Hóa ra tiền mới là mục đích của cô sao.
Phải rồi, thà là tiền thì mọi chuyện còn rõ ràng.
Nghĩ vậy, Enoch khẽ lắc đầu.
"Tôi không có."
Dù có rõ ràng thì anh cũng không có tiền ngay lúc này.
Dù vậy, anh vẫn có thể hứa rằng sau khi bình phục sẽ làm việc chăm chỉ để trả thù lao cho cô...
"Cậu chờ một chút, tôi sẽ nhanh chóng—"
"Ta có tiền."
Câu nói của anh bị chặn lại.
Lần này Swoo lại nhanh miệng hơn Enoch.
Nhưng nội dung cô nói thì... có chút khó hiểu.
"Ta có rất nhiều tiền."
Enoch chớp mắt nhìn Swoo vẫn đang hớn hở, rồi vô thức thốt lên suy nghĩ trong lòng.
"Thế... cô định bảo tôi phải làm gì?"
Thay vì trả lời, Swoo đưa cho anh một tờ giấy dài.
Đó là hóa đơn viện phí. Ở phòng khám thì việc yêu cầu thanh toán viện phí là chuyện đương nhiên.
Nhưng số tiền đó... lại quá lớn.
Để gọi là chi phí điều trị đơn thuần thì thực sự là quá, quá nhiều.
Đó là một số tiền khổng lồ mà dù Enoch có làm việc bán sống bán chết trong 10 năm cũng khó lòng tích góp nổi.
Rốt cuộc là tại sao?
"Cậu cần Implant gia tốc thần kinh đúng không?"
"Cái gì."
Enoch bỗng thấy lạnh sống lưng.
À không, có lẽ không phải là cảm giác lạnh.
"... Chẳng lẽ."
Enoch dùng bàn tay run rẩy sờ vào cột sống của mình.
Anh cảm nhận được thứ gì đó.
Một cảm giác lạnh lẽo và cứng ngắc mà tuyệt đối không thể là da thịt.
Đó là một mảnh Implant.
Nhưng lại là Implant cấy vào cột sống sao?
Theo Enoch biết thì trên đời này chỉ có duy nhất một loại Implant như vậy.
"... Tại sao, Implant gia tốc thần kinh lại ở trên người tôi?"
"Ta đã bảo họ lắp cho cậu đấy. Là loại Implant gia tốc thần kinh của Neonic. Model mới nhất vừa ra mắt tuần trước đấy. Ngầu đúng không?"
Swoo nói với nụ cười rạng rỡ.
"Ra là vậy."
Enoch thản nhiên gật đầu.
Rồi ngay lập tức anh bắt đầu vùng vẫy định tóm lấy cột sống của mình để giật nó ra.
Dĩ nhiên, cuộc náo loạn đó đã bị 'ma pháp' của Swoo dập tắt.
Hậu quả của ma pháp khiến cả Enoch cũng chìm vào giấc ngủ, nhưng dù sao thì anh cũng đã bình tĩnh lại, đó là một điều may mắn cho Swoo.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn