Chương 44: Chương 39 Hội ngộ
Tôi trở thành một con Rồng trong thế giới Cyberpunk · Giaheo2907 · 369 chương · ~26 phút đọc · Tạo 02/09/2026
Tập 1 Nếu phải kể tên tòa nhà cao nhất West Town, ai nấy đều sẽ nhắc đến Viện nghiên cứu Neonic.
Một tòa nhà chọc trời cao vút nằm ở rìa West Town, đến mức ngửa cổ lên cũng chẳng thấy được sân thượng.
Swoo đang ngồi vắt vẻo trên đỉnh tháp truyền tín hiệu của sân thượng đó, đung đưa đôi chân trước sau.
Việc đó đã kéo dài suốt 7 tiếng đồng hồ rồi.
[Trước mắt thì có vẻ không có ở tầng hầm. Vẫn còn vài bãi đỗ xe tôi chưa xem qua, nhưng chắc cũng không tới 10 cái đâu. Phía cô thì sao rồi?]
"Chụt— Ưm... Ta cũng không thấy."
[Cô tìm từ trên sân thượng thì chẳng phải khó thấy lắm sao?]
"Ta đang nhìn Enoch hút thuốc trước cửa hàng hamburger đấy."
Ở đằng xa, Enoch giật bắn mình, đưa mắt dáo dác nhìn quanh.
Rồi cậu bật cười bất lực, vẫy tay về hướng mà cậu đoán là Swoo đang ở đó.
Dù biết Enoch chẳng thể thấy mình, Swoo vẫn ngoe ngoẩy chiếc đuôi đáp lại.
"Chào nhé."
[Hừ, xem ra cô nhìn thấy rõ thật.]
"Trưa nay chúng ta ăn hamburger đi."
[Tối qua với sáng nay cô đều ăn hamburger rồi, giờ lại đòi ăn tiếp sao?]
"Hamburger là thực phẩm hoàn hảo mà."
[Ăn kèm khoai tây chiên với nước ngọt là béo lắm đấy.] Swoo cúi xuống nhìn đống mỡ bụng của mình.
Đúng là nó có gập lại một chút thật, nhưng đó là do nó mềm nên mới gập thôi, chứ không phải cô bị béo.
"Ta không béo đâu."
[Cứ đợi đấy. Thời gian trôi qua là nó sẽ phình ra một phát—]
"Ta muốn ăn Double Cheese Burger suất lớn. Enoch thì ăn One Pound Burger đi. Rồi cho ta xin hai miếng."
[... Được rồi. 30 phút nữa gặp lại ở chỗ lúc nãy nhé.]
"Cả gà Tender với kem tươi nữa."
Tiếng thở dài của Enoch vang lên qua tai nghe.
[Lần trước cô bảo gà Tender không ngon rồi đưa hết cho tôi ăn còn gì.]
"Lần này là quán khác mà. Chắc chắn sẽ ngon thôi."
[Lần này tôi sẽ không ăn hộ đâu đấy.]
"Ừ."
Biết thừa kiểu gì cậu cũng sẽ ăn hộ thôi nên cô đáp lại ngay tắp lự. Bởi Enoch là kiểu người không bao giờ chịu được việc để thừa thức ăn.
[Trên đường đến đừng có phá phách cái gì, đi đứng cho cẩn thận đấy. Rõ chưa?]
"Ừ."
[Nếu có người lạ rủ đi đâu thì tuyệt đối không được theo. Mà lỡ có theo rồi thì cũng đừng có giết người ta. Đợi tôi đến.]
"Ừ."
[Dù có tìm thấy xe thì cũng vậy. Đừng có lao vào làm ầm ĩ để rồi lại lên bản tin như lần trước, cứ gọi tôi.]
"Ừ."
[Đặc biệt là lũ mặc vest lúc nào cũng phải cẩn trọng—]
"Giờ ta đi luôn nhé?"
[30 phút nữa gặp.]
"Ừ lát gặp" Tút.
Swoo ngắt liên lạc rồi lại ngậm kẹo vào miệng.
Chạy đến điểm hẹn chỉ mất 2 phút, nên cô vẫn còn tận 28 phút nữa. Cô định sẽ tranh thủ thời gian đó để nỗ lực tìm chiếc xe của Enoch thêm chút nữa.
Dù đó là một đống sắt vụn cũ kỹ, xập xệ đến mức việc nó còn lăn bánh được đã là một phép màu, nhưng đó là chiếc xe chứa đựng những kỷ niệm và tình cảm gia đình của Enoch.
Cô không thể để thứ mà Enoch trân trọng bị mất trộm một cách lãng xẹt như thế được.
'Lát nữa phải bảo cậu ta cùng đi tìm ma pháp mới được.'
Thời gian cứ thế trôi qua.
Cô không hề thấy buồn chán chút nào.
Chỉ riêng việc ngắm nhìn dòng người tấp nập đi lại cũng đủ khiến môi Swoo nở nụ cười nhàn nhạt.
Một ông chú tóc Mohican mặc áo khoác da phong cách hậu tận thế đính đầy đinh tán đang làm việc ở cửa hàng quần áo nữ.
Một bà thím bán khoai lang nướng trực tiếp bằng lò đốt gắn trên cánh tay.
Một nữ tu mặc tu phục trắng, phía trên lơ lửng cây thập giá Hologram màu xanh đang miệt mài truyền đạo.
Một ông lão mặc Bikini...
"Thật kinh tởm."
Tại sao lại có hạng người như vậy chứ?
Sao không có ai bắt ông ta đi nhỉ?
Swoo nhăn mặt dời tầm mắt sang chỗ khác.
Một bà lão DJ đường phố, trên cái đầu hói một nửa cắm hàng chục điện cực để phát nhạc trực tiếp.
Một cậu thiếu niên giao hàng đi đôi giày có gắn bánh xe.
"Mình cũng muốn có một đôi."
Ánh mắt Swoo găm chặt vào cậu nhóc giao hàng đó.
Ở thế giới cũ của Swoo, khi cô còn rất nhỏ, loại giày đó từng là mốt. Giày có bánh xe.
Chỉ cần đi đôi đó đến trường là sẽ thu hút mọi ánh nhìn.
Dĩ nhiên Swoo chưa bao giờ được đi.
Nó quá đắt so với tính thực dụng, vả lại hồi nhỏ cô chưa bao giờ được đi giày mới.
"Phải mua cho Enoch một đôi mới được."
Nhưng bây giờ cô có thể mua tận 100 đôi.
Swoo thầm quyết tâm nhất định phải mua đôi giày đó rồi dời tầm mắt đi nơi khác.
Một ông chú vừa đi bộ vừa chiên gà bán vì cái tạp dề ông đang mặc chính là một thùng dầu sôi.
Một gã đầu trọc, chẳng biết là bị hói hay sao mà lại cấy những đường đèn LED Neon lên da đầu thay cho tóc.
Một bà cụ Cyber-grandma có cái lưng còng nhưng xương sống lại là loại cột sống nhân tạo bằng Titanium đời mới nhất, khiến góc độ còng của bà trông cực kỳ nghệ thuật.
Và ngay cạnh bà cụ đó.
Một thứ cũ kỹ, tồi tàn, đang lộc cộc lăn bánh một cách thảm hại...
"Á."
Tìm thấy rồi.
Swoo lập tức bật dậy.
Ngay sau đó, khi một luồng gió thổi qua, Swoo đã biến mất khỏi chỗ cũ.
.
"Ha ha ha ha! Thế nào tiểu thư, uống chút rượu chứ? Hửm? Làm tí 'thuốc' không? Muốn hít thử một hơi không?"
"Dạ thôi, tôi không sao đâu ạ."
Ngay bên cạnh gã đàn ông có diện mạo bặm trợn hung dữ, Angela đang ngồi ở ghế phụ của chiếc xe cũ nát, mỉm cười tươi tắn.
"À, đúng rồi đúng rồi. Chúng ta đã bảo là sẽ đến chỗ nào yên tĩnh rồi mới nói chuyện tiếp mà, hì hì...! Tốt, tốt. Quá tốt luôn. Quả nhiên tiểu thư cũng nhận ra ta là ai rồi đúng không! Phải rồi, ta ở West Town này cũng có chút danh tiếng mà. Ha ha ha ha! Hửm? Nhận ra rồi đúng không?"
"Hì hì, ai mà biết được chứ."
"Chà, đúng là một cô nàng kiêu kỳ. Dĩ nhiên là ta không ghét đâu. Thích là đằng khác!"
"Ôi chao... Đèn đỏ kìa, anh cứ thế vượt luôn sao?"
"Xì, thì cứ để nó phạt thôi chứ sao!"
Angela dời tầm mắt khỏi gã đàn ông đang vừa nói vừa văng cả nước bọt lên kính chắn gió, thầm thở dài một tiếng.
Angela đang ra ngoài làm việc thì tình cờ phát hiện ra xe của Enoch.
Bình thường cô chẳng mấy quan tâm đến xe cộ, nhưng xe của Enoch thì cô nhận ra ngay lập tức.
Bởi ở cái Eden này, làm gì còn chiếc xe nào thứ hai vừa cũ nát, rệu rã mà lớp dán kính lại đen xì một cách đáng ngờ như cái đống sắt vụn... à không, như chiếc xe này chứ.
Dù sao thì, ngay khi thấy chiếc xe, Angela đã mỉm cười mừng rỡ và gõ cửa kính.
Tiếc là người ngồi ở ghế lái lại là một kẻ khác.
Một tên lính đánh thuê tép riu chẳng ai thèm biết tên. Thậm chí hắn còn là một tên trộm vặt có tiền án trộm cắp tài sản.
Nhìn qua là biết xe đã bị trộm rồi.
Cô cũng thắc mắc sao hắn lại thèm trộm cái thứ này, nhưng tóm lại là hắn đã trộm thật.
Tuy nhiên, cô không thể ra tay ngay tại chỗ được. Có quá nhiều tai mắt xung quanh, và cô cũng không muốn gọi ECPD để rồi thu hút sự chú ý.
Vì lý do đó, Angela đành phải leo lên xe và đang cùng hắn đi đến nơi vắng người.
'Đây đã là lần vượt đèn đỏ thứ năm rồi... Enoch và Swoo chắc sẽ khổ sở lắm đây...'
Tiền phạt quá tốc độ ở West Town không hề rẻ.
Trước đây, sau khi con của một cán bộ Neonic bị dính vào một vụ tai nạn giao thông, tiền phạt quá tốc độ đã tăng lên một cách vô lý.
Vả lại bây giờ hắn không chỉ vi phạm một lần mà tận năm lần.
Số tiền phạt tích tụ chắc phải bán sạch nội tạng của tên trộm này mới đủ trả.
Giờ tính sao đây. Angela khẽ gõ nhẹ vào môi, trầm ngâm suy nghĩ.
Việc hack vào mạng lưới của Sở Giao thông cũng là một cách, nhưng Sở Giao thông ở Eden nói trắng ra là cơ quan vận động hành lang của Neonic.
Hack vào đó chẳng khác nào hack thẳng vào mạng lưới của Neonic.
Dĩ nhiên không phải là không thể.
Theo kinh nghiệm của Angela, chỉ cần hoàn tất mọi công đoạn trong vòng 17 giây là sẽ không để lại dấu vết gì.
Dù sao cũng chỉ là xóa mấy cái phiếu phạt thôi mà.
'Vậy thì...'
Angela chớp mắt.
Một biểu tượng hình đầu lâu màu đỏ rực lướt qua võng mạc, và bên ngoài cửa sổ là khuôn mặt của Swoo...?
"Ơ kìa?"
Chẳng hiểu bằng cách nào, Swoo đang đu bám trên nóc xe, ló đầu xuống nhìn vào bên trong.
Chưa dừng lại ở đó, cô còn vẫy tay như thể nhìn thấy rõ mồn một qua lớp kính đen xì.
Dù hơi ngỡ ngàng nhưng Angela cũng vẫy tay đáp lại. Thấy vậy, Swoo mỉm cười rạng rỡ rồi chỉ vào dây an toàn.
Angela cười gượng rồi thắt chặt dây an toàn lại.
Chiếc xe tuy cũ nát nhưng dây an toàn thì vẫn còn rất chắc chắn.
Nhưng tại sao cô lại bảo mình thắt dây nhỉ?
Định ép xe dừng lại sao? Hay định phá xe?
Thế thì gay go to.
Bởi Enoch là kẻ đến cả giáp chống đạn còn chẳng có mà mặc tử tế.
Chắc mình phải ngăn cô lại ngay thôi.
Ngay khi cô vừa nghĩ đến đó.
"C-Cái quái gì thế này, mẹ kiếp!"
Toàn bộ xe cộ ở khu vực lân cận đồng loạt bay bổng lên trời.
Chiếc xe Angela đang ngồi cũng không ngoại lệ.
"Thực sự là quá kinh khủng."
Angela bật cười và giơ ngón tay cái lên tán thưởng.
Chẳng biết từ lúc nào, vệt Nhiễu đã leo lên nắp Capo, uốn lượn tạo thành hình một cái Like.
.
Swoo mỉm cười đầy đắc thắng và đưa nắm đấm ra.
"Ta giỏi đúng không."
Vì nếu chỉ làm mỗi xe của Enoch bay lên thì sẽ bị chú ý, nên cô đã cho tất cả xe xung quanh bay lên hết. Rồi sau khi đẩy mấy cái xe kia đi lung tung chỗ khác, cô đã lấy lại được xe của Enoch.
"... Bảo giỏi sao."
Enoch vừa dẫm mạnh lên tên trộm đang nằm bất tỉnh dưới chân vừa thở dài.
Thế này thì lại sắp lên bản tin rồi.
[Tin khẩn] Vệt Nhiễu đang hướng về West Town!
[Tin khẩn] Tên khủng bố Nhiễu đe dọa West Town!
[Tin khẩn] Eden, cứ đà này liệu có ổn không?
Vân vân và mây mây, chắc chắn hàng loạt bản tin giật gân và nhức óc sẽ đổ dồn ra cho xem.
Dù vậy...
"Cảm ơn nhé."
Enoch cụng nắm tay với Swoo và bật cười bất lực.
Dù Swoo có gây ra rắc rối, nhưng tóm lại là họ không bị bắt và đã lấy lại được xe, nên có thể coi là ổn... cậu nghĩ vậy.
"Ừ."
Hì hì, Swoo cười rồi nhận túi hamburger từ tay Enoch và chui tót vào trong xe.
"Chị Angela có muốn ăn không? Ta cho chị cái của Enoch này."
"Dạ thôi, chị xin nhận tấm lòng của em nhé. Chị vừa ăn no căng bụng xong nên giờ vẫn chưa tiêu hết đây."
"Ừ."
Gật đầu một cái, Swoo ngoác mồm cắn một miếng hamburger thật lớn. Nhìn khóe môi cô giãn ra một cách thỏa mãn là biết nó rất hợp khẩu vị.
Hai người còn lại nhìn Swoo rồi lại gãi má nhìn nhau.
"Lâu rồi không gặp, Enoch."
"... Vâng, lâu rồi không gặp. Và cảm ơn cô vì đã định giúp tôi tìm lại xe."
"Ôi dào, có gì đâu mà phải cảm ơn. Chỉ là tình cờ thôi mà."
"Không, tôi phải cảm ơn chứ. Nếu không có cô Angela ở trên xe, cái con nhóc bốc đồng này chắc chắn đã đập nát chiếc xe rồi. Chắc chắn luôn."
"Swoo mà lại... hừm."
Angela định nói gì đó nhưng khi hồi tưởng lại từng hành động của "Nhiễu" từ trước đến giờ, cô liền im bặt.
Đúng là cô ấy sẽ đập nát xe thật...
"Mà nói đi cũng phải nói lại, tôi thực sự rất ngạc nhiên khi biết hai người chính là vệt Nhiễu ở South Peak đấy. Thật sự nằm mơ tôi cũng không ngờ tới."
"Chuyện là... vô tình nó thành ra như vậy thôi."
"Hì, có gì đâu mà phải xấu hổ chứ?"
Vệt Nhiễu ở South Peak.
Dù truyền thông có rêu rao là hiện tượng nguy hiểm đặc biệt hay là quân khủng bố, nhưng nếu chịu khó lắng nghe những tầng lớp dưới đáy xã hội, người ta sẽ nghe thấy vô vàn những lời ca tụng đẹp đẽ.
Trong số đó, nhiều nhất là những câu chuyện về những gia đình đã tìm lại được sự bình yên nhờ có Nhiễu.
"Cậu không cần phải thấy xấu hổ đâu. Hai người đã làm được những việc rất đáng tự hào mà."
Dù cách xử lý có hơi ồn ào một chút.
Kết quả tốt là được rồi đúng không.
Angela thực lòng nghĩ như vậy.
Chính vì thế.
"Liệu tôi có thể gia nhập cùng mọi người không?"
Angela mỉm cười rạng rỡ và đưa tay ra.
"Chẳng là gần đây tôi vừa bị sa thải xong."
Enoch còn chưa kịp trả lời.
Swoo – người đang ngậm đầy một mồm hamburger – đã hối hả nhảy dựng lên và chộp lấy tay Angela.
"Choa-mong!"
Nghĩa là "Đồng ý" đấy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn