Chương 72: Chương 71: Muốn hôn tớ? Hỏi phản xạ của tớ chưa?
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~16 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Hỏi phản xạ của tớ chưa?
WN Cố Phong đương nhiên sẽ không thừa nhận mình đã toát mồ hôi nhễ nhại.
Cậu làm bộ ho khan một tiếng, cố dùng động tác này để lật qua chủ đề khác.
Nhưng Tô Vũ hoàn toàn không có ý định buông tha cho cậu.
Cánh tay đang vòng quanh cổ Cố Phong của cô hơi nới lỏng, cơ thể ngả ra sau một chút, sau đó vẫn giữ tư thế ngồi dạng chân trên người cậu, đưa chóp mũi lại gần đường quai hàm của cậu.
Ngửi một cái.
Lại dịch xuống phía xương quai xanh một chút.
Lại ngửi một cái.
Giống hệt một chú cún con, ngửi từ bên trái sang bên phải, chóp mũi gần như dán sát lên da cậu, nhưng lại không thực sự chạm vào.
Luồng hơi thở ấm nóng ấy từng đợt từng đợt phả lên người cậu, lướt qua yết hầu, quét qua hõm cổ, mỗi một lần đều giẫm lên đường dây cao áp trong thần kinh cậu.
Cả người Cố Phong căng cứng như một tấm thép.
Trước đó khi Tô Vũ không động đậy, cậu còn miễn cưỡng tự lừa mình được.
Dù sao cô cũng đang treo trên người cậu, tư thế cố định, trọng tâm không thay đổi, cậu có thể tập trung sự chú ý vào chỗ khác.
Ví dụ như nhìn chằm chằm vào cái lỗ đinh trên bức tường đối diện, đếm xem từ lúc chuyển đến đây đến giờ đã đóng tổng cộng bao nhiêu cây đinh lên bức tường đó.
Nhưng Tô Vũ vừa động.
Thì toi đời.
Mỗi lần cô dịch chuyển, mặt trong đùi cô sẽ cọ qua chân cậu.
Vạt váy cũng theo đó trượt đi, tiếng ma sát giữa lớp vải và quần thể thao trong phòng khách yên tĩnh bị phóng đại lên gấp mấy lần.
Cô đè trên người cậu không nặng lắm, nhưng cách phân bố trọng lượng của con gái hoàn toàn khác con trai.
Khung xương nhỏ hơn.
Eo thon hơn.
Vai hẹp hơn.
Trên người chẳng có bao nhiêu cơ bắp, toàn là mềm mại.
Cố Phong sắp chịu không nổi nữa rồi!
Hai tay cậu đột ngột chống lên vai Tô Vũ, giữ chặt cô lại, ngăn cô tiếp tục ngửi xuống dưới.
"Cậu chẳng phải muốn chơi trò gia đình sao?!"
"Lại đây! Xuống khỏi người tớ đi! Chúng ta chơi nào!"
Cậu đã chẳng còn tâm trạng để ý cái cách gọi "trò gia đình" khiến huyết áp tăng vọt đến mức nào nữa.
So với chuyện nhất trụ kình thiên thì xã chết cũng chỉ là chuyện nhỏ.
Nếu không kéo người này xuống khỏi người mình ngay bây giờ, sự xao động ở nửa thân dưới của cậu thật sự sẽ không đè nén nổi nữa!
Đến lúc đó, tất cả mọi người đều sẽ ngượng ngùng!
Tô Vũ bị hai tay cậu giữ lại, động tác dừng hẳn.
Cô nghiêng đầu một cái.
Mái tóc dài hơi xoăn trượt sang một bên, để lộ một đoạn cổ trắng đến phát sáng.
Đôi mắt hơi nheo lại, đồng tử vì cồn mà giãn rất lớn, cứ thế nhìn chằm chằm Cố Phong, đánh giá cậu một hồi lâu.
Miệng cô từ từ chu lên, rồi giơ ngón trỏ tay phải ra.
Chầm chậm đưa tới cổ Cố Phong, tìm đúng vị trí vừa liếm lúc nãy, chọc một cái.
Đầu ngón tay đặt lên da cậu, xoay nửa vòng nhỏ, giống như quệt một lớp kem từ trên chiếc bánh kem xuống.
Cơ thể Cố Phong theo bản năng co lại một chút. Cậu vừa định gạt tay Tô Vũ ra thì đối phương đã rút về trước rồi.
Ngón trỏ của Tô Vũ cong lên, trên đó rõ ràng chẳng có gì, nhưng cô vẫn vô cùng trịnh trọng đưa ngón tay ấy vào miệng ngậm lấy.
Đầu lưỡi quấn quanh đầu ngón tay.
Cô nhíu mày, con ngươi đảo qua đảo lại.
Miệng khẽ động vài cái.
Biểu cảm nếm thử cực kỳ chuyên nghiệp, chỉ thiếu điều lấy ra một tờ phiếu chấm điểm để cho điểm thôi.
Thái dương Cố Phong giật giật hai cái, có cảm giác hoang đường như đang xem phim tài liệu ẩm thực nhưng lại đi nhầm trường quay.
Ba giây sau, lông mày Tô Vũ giãn ra.
Cô cao giọng, dùng giọng điệu hậm hực tuyên bố:
"Phong ca quả nhiên là khoai tây chiên!"
Cố Phong nhìn cô làm xong cả một quy trình dài như thế, cuối cùng lại rút ra kết luận này, tức đến bật cười.
"Tô Vũ, tớ không phải khoai tây chiên..." Cậu hít sâu một hơi, cố đè cơn bực ở nửa câu sau xuống.
"Haizz, tớ cũng thật là, đi giảng đạo lý với một con ma men làm gì chứ."
Thôi bỏ đi.
Không nói nữa.
Trước tiên kéo người xuống đã rồi tính.
Hai tay cậu chuyển từ vai Tô Vũ xuống dưới nách cô, chuẩn bị trực tiếp bế cô khỏi đùi mình rồi đặt sang tấm đệm sofa bên cạnh.
Ngón tay vừa mới giữ chắc.
Tô Vũ đột nhiên mở to mắt.
"Hừm, là Phong ca! Cũng là khoai tây chiên! Chỉ cần để tớ điều tra một chút là biết ngay!!!"
Giọng cô nổ tung, âm lượng tăng lên không chỉ gấp đôi.
Cố Phong sững người.
Chỉ trong khoảnh khắc thất thần ấy.
Nửa thân trên của Tô Vũ đột nhiên nhào về phía cậu.
Hai tay túm lấy cổ áo phông của cậu.
Cả khuôn mặt lao thẳng về phía mặt cậu.
Môi chu lên, nhìn quỹ đạo là biết cô định làm gì!
Đệt!
Cô ấy định hôn cậu!
Đồng tử của Cố Phong đột nhiên co rút.
Thời gian như bị ai đó kéo chậm đi nửa nhịp, khuôn mặt Tô Vũ không ngừng phóng to trước mắt cậu.
Khi chỉ còn cách mười centimet.
Cố Phong bộc phát ra tốc độ kinh người!
Tay phải cậu đột ngột rời khỏi nách Tô Vũ, năm ngón tay xòe ra, lòng bàn tay hướng về phía trước, cực kỳ chuẩn xác úp thẳng lên miệng Tô Vũ.
Bốp!
Đôi môi của Tô Vũ đâm thẳng vào lòng bàn tay cậu.
Cả hai đồng thời khựng lại.
Tô Vũ chu môi, đè lên lòng bàn tay Cố Phong, cảm giác từ đôi môi cô xuyên qua lớp da truyền tới.
Mềm mại.
Ấm nóng.
Còn hơi ẩm ướt.
Cố Phong không dám nghĩ sâu hơn.
Cậu dùng lòng bàn tay chắn chặt khuôn mặt Tô Vũ, duỗi thẳng cánh tay, tạo ra một khoảng cách an toàn.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực, nhanh đến mức gần như mất cả nhịp điệu.
Nguy hiểm thật.
Chỉ thiếu một chút nữa thôi.
Chỉ vài centimet nữa thôi là môi của hai người đã va vào nhau rồi.
Mặc dù đối phương đang say.
Mặc dù có lẽ chỉ là trò quậy phá sau khi uống rượu.
Nhưng đó vẫn là môi chạm môi.
Nụ hôn đầu của Cố Phong và Tô Vũ vẫn còn nguyên đó.
Cậu không thể để nụ hôn đầu của cả hai cứ mơ mơ hồ hồ mà giao phó trong tình huống như thế này được.
"Tô Vũ!" Giọng Cố Phong căng cứng.
"Tỉnh táo lại đi!"
Tuy nhiên, cảnh tượng này lại khiến cậu đột nhiên nhớ tới một chuyện.
Mùa thu năm lớp mười.
Bên cạnh đường chạy trong sân vận động của trường.
Cậu vừa chơi bóng rổ xong, xách bình nước đi về phía khu giảng đường.
Lúc rẽ qua góc.
Một nữ sinh mặc đồng phục đột nhiên ngã nhào từ bên cạnh tới, cả người mất thăng bằng, đổ thẳng về phía cậu.
Lúc đó phản ứng của Cố Phong rất nhanh.
Cậu nghiêng người né khỏi cú va chạm trực diện, đồng thời đưa tay túm lấy tay áo đồng phục đang bay lên của cô gái, thuận theo lực ngã của đối phương mà từ từ triệt tiêu tốc độ, tránh cho cô ấy ngã sấp mặt xuống đất.
Từ đầu đến cuối cậu đều không chạm vào bất kỳ vị trí nào trên người cô gái, chỉ kéo tay áo mà thôi.
Sau khi đứng dậy, cô gái cúi đầu, đứng yên tại chỗ một lúc lâu mới nói với cậu một câu cảm ơn rồi chạy mất.
Sau đó cậu suy nghĩ kỹ lại, cảm thấy cô gái ấy khá quen mắt. Hồi tưởng lại mới phát hiện trong mấy tháng gần đây thường xuyên gặp cô ấy ở hành lang, nhà ăn, thậm chí trên đường đi vệ sinh.
Nhưng kể từ lần đó, cậu không còn gặp lại cô ấy nữa.
Khi ấy cậu cũng không nghĩ nhiều.
Chỉ rút ra được một kết luận từ chuyện đó.
Tốc độ phản ứng của cơ thể cậu quả thực rất nhanh.
Lần ở cấp ba là nghiêng người né tránh.
Lần hôm nay là đưa tay đỡ lại.
Khác đường nhưng cùng đích.
Dù sao thì cũng chặn được rồi.
Tuyệt quá!
Thế giới không có ai bị thương đã đạt được rồi!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn