Chương 63: Chương 62: Cứ như một người vợ đang quản chồng chuyện giờ giấc về nhà
Tôi, Nô Lệ Công Sở, Trở Thành Thiếu Nữ Tan Vỡ, Bám Lấy Anh Em · Pedophile · 378 chương · ~16 phút đọc · Tạo 29/07/2026
WN Về đến nhà, Cố Phong lấy chìa khóa mở cửa. Vừa bước vào trong, cậu đã ngửi thấy một mùi chanh thoang thoảng trong không khí.
Là mùi xịt phòng, thanh mát dễ chịu, quét sạch mùi đồ ăn ngoài còn sót lại trong nhà.
Cố Phong khựng lại.
Sau đó cậu phát hiện giày dép ở lối vào đã được xếp theo màu sắc, mũi giày đồng loạt hướng ra ngoài.
Trên bàn trà không còn chất đống điều khiển từ xa, dây sạc hay chai nước khoáng uống dở. Mặt bàn thậm chí còn được lau sạch bóng.
Gối trên ghế sofa được xếp ngay ngắn, đệm tựa cũng được vỗ phồng lên.
Sàn nhà vẫn còn ánh nước nhàn nhạt như vừa mới lau xong chưa lâu.
Cửa kính ban công được hé mở một khe nhỏ, từng đợt gió chiều bên ngoài thổi vào, mang theo hương chanh nhè nhẹ cùng chút se lạnh cuối tháng Mười.
Cố Phong xách bia và túi đồ đứng ở cửa, nhất thời không kịp phản ứng.
Mặc dù mấy ngày nay Tô Vũ vẫn thường dọn dẹp nhà cửa, nhưng cũng chỉ là thu xếp đơn giản.
Lúc cậu đi làm, căn nhà vẫn mang dáng vẻ quen thuộc của một người đàn ông độc thân.
Không đến mức bừa bộn, nhưng cũng chẳng thể gọi là ngăn nắp.
Còn bây giờ nhìn vào, nơi này gần như giống hệt một căn hộ mẫu.
Tô Vũ vòng qua phía sau cậu, thay dép rồi đi vào phòng khách.
Cô quay đầu lại, thấy Cố Phong vẫn đứng ngây ra ở cửa, liền lên tiếng:
"Lúc đợi cậu rảnh quá không có gì làm, nên tiện tay dọn dẹp một chút."
"Không ngờ dọn xong hết rồi mà cậu vẫn chưa về..."
Nghe vậy, Cố Phong mới hoàn hồn. Cậu cười gượng một tiếng, vội vàng đóng cửa lại rồi xách đống túi đi về phía bàn ăn.
"Lần sau sẽ không thế nữa, lần sau sẽ không thế nữa, nhất định sẽ báo cáo lịch trình ngay từ đầu."
Tô Vũ không truy cứu thêm, đặt các túi đồ lên bàn rồi bắt đầu lấy thức ăn ra.
Vịt quay, thịt bò kho, lòng bò trộn lạnh, đậu phộng, tai heo, hai hộp cơm trắng, rau xào và dưa chuột trộn.
Từng món một được bày lên bàn, chiếm gần nửa mặt bàn ăn.
Cố Phong đi rửa tay rồi quay lại phụ giúp.
Cậu mở hết nắp các hộp thức ăn, đặt vịt quay ở chính giữa, các món nguội xung quanh, cơm ở hai đầu, rồi bày đũa ngay ngắn.
Cuối cùng cậu nhấc lốc bia lên, rút ra hai lon, gõ nhẹ vào mép bàn rồi bật nắp.
Xì— Bọt khí trắng trào lên nơi miệng lon, những giọt nước li ti phủ kín bề mặt nhôm lạnh.
"Đây."
Cố Phong đẩy một lon về phía Tô Vũ, còn mình cầm lon kia lên.
"Để chúc mừng Tổng giám đốc Tô của chúng ta nhận được đơn hàng freelance từ xa đầu tiên trong đời—!"
Cậu hắng giọng, làm ra vẻ cực kỳ trang trọng.
"Cạn ly!"
Nhìn bộ dạng làm như thật của cậu, Tô Vũ không nhịn được cong khóe môi.
Cô đưa tay cầm lon bia. Đầu ngón tay vừa chạm vào thân lon đã rụt lại một chút.
Lạnh quá.
Cố Phong tinh mắt phát hiện ngay, lập tức bổ sung:
"À đúng rồi, nếu cậu không uống được đồ lạnh thì trong tủ lạnh có sữa đấy. Ở ngăn trên cùng ấy, không phải ngăn đông đâu. Nhiệt độ gần như nhiệt độ phòng, chỉ hơi mát thôi, không lạnh lắm."
"Không sao, uống bia đi."
Tô Vũ chỉ do dự một lát rồi cầm lon lên, dùng hai tay ôm lấy, đưa sang cụng với cậu.
Keng.
Âm thanh rất khẽ.
"Cảm ơn cậu, Phong ca."
"Tớ đã bảo là không được nói cảm ơn rồi mà."
"Vậy... vất vả cho Phong ca rồi?"
"Thế còn nghe được."
Tô Vũ cúi đầu nhấp một ngụm bia.
Chất lỏng mát lạnh trôi xuống cổ họng khiến cô hơi nhăn mũi. Trong miệng lan ra vị đắng của lúa mạch, rồi sau đó là chút hậu vị ngọt nhàn nhạt.
Cũng không khó uống lắm.
Cố Phong thì đã bắt đầu động đũa từ lâu.
Cậu gắp một miếng da vịt quay, chấm tương ngọt, cuốn cùng hành sợi và dưa chuột rồi nhét cả vào miệng, nhai giòn rụm.
"Ừm~ ngon thật đấy. Mẻ vịt quay hôm nay được lắm, da giòn nữa. Nào, cậu nếm thử đi!"
Tô Vũ gắp một miếng.
Ngay khoảnh khắc đưa vào miệng, lớp da vịt giòn tan hòa cùng vị mặn ngọt của tương ngọt bùng nổ nơi đầu lưỡi.
Quả thực rất ngon.
Cô lại gắp thêm một miếng nữa.
Tiếp theo là thịt bò kho.
Miếng thịt được thái đều tăm tắp, hương vị đậm đà, nhai lên còn có chút dai dai vừa phải.
Tô Vũ ăn hai miếng rồi lại đưa đũa gắp miếng thứ ba.
Lòng bò trộn lạnh giòn sần sật, vị chua cay vừa miệng.
Đậu phộng rang vừa tới, cắn xuống là mùi thơm lan đầy khoang miệng.
Tai heo là vị cay nhẹ. Cô cắn một miếng, độ cay vừa đúng mức cô có thể chấp nhận được.
"Tai heo này ngon lắm đúng không? Tớ còn đặc biệt dặn ông chủ làm cay nhẹ đấy." Cố Phong vừa nhai vừa nói, giọng hơi ngọng vì còn thức ăn trong miệng.
"Ừm, ngon lắm."
"Ngon thì ăn nhiều vào."
Tô Vũ vừa ăn vừa nhớ tới những kết quả phân tích dữ liệu mà cô nhìn thấy trên máy tính của Cố Phong hồi ban ngày.
Gu thích kiểu đầy đặn.
Hình ảnh những nhân vật nữ trong anime với thân hình quyến rũ thoáng lướt qua đầu cô.
Rồi cô cúi xuống nhìn cổ tay mình.
Gầy đến mức có thể nhìn rõ hai khớp xương nhô lên.
Cô gắp một đũa cơm thật đầy bỏ vào miệng.
Sau đó lại gắp thêm một miếng thịt bò kho.
Nhai vài cái rồi nuốt xuống, ngay sau đó lại là một miếng cơm nữa.
Đôi đũa gần như không ngừng lại.
Dưa chuột trộn, rau xào, vịt quay, lòng bò.
Đôi đũa của cô liên tục di chuyển giữa các đĩa thức ăn, miệng không ngừng nhai, hai má phồng lên căng tròn.
Đây là bữa ăn đầu tiên trong kế hoạch tăng cân mà cô tự đặt ra cho mình.
Mục tiêu là năm mươi lăm ký.
So với hiện tại vẫn còn thiếu mười ký nữa.
Mười ký, nghe thì không nhiều.
Nhưng đối với cái dạ dày mà ăn hết một bát mì cũng đã thấy khó khăn như cô, mỗi miếng ăn đều giống như đang chống lại bản năng của chính mình.
Lúc nuốt cơm xuống, cổ họng hơi nghẹn lại.
Cô nâng lon bia lên uống một ngụm để ép xuống, rồi tiếp tục gắp thức ăn.
Cố Phong ngồi đối diện.
Phải đến năm phút sau cậu mới nhận ra có gì đó không ổn.
Ban đầu cậu còn khá vui.
Cuối cùng Tô Vũ cũng chịu ăn uống đàng hoàng rồi.
Từ ngày cô tới thành phố A, bữa nào cậu cũng phải nhìn chằm chằm. Chỉ cần lơ là một chút là cô đã gẩy gẩy vài miếng cơm rồi bảo mình no.
Hôm nay lại chủ động ăn nhiều như vậy, chứng tỏ tâm trạng cô tốt, cũng chứng tỏ những lời cậu lải nhải bảo cô ăn nhiều hơn cuối cùng cũng lọt tai rồi.
Nhưng nhìn thêm một lúc, cậu càng thấy không đúng.
Tần suất gắp thức ăn của Tô Vũ quá nhanh.
Miếng trong miệng còn chưa nhai xong, đũa đã gắp miếng tiếp theo đưa tới bên môi.
Hai má cô luôn căng phồng.
Động tác nhai rất máy móc.
Không giống đang thưởng thức đồ ăn.
Mà giống như đang hoàn thành một chỉ tiêu nào đó.
Trên mặt cũng chẳng có biểu cảm gì.
Cố Phong đặt đũa xuống.
Cậu nhìn Tô Vũ vài giây.
Càng nhìn càng thấy có vấn đề.
Mấy món vịt quay và đồ nguội này cậu mua ở đây suốt nhiều năm rồi. Mùi vị chắc chắn không có vấn đề gì, ngon là thật.
Người bình thường ăn được món ngon, ít nhiều cũng phải có phản ứng chứ?
Nheo mắt lại vì thỏa mãn.
Gật gù khen ngon.
Hoặc thở ra một hơi đầy mãn nguyện gì đó.
Tô Vũ thì chẳng có phản ứng nào.
Cô chỉ đơn giản là nhét thức ăn vào miệng.
Cố Phong khẽ ho một tiếng.
Đôi đũa của Tô Vũ khựng lại.
Cô ngẩng đầu nhìn cậu.
Trong miệng vẫn còn đầy cơm.
Một bên má phồng lên rồi lại xẹp xuống theo động tác nhai, trông giống hệt một con sóc nhỏ đang liều mạng nhét hạt thông vào miệng.
"Ừm... Tô Vũ này."
Cố Phong cân nhắc một lúc mới nói tiếp:
"Tớ đúng là có bảo cậu ăn nhiều hơn một chút, nhưng hình như... cậu đang cố quá rồi đấy."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn